古诗词

除夕怀瘦弟

王易

我逢除夕已三十,去岁岁除如昨日。wǒ féng chú xī yǐ sān shí,qù suì suì chú rú zuó rì。
年年买酒作岁馀,不觉黄金易挥掷。nián nián mǎi jiǔ zuò suì yú,bù jué huáng jīn yì huī zhì。
轩空茫茫星复霜,旧来儿子今昂藏。xuān kōng máng máng xīng fù shuāng,jiù lái ér zi jīn áng cáng。
今人惟恨去古久,壮老那知翻覆手。jīn rén wéi hèn qù gǔ jiǔ,zhuàng lǎo nà zhī fān fù shǒu。
镜中颜色天不欺,世上功名我何有。jìng zhōng yán sè tiān bù qī,shì shàng gōng míng wǒ hé yǒu。
去年有弟东西头,今年望云相向愁。qù nián yǒu dì dōng xī tóu,jīn nián wàng yún xiāng xiàng chóu。
好书好茗只独领,燕市得识荆高不。hǎo shū hǎo míng zhǐ dú lǐng,yàn shì dé shí jīng gāo bù。
客中有鱼亦可餐,谒天烧桂非为官。kè zhōng yǒu yú yì kě cān,yè tiān shāo guì fēi wèi guān。
儿支门户阿母欢,我得闭门风雪寒。ér zhī mén hù ā mǔ huān,wǒ dé bì mén fēng xuě hán。
王城之高插青昊,万虫扰扰各饥饱。wáng chéng zhī gāo chā qīng hào,wàn chóng rǎo rǎo gè jī bǎo。
一笑应成独醒狂,五更定忆江南好。yī xiào yīng chéng dú xǐng kuáng,wǔ gèng dìng yì jiāng nán hǎo。
嵎夷日出天下春,万人心目殊新陈。yú yí rì chū tiān xià chūn,wàn rén xīn mù shū xīn chén。
先生在尘亦欢喜,径知魏晋非徙秦。xiān shēng zài chén yì huān xǐ,jìng zhī wèi jìn fēi xǐ qín。
且上高楼望穷北,望君如我好颜色。qiě shàng gāo lóu wàng qióng běi,wàng jūn rú wǒ hǎo yán sè。
更如引吭哦新诗,江北江南春一时。gèng rú yǐn kēng ó xīn shī,jiāng běi jiāng nán chūn yī shí。

王易

王易(1889---1956),字晓湘,号简庵,江西南昌人。其父王益霖乃晚清进士,曾任两江师范学堂教习。1912年毕业于京师大学堂,先后任北京师范大学、中央大学、复旦大学、中正大学等校教授。抗战期间,曾在赣南为蒋经国讲授《孟子》。其论国学尚质,以经学、小学、哲学与史学为国学之“四区”,以为“至若文艺词翰,作者过众,灏瀚曼衍,叙次为烦。况内实外华,非得苟举;由学窥文,无待毛举。果其读书得有门径,则用治文学,游刃有馀。”(《国学概论》)故其诗风质朴高古,劲折孤峭。与彭泽汪辟疆、南昌余謇、奉新熊公哲并称“江西四才子”,又与黄侃、汪东、汪辟疆、柳诒徵、王伯沆、胡翔冬合称“江南七彦”。建国后供职湖南文史馆,著有《国学概论》、《修辞学通诠》、《词曲史》、《乐府通论》等。 王易的作品>>

猜您喜欢

红情忆汪涤芸

王易

春风又至,念故人此日,心怀何似,案牍劳劳,为底双鱼便慵寄。chūn fēng yòu zhì,niàn gù rén cǐ rì,xīn huái hé shì,àn dú láo láo,wèi dǐ shuāng yú biàn yōng jì。
一别于今隔岁,问诗卷、添来还未。yī bié yú jīn gé suì,wèn shī juǎn tiān lái hái wèi。
怪近日、藕孔刀兵,变幻竟如此。guài jìn rì ǒu kǒng dāo bīng,biàn huàn jìng rú cǐ。
尘世,寄庐耳。chén shì,jì lú ěr。
纵栖息晏游,有甚滋味。zòng qī xī yàn yóu,yǒu shén zī wèi。
不如归是,拚饮中山博沉醉。bù rú guī shì,pàn yǐn zhōng shān bó chén zuì。
知否吾侪拙甚,风月外、更无长技。zhī fǒu wú chái zhuō shén,fēng yuè wài gèng wú zhǎng jì。
但举首、南望也,故园芜矣。dàn jǔ shǒu nán wàng yě,gù yuán wú yǐ。

