古诗词

耶路萨冷观犹太人哭所罗门城壁男妇百数日午凭城泪下如糜诚万国所无也惟有教有识故感人深远吾念故国辄为怆然

康有为

崇壁严仡仡,围山上摩天。chóng bì yán gē gē,wéi shān shàng mó tiān。
巨石大盈丈,莹滑工何妍。jù shí dà yíng zhàng,yíng huá gōng hé yán。
筑者所罗门,于今三千年。zhù zhě suǒ luó mén,yú jīn sān qiān nián。
城下聚男妇,号哭声咽阗。chéng xià jù nán fù,hào kū shēng yàn tián。
日午有数人,曲卷肩骈连。rì wǔ yǒu shù rén,qū juǎn jiān pián lián。
凭壁立而啼,涕泪涌如泉。píng bì lì ér tí,tì lèi yǒng rú quán。
惨气上九霄,悲声下九渊。cǎn qì shàng jiǔ xiāo,bēi shēng xià jiǔ yuān。
始疑沿具文,拭泪知诚悬。shǐ yí yán jù wén,shì lèi zhī chéng xuán。
电气互传载,真哀发中宣。diàn qì hù chuán zài,zhēn āi fā zhōng xuān。
一人向隅泣,不乐满堂缘。yī rén xiàng yú qì,bù lè mǎn táng yuán。
借问犹太亡,事远难哀怜。jiè wèn yóu tài wáng,shì yuǎn nán āi lián。
万国有兴废,遗民同衔冤。wàn guó yǒu xīng fèi,yí mín tóng xián yuān。
譬如父母丧,痛深限年旬。pì rú fù mǔ sàng,tòng shēn xiàn nián xún。
岂有远古朝,临哭旦夕酸。qǐ yǒu yuǎn gǔ cháo,lín kū dàn xī suān。
罗马后起强,第度扬其鞭。luó mǎ hòu qǐ qiáng,dì dù yáng qí biān。
虽杀五十万,流血染城闉。suī shā wǔ shí wàn,liú xuè rǎn chéng yīn。
当时严上帝,清庙金碧鲜。dāng shí yán shàng dì,qīng miào jīn bì xiān。
我来瞻遗殿,华严犹目前。wǒ lái zhān yí diàn,huá yán yóu mù qián。
珍宝移罗马,痛心亦难谖。zhēn bǎo yí luó mǎ,tòng xīn yì nán xuān。
正当吾汉时,渺茫何足云。zhèng dāng wú hàn shí,miǎo máng hé zú yún。
吾国二千载,亡国破京频。wú guó èr qiān zài,wáng guó pò jīng pín。
刘石乱中华,洛阳惨风云。liú shí luàn zhōng huá,luò yáng cǎn fēng yún。
侯景围台城,一切文物焚。hóu jǐng wéi tái chéng,yī qiè wén wù fén。
耶律絷重贵,雅乐遂不闻。yé lǜ zhí zhòng guì,yǎ lè suì bù wén。
暨至宋徽钦,汴京虏君民。jì zhì sòng huī qīn,biàn jīng lǔ jūn mín。
岂无思古情,颇感骚人魂。qǐ wú sī gǔ qíng,pǒ gǎn sāo rén hún。
或作怀古诗,亦传哀悼文。huò zuò huái gǔ shī,yì chuán āi dào wén。
未有凭城哭,至诚逮野人。wèi yǒu píng chéng kū,zhì chéng dǎi yě rén。
妇婴同洒泪,千载恸遗民。fù yīng tóng sǎ lèi,qiān zài tòng yí mín。
吾迹遍万国,奇骇何感因。wú jì biàn wàn guó,qí hài hé gǎn yīn。
答言祖摩西,奉天创业勤。dá yán zǔ mó xī,fèng tiān chuàng yè qín。
艰苦出埃及,转徙红海滨。jiān kǔ chū āi jí,zhuǎn xǐ hóng hǎi bīn。
帝降西奈山,特眷吾家春。dì jiàng xī nài shān,tè juàn wú jiā chūn。
十二以色列,奄有佐顿川。shí èr yǐ sè liè,yǎn yǒu zuǒ dùn chuān。
大辟所罗门,两王尤殊勋。dà pì suǒ luó mén,liǎng wáng yóu shū xūn。
拓边大马色,筑庙耶路颠。tuò biān dà mǎ sè,zhù miào yé lù diān。
武功与文德,焜耀红海漘。wǔ gōng yǔ wén dé,kūn yào hóng hǎi chún。
馀波跃耶回,大地遍遵循。yú bō yuè yé huí,dà dì biàn zūn xún。
人种我最贵,天孙我最亲。rén zhǒng wǒ zuì guì,tiān sūn wǒ zuì qīn。
岂意灭亡后,蹂躏最惨辛。qǐ yì miè wáng hòu,róu lìn zuì cǎn xīn。
罗马与萨逊,蹈藉久纷纭。luó mǎ yǔ sà xùn,dǎo jí jiǔ fēn yún。
英暴当中世,俄虐今尚繁。yīng bào dāng zhōng shì,é nüè jīn shàng fán。
遗种八百万,飘荡大地魂。yí zhǒng bā bǎi wàn,piāo dàng dà dì hún。
有家而无国,处处逐辱艰。yǒu jiā ér wú guó,chù chù zhú rǔ jiān。
被虐谁为护,蒙冤谁为伸。bèi nüè shuí wèi hù,méng yuān shuí wèi shēn。
传言上帝爱,我呼彼充瑱。chuán yán shàng dì ài,wǒ hū bǐ chōng zhèn。
穷途无控诉,凭城号吾先。qióng tú wú kòng sù,píng chéng hào wú xiān。
言罢又再啼,四壁啼益喧。yán bà yòu zài tí,sì bì tí yì xuān。
