古诗词

秋兴三首

王易

街门涨车尘,疲卧不敢兴。jiē mén zhǎng chē chén,pí wò bù gǎn xīng。
跳窗惊猫奴,起弄半爱憎。tiào chuāng jīng māo nú,qǐ nòng bàn ài zēng。
微物务适性,至静知所乘。wēi wù wù shì xìng,zhì jìng zhī suǒ chéng。
如何汩天机,坐与居诸盲。rú hé gǔ tiān jī,zuò yǔ jū zhū máng。
开轩一展书,懔然犹父兄。kāi xuān yī zhǎn shū,lǐn rán yóu fù xiōng。
但知面温厉,不觉秋已横。dàn zhī miàn wēn lì,bù jué qiū yǐ héng。

王易

王易(1889---1956),字晓湘,号简庵,江西南昌人。其父王益霖乃晚清进士,曾任两江师范学堂教习。1912年毕业于京师大学堂,先后任北京师范大学、中央大学、复旦大学、中正大学等校教授。抗战期间,曾在赣南为蒋经国讲授《孟子》。其论国学尚质,以经学、小学、哲学与史学为国学之“四区”,以为“至若文艺词翰,作者过众,灏瀚曼衍,叙次为烦。况内实外华,非得苟举;由学窥文,无待毛举。果其读书得有门径,则用治文学,游刃有馀。”(《国学概论》)故其诗风质朴高古,劲折孤峭。与彭泽汪辟疆、南昌余謇、奉新熊公哲并称“江西四才子”,又与黄侃、汪东、汪辟疆、柳诒徵、王伯沆、胡翔冬合称“江南七彦”。建国后供职湖南文史馆,著有《国学概论》、《修辞学通诠》、《词曲史》、《乐府通论》等。 王易的作品>>

猜您喜欢

夏夜检三弟遗札援笔泄哀

王易

情殊景未迁,电瞬别今古。qíng shū jǐng wèi qiān,diàn shùn bié jīn gǔ。
琐琐百封书,垒垒一抔土。suǒ suǒ bǎi fēng shū,lěi lěi yī póu tǔ。
开缄尘满衣,省事泪如雨。kāi jiān chén mǎn yī,shěng shì lèi rú yǔ。
声容不可复,执此同对语。shēng róng bù kě fù,zhí cǐ tóng duì yǔ。
昔留讵为今,今留更何补。xī liú jù wèi jīn,jīn liú gèng hé bǔ。
似怜尺幅间,心血贮多许。shì lián chǐ fú jiān,xīn xuè zhù duō xǔ。
频年贱且劳,将母吾共汝。pín nián jiàn qiě láo,jiāng mǔ wú gòng rǔ。
盐齑既自甘,菽水意良苦。yán jī jì zì gān,shū shuǐ yì liáng kǔ。
传书半哀时,互慰亦十五。chuán shū bàn āi shí,hù wèi yì shí wǔ。
乃知富逊贫,兄弟得相辅。nǎi zhī fù xùn pín,xiōng dì dé xiāng fǔ。

吾友晏君弼群丧其良匹作此唁之

王易

殃祸非一端,爱者胡可死。yāng huò fēi yī duān,ài zhě hú kě sǐ。
丈夫健官骸,不能保妻子。zhàng fū jiàn guān hái,bù néng bǎo qī zi。
蚩蚩众生心,大戚尽如此。chī chī zhòng shēng xīn,dà qī jǐn rú cǐ。
岂知太仓中,万化若弹指。qǐ zhī tài cāng zhōng,wàn huà ruò dàn zhǐ。
入门殚张目,荆棘在床几。rù mén dān zhāng mù,jīng jí zài chuáng jǐ。
依稀想声容,终愤不神似。yī xī xiǎng shēng róng,zhōng fèn bù shén shì。
牵裾幼依依,施衣妪泚泚。qiān jū yòu yī yī,shī yī yù cǐ cǐ。
日落启愁城,风来伫新鬼。rì luò qǐ chóu chéng,fēng lái zhù xīn guǐ。
此情胡然知,昔我常遘尔。cǐ qíng hú rán zhī,xī wǒ cháng gòu ěr。
寄语同病人,达观保其齿。jì yǔ tóng bìng rén,dá guān bǎo qí chǐ。
人命孰逾百,所欠后先耳。rén mìng shú yú bǎi,suǒ qiàn hòu xiān ěr。
念彼泉下人,弃我犹敝屣。niàn bǐ quán xià rén,qì wǒ yóu bì xǐ。
试令易地居,渠苦我何委。shì lìng yì dì jū,qú kǔ wǒ hé wěi。
爱深当虑兹,况君知命理。ài shēn dāng lǜ zī,kuàng jūn zhī mìng lǐ。

