古诗词

秋兴三首

王易

清晨挟书出,归息及亭午。qīng chén xié shū chū,guī xī jí tíng wǔ。
栖栖十步间,何解羡高举。qī qī shí bù jiān,hé jiě xiàn gāo jǔ。
湖漘柳将髡,后会期百五。hú chún liǔ jiāng kūn,hòu huì qī bǎi wǔ。
朝烟悬影低,郁郁如怨语。cháo yān xuán yǐng dī,yù yù rú yuàn yǔ。
韶年转户枢,遑敢计辛苦。sháo nián zhuǎn hù shū,huáng gǎn jì xīn kǔ。
丹黄到宵分,欺窗几更雨。dān huáng dào xiāo fēn,qī chuāng jǐ gèng yǔ。
念此亦复加,免与牛鼎伍。niàn cǐ yì fù jiā,miǎn yǔ niú dǐng wǔ。

王易

王易(1889---1956),字晓湘,号简庵,江西南昌人。其父王益霖乃晚清进士,曾任两江师范学堂教习。1912年毕业于京师大学堂,先后任北京师范大学、中央大学、复旦大学、中正大学等校教授。抗战期间,曾在赣南为蒋经国讲授《孟子》。其论国学尚质,以经学、小学、哲学与史学为国学之“四区”,以为“至若文艺词翰,作者过众,灏瀚曼衍,叙次为烦。况内实外华,非得苟举;由学窥文,无待毛举。果其读书得有门径,则用治文学,游刃有馀。”(《国学概论》)故其诗风质朴高古,劲折孤峭。与彭泽汪辟疆、南昌余謇、奉新熊公哲并称“江西四才子”,又与黄侃、汪东、汪辟疆、柳诒徵、王伯沆、胡翔冬合称“江南七彦”。建国后供职湖南文史馆,著有《国学概论》、《修辞学通诠》、《词曲史》、《乐府通论》等。 王易的作品>>

猜您喜欢

村居漫兴三首

王易

簇簇新桃隔古津,闲闲凉月待归人。cù cù xīn táo gé gǔ jīn,xián xián liáng yuè dài guī rén。
相期旱岁为霖雨,只有山云最苦辛。xiāng qī hàn suì wèi lín yǔ,zhǐ yǒu shān yún zuì kǔ xīn。

病夜吟

王易

悯仰随人违古道,寒温服药应天时。mǐn yǎng suí rén wéi gǔ dào,hán wēn fú yào yīng tiān shí。
灯花未落瓶笙寂,明日阴晴那得知。dēng huā wèi luò píng shēng jì,míng rì yīn qíng nà dé zhī。

除夕题蕴芬精舍

王易

简翁尚无庐,不若烟有舍。jiǎn wēng shàng wú lú,bù ruò yān yǒu shě。
藏心尽万间,盖头虚一把。cáng xīn jǐn wàn jiān,gài tóu xū yī bǎ。
素羞谀墓金,何办三椽价。sù xiū yú mù jīn,hé bàn sān chuán jià。
憔悴江潭身,低吟度除夜。qiáo cuì jiāng tán shēn,dī yín dù chú yè。

