古诗词

汉皋寄绵竹萧生直风二首

吴曾徯

射水潜神物,风云会有期。shè shuǐ qián shén wù,fēng yún huì yǒu qī。
此邦多将相,何日卜熊罴。cǐ bāng duō jiāng xiāng,hé rì bo xióng pí。
莫副林宗望,深惭徐孺知。mò fù lín zōng wàng,shēn cán xú rú zhī。
苍茫泣歧路,江汉未归时。cāng máng qì qí lù,jiāng hàn wèi guī shí。
猜您喜欢

闻杨君叔尧系渝狱作诗唁之

吴曾徯

孤鼠凭城社,豺狼伏路歧。gū shǔ píng chéng shè,chái láng fú lù qí。
四方嗟靡骋,万里欲何之。sì fāng jiē mí chěng,wàn lǐ yù hé zhī。
蓟北山青处,江南草绿时。jì běi shān qīng chù,jiāng nán cǎo lǜ shí。
白驹维不住,春色促归期。bái jū wéi bù zhù,chūn sè cù guī qī。

闻卢君伯垠冤系京狱作诗吊之

吴曾徯

鲁狱囚公冶,梁都走范睢。lǔ yù qiú gōng yě,liáng dōu zǒu fàn suī。
艰贞随乱世,忧辱况同时。jiān zhēn suí luàn shì,yōu rǔ kuàng tóng shí。
旧梦迎桃叶,新愁系柳枝。jiù mèng yíng táo yè,xīn chóu xì liǔ zhī。
何年人并辔,春色逐归骑。hé nián rén bìng pèi,chūn sè zhú guī qí。

哭亡友陈君狱仙一首

吴曾徯

丈夫谁不死,一死竟何名。zhàng fū shuí bù sǐ,yī sǐ jìng hé míng。
麡角非时出,鸿毛落地轻。qí jiǎo fēi shí chū,hóng máo luò dì qīng。
豪疑湖海气,交乏劝规情。háo yí hú hǎi qì,jiāo fá quàn guī qíng。
春草茫茫绿,无端哭贾生。chūn cǎo máng máng lǜ,wú duān kū jiǎ shēng。

思故乡亡友韦君泳波不已作诗一首以志恸

吴曾徯

桐死飞么凤,松枯误鹤雏。tóng sǐ fēi me fèng,sōng kū wù hè chú。
落花春黯淡,宿草墓荒芜。luò huā chūn àn dàn,sù cǎo mù huāng wú。
时论疑无鬼,交情负托孤。shí lùn yí wú guǐ,jiāo qíng fù tuō gū。
十年真一梦,遗恨满江湖。shí nián zhēn yī mèng,yí hèn mǎn jiāng hú。

送缪啸仙出都四首

吴曾徯

不忍离君忍送君,归心我亦逐飞云。bù rěn lí jūn rěn sòng jūn,guī xīn wǒ yì zhú fēi yún。
燕歌慷慨千觞劝,鸿影东西一霎分。yàn gē kāng kǎi qiān shāng quàn,hóng yǐng dōng xī yī shà fēn。
等是穷途伤阮籍,更谁直諌重刘蕡。děng shì qióng tú shāng ruǎn jí,gèng shuí zhí dǒng zhòng liú fén。
生涯潦倒知何极,只合从今笔砚焚。shēng yá lǎo dào zhī hé jí,zhǐ hé cóng jīn bǐ yàn fén。

送缪啸仙出都四首

吴曾徯

蹉跎往事岁华侵,同病堪怜负素心。cuō tuó wǎng shì suì huá qīn,tóng bìng kān lián fù sù xīn。
两月缘从人海聚,十年交向客途深。liǎng yuè yuán cóng rén hǎi jù,shí nián jiāo xiàng kè tú shēn。
愁多合醉醪千日,义重还珍诺百金。chóu duō hé zuì láo qiān rì,yì zhòng hái zhēn nuò bǎi jīn。
此去君休嗟计左,陔兰好续广微吟。cǐ qù jūn xiū jiē jì zuǒ,gāi lán hǎo xù guǎng wēi yín。

送缪啸仙出都四首

吴曾徯

辟门盛典叹虚縻,五百年来积习疲。pì mén shèng diǎn tàn xū mí,wǔ bǎi nián lái jī xí pí。
变法千言陈北阙,持平一疏赖南皮。biàn fǎ qiān yán chén běi quē,chí píng yī shū lài nán pí。
杞人枉自忧天堕,杨子空教泣路歧。qǐ rén wǎng zì yōu tiān duò,yáng zi kōng jiào qì lù qí。
合让趋风多少客,云霄衮衮共扬眉。hé ràng qū fēng duō shǎo kè,yún xiāo gǔn gǔn gòng yáng méi。

送缪啸仙出都四首

吴曾徯

黄金斗粟价偏嬴,乡信遥传客梦惊。huáng jīn dòu sù jià piān yíng,xiāng xìn yáo chuán kè mèng jīng。
鼠窃屡闻横小丑,鸿嗷漫说账常平。shǔ qiè lǚ wén héng xiǎo chǒu,hóng áo màn shuō zhàng cháng píng。
膏朘嫠纬虚宵织,劫兆儒冠窘笔耕。gāo zuī lí wěi xū xiāo zhī,jié zhào rú guān jiǒng bǐ gēng。
淹滞诚非归亦拙,人间何地著迂生。yān zhì chéng fēi guī yì zhuō,rén jiān hé dì zhù yū shēng。