持庵丈自临川来视尊兄再云先生赋怀奉简

王易

巾车偶淩尘,城市稀识面。jīn chē ǒu líng chén,chéng shì xī shí miàn。
羡公垂老年,兄弟得相见。xiàn gōng chuí lǎo nián,xiōng dì dé xiāng jiàn。
一丘心所期,八口力已倦。yī qiū xīn suǒ qī,bā kǒu lì yǐ juàn。
风檐接对问,万语归一叹。fēng yán jiē duì wèn,wàn yǔ guī yī tàn。
平居味昔言,识字始忧患。píng jū wèi xī yán,shí zì shǐ yōu huàn。
温训故相宽,学问出屯难。wēn xùn gù xiāng kuān,xué wèn chū tún nán。
时方际阳九,大野看龙战。shí fāng jì yáng jiǔ,dà yě kàn lóng zhàn。
篝狐惊夕枕,椎埋讶朝畔。gōu hú jīng xī zhěn,chuí mái yà cháo pàn。
沟壑填罢癃,民命一何贱。gōu hè tián bà lóng,mín mìng yī hé jiàn。
偷息幸吾侪,经画得再饭。tōu xī xìng wú chái,jīng huà dé zài fàn。
出门惮搔首,返棹已嫌缓。chū mén dàn sāo shǒu,fǎn zhào yǐ xián huǎn。
蒙方养毛羽,公其守文献。méng fāng yǎng máo yǔ,gōng qí shǒu wén xiàn。
髭白日以添,观河自知变。zī bái rì yǐ tiān,guān hé zì zhī biàn。
相思苦公遥,相逢喜公健。xiāng sī kǔ gōng yáo,xiāng féng xǐ gōng jiàn。
斯世惜馀黎,时愁诵云汉。sī shì xī yú lí,shí chóu sòng yún hàn。

腊中卜地青云谱葬妇及然弟

王易

驾车出南郭。jià chē chū nán guō。
仆马意悽悽。pū mǎ yì qī qī。
黄满草千叠,青留菜一畦。huáng mǎn cǎo qiān dié,qīng liú cài yī qí。
战寒鸦作阵,问岁日沉西。zhàn hán yā zuò zhèn,wèn suì rì chén xī。
万命悬真宰,何因异笑啼。wàn mìng xuán zhēn zǎi,hé yīn yì xiào tí。
闲闲数弓壤,莽莽大原间。xián xián shù gōng rǎng,mǎng mǎng dà yuán jiān。
此地君其宅,他年我亦还。cǐ dì jūn qí zhái,tā nián wǒ yì hái。
泪泉通瘴海,心迹向云山。lèi quán tōng zhàng hǎi,xīn jì xiàng yún shān。
仙尉居邻近,相逢倘解颜。xiān wèi jū lín jìn,xiāng féng tǎng jiě yán。

妇弟安窆告墓作

王易

生前百事纷,入穴均已了。shēng qián bǎi shì fēn,rù xué jūn yǐ le。
旷野来两棺,寒林无一鸟。kuàng yě lái liǎng guān,hán lín wú yī niǎo。
形神别渊穹,造化剧昏晓。xíng shén bié yuān qióng,zào huà jù hūn xiǎo。
默默同不言,一朽杂彭夭。mò mò tóng bù yán,yī xiǔ zá péng yāo。
经营惮心力,所得定殊眇。jīng yíng dàn xīn lì,suǒ dé dìng shū miǎo。
藉云灵有知,寂寞守华表。jí yún líng yǒu zhī,jì mò shǒu huá biǎo。
纵横爱与悲,缄泪寄幽杳。zòng héng ài yǔ bēi,jiān lèi jì yōu yǎo。