步曾招同子怡樵谷志吾小集来今雨轩得二十八韵

王易

南云一片飘玄都,行雨未发呼提壶。nán yún yī piàn piāo xuán dōu,xíng yǔ wèi fā hū tí hú。
主宾祈合星五珠,适来今雨各差符。zhǔ bīn qí hé xīng wǔ zhū,shì lái jīn yǔ gè chà fú。
为道晚秋清亦腴,只鸡近局恣可娖。wèi dào wǎn qiū qīng yì yú,zhǐ jī jìn jú zì kě chuò。
斯园古趣世所输,曲步直眺句股弧。sī yuán gǔ qù shì suǒ shū,qū bù zhí tiào jù gǔ hú。
何胡博奥多奇觚,类族辨物今濒湖。hé hú bó ào duō qí gū,lèi zú biàn wù jīn bīn hú。
苍官竦肃菊静姝,手挥日使如奚奴。cāng guān sǒng sù jú jìng shū,shǒu huī rì shǐ rú xī nú。
章翁当年伟丈夫,老敛越锷还风胡。zhāng wēng dāng nián wěi zhàng fū,lǎo liǎn yuè è hái fēng hú。
杨光自力许子徒,刚贯七札柔凝酥。yáng guāng zì lì xǔ zi tú,gāng guàn qī zhá róu níng sū。
李君落落游广衢,守心赤子辞芥污。lǐ jūn luò luò yóu guǎng qú,shǒu xīn chì zi cí jiè wū。
眇视跛履臀无肤,惟我乃真山泽臒。miǎo shì bǒ lǚ tún wú fū,wéi wǒ nǎi zhēn shān zé wò。
杯中有醪盘有鲈,十洲五岳收谈区。bēi zhōng yǒu láo pán yǒu lú,shí zhōu wǔ yuè shōu tán qū。
时或展颐时撚须,却无语屑飞当途。shí huò zhǎn yí shí niǎn xū,què wú yǔ xiè fēi dāng tú。
风恬日淡帘影疏,林雀唤客归休乎。fēng tián rì dàn lián yǐng shū,lín què huàn kè guī xiū hū。
明年俱健把茱萸,此聚莫拟黄公垆。míng nián jù jiàn bǎ zhū yú,cǐ jù mò nǐ huáng gōng lú。

纪梦

王易

少梦多生人,老梦多逝者。shǎo mèng duō shēng rén,lǎo mèng duō shì zhě。
俗云与鬼邻,此语齐东野。sú yún yǔ guǐ lín,cǐ yǔ qí dōng yě。
我从不寻梦,醒则如烛灺。wǒ cóng bù xún mèng,xǐng zé rú zhú xiè。
非智亦非愚,焉能免挦扯。fēi zhì yì fēi yú,yān néng miǎn xián chě。
有时梦故友,琴书杂杯斝。yǒu shí mèng gù yǒu,qín shū zá bēi jiǎ。
有时梦乡园,霭霭纷榆社。yǒu shí mèng xiāng yuán,ǎi ǎi fēn yú shè。
有时梦流窜,翳树避奔马。yǒu shí mèng liú cuàn,yì shù bì bēn mǎ。
独不梦太平,缘悭接宜榼。dú bù mèng tài píng,yuán qiān jiē yí kē。
昨夕梦二亲,絮语话楸槚。zuó xī mèng èr qīn,xù yǔ huà qiū jiǎ。
心知幽明隔,有乐在泉下。xīn zhī yōu míng gé,yǒu lè zài quán xià。
晨鸡顿不情,痛泪枕边泻。chén jī dùn bù qíng,tòng lèi zhěn biān xiè。
所慕日已近,所恋日已寡。suǒ mù rì yǐ jìn,suǒ liàn rì yǐ guǎ。
薤露与朝曦,皮骨馀一把。xiè lù yǔ cháo xī,pí gǔ yú yī bǎ。
暂作梦中身,说梦可聊且。zàn zuò mèng zhōng shēn,shuō mèng kě liáo qiě。