哀哀不忍闻,吾亦为垂涟。āi āi bù rěn wén,wú yì wèi chuí lián。
亡国人皆恨,惟汝有教贤。wáng guó rén jiē hèn,wéi rǔ yǒu jiào xián。
他国不知愁,同化久忘筌。tā guó bù zhī chóu,tóng huà jiǔ wàng quán。
汝诚文明民,文明成障愆。rǔ chéng wén míng mín,wén míng chéng zhàng qiān。
区区此遗黎,艰苦抱守坚。qū qū cǐ yí lí,jiān kǔ bào shǒu jiān。
虽然犹太教,今犹立世间。suī rán yóu tài jiào,jīn yóu lì shì jiān。
吾游墨西哥,文字皆不传。wú yóu mò xī gē,wén zì jiē bù chuán。
英哲与图器,泯灭咸无存。yīng zhé yǔ tú qì,mǐn miè xián wú cún。
读学皆班文,性俗忘祖孙。dú xué jiē bān wén,xìng sú wàng zǔ sūn。
岂比汝犹太,能哭尚知原。qǐ bǐ rǔ yóu tài,néng kū shàng zhī yuán。
哀哀念远祖,仁孝无比援。āi āi niàn yuǎn zǔ,rén xiào wú bǐ yuán。
他日买故国,独立可复完。tā rì mǎi gù guó,dú lì kě fù wán。
先咷必后笑,物理固循环。xiān táo bì hòu xiào,wù lǐ gù xún huán。
吾哀犹太人,吾回睍中原。wú āi yóu tài rén,wú huí xiàn zhōng yuán。
四万万灵胄,神明自羲轩。sì wàn wàn líng zhòu,shén míng zì xī xuān。
唐虞启大父,禹汤文武联。táng yú qǐ dà fù,yǔ tāng wén wǔ lián。
孔圣寔文王,制作大礼尊。kǒng shèng shí wén wáng,zhì zuò dà lǐ zūn。
圣哲妙心灵,图器文史篇。shèng zhé miào xīn líng,tú qì wén shǐ piān。
后生坐受之,枕葄忘其源。hòu shēng zuò shòu zhī,zhěn zuò wàng qí yuán。
如胎育佳儿,如酿蕴良醇。rú tāi yù jiā ér,rú niàng yùn liáng chún。
我形胡自来,我动胡自迁。wǒ xíng hú zì lái,wǒ dòng hú zì qiān。
我识与我神,明觉胡为元。wǒ shí yǔ wǒ shén,míng jué hú wèi yuán。
喜怒胡自起,哀乐胡所偏。xǐ nù hú zì qǐ,āi lè hú suǒ piān。
我咏歌舞蹈,我饮食文言。wǒ yǒng gē wǔ dǎo,wǒ yǐn shí wén yán。
一一英哲人,化我同周旋。yī yī yīng zhé rén,huà wǒ tóng zhōu xuán。
忘之我坐忘,悟之大觉圆。wàng zhī wǒ zuò wàng,wù zhī dà jué yuán。
一往情与深,思古吾翩跹。yī wǎng qíng yǔ shēn,sī gǔ wú piān xiān。
庄周梦化蝶,吾寔化国魂。zhuāng zhōu mèng huà dié,wú shí huà guó hún。
若其国竟殇,哀恸不知端。ruò qí guó jìng shāng,āi tòng bù zhī duān。
凡亡非我亡,畸士托古诠。fán wáng fēi wǒ wáng,jī shì tuō gǔ quán。
吾未免为人,多情犹为牵。wú wèi miǎn wèi rén,duō qíng yóu wèi qiān。
吾为有国故,身家频弃捐。wú wèi yǒu guó gù,shēn jiā pín qì juān。
哭弟哀友生,柴市埋冤云。kū dì āi yǒu shēng,chái shì mái yuān yún。
哭墓已不获,先骸掘三坟。kū mù yǐ bù huò,xiān hái jué sān fén。
十死亡海外,谗侮百险煎。shí sǐ wáng hǎi wài,chán wǔ bǎi xiǎn jiān。
受诏久无功,缠身万苦难。shòu zhào jiǔ wú gōng,chán shēn wàn kǔ nán。
十载逋亡人,拂逆痛心肝。shí zài bū wáng rén,fú nì tòng xīn gān。
我本澹荡人,方外乐谈玄。wǒ běn dàn dàng rén,fāng wài lè tán xuán。
胡事预人国,误为不忍缠。hú shì yù rén guó,wù wèi bù rěn chán。
今既荷担之,重远难释肩。jīn jì hé dān zhī,zhòng yuǎn nán shì jiān。
地狱我甘入,为救生民难。dì yù wǒ gān rù,wèi jiù shēng mín nán。
受苦固所甘,忍之复忍焉。shòu kǔ gù suǒ gān,rěn zhī fù rěn yān。
久忍终难受,去去将舍旃。jiǔ rěn zhōng nán shòu,qù qù jiāng shě zhān。
浩荡诸天游,欢喜作散仙。hào dàng zhū tiān yóu,huān xǐ zuò sàn xiān。
天外不能出,大地不能捐。tiān wài bù néng chū,dà dì bù néng juān。
国籍不能去,六凿不能穿。guó jí bù néng qù,liù záo bù néng chuān。
犹是中国人,临睍旧乡园。yóu shì zhōng guó rén,lín xiàn jiù xiāng yuán。
睊睊涕被席,耿耿伤我神。juàn juàn tì bèi xí,gěng gěng shāng wǒ shén。
愿告爱国者,犹太是何人。yuàn gào ài guó zhě,yóu tài shì hé rén。