丁亥除夜感示诸儿

王易

欲偿一岁苦,且尽今夕欢。yù cháng yī suì kǔ,qiě jǐn jīn xī huān。
呼儿举明灯,粲粲罗杯盘。hū ér jǔ míng dēng,càn càn luó bēi pán。
村酤亦殊酽,薄饮聊辟寒。cūn gū yì shū yàn,báo yǐn liáo pì hán。
语笑杂庄谐,中怀潜一叹。yǔ xiào zá zhuāng xié,zhōng huái qián yī tàn。
自维瓠落姿,百忧催鬓残。zì wéi hù luò zī,bǎi yōu cuī bìn cán。
抵死固书城,外诱岂足干。dǐ sǐ gù shū chéng,wài yòu qǐ zú gàn。
先公礼堂业,不坠良独难。xiān gōng lǐ táng yè,bù zhuì liáng dú nán。
为学与作人,跬步虞冰渊。wèi xué yǔ zuò rén,kuǐ bù yú bīng yuān。
丧乱惊接踵,屡逃锋镝端。sàng luàn jīng jiē zhǒng,lǚ táo fēng dī duān。
骨肉还乡园,托荫虚半椽。gǔ ròu hái xiāng yuán,tuō yīn xū bàn chuán。
儿长过我头,颇复知时艰。ér zhǎng guò wǒ tóu,pǒ fù zhī shí jiān。
娶妇更将雏,或解方衰颜。qǔ fù gèng jiāng chú,huò jiě fāng shuāi yán。
豚蹄及菜根,随遇齐可安。tún tí jí cài gēn,suí yù qí kě ān。
但期饱无愧,毋虑饥将殚。dàn qī bǎo wú kuì,wú lǜ jī jiāng dān。
朔陲蚩雾深,方邑血重殷。shuò chuí chī wù shēn,fāng yì xuè zhòng yīn。
吾辈信可修,幸民能苟全。wú bèi xìn kě xiū,xìng mín néng gǒu quán。
呵壁叩天心,福祸宜转关。hē bì kòu tiān xīn,fú huò yí zhuǎn guān。
勉旃坚所守,长夜非漫漫。miǎn zhān jiān suǒ shǒu,zhǎng yè fēi màn màn。