检箧得退庵持庵所书诗扇

王易

退庵柏台直,批鳞不嫌逆。tuì ān bǎi tái zhí,pī lín bù xián nì。
持庵木天仙,乘桴访成连。chí ān mù tiān xiān,chéng fú fǎng chéng lián。
两翁翘翘霜下杰,魏阙江湖同一洁。liǎng wēng qiào qiào shuāng xià jié,wèi quē jiāng hú tóng yī jié。
太液披香啸鬼狐,笋冠葛屦怀冰雪。tài yè pī xiāng xiào guǐ hú,sǔn guān gé jù huái bīng xuě。
鸣驺不闻驴背隐,胸有千秋宝万卷。míng zōu bù wén lǘ bèi yǐn,xiōng yǒu qiān qiū bǎo wàn juǎn。
春巢榭小偶云卿,玉茗堂空梦清远。chūn cháo xiè xiǎo ǒu yún qīng,yù míng táng kōng mèng qīng yuǎn。
卅载绸缪感豁蒙,零膏洒惠扬仁风。sà zài chóu móu gǎn huō méng,líng gāo sǎ huì yáng rén fēng。
簪花画沙焉足拟,若倚卧虎瞻苍龙。zān huā huà shā yān zú nǐ,ruò yǐ wò hǔ zhān cāng lóng。
翁归帝乡游汗漫,不见神皋更涂炭。wēng guī dì xiāng yóu hàn màn,bù jiàn shén gāo gèng tú tàn。
怜予反袂正如翁,视息无方委牢栈。lián yǔ fǎn mèi zhèng rú wēng,shì xī wú fāng wěi láo zhàn。
楚户秦坑几是非,西州多事枉沾衣。chǔ hù qín kēng jǐ shì fēi,xī zhōu duō shì wǎng zhān yī。
欲识今人问来者,乱鸦啼处冢累累。yù shí jīn rén wèn lái zhě,luàn yā tí chù zhǒng lèi lèi。

诗味二章示迪儿

王易

诗味有甘苦,作者当自知。shī wèi yǒu gān kǔ,zuò zhě dāng zì zhī。
譬如啜好茗,惟苦乃见奇。pì rú chuài hǎo míng,wéi kǔ nǎi jiàn qí。
鹿鸣继二南,世岂无甘诗。lù míng jì èr nán,shì qǐ wú gān shī。
甘境未可久,苦则长相随。gān jìng wèi kě jiǔ,kǔ zé zhǎng xiāng suí。
人生遇多舛,大块气常噫。rén shēng yù duō chuǎn,dà kuài qì cháng yī。
湍濑水有声,惊飙木摇枝。tuān lài shuǐ yǒu shēng,jīng biāo mù yáo zhī。
韩以不平喻,欧以易好为。hán yǐ bù píng yù,ōu yǐ yì hǎo wèi。
道苦终含甘,十苦宁能辞。dào kǔ zhōng hán gān,shí kǔ níng néng cí。
苦自众心有,健者一吐之。kǔ zì zhòng xīn yǒu,jiàn zhě yī tǔ zhī。
甘必自苦来,不则哺糟醨。gān bì zì kǔ lái,bù zé bǔ zāo lí。
味得苦中甘,舌本方非痴。wèi dé kǔ zhōng gān,shé běn fāng fēi chī。
所以屈杜言,千古甘胜饴。suǒ yǐ qū dù yán,qiān gǔ gān shèng yí。

诗味二章示迪儿

王易

我读古人诗,我亦识古人。wǒ dú gǔ rén shī,wǒ yì shí gǔ rén。
古人未知我,此意胡曲伸。gǔ rén wèi zhī wǒ,cǐ yì hú qū shēn。
昔贤骨已朽,言在今犹新。xī xián gǔ yǐ xiǔ,yán zài jīn yóu xīn。
心同理无殊,服异德堪邻。xīn tóng lǐ wú shū,fú yì dé kān lín。
达者燮阴阳,穷士困风尘。dá zhě xiè yīn yáng,qióng shì kùn fēng chén。
自非言足立,身没名俱湮。zì fēi yán zú lì,shēn méi míng jù yān。
有言未必德,爝火比宵燐。yǒu yán wèi bì dé,jué huǒ bǐ xiāo lín。
真体既内充,光辉含八垠。zhēn tǐ jì nèi chōng,guāng huī hán bā yín。
上下二千载,篇什张鱼鳞。shàng xià èr qiān zài,piān shén zhāng yú lín。
能兴后世怀,赖有不磨真。néng xīng hòu shì huái,lài yǒu bù mó zhēn。
倘昧此枢机,袭貌而遗神。tǎng mèi cǐ shū jī,xí mào ér yí shén。
吾衰嗟莫及,尔俊其传薪。wú shuāi jiē mò jí,ěr jùn qí chuán xīn。