陂塘柳与李古馀

王易

望长安、一囊书剑,匆匆几度寒暑。wàng zhǎng ān yī náng shū jiàn,cōng cōng jǐ dù hán shǔ。
忧来何事堪消遣,托意麝煤琼楮。yōu lái hé shì kān xiāo qiǎn,tuō yì shè méi qióng chǔ。
乡梦苦。xiāng mèng kǔ。
记每到、愁时但恨风和雨。jì měi dào chóu shí dàn hèn fēng hé yǔ。
凄悽楚楚。qī qī chǔ chǔ。
算零落天涯,二三知己,便足慰羁旅。suàn líng luò tiān yá,èr sān zhī jǐ,biàn zú wèi jī lǚ。
梁园暮,蓦地闻君才富。liáng yuán mù,mò dì wén jūn cái fù。
吟怀澄澈如许。yín huái chéng chè rú xǔ。
邹枚韵事今安在,碌碌大都尘土。zōu méi yùn shì jīn ān zài,lù lù dà dōu chén tǔ。
君记取。jūn jì qǔ。
看寂寞、当时谁是骚坛主。kàn jì mò dāng shí shuí shì sāo tán zhǔ。
英华含咀。yīng huá hán jǔ。
喜风雅今存,阿龙年少,可许共挥麈。xǐ fēng yǎ jīn cún,ā lóng nián shǎo,kě xǔ gòng huī zhǔ。

万年欢·春雪

王易

峭逼疏拢,是春寒乍凝,小院风急。qiào bī shū lǒng,shì chūn hán zhà níng,xiǎo yuàn fēng jí。
落蕊飘香,一霎碎琼铺积。luò ruǐ piāo xiāng,yī shà suì qióng pù jī。
疑是群花放日,倩天女、徐徐散出。yí shì qún huā fàng rì,qiàn tiān nǚ xú xú sàn chū。
忍辜负、素质轻盈,早梅快共争白。rěn gū fù sù zhì qīng yíng,zǎo méi kuài gòng zhēng bái。
凄凉去年送客,正灞桥魂断,细数人迹。qī liáng qù nián sòng kè,zhèng bà qiáo hún duàn,xì shù rén jì。
别恨重重,今后怎生寻觅。bié hèn zhòng zhòng,jīn hòu zěn shēng xún mì。
止向空帏泪滴,恨对此、霏霏竟夕。zhǐ xiàng kōng wéi lèi dī,hèn duì cǐ fēi fēi jìng xī。
待明日、卷彻重帘,定惊堕絮盈尺。dài míng rì juǎn chè zhòng lián,dìng jīng duò xù yíng chǐ。

如此江山感时

王易

崦嵫日落千林暝,依稀者番风景。yān zī rì luò qiān lín míng,yī xī zhě fān fēng jǐng。
乌集延秋,鸿嗷建业,凄绝万家烟冷。wū jí yán qiū,hóng áo jiàn yè,qī jué wàn jiā yān lěng。
移来九鼎。yí lái jiǔ dǐng。
喜旧局新翻,惊涛初定。xǐ jiù jú xīn fān,jīng tāo chū dìng。
黍谷阳回,春风额手共相庆。shǔ gǔ yáng huí,chūn fēng é shǒu gòng xiāng qìng。
斜阳自饶人影。xié yáng zì ráo rén yǐng。
笑屠龙事业,空望公等。xiào tú lóng shì yè,kōng wàng gōng děng。
翠葆初临,黄袍遽易,便使人嗤鏊饼。cuì bǎo chū lín,huáng páo jù yì,biàn shǐ rén chī ào bǐng。
鸡声唤醒。jī shēng huàn xǐng。
但对著残灯,定愁夜永。dàn duì zhù cán dēng,dìng chóu yè yǒng。
无计文园,止堪言善病。wú jì wén yuán,zhǐ kān yán shàn bìng。