尚友琴歌并序

王易

壶中九华迷行迹,却累涪翁嗟越壁。hú zhōng jiǔ huá mí xíng jì,què lèi fú wēng jiē yuè bì。
邻笛曾闻吊故人,风烟何况怀先泽。lín dí céng wén diào gù rén,fēng yān hé kuàng huái xiān zé。
先公无鹤有琴书,洗心藏密矩不逾。xiān gōng wú hè yǒu qín shū,xǐ xīn cáng mì jǔ bù yú。
清摽尚友高友朱,疑接謦欬偕步趋。qīng biāo shàng yǒu gāo yǒu zhū,yí jiē qǐng kài xié bù qū。
七弦泠泠希太古,目送飞鸿落花雨。qī xián líng líng xī tài gǔ,mù sòng fēi hóng luò huā yǔ。
莫问成亏昭氏鼓,自克饥寒缓辛苦。mò wèn chéng kuī zhāo shì gǔ,zì kè jī hán huǎn xīn kǔ。
归田宿愿追渊明,琴能有弦胜无声。guī tián sù yuàn zhuī yuān míng,qín néng yǒu xián shèng wú shēng。
未办悬车辞逆旅,晓猿夜鹄空悲鸣。wèi bàn xuán chē cí nì lǚ,xiǎo yuán yè gǔ kōng bēi míng。
承家坚子安庸鄙,拱载负薪惟守此。chéng jiā jiān zi ān yōng bǐ,gǒng zài fù xīn wéi shǒu cǐ。
金瓯顿缺阵云横,垩书伪报苍天死。jīn ōu dùn quē zhèn yún héng,è shū wěi bào cāng tiān sǐ。
石马铜驼堕劫尘,敢云赪尾矜全鳞。shí mǎ tóng tuó duò jié chén,gǎn yún chēng wěi jīn quán lín。
九鼎偏沉泗川水,双锋任跃延平津。jiǔ dǐng piān chén sì chuān shuǐ,shuāng fēng rèn yuè yán píng jīn。
剧怜大雅沦狙驵,奚啻随珠投粪壤。jù lián dà yǎ lún jū zǎng,xī chì suí zhū tóu fèn rǎng。
病骥经年伏枥愁,溟鹏甚日拿云上。bìng jì jīng nián fú lì chóu,míng péng shén rì ná yún shàng。
招先三绝壁千寻,百篇斗酒德愔愔。zhāo xiān sān jué bì qiān xún,bǎi piān dòu jiǔ dé yīn yīn。
忍令黄钟逐瓦釜,宜重神物轻兼金。rěn lìng huáng zhōng zhú wǎ fǔ,yí zhòng shén wù qīng jiān jīn。
摩挲额尾窥池腹,绿篆银题森在目。mó sā é wěi kuī chí fù,lǜ zhuàn yín tí sēn zài mù。
理轸低回味入禅,束刍想像人如玉。lǐ zhěn dī huí wèi rù chán,shù chú xiǎng xiàng rén rú yù。
吾宗旧契悦芝兰,风义相高蓬海山。wú zōng jiù qì yuè zhī lán,fēng yì xiāng gāo péng hǎi shān。
了知端士取端友,便托角里邀东园。le zhī duān shì qǔ duān yǒu,biàn tuō jiǎo lǐ yāo dōng yuán。
鲸波乍返鸱夷舸,龙椁终逃牧儿火。jīng bō zhà fǎn chī yí gě,lóng guǒ zhōng táo mù ér huǒ。
稽首重翻抱膝吟,忘机只合焚香坐。jī shǒu zhòng fān bào xī yín,wàng jī zhǐ hé fén xiāng zuò。
竹洞寒泉思渺弥,鶤鸡欲舞雉朝飞。zhú dòng hán quán sī miǎo mí,kūn jī yù wǔ zhì cháo fēi。
好凭达者环中趣,长伴先生画里诗。hǎo píng dá zhě huán zhōng qù,zhǎng bàn xiān shēng huà lǐ shī。

己丑六月迪儿始壮为赋古风一章以勖之,时同客潭州

王易

植桐半亩荫,种竹一帘翠。zhí tóng bàn mǔ yīn,zhǒng zhú yī lián cuì。
儿今皮骨坚,吾衰亦良慰。ér jīn pí gǔ jiān,wú shuāi yì liáng wèi。
三眼井边庐,是儿试啼地。sān yǎn jǐng biān lú,shì ér shì tí dì。
锦绷裹玉团,尤妙颔如意。jǐn bēng guǒ yù tuán,yóu miào hàn rú yì。
天命促文园,孤露才两岁。tiān mìng cù wén yuán,gū lù cái liǎng suì。
当栗拜如仪,吊者叹其慧。dāng lì bài rú yí,diào zhě tàn qí huì。
就学师不烦,临文哦易记。jiù xué shī bù fán,lín wén ó yì jì。
恃宠骄友于,识大宥其细。shì chǒng jiāo yǒu yú,shí dà yòu qí xì。
怒风卷重茅,千载偶然值。nù fēng juǎn zhòng máo,qiān zài ǒu rán zhí。
信知忧患深,休休平旦气。xìn zhī yōu huàn shēn,xiū xiū píng dàn qì。
怜汝失怙恃,游方励汝志。lián rǔ shī hù shì,yóu fāng lì rǔ zhì。
明发会有时,山辉岂终閟。míng fā huì yǒu shí,shān huī qǐ zhōng bì。

莲谷对月

王易

山空寂无言,流泉间琴筑。shān kōng jì wú yán,liú quán jiān qín zhù。
伊难惬素心,推此一轮玉。yī nán qiè sù xīn,tuī cǐ yī lún yù。
小坐石如冰,一雨树初沐。xiǎo zuò shí rú bīng,yī yǔ shù chū mù。
清光万古青,为乐此宵独。qīng guāng wàn gǔ qīng,wèi lè cǐ xiāo dú。
天造弥经纶,富媪宝川渎。tiān zào mí jīng lún,fù ǎo bǎo chuān dú。
胡为惨不宁,四海沸羹粥。hú wèi cǎn bù níng,sì hǎi fèi gēng zhōu。
日月不厌孤,临照几茅屋。rì yuè bù yàn gū,lín zhào jǐ máo wū。
未许红尘人,来分处女烛。wèi xǔ hóng chén rén,lái fēn chù nǚ zhú。
平生志丘壑,苦自转车毂。píng shēng zhì qiū hè,kǔ zì zhuǎn chē gǔ。
诘旦隔仙凡,徒留梦相续。jí dàn gé xiān fán,tú liú mèng xiāng xù。