康有为

清广东南海人,初名祖诒,字广厦,号长素,又号更生、更甡,别署西樵山人、天游化人。光绪二十一年进士。十四年,首次上书光绪帝,建议变法。后在广州万木草堂讲学,倡今文经学,借鼓吹孔子托古改制,言变法改良。二十一年《马关条约》签订,有为联合在京会试举人一千三百余人上书清帝,要求拒签和约、迁都抗战、变法图强。中进士,授工部主事,不就。组织《强学会》,编印《中外纪闻》等,鼓吹变法维新。二十四年,得光绪帝召见,促成“百日维新”。戊戌政变起,逃亡国外。后持保皇立场,反对民主革命。辛亥革命后,曾与张勋共谋复辟帝制。有《新学伪经考》、《孔子改制考》等。 康有为的作品>>

猜您喜欢

题画扇二首

康有为

桃花似识郑圆圆,春暖文鸳得静便。táo huā shì shí zhèng yuán yuán,chūn nuǎn wén yuān dé jìng biàn。
借问扇中双女士,校量颜色孰为妍。jiè wèn shàn zhōng shuāng nǚ shì,xiào liàng yán sè shú wèi yán。

题画扇二首

康有为

夜夜焚香拜女牛,红氍关盼冷清秋。yè yè fén xiāng bài nǚ niú,hóng qú guān pàn lěng qīng qiū。
儿家自有罗敷在,凉月萧萧燕子楼。ér jiā zì yǒu luó fū zài,liáng yuè xiāo xiāo yàn zi lóu。

冶秋词十四首

康有为

银灯错落走骅骝,夹道珠帘尽上钩。yín dēng cuò luò zǒu huá liú,jiā dào zhū lián jǐn shàng gōu。
最是太平山下路,玉笙吹彻小红楼。zuì shì tài píng shān xià lù,yù shēng chuī chè xiǎo hóng lóu。

