古诗词

新济南诗

康有为

碣石四百岛,渡海起泰岱。jié shí sì bǎi dǎo,dù hǎi qǐ tài dài。
走峰尽济南,龙种犹存在。zǒu fēng jǐn jì nán,lóng zhǒng yóu cún zài。
揭揭华不注,离离点苍黛。jiē jiē huá bù zhù,lí lí diǎn cāng dài。
翠巘巉天半,单椒无连带。cuì yǎn chán tiān bàn,dān jiāo wú lián dài。
虎牙独雄立,巨石奋灵怪。hǔ yá dú xióng lì,jù shí fèn líng guài。
鹊山桉前横,萼药鞍后拜。què shān ān qián héng,è yào ān hòu bài。
群山次第朝,黄河曲拥戴。qún shān cì dì cháo,huáng hé qū yōng dài。
名泉七十二,众流会灌溉。míng quán qī shí èr,zhòng liú huì guàn gài。
明湖汇济泺,归极环下界。míng hú huì jì luò,guī jí huán xià jiè。
清河绕黄台,纡折入河内。qīng hé rào huáng tái,yū zhé rù hé nèi。
鹊湖怀家洼,千里水朝外。què hú huái jiā wā,qiān lǐ shuǐ cháo wài。
山水有拱抱,卜宅此为最。shān shuǐ yǒu gǒng bào,bo zhái cǐ wèi zuì。
我仪地形佳,冠行省都会。wǒ yí dì xíng jiā,guān xíng shěng dōu huì。
昔人昧形势,河水夹反背。xī rén mèi xíng shì,hé shuǐ jiā fǎn bèi。
宜移新济南,华山下作绘。yí yí xīn jì nán,huá shān xià zuò huì。
大开数驰道,公馆聚冠盖。dà kāi shù chí dào,gōng guǎn jù guān gài。
山上掇亭台,夹道直松桧。shān shàng duō tíng tái,jiā dào zhí sōng guì。
学舍先移筑,侁侁胄子戒。xué shě xiān yí zhù,shēn shēn zhòu zi jiè。
游徼警长途,车马分驰载。yóu jiǎo jǐng zhǎng tú,chē mǎ fēn chí zài。
居行游皆来,盛会于此赛。jū xíng yóu jiē lái,shèng huì yú cǐ sài。
人皆美乐土,十年繁茂对。rén jiē měi lè tǔ,shí nián fán mào duì。
今日攀巉崖,荦确我仆惫。jīn rì pān chán yá,luò què wǒ pū bèi。
它时成大邑,四顾意气快。tā shí chéng dà yì,sì gù yì qì kuài。

康有为

清广东南海人,初名祖诒,字广厦,号长素,又号更生、更甡,别署西樵山人、天游化人。光绪二十一年进士。十四年,首次上书光绪帝,建议变法。后在广州万木草堂讲学,倡今文经学,借鼓吹孔子托古改制,言变法改良。二十一年《马关条约》签订,有为联合在京会试举人一千三百余人上书清帝,要求拒签和约、迁都抗战、变法图强。中进士,授工部主事,不就。组织《强学会》,编印《中外纪闻》等,鼓吹变法维新。二十四年,得光绪帝召见,促成“百日维新”。戊戌政变起,逃亡国外。后持保皇立场,反对民主革命。辛亥革命后,曾与张勋共谋复辟帝制。有《新学伪经考》、《孔子改制考》等。 康有为的作品>>

猜您喜欢

冶秋词十四首

康有为

亦识人间终别离,最难排遣是当时。yì shí rén jiān zhōng bié lí,zuì nán pái qiǎn shì dāng shí。
多情却是无情好,怊怅三生杜牧之。duō qíng què shì wú qíng hǎo,chāo chàng sān shēng dù mù zhī。

论书绝句十五首

康有为

隶楷谁能溯滥泉,句容片石独夐然。lì kǎi shuí néng sù làn quán,jù róng piàn shí dú xiòng rán。
若从变遽搜灵庙,应识昆仑在震迁。ruò cóng biàn jù sōu líng miào,yīng shí kūn lún zài zhèn qiān。

论书绝句十五首

康有为

受禅应为卫觊书,邯郸韦诞比何如。shòu chán yīng wèi wèi jì shū,hán dān wéi dàn bǐ hé rú。
瓘恒世受真传法,一脉逾河走传车。guàn héng shì shòu zhēn chuán fǎ,yī mài yú hé zǒu chuán chē。

