古诗词

莺啼序·与珢轩共话感赋

王易

东风已更旧岁,恨年华草草。dōng fēng yǐ gèng jiù suì,hèn nián huá cǎo cǎo。
警幽梦、远寺钟声,忧心清夜如捣。jǐng yōu mèng yuǎn sì zhōng shēng,yōu xīn qīng yè rú dǎo。
念数载、车尘马足,几番蹀躞幽燕道。niàn shù zài chē chén mǎ zú,jǐ fān dié xiè yōu yàn dào。
最羞题,索米无门,长安空到。zuì xiū tí,suǒ mǐ wú mén,zhǎng ān kōng dào。
记得从前,银鱼竹马,颇翩翩自好。jì dé cóng qián,yín yú zhú mǎ,pǒ piān piān zì hǎo。
又谁料、岁月催人,添来多少烦恼。yòu shuí liào suì yuè cuī rén,tiān lái duō shǎo fán nǎo。
便劳劳、风尘游倦,已不似、往时怀抱。biàn láo láo fēng chén yóu juàn,yǐ bù shì wǎng shí huái bào。
更何缘,丘壑怡情,故园终老。gèng hé yuán,qiū hè yí qíng,gù yuán zhōng lǎo。
几回搔首,欲问苍天,甚浮生潦倒。jǐ huí sāo shǒu,yù wèn cāng tiān,shén fú shēng lǎo dào。
偏值恁,干戈满地,大野龙战,鹤唳徒惊,烽烟频报。piān zhí nèn,gàn gē mǎn dì,dà yě lóng zhàn,hè lì tú jīng,fēng yān pín bào。
新巢未稳,茫茫前路,桃源尽有为家处,遇危时、便合抽身早。xīn cháo wèi wěn,máng máng qián lù,táo yuán jǐn yǒu wèi jiā chù,yù wēi shí biàn hé chōu shēn zǎo。
哀鸿断雁,江山是处愁人,苍茫乱云残照。āi hóng duàn yàn,jiāng shān shì chù chóu rén,cāng máng luàn yún cán zhào。
有时拂袂,谢去人寰,向林泉啸傲。yǒu shí fú mèi,xiè qù rén huán,xiàng lín quán xiào ào。
更管甚、纷纷魏晋,清兴来时,夜月弹琴,晚风垂钓。gèng guǎn shén fēn fēn wèi jìn,qīng xīng lái shí,yè yuè dàn qín,wǎn fēng chuí diào。
楼台幻彩,沧田异景,升沉别是人世事,尽埋头、莫问清和扰。lóu tái huàn cǎi,cāng tián yì jǐng,shēng chén bié shì rén shì shì,jǐn mái tóu mò wèn qīng hé rǎo。
但教把酒长吟,一室融融,此生已了。dàn jiào bǎ jiǔ zhǎng yín,yī shì róng róng,cǐ shēng yǐ le。

王易

王易(1889---1956),字晓湘,号简庵,江西南昌人。其父王益霖乃晚清进士,曾任两江师范学堂教习。1912年毕业于京师大学堂,先后任北京师范大学、中央大学、复旦大学、中正大学等校教授。抗战期间,曾在赣南为蒋经国讲授《孟子》。其论国学尚质,以经学、小学、哲学与史学为国学之“四区”,以为“至若文艺词翰,作者过众,灏瀚曼衍,叙次为烦。况内实外华,非得苟举;由学窥文,无待毛举。果其读书得有门径,则用治文学,游刃有馀。”(《国学概论》)故其诗风质朴高古,劲折孤峭。与彭泽汪辟疆、南昌余謇、奉新熊公哲并称“江西四才子”,又与黄侃、汪东、汪辟疆、柳诒徵、王伯沆、胡翔冬合称“江南七彦”。建国后供职湖南文史馆,著有《国学概论》、《修辞学通诠》、《词曲史》、《乐府通论》等。 王易的作品>>

猜您喜欢

以近照寄贻仲詹题句

王易

结交愁忆少年场,无计能疏鬓上苍。jié jiāo chóu yì shǎo nián chǎng,wú jì néng shū bìn shàng cāng。
旧国莫忘三户在,东篱犹挺一枝强。jiù guó mò wàng sān hù zài,dōng lí yóu tǐng yī zhī qiáng。
多情笔砚真催老,万劫图书孰补亡。duō qíng bǐ yàn zhēn cuī lǎo,wàn jié tú shū shú bǔ wáng。
传语故人勤护惜,小山丛桂待君芳。chuán yǔ gù rén qín hù xī,xiǎo shān cóng guì dài jūn fāng。

