古诗词

与子言联句

吴保初

既不甘虚生,又不能速死,速死胜虚生,虚生胜徒死,生兮生兮死可耻。jì bù gān xū shēng,yòu bù néng sù sǐ,sù sǐ shèng xū shēng,xū shēng shèng tú sǐ,shēng xī shēng xī sǐ kě chǐ。
空山浩浩风吹衣,白云出岫今旋归。kōng shān hào hào fēng chuī yī,bái yún chū xiù jīn xuán guī。
梦中忽跨白麟去,齐烟九点光熹微。mèng zhōng hū kuà bái lín qù,qí yān jiǔ diǎn guāng xī wēi。
横流黑海黄尘飞,铁轨潜通西伯里。héng liú hēi hǎi huáng chén fēi,tiě guǐ qián tōng xī bó lǐ。
石破天惊地轴倾,槁木死灰吹不起。shí pò tiān jīng dì zhóu qīng,gǎo mù sǐ huī chuī bù qǐ。
重阳巨舰凌长风,电光远烛虚无中。zhòng yáng jù jiàn líng zhǎng fēng,diàn guāng yuǎn zhú xū wú zhōng。
砉然鱼雷海底发,战血流渍波光红。huò rán yú léi hǎi dǐ fā,zhàn xuè liú zì bō guāng hóng。
临流欲洒新亭泪,卧榻何年许鼾睡。lín liú yù sǎ xīn tíng lèi,wò tà hé nián xǔ hān shuì。
五洲道路一朝通,夜夜晴空出妖彗。wǔ zhōu dào lù yī cháo tōng,yè yè qíng kōng chū yāo huì。
搔首问天天茫茫,徒手焉能歼天狼。sāo shǒu wèn tiān tiān máng máng,tú shǒu yān néng jiān tiān láng。
空城狐免白昼窜,走狗烹醢良弓藏。kōng chéng hú miǎn bái zhòu cuàn,zǒu gǒu pēng hǎi liáng gōng cáng。
扰攘群夷争角逐,睥睨神州如一粟。rǎo rǎng qún yí zhēng jiǎo zhú,pì nì shén zhōu rú yī sù。
土苴圣制竞国威,杀人盈野膺天戮。tǔ jū shèng zhì jìng guó wēi,shā rén yíng yě yīng tiān lù。
噫吁嘻!天荆地棘成畏途,东狼西虎环四隅。yī xū xī!tiān jīng dì jí chéng wèi tú,dōng láng xī hǔ huán sì yú。
武陵一舸向何许,桃源世界还有无。wǔ líng yī gě xiàng hé xǔ,táo yuán shì jiè hái yǒu wú。
柴桑居士晋遗老,出本无心归亦好。chái sāng jū shì jìn yí lǎo,chū běn wú xīn guī yì hǎo。
却愁遍地炮花开,淋漓战血沾野草。què chóu biàn dì pào huā kāi,lín lí zhàn xuè zhān yě cǎo。
生不能迟死不早,忧心悄悄如蓬葆。shēng bù néng chí sǐ bù zǎo,yōu xīn qiāo qiāo rú péng bǎo。
精卫难填碧海乾,紫芝惆怅商山槁。jīng wèi nán tián bì hǎi qián,zǐ zhī chóu chàng shāng shān gǎo。
日图一饱夜一眠,圣人为腹自古然。rì tú yī bǎo yè yī mián,shèng rén wèi fù zì gǔ rán。
畏罍但能岁大穰,呼龙瑶岛耕苍烟。wèi léi dàn néng suì dà ráng,hū lóng yáo dǎo gēng cāng yān。
山窗长夏开萝径,松竹萧萧风雨劲。shān chuāng zhǎng xià kāi luó jìng,sōng zhú xiāo xiāo fēng yǔ jìn。
纵观蠹简三千年,转轴兴亡若明镜。zòng guān dù jiǎn sān qiān nián,zhuǎn zhóu xīng wáng ruò míng jìng。
草茅坐论伤如何,盈廷食肉何其多。cǎo máo zuò lùn shāng rú hé,yíng tíng shí ròu hé qí duō。
坐使生民弃涂炭,拖金曳紫冠峨峨。zuò shǐ shēng mín qì tú tàn,tuō jīn yè zǐ guān é é。
赤手难援天下溺,且作长歌歌代哭,吾将及时返初服。chì shǒu nán yuán tiān xià nì,qiě zuò zhǎng gē gē dài kū,wú jiāng jí shí fǎn chū fú。

吴保初

清安徽庐江人,字彦复,号君遂。吴长庆子。荫生。官刑部主事,与刚毅争一案,愤而自脱公服出署。弃官后居上海,曾电请西太后归政光绪帝。后以唐才常事牵连,避往日本年余而归。工诗文,与陈衍等相酬和。有《未焚草》、《北山楼诗文集》。 吴保初的作品>>

猜您喜欢

晓望富士积雪

吴保初

富士郁岧峣,经年雪不消。fù shì yù tiáo yáo,jīng nián xuě bù xiāo。
阳精回晓色,脂沁玉颜娇。yáng jīng huí xiǎo sè,zhī qìn yù yán jiāo。