南浦·春水和玉田韵

王易

宿雾散江天,竞澄鲜,点染潇湘春晓。sù wù sàn jiāng tiān,jìng chéng xiān,diǎn rǎn xiāo xiāng chūn xiǎo。
峰压黛螺新,微风定,波镜平开如扫。fēng yā dài luó xīn,wēi fēng dìng,bō jìng píng kāi rú sǎo。
扁舟渐远,短篙撇出鱼鳞小。biǎn zhōu jiàn yuǎn,duǎn gāo piē chū yú lín xiǎo。
相助离人肠断处,桃叶渡头芳草。xiāng zhù lí rén cháng duàn chù,táo yè dù tóu fāng cǎo。
清漪惯浴凫鸥,正舍南舍北,溶溶未了。qīng yī guàn yù fú ōu,zhèng shě nán shě běi,róng róng wèi le。
夹岸有秾桃,芳菲甚,几度捕鱼人到。jiā àn yǒu nóng táo,fāng fēi shén,jǐ dù bǔ yú rén dào。
蘼芜浩渺,空江如梦涛声悄。mí wú hào miǎo,kōng jiāng rú mèng tāo shēng qiāo。
帆影年年来复住,错认行人多少。fān yǐng nián nián lái fù zhù,cuò rèn xíng rén duō shǎo。

解连环·九连环

王易

玲珑无限,是何人巧把,玉环连绾。líng lóng wú xiàn,shì hé rén qiǎo bǎ,yù huán lián wǎn。
消昼困、解向春闺,看葱指轻拈,杏眸低转。xiāo zhòu kùn jiě xiàng chūn guī,kàn cōng zhǐ qīng niān,xìng móu dī zhuǎn。
几度沉吟,最无奈、将开还乱。jǐ dù chén yín,zuì wú nài jiāng kāi hái luàn。
任鸟鸣穿树,花影移墙,卸来刚半。rèn niǎo míng chuān shù,huā yǐng yí qiáng,xiè lái gāng bàn。
寥寥者番意懒,算殷勤撩弄,何似分断。liáo liáo zhě fān yì lǎn,suàn yīn qín liāo nòng,hé shì fēn duàn。
便纠缠、恰似相思,有一脉勾连,两心萦绊。biàn jiū chán qià shì xiāng sī,yǒu yī mài gōu lián,liǎng xīn yíng bàn。
纵觉情多,争已为、多情添恨。zòng jué qíng duō,zhēng yǐ wèi duō qíng tiān hèn。
再迟些、舞腰一撚,定加瘦损。zài chí xiē wǔ yāo yī niǎn,dìng jiā shòu sǔn。

金缕曲·唐忽雷

王易

西蜀多奇种。xī shǔ duō qí zhǒng。
最难寻,香槽文蜕,刻龙雕凤。zuì nán xún,xiāng cáo wén tuì,kè lóng diāo fèng。
当日骊宫方奏罢,深谢君王爱宠。dāng rì lí gōng fāng zòu bà,shēn xiè jūn wáng ài chǒng。
止消得,玉奴亲捧。zhǐ xiāo dé,yù nú qīn pěng。
何满一声人似醉,任鲛珠、万斛如潮涌。hé mǎn yī shēng rén shì zuì,rèn jiāo zhū wàn hú rú cháo yǒng。
零落恨,更谁共。líng luò hèn,gèng shuí gòng。
升平歌舞知何用。shēng píng gē wǔ zhī hé yòng。
尽春秋、湖山草草,乱流轻送。jǐn chūn qiū hú shān cǎo cǎo,luàn liú qīng sòng。
几度沧桑曾历遍,剩有一身珍重。jǐ dù cāng sāng céng lì biàn,shèng yǒu yī shēn zhēn zhòng。
问谁解,轻撚慢拢。wèn shuí jiě,qīng niǎn màn lǒng。
但使樊裬今尚在,托鸳弦,话尽兴亡梦。dàn shǐ fán líng jīn shàng zài,tuō yuān xián,huà jǐn xīng wáng mèng。
空鸣咽,泪花冻。kōng míng yàn,lèi huā dòng。