来澄江一年矣追念袁山偶成

王易

十幅蒲帆上暮江,二年云木照疏窗。shí fú pú fān shàng mù jiāng,èr nián yún mù zhào shū chuāng。
自非臣朔饥难死,便使奴星气已降。zì fēi chén shuò jī nán sǐ,biàn shǐ nú xīng qì yǐ jiàng。
万里鸿嗷歌怨咽,三秋蚁穴梦纷庞。wàn lǐ hóng áo gē yuàn yàn,sān qiū yǐ xué mèng fēn páng。
乌衣门巷人谁识,孤负春来燕子双。wū yī mén xiàng rén shuí shí,gū fù chūn lái yàn zi shuāng。

杏岭闲居

王易

坰野诛茅客有家,蟫编犹守旧生涯。jiōng yě zhū máo kè yǒu jiā,yín biān yóu shǒu jiù shēng yá。
移山似入愚公谷,挂席何劳长者车。yí shān shì rù yú gōng gǔ,guà xí hé láo zhǎng zhě chē。
陇上牛羊齐一饱,乱馀桃李已三华。lǒng shàng niú yáng qí yī bǎo,luàn yú táo lǐ yǐ sān huá。
虫天蚁梦休回首,坐拥熏炉到日斜。chóng tiān yǐ mèng xiū huí shǒu,zuò yōng xūn lú dào rì xié。

脱齿

王易

齿脱初惊老渐临,江潭摇落感同深。chǐ tuō chū jīng lǎo jiàn lín,jiāng tán yáo luò gǎn tóng shēn。
冯夷鼓怒昏东海,夸父淩虚弃邓林。féng yí gǔ nù hūn dōng hǎi,kuā fù líng xū qì dèng lín。
食肉本无飞虎相,知天聊隐候虫吟。shí ròu běn wú fēi hǔ xiāng,zhī tiān liáo yǐn hòu chóng yín。
守玄尚白吾何择,愁绝虞卿去国心。shǒu xuán shàng bái wú hé zé,chóu jué yú qīng qù guó xīn。

寄阜西吴门后梅隐庐

王易

长星杯酒劝无应,苦荈劳新乐有朋。zhǎng xīng bēi jiǔ quàn wú yīng,kǔ chuǎn láo xīn lè yǒu péng。
至此尚为娱老计,半生真笑在家僧。zhì cǐ shàng wèi yú lǎo jì,bàn shēng zhēn xiào zài jiā sēng。
一庐梅隐君能健,万壑松涛我欲冰。yī lú méi yǐn jūn néng jiàn,wàn hè sōng tāo wǒ yù bīng。
乞与岁阑分锦字,海天云树碧层层。qǐ yǔ suì lán fēn jǐn zì,hǎi tiān yún shù bì céng céng。

学庵居虔州听秋草庐画竹见贻却寄

王易

久从东海想成连,失喜南云落锦笺。jiǔ cóng dōng hǎi xiǎng chéng lián,shī xǐ nán yún luò jǐn jiān。
地绾双江看蚁聚,天留一曲俾龙眠。dì wǎn shuāng jiāng kàn yǐ jù,tiān liú yī qū bǐ lóng mián。
披裘倘谢渔竿手,走笔应除玉局仙。pī qiú tǎng xiè yú gān shǒu,zǒu bǐ yīng chú yù jú xiān。
分取听秋庐畔绿,小窗春意得油然。fēn qǔ tīng qiū lú pàn lǜ,xiǎo chuāng chūn yì dé yóu rán。

宛社十一集祝坡公第九百十一生日

王易

江流入海万波鳞,谁识庐山面目真。jiāng liú rù hǎi wàn bō lín,shuí shí lú shān miàn mù zhēn。
十上建言关大计,千秋谬解作词人。shí shàng jiàn yán guān dà jì,qiān qiū miù jiě zuò cí rén。
琼楼玉宇终馀梦,芳草天涯忍送春。qióng lóu yù yǔ zhōng yú mèng,fāng cǎo tiān yá rěn sòng chūn。
锋隙三冬逋客泪,瓣香今又及兹辰。fēng xì sān dōng bū kè lèi,bàn xiāng jīn yòu jí zī chén。