乙巳游日本绝句

吴保初

万顷云涛立海滩,天风浩荡白鸥闲。wàn qǐng yún tāo lì hǎi tān,tiān fēng hào dàng bái ōu xián。
舟人那识伤心地,为指前程是马关。zhōu rén nà shí shāng xīn dì,wèi zhǐ qián chéng shì mǎ guān。

行次津门作

吴保初

阆风绁马久沉思,沃岸尘鞿亦渐疲。láng fēng xiè mǎ jiǔ chén sī,wò àn chén jī yì jiàn pí。
又见天津桥畔柳,青青犹自向人垂。yòu jiàn tiān jīn qiáo pàn liǔ,qīng qīng yóu zì xiàng rén chuí。

偶书

吴保初

故人饷我波罗蜜,云是家人南海贻。gù rén xiǎng wǒ bō luó mì,yún shì jiā rén nán hǎi yí。
忽动莼鲈乡国思,碧天无际雁来迟。hū dòng chún lú xiāng guó sī,bì tiān wú jì yàn lái chí。

定儿

吴保初

一夕狂飙碎玉芝,盈盈十五好年时。yī xī kuáng biāo suì yù zhī,yíng yíng shí wǔ hǎo nián shí。
王侯邸第连云起,风烈何人识定儿。wáng hóu dǐ dì lián yún qǐ,fēng liè hé rén shí dìng ér。

陈子言不告而去追呼莫及作诗简之

吴保初

寂寂柴门车马稀,闲扶鸠杖看斜晖。jì jì chái mén chē mǎ xī,xián fú jiū zhàng kàn xié huī。
白云镇日浑无那,放却空山一鹤飞。bái yún zhèn rì hún wú nà,fàng què kōng shān yī hè fēi。

陈子言不告而去追呼莫及作诗简之

吴保初

春阴酿雨初放晴,疏柳残烟青一抹。chūn yīn niàng yǔ chū fàng qíng,shū liǔ cán yān qīng yī mǒ。
诗人径去呼不应,满径牛羊山响答。shī rén jìng qù hū bù yīng,mǎn jìng niú yáng shān xiǎng dá。

陈子言不告而去追呼莫及作诗简之

吴保初

姑射仙人去不还,碧螺翠黛落人间。gū shè xiān rén qù bù hái,bì luó cuì dài luò rén jiān。
西窗乍醒羲皇梦,一霎斜阳过远山。xī chuāng zhà xǐng xī huáng mèng,yī shà xié yáng guò yuǎn shān。

陈子言不告而去追呼莫及作诗简之

吴保初

静坐焚香事扫除,独居一室意何如。jìng zuò fén xiāng shì sǎo chú,dú jū yī shì yì hé rú。
会须陆贾成新语,莫惜残丛作短书。huì xū lù jiǎ chéng xīn yǔ,mò xī cán cóng zuò duǎn shū。

偶检箧中破扇戏责以诗

吴保初

新制齐纨似雪霜,世情旦暮变炎凉。xīn zhì qí wán shì xuě shuāng,shì qíng dàn mù biàn yán liáng。
君王待尔驱蝇蚋,忍自孤恩箧笥藏。jūn wáng dài ěr qū yíng ruì,rěn zì gū ēn qiè sì cáng。

哭许君男

吴保初

门户天涯强为持,曾无君肉细君遗。mén hù tiān yá qiáng wèi chí,céng wú jūn ròu xì jūn yí。
三旬九爨囊无粟,饮水犹能共朔饥。sān xún jiǔ cuàn náng wú sù,yǐn shuǐ yóu néng gòng shuò jī。

哭许君男

吴保初

君去悲君悲莫悲,悲君共我在京时。jūn qù bēi jūn bēi mò bēi,bēi jūn gòng wǒ zài jīng shí。
相如四壁刘伶屋,日日临风唱我诗。xiāng rú sì bì liú líng wū,rì rì lín fēng chàng wǒ shī。

读周彦升朝鲜乐府书后

吴保初

兴亡毕竟属男儿,贱妾何关国事为。xīng wáng bì jìng shǔ nán ér,jiàn qiè hé guān guó shì wèi。
从古诗人枉饶舌,总将倾国罪蛾眉。cóng gǔ shī rén wǎng ráo shé,zǒng jiāng qīng guó zuì é méi。

江南

吴保初

杏花零落柳毵毵,独倚危栏望碧潭。xìng huā líng luò liǔ sān sān,dú yǐ wēi lán wàng bì tán。
春到江南肠已断,况无春色到江南。chūn dào jiāng nán cháng yǐ duàn,kuàng wú chūn sè dào jiāng nán。

叹逝

吴保初

乍向莽苍开泪眼,更凭芳郭吊孤忠。zhà xiàng mǎng cāng kāi lèi yǎn,gèng píng fāng guō diào gū zhōng。
江关词客凋零尽,一样伤心事不同。jiāng guān cí kè diāo líng jǐn,yī yàng shāng xīn shì bù tóng。
6312345