沁园春·宫词

王易

篆影凝春,珠光浸夜,深宫漏迟。zhuàn yǐng níng chūn,zhū guāng jìn yè,shēn gōng lòu chí。
正金盘舞后,共夸燕瘦,玉楼宴罢,人妒环肥。zhèng jīn pán wǔ hòu,gòng kuā yàn shòu,yù lóu yàn bà,rén dù huán féi。
固宠无方,承恩有貌,独向西楼敛翠帏。gù chǒng wú fāng,chéng ēn yǒu mào,dú xiàng xī lóu liǎn cuì wéi。
深辜负,者清凉无汗,姑射仙肌。shēn gū fù,zhě qīng liáng wú hàn,gū shè xiān jī。
人间恩爱难期,但着意、容颜自入时。rén jiān ēn ài nán qī,dàn zhe yì róng yán zì rù shí。
恨量来螺黛,画眉觉浅,妆成凤翅,掠鬓还低。hèn liàng lái luó dài,huà méi jué qiǎn,zhuāng chéng fèng chì,lüè bìn hái dī。
几度消魂,一番照影,如许娇姿定属谁。jǐ dù xiāo hún,yī fān zhào yǐng,rú xǔ jiāo zī dìng shǔ shuí。
休夸示,看秋风又起,纨扇空悲。xiū kuā shì,kàn qiū fēng yòu qǐ,wán shàn kōng bēi。

长亭怨慢春寒

王易

又正是、春初时节。yòu zhèng shì chūn chū shí jié。
院落沈沈,房栊寒怯。yuàn luò shěn shěn,fáng lóng hán qiè。
苦恨而今,东皇车骑尚迟发。kǔ hèn ér jīn,dōng huáng chē qí shàng chí fā。
春回已久,怎不使、春光泄。chūn huí yǐ jiǔ,zěn bù shǐ chūn guāng xiè。
春直恁无情,又何必、望来如渴。chūn zhí nèn wú qíng,yòu hé bì wàng lái rú kě。
呜咽,听寒鸦点点,似恨夜来微雪。wū yàn,tīng hán yā diǎn diǎn,shì hèn yè lái wēi xuě。
冬衣敝矣,曾未识、几时修缀。dōng yī bì yǐ,céng wèi shí jǐ shí xiū zhuì。
最怕是、已到花期,但对酒、无花堪折。zuì pà shì yǐ dào huā qī,dàn duì jiǔ wú huā kān zhé。
待欲问春时,春不见人休说。dài yù wèn chūn shí,chūn bù jiàn rén xiū shuō。

声声慢·新乡道中

王易

青山笑我,百日催人,年来书剑飘零。qīng shān xiào wǒ,bǎi rì cuī rén,nián lái shū jiàn piāo líng。
曾几何时,此间又作长行。céng jǐ hé shí,cǐ jiān yòu zuò zhǎng xíng。
长安莫问倦旅,似随风、春絮秋萍。zhǎng ān mò wèn juàn lǚ,shì suí fēng chūn xù qiū píng。
征尘满,又连朝风雨,阻住归程。zhēng chén mǎn,yòu lián cháo fēng yǔ,zǔ zhù guī chéng。
客路嘶残羸马,任黄沙瘗恨,碧草无情。kè lù sī cán léi mǎ,rèn huáng shā yì hèn,bì cǎo wú qíng。
惟有平林,遥天一抺青青。wéi yǒu píng lín,yáo tiān yī mèi qīng qīng。
盼他雨馀渐霁,喜林稍、清脆蝉声。pàn tā yǔ yú jiàn jì,xǐ lín shāo qīng cuì chán shēng。
行暮矣,有炊烟、一缕远迎。xíng mù yǐ,yǒu chuī yān yī lǚ yuǎn yíng。

消树江云自度曲,忆京中诸友

王易

午窗独倚南薰畅,一编悄度残昼。wǔ chuāng dú yǐ nán xūn chàng,yī biān qiāo dù cán zhòu。
猛忆前番,短烛清言,明月夜深时候。měng yì qián fān,duǎn zhú qīng yán,míng yuè yè shēn shí hòu。
恰待长相守,更魂销,别离还又。qià dài zhǎng xiāng shǒu,gèng hún xiāo,bié lí hái yòu。
分携后,江云渭树,何时尊酒。fēn xié hòu,jiāng yún wèi shù,hé shí zūn jiǔ。
怕重问,三载京华,檐雨篝灯,盈盈冷泪殷袖。pà zhòng wèn,sān zài jīng huá,yán yǔ gōu dēng,yíng yíng lěng lèi yīn xiù。
况是如今,岛瘦郊寒,风趣也非依旧。kuàng shì rú jīn,dǎo shòu jiāo hán,fēng qù yě fēi yī jiù。
尘梦今无有,问天涯、故人知否。chén mèng jīn wú yǒu,wèn tiān yá gù rén zhī fǒu。
空翘首、一痕落日,数行烟柳。kōng qiào shǒu yī hén luò rì,shù xíng yān liǔ。