暮春旬又三日思斋逝世二十五周年

王易

业尘共堕三千界,吾弟长行廿五年。yè chén gòng duò sān qiān jiè,wú dì zhǎng xíng niàn wǔ nián。
垂老已枯思旧泪,孤吟频触落花天。chuí lǎo yǐ kū sī jiù lèi,gū yín pín chù luò huā tiān。
鹃啼蝶梦封初合,女嫁儿婚事半悬。juān tí dié mèng fēng chū hé,nǚ jià ér hūn shì bàn xuán。
地下有闻宜莞尔,在阴雏鹤唳晴鲜。dì xià yǒu wén yí guǎn ěr,zài yīn chú hè lì qíng xiān。

登牯岭

王易

至此沉冥百忧尽,酿空烟雨压秋头。zhì cǐ chén míng bǎi yōu jǐn,niàng kōng yān yǔ yā qiū tóu。
刺天万木争先出,刮眼千岗翠欲收。cì tiān wàn mù zhēng xiān chū,guā yǎn qiān gǎng cuì yù shōu。
泉语詈人心怯怯,云衣随步影浮浮。quán yǔ lì rén xīn qiè qiè,yún yī suí bù yǐng fú fú。
山游便拟长安乐,西笑三年许竟酬。shān yóu biàn nǐ zhǎng ān lè,xī xiào sān nián xǔ jìng chóu。

得步曾书并诗

王易

相怜往日柳依依,憔悴年光觉渐非。xiāng lián wǎng rì liǔ yī yī,qiáo cuì nián guāng jué jiàn fēi。
诗酒佯狂吾岂敢,风云自奋子能希。shī jiǔ yáng kuáng wú qǐ gǎn,fēng yún zì fèn zi néng xī。
群龙野战悲神陆,一雁孤飞下落机。qún lóng yě zhàn bēi shén lù,yī yàn gū fēi xià luò jī。
省识忧天怀旧意,知君重减沈腰围。shěng shí yōu tiān huái jiù yì,zhī jūn zhòng jiǎn shěn yāo wéi。

秋窗坐雨感赋寄忏庵瘦弟

王易

三尺犹堪口晦明,独怜萧屑满商声。sān chǐ yóu kān kǒu huì míng,dú lián xiāo xiè mǎn shāng shēng。
登临共拟劳壶榼,羁旅谁期各弟兄。dēng lín gòng nǐ láo hú kē,jī lǚ shuí qī gè dì xiōng。
夜气初严琴席冷,微吟真谢茗瓯清。yè qì chū yán qín xí lěng,wēi yín zhēn xiè míng ōu qīng。
块然似我终成梦,怕近中秋客意惊。kuài rán shì wǒ zhōng chéng mèng,pà jìn zhōng qiū kè yì jīng。

庚寅元日喜晴

王易

儿时望岁真痴耳,老至逢辰转索然。ér shí wàng suì zhēn chī ěr,lǎo zhì féng chén zhuǎn suǒ rán。
输与澄和好天气,提壶犹待向斜川。shū yǔ chéng hé hǎo tiān qì,tí hú yóu dài xiàng xié chuān。

戏题常历

王易

简翁玩日作常历,三百六旬罗掌中。jiǎn wēng wán rì zuò cháng lì,sān bǎi liù xún luó zhǎng zhōng。
省识百年齐旦暮,林花空竞片时红。shěng shí bǎi nián qí dàn mù,lín huā kōng jìng piàn shí hóng。

偶得三绝句

王易

素丝染色慎防绝,大气弥天看似无。sù sī rǎn sè shèn fáng jué,dà qì mí tiān kàn shì wú。
莫问是非松柏栗,照人山月总长孤。mò wèn shì fēi sōng bǎi lì,zhào rén shān yuè zǒng zhǎng gū。

偶得三绝句

王易

南山鸟避北山罗,西海鱼翻东海波。nán shān niǎo bì běi shān luó,xī hǎi yú fān dōng hǎi bō。
鬼窟幽妖谁可脱,自呼帝子鼓云和。guǐ kū yōu yāo shuí kě tuō,zì hū dì zi gǔ yún hé。