赋斋前三物

王易

瘦桐修可八尺强,颠叶挺挺思出墙。shòu tóng xiū kě bā chǐ qiáng,diān yè tǐng tǐng sī chū qiáng。
直躬岂合显头角,待敷密荫临高冈。zhí gōng qǐ hé xiǎn tóu jiǎo,dài fū mì yīn lín gāo gāng。
夭丛簇桃偏低竹,半面凝妆媚幽独。yāo cóng cù táo piān dī zhú,bàn miàn níng zhuāng mèi yōu dú。
谓师君子宜坚贞,偶弄铅华便俗尘。wèi shī jūn zi yí jiān zhēn,ǒu nòng qiān huá biàn sú chén。
芳心倦舒老少年,绿鬟沐雨襟摇烟。fāng xīn juàn shū lǎo shǎo nián,lǜ huán mù yǔ jīn yáo yān。
百花开尽叹迟暮,春色未分殊可怜。bǎi huā kāi jǐn tàn chí mù,chūn sè wèi fēn shū kě lián。
嗫嚅此翁无谬赏,坐挹葱茏起非想。niè rú cǐ wēng wú miù shǎng,zuò yì cōng lóng qǐ fēi xiǎng。
不知门外有阿谁,却笑清风自来往。bù zhī mén wài yǒu ā shuí,què xiào qīng fēng zì lái wǎng。

似实先三首

王易

鲁生万卷尚未厌,昔人五车能几何。lǔ shēng wàn juǎn shàng wèi yàn,xī rén wǔ chē néng jǐ hé。
赵中有令自太俭,秦延君说无乃多。zhào zhōng yǒu lìng zì tài jiǎn,qín yán jūn shuō wú nǎi duō。
驽马十驾能千里,檐蛛千丝成一罗。nú mǎ shí jià néng qiān lǐ,yán zhū qiān sī chéng yī luó。
试使云帆涉沧海,朝宗无尽总先河。shì shǐ yún fān shè cāng hǎi,cháo zōng wú jǐn zǒng xiān hé。

似实先三首

王易

刘云愈愚必以学,韩谓加骨可希光。liú yún yù yú bì yǐ xué,hán wèi jiā gǔ kě xī guāng。
子孟无术固堪惜,湘东能读安救亡。zi mèng wú shù gù kān xī,xiāng dōng néng dú ān jiù wáng。
贵多贵少有二理,讥大讥小非一纲。guì duō guì shǎo yǒu èr lǐ,jī dà jī xiǎo fēi yī gāng。
稽古居今未容易,漫从歧路觅亡羊。jī gǔ jū jīn wèi róng yì,màn cóng qí lù mì wáng yáng。

似实先三首

王易

万言不敌一杯水,百药莫如三折肱。wàn yán bù dí yī bēi shuǐ,bǎi yào mò rú sān zhé gōng。
持方纳圆岂求合,炊沙作糜谁复能。chí fāng nà yuán qǐ qiú hé,chuī shā zuò mí shuí fù néng。
至道有时云障日,独行常恐鬼吹灯。zhì dào yǒu shí yún zhàng rì,dú xíng cháng kǒng guǐ chuī dēng。
为山掘井我难遂,看子浮图张七层。wèi shān jué jǐng wǒ nán suì,kàn zi fú tú zhāng qī céng。