庐山道中

王易

尘劳久何酬,随分聊看山。chén láo jiǔ hé chóu,suí fēn liáo kàn shān。
傍风宿酲消,靧面朝霞殷。bàng fēng sù chéng xiāo,huì miàn cháo xiá yīn。
高寒敝心目,渐觉稀绤单。gāo hán bì xīn mù,jiàn jué xī xì dān。
鸣空佩璆然,楚女低云鬟。míng kōng pèi qiú rán,chǔ nǚ dī yún huán。
即此异人境,讵必穷跻攀。jí cǐ yì rén jìng,jù bì qióng jī pān。

庐山道中

王易

回坡翳松阴,空翠入寥廓。huí pō yì sōng yīn,kōng cuì rù liáo kuò。
磴危单线悬,襟动野花落。dèng wēi dān xiàn xuán,jīn dòng yě huā luò。
行客下笋舆,小步诩腰脚。xíng kè xià sǔn yú,xiǎo bù xǔ yāo jiǎo。
仆天邪许勤,未觉此间乐。pū tiān xié xǔ qín,wèi jué cǐ jiān lè。
天地信不仁,此厚彼何薄。tiān dì xìn bù rén,cǐ hòu bǐ hé báo。

庐山道中

王易

断涧石磷峋,如虎复如兕。duàn jiàn shí lín xún,rú hǔ fù rú sì。
何年推此中,万古永不起。hé nián tuī cǐ zhōng,wàn gǔ yǒng bù qǐ。
人言鸿蒙初,是处即海底。rén yán hóng méng chū,shì chù jí hǎi dǐ。
今看绕足云,昔叹极天水。jīn kàn rào zú yún,xī tàn jí tiān shuǐ。
夺彼蛟鼍居,饷我溪山美。duó bǐ jiāo tuó jū,xiǎng wǒ xī shān měi。

庐山道中

王易

险道割山腰,一径介然用。xiǎn dào gē shān yāo,yī jìng jiè rán yòng。
累垂蚁行墙,迤逦蚤缘缝。lèi chuí yǐ xíng qiáng,yí lǐ zǎo yuán fèng。
百丈悬晶帘,风严望期冻。bǎi zhàng xuán jīng lián,fēng yán wàng qī dòng。
仙真闭重关,萝薜护酣梦。xiān zhēn bì zhòng guān,luó bì hù hān mèng。
庞公果可寻,行歌荷锄从。páng gōng guǒ kě xún,xíng gē hé chú cóng。

庐山道中

王易

万山簇如螺,离披著浓黛。wàn shān cù rú luó,lí pī zhù nóng dài。
势亦自雄奇,朝昏变千态。shì yì zì xióng qí,cháo hūn biàn qiān tài。
附庸蔚大邦,无名亦何害。fù yōng wèi dà bāng,wú míng yì hé hài。
未容培塿骄,不与沧桑蜕。wèi róng péi lǒu jiāo,bù yǔ cāng sāng tuì。
求名乃亡名,敢持君子戒。qiú míng nǎi wáng míng,gǎn chí jūn zi jiè。

庐山道中

王易

高冈楼观出,落落三四家。gāo gāng lóu guān chū,luò luò sān sì jiā。
动若鹳鸣垤,静如蜂罢衙。dòng ruò guàn míng dié,jìng rú fēng bà yá。
百年门户开,天堑除戎华。bǎi nián mén hù kāi,tiān qiàn chú róng huá。
山灵岂媚夷,着意催岩花。shān líng qǐ mèi yí,zhe yì cuī yán huā。
惊心为披发,含叹且回车。jīng xīn wèi pī fā,hán tàn qiě huí chē。
180«6789101112