论书绝句十五首

康有为

元常法乳知谁在,珍重丰碑有枳阳。yuán cháng fǎ rǔ zhī shuí zài,zhēn zhòng fēng bēi yǒu zhǐ yáng。
文质蹒跚开石阙,始知晋法有传方。wén zhì pán shān kāi shí quē,shǐ zhī jìn fǎ yǒu chuán fāng。

论书绝句十五首

康有为

铁石纵横体势奇,相斯笔法孰传之。tiě shí zòng héng tǐ shì qí,xiāng sī bǐ fǎ shú chuán zhī。
漠经以后音尘绝,惟有龙颜第一碑。mò jīng yǐ hòu yīn chén jué,wéi yǒu lóng yán dì yī bēi。

论书绝句十五首

康有为

餐霞神采绝人烟,古今谁可称书仙。cān xiá shén cǎi jué rén yān,gǔ jīn shuí kě chēng shū xiān。
石门崖下摩遗碣,跨鹤骖鸾欲上天。shí mén yá xià mó yí jié,kuà hè cān luán yù shàng tiān。

论书绝句十五首

康有为

琅邪茂密集书成,郙阁褒斜章法精。láng xié mào mì jí shū chéng,fǔ gé bāo xié zhāng fǎ jīng。
能戒熹平变疏匾,仅传古法彦云铭。néng jiè xī píng biàn shū biǎn,jǐn chuán gǔ fǎ yàn yún míng。

论书绝句十五首

康有为

褒斜分法知谁继,瘦硬应推吊比干。bāo xié fēn fǎ zhī shuí jì,shòu yìng yīng tuī diào bǐ gàn。
风荡齐碑成一律,修罗雄峻独为难。fēng dàng qí bēi chéng yī lǜ,xiū luó xióng jùn dú wèi nán。

论书绝句十五首

康有为

铦利森森耀戟鋋,始兴碑法变钟传。xiān lì sēn sēn yào jǐ chán,shǐ xīng bēi fǎ biàn zhōng chuán。
率更后出书名擅,谁识先师贝义渊。lǜ gèng hòu chū shū míng shàn,shuí shí xiān shī bèi yì yuān。

论书绝句十五首

康有为

骨遒血莹态丰秾,怀令青青秀一峰。gǔ qiú xuè yíng tài fēng nóng,huái lìng qīng qīng xiù yī fēng。
变化方员尽奇丽,光芒鳞甲若游龙。biàn huà fāng yuán jǐn qí lì,guāng máng lín jiǎ ruò yóu lóng。

论书绝句十五首

康有为

子建遗碑独檀场,卫家体质贵雄强。zi jiàn yí bēi dú tán chǎng,wèi jiā tǐ zhì guì xióng qiáng。
大刀斫陈称无敌,沉著偏兼痛快长。dà dāo zhuó chén chēng wú dí,chén zhù piān jiān tòng kuài zhǎng。

论书绝句十五首

康有为

异态新姿杂笔端,行间妙理合为难。yì tài xīn zī zá bǐ duān,xíng jiān miào lǐ hé wèi nán。
谁人解作兰亭意,君起浮图仔细看。shuí rén jiě zuò lán tíng yì,jūn qǐ fú tú zǎi xì kàn。

论书绝句十五首

康有为

鲁公端合辨香薰,茂密雄强合众芬。lǔ gōng duān hé biàn xiāng xūn,mào mì xióng qiáng hé zhòng fēn。
章法已传郙阁颂,更开草隶裴将军。zhāng fǎ yǐ chuán fǔ gé sòng,gèng kāi cǎo lì péi jiāng jūn。

论书绝句十五首

康有为

南宫书评妙难量,跳掷偏兼对越庄。nán gōng shū píng miào nán liàng,tiào zhì piān jiān duì yuè zhuāng。
灵庆池边遗石在,神锋峻立独回翔。líng qìng chí biān yí shí zài,shén fēng jùn lì dú huí xiáng。

论书绝句十五首

康有为

山谷行书与篆通,兰亭神理荡飞红。shān gǔ xíng shū yǔ zhuàn tōng,lán tíng shén lǐ dàng fēi hóng。
曾台缓步翛翛远,高谢风尘属此翁。céng tái huǎn bù xiāo xiāo yuǎn,gāo xiè fēng chén shǔ cǐ wēng。