秋兴三首

王易

皓皓朝日光,唧唧应候虫。hào hào cháo rì guāng,jī jī yīng hòu chóng。
旋疑故友来,庭角生悲风。xuán yí gù yǒu lái,tíng jiǎo shēng bēi fēng。
卷帷宣积蒸,牵裾步芳丛。juǎn wéi xuān jī zhēng,qiān jū bù fāng cóng。
不知何事贵,立坐无礼容。bù zhī hé shì guì,lì zuò wú lǐ róng。
东邻谁家子,感秋寄枯桐。dōng lín shuí jiā zi,gǎn qiū jì kū tóng。
岂惜盛衰迁,果哉观未通。qǐ xī shèng shuāi qiān,guǒ zāi guān wèi tōng。
惟秋乃能肃,惟士乃有穷。wéi qiū nǎi néng sù,wéi shì nǎi yǒu qióng。
何如恣开颜,白日犹可东。hé rú zì kāi yán,bái rì yóu kě dōng。

秋兴三首

王易

街门涨车尘,疲卧不敢兴。jiē mén zhǎng chē chén,pí wò bù gǎn xīng。
跳窗惊猫奴,起弄半爱憎。tiào chuāng jīng māo nú,qǐ nòng bàn ài zēng。
微物务适性,至静知所乘。wēi wù wù shì xìng,zhì jìng zhī suǒ chéng。
如何汩天机,坐与居诸盲。rú hé gǔ tiān jī,zuò yǔ jū zhū máng。
开轩一展书,懔然犹父兄。kāi xuān yī zhǎn shū,lǐn rán yóu fù xiōng。
但知面温厉,不觉秋已横。dàn zhī miàn wēn lì,bù jué qiū yǐ héng。

除夕怀瘦弟

王易

我逢除夕已三十,去岁岁除如昨日。wǒ féng chú xī yǐ sān shí,qù suì suì chú rú zuó rì。
年年买酒作岁馀,不觉黄金易挥掷。nián nián mǎi jiǔ zuò suì yú,bù jué huáng jīn yì huī zhì。
轩空茫茫星复霜,旧来儿子今昂藏。xuān kōng máng máng xīng fù shuāng,jiù lái ér zi jīn áng cáng。
今人惟恨去古久,壮老那知翻覆手。jīn rén wéi hèn qù gǔ jiǔ,zhuàng lǎo nà zhī fān fù shǒu。
镜中颜色天不欺,世上功名我何有。jìng zhōng yán sè tiān bù qī,shì shàng gōng míng wǒ hé yǒu。
去年有弟东西头,今年望云相向愁。qù nián yǒu dì dōng xī tóu,jīn nián wàng yún xiāng xiàng chóu。
好书好茗只独领,燕市得识荆高不。hǎo shū hǎo míng zhǐ dú lǐng,yàn shì dé shí jīng gāo bù。
客中有鱼亦可餐,谒天烧桂非为官。kè zhōng yǒu yú yì kě cān,yè tiān shāo guì fēi wèi guān。
儿支门户阿母欢,我得闭门风雪寒。ér zhī mén hù ā mǔ huān,wǒ dé bì mén fēng xuě hán。
王城之高插青昊,万虫扰扰各饥饱。wáng chéng zhī gāo chā qīng hào,wàn chóng rǎo rǎo gè jī bǎo。
一笑应成独醒狂,五更定忆江南好。yī xiào yīng chéng dú xǐng kuáng,wǔ gèng dìng yì jiāng nán hǎo。
嵎夷日出天下春,万人心目殊新陈。yú yí rì chū tiān xià chūn,wàn rén xīn mù shū xīn chén。
先生在尘亦欢喜,径知魏晋非徙秦。xiān shēng zài chén yì huān xǐ,jìng zhī wèi jìn fēi xǐ qín。
且上高楼望穷北,望君如我好颜色。qiě shàng gāo lóu wàng qióng běi,wàng jūn rú wǒ hǎo yán sè。
更如引吭哦新诗,江北江南春一时。gèng rú yǐn kēng ó xīn shī,jiāng běi jiāng nán chūn yī shí。
180«6789101112