首夏留滞都门感赋二首

吴曾徯

落魄游踪愿两违,九旬韶景霎时归。luò pò yóu zōng yuàn liǎng wéi,jiǔ xún sháo jǐng shà shí guī。
团栾妒煞银华镜,宛转歌残金缕衣。tuán luán dù shā yín huá jìng,wǎn zhuǎn gē cán jīn lǚ yī。
计日漫占龙虎近,望云频怨雁鸿稀。jì rì màn zhàn lóng hǔ jìn,wàng yún pín yuàn yàn hóng xī。
茧丝吐尽春蚕缚,回首当初念念非。jiǎn sī tǔ jǐn chūn cán fù,huí shǒu dāng chū niàn niàn fēi。

首夏留滞都门感赋二首

吴曾徯

幻梦邯郸又一场,飘零零剑竟何方。huàn mèng hán dān yòu yī chǎng,piāo líng líng jiàn jìng hé fāng。
芳春似客匆匆杳,清昼和愁细细长。fāng chūn shì kè cōng cōng yǎo,qīng zhòu hé chóu xì xì zhǎng。
衔石恨徒传帝女,补天力漫仗娲皇。xián shí hèn tú chuán dì nǚ,bǔ tiān lì màn zhàng wā huáng。
定知暗滴空阶泪,化作秋花也断肠。dìng zhī àn dī kōng jiē lèi,huà zuò qiū huā yě duàn cháng。

大风上陶然亭和壁间韵四章

吴曾徯

尘界何人悟太空,飞鸿回首影匆匆。chén jiè hé rén wù tài kōng,fēi hóng huí shǒu yǐng cōng cōng。
三千归路愁吟里,九十春光客梦中。sān qiān guī lù chóu yín lǐ,jiǔ shí chūn guāng kè mèng zhōng。
黯淡黄沙昏落照,萧骚绿苇战遥风。àn dàn huáng shā hūn luò zhào,xiāo sāo lǜ wěi zhàn yáo fēng。
闲亭借此聊清睡,一任回来鬓发蓬。xián tíng jiè cǐ liáo qīng shuì,yī rèn huí lái bìn fā péng。

大风上陶然亭和壁间韵四章

吴曾徯

谁将献馘戢鸮音,赤县纷纭竟陆沉。shuí jiāng xiàn guó jí xiāo yīn,chì xiàn fēn yún jìng lù chén。
焰助抱薪宁有济,危嬉巢幕亦何心。yàn zhù bào xīn níng yǒu jì,wēi xī cháo mù yì hé xīn。
颇奢倘在终存赵,韩岳无功待款金。pǒ shē tǎng zài zhōng cún zhào,hán yuè wú gōng dài kuǎn jīn。
愧煞迂生虚寸补,杞人忧泪却难禁。kuì shā yū shēng xū cùn bǔ,qǐ rén yōu lèi què nán jìn。

大风上陶然亭和壁间韵四章

吴曾徯

忍听离亭唱渭城,一鞭掉首任行行。rěn tīng lí tíng chàng wèi chéng,yī biān diào shǒu rèn xíng xíng。
石痴曾上青山化,鸟怨终填碧海平。shí chī céng shàng qīng shān huà,niǎo yuàn zhōng tián bì hǎi píng。
醉酒记来金谷苑,题诗愁绝玉溪生。zuì jiǔ jì lái jīn gǔ yuàn,tí shī chóu jué yù xī shēng。
短宵欹枕思谁觉,又看萧窗曙色明。duǎn xiāo yī zhěn sī shuí jué,yòu kàn xiāo chuāng shǔ sè míng。

大风上陶然亭和壁间韵四章

吴曾徯

苦吟漫说学阴伺,人海沉沦万辈过。kǔ yín màn shuō xué yīn cì,rén hǎi chén lún wàn bèi guò。
牛马指呼从世便,虫鸡得失定谁多。niú mǎ zhǐ hū cóng shì biàn,chóng jī dé shī dìng shuí duō。
西山望断苍茫影,燕市听残慷慨歌。xī shān wàng duàn cāng máng yǐng,yàn shì tīng cán kāng kǎi gē。
二十馀年真一梦,浪游那复计蹉跎。èr shí yú nián zhēn yī mèng,làng yóu nà fù jì cuō tuó。

长安

吴曾徯

凄绝长安万户砧,朔风凉信上衣襟。qī jué zhǎng ān wàn hù zhēn,shuò fēng liáng xìn shàng yī jīn。
穷愁维翰空磨铁,卧病相如早罢琴。qióng chóu wéi hàn kōng mó tiě,wò bìng xiāng rú zǎo bà qín。
梦逐春遥牵半载,日随年永滞分阴。mèng zhú chūn yáo qiān bàn zài,rì suí nián yǒng zhì fēn yīn。
更憎秋雨无聊甚,点滴分明碎客心。gèng zēng qiū yǔ wú liáo shén,diǎn dī fēn míng suì kè xīn。
33123