冶秋词十四首

康有为

华鬘宝靥自娇嗔,翩尔淩波误洛神。huá mán bǎo yè zì jiāo chēn,piān ěr líng bō wù luò shén。
灵风神雨无心事,不分桃花忽恼人。líng fēng shén yǔ wú xīn shì,bù fēn táo huā hū nǎo rén。

冶秋词十四首

康有为

阆风吹下许飞琼,珠作根芽玉作英。láng fēng chuī xià xǔ fēi qióng,zhū zuò gēn yá yù zuò yīng。
为问护花青鸟使,种将红药为谁生。wèi wèn hù huā qīng niǎo shǐ,zhǒng jiāng hóng yào wèi shuí shēng。

冶秋词十四首

康有为

梦回檀枕玉搔头,鲛帐垂垂紫凤钩。mèng huí tán zhěn yù sāo tóu,jiāo zhàng chuí chuí zǐ fèng gōu。
绣被堆云香玉腻,海棠春睡冠香廔。xiù bèi duī yún xiāng yù nì,hǎi táng chūn shuì guān xiāng lóu。

冶秋词十四首

康有为

围绕雏鬟珠箔垂,曲师高坐教新词。wéi rào chú huán zhū bó chuí,qū shī gāo zuò jiào xīn cí。
云华半亸樱唇启,正是新莺初啭时。yún huá bàn duǒ yīng chún qǐ,zhèng shì xīn yīng chū zhuàn shí。

冶秋词十四首

康有为

碧玉娇嗔细细声,愁红恨紫付瑶英。bì yù jiāo chēn xì xì shēng,chóu hóng hèn zǐ fù yáo yīng。
却怜华月殷勤甚,陪伴银缸照到明。què lián huá yuè yīn qín shén,péi bàn yín gāng zhào dào míng。

冶秋词十四首

康有为

华簪委发翠盘鸾,玉面珠光笔画难。huá zān wěi fā cuì pán luán,yù miàn zhū guāng bǐ huà nán。
犹记镜华开满月,水晶窗下卷帘看。yóu jì jìng huá kāi mǎn yuè,shuǐ jīng chuāng xià juǎn lián kàn。

冶秋词十四首

康有为

半恼佯羞带笑痴,春云如梦正迷离。bàn nǎo yáng xiū dài xiào chī,chūn yún rú mèng zhèng mí lí。
桃花开尽无言处,消受芳馨语阿谁。táo huā kāi jǐn wú yán chù,xiāo shòu fāng xīn yǔ ā shuí。

冶秋词十四首

康有为

馀香深夜在熏笼,三尺华云委坠红。yú xiāng shēn yè zài xūn lóng,sān chǐ huá yún wěi zhuì hóng。
檀枕半欹新睡觉,明河欲曙隔屏风。tán zhěn bàn yī xīn shuì jué,míng hé yù shǔ gé píng fēng。

冶秋词十四首

康有为

绰约花枝露蘸秋,芙蓉乍敛却含羞。chuò yuē huā zhī lù zhàn qiū,fú róng zhà liǎn què hán xiū。
照来影画三分肖,不数卢家有莫愁。zhào lái yǐng huà sān fēn xiào,bù shù lú jiā yǒu mò chóu。

冶秋词十四首

康有为

绿鬓香罗著绣鞋,玉容传粉手亲揩。lǜ bìn xiāng luó zhù xiù xié,yù róng chuán fěn shǒu qīn kāi。
背人对镜私偷语,昨卜金钱事可谐。bèi rén duì jìng sī tōu yǔ,zuó bo jīn qián shì kě xié。

冶秋词十四首

康有为

绿杨低指隔红墙,紫燕呢喃傍杏梁。lǜ yáng dī zhǐ gé hóng qiáng,zǐ yàn ne nán bàng xìng liáng。
他日相思山下路,银灯桃尽记平章。tā rì xiāng sī shān xià lù,yín dēng táo jǐn jì píng zhāng。

冶秋词十四首

康有为

银云淫滞月华圆,花气氤氲腻醉眠。yín yún yín zhì yuè huá yuán,huā qì yīn yūn nì zuì mián。
无那西风催别急,不堪回首在归船。wú nà xī fēng cuī bié jí,bù kān huí shǒu zài guī chuán。
1241234567»