减兰封署古唐槐

王易

绿阴如盖,密叶交枝凝暮霭。lǜ yīn rú gài,mì yè jiāo zhī níng mù ǎi。
青眼怜伊,阅尽沧桑又几回。qīng yǎn lián yī,yuè jǐn cāng sāng yòu jǐ huí。
屯云挂月,月暗云迷清欲绝。tún yún guà yuè,yuè àn yún mí qīng yù jué。
若问前因,我亦槐阴梦里人。ruò wèn qián yīn,wǒ yì huái yīn mèng lǐ rén。

渡江云·初秋

王易

风檐迎玉露,青梧报候,一叶落池边。fēng yán yíng yù lù,qīng wú bào hòu,yī yè luò chí biān。
怪花开花谢,秋去秋来,景物换年年。guài huā kāi huā xiè,qiū qù qiū lái,jǐng wù huàn nián nián。
已凉未冷,便早夜、将息都难。yǐ liáng wèi lěng,biàn zǎo yè jiāng xī dōu nán。
问近来、悲秋宋玉,可否异从前。wèn jìn lái bēi qiū sòng yù,kě fǒu yì cóng qián。
恹恹。yān yān。
未秋先病,到晚偏愁,正孤帏梦懒。wèi qiū xiān bìng,dào wǎn piān chóu,zhèng gū wéi mèng lǎn。
曾不记、看花紫榭,步月红阑。céng bù jì kàn huā zǐ xiè,bù yuè hóng lán。
罗云缕缕招人望,望故乡、千叠云山。luó yún lǚ lǚ zhāo rén wàng,wàng gù xiāng qiān dié yún shān。
能遂否、乡心张翰今番。néng suì fǒu xiāng xīn zhāng hàn jīn fān。

眉妩·居封三月,近将旋里。邑中古迹如淳于岗

王易

记穷中载酒,客里看花,寥落未堪语。jì qióng zhōng zài jiǔ,kè lǐ kàn huā,liáo luò wèi kān yǔ。
小梦萦秋被,华胥路,遥遥一枕何许。xiǎo mèng yíng qiū bèi,huá xū lù,yáo yáo yī zhěn hé xǔ。
无根萍絮,又此番、随水来住。wú gēn píng xù,yòu cǐ fān suí shuǐ lái zhù。
但辜负,半壁斜阳老,胜游久无主。dàn gū fù,bàn bì xié yáng lǎo,shèng yóu jiǔ wú zhǔ。
犹念,愁人怨蝶,向槐阴独梦,台畔双舞。yóu niàn,chóu rén yuàn dié,xiàng huái yīn dú mèng,tái pàn shuāng wǔ。
千古伤心事,功名外,尚有痴呆儿女。qiān gǔ shāng xīn shì,gōng míng wài,shàng yǒu chī dāi ér nǚ。
残风败雨。cán fēng bài yǔ。
问甚时、花记前度。wèn shén shí huā jì qián dù。
便兴废重题,都收入、锦囊去。biàn xīng fèi zhòng tí,dōu shōu rù jǐn náng qù。

沁园春·秋风将至,人将远行,倚装待旦,疥壁留别

王易

冷院虚窗,坐数残更,短角乌乌。lěng yuàn xū chuāng,zuò shù cán gèng,duǎn jiǎo wū wū。
正秋风入幕,扇悲捐箧,白云在望,人喜膏车。zhèng qiū fēng rù mù,shàn bēi juān qiè,bái yún zài wàng,rén xǐ gāo chē。
习隐金门,藏身人海,不念莼羹鲈脍乎。xí yǐn jīn mén,cáng shēn rén hǎi,bù niàn chún gēng lú kuài hū。
今而后,定狂吟纵酒,方属吾徒。jīn ér hòu,dìng kuáng yín zòng jiǔ,fāng shǔ wú tú。
长卿四壁犹虚,笑索米王门一事无。zhǎng qīng sì bì yóu xū,xiào suǒ mǐ wáng mén yī shì wú。
忆青灯十载,但馀瘦影,黄尘百丈,长染轻裾。yì qīng dēng shí zài,dàn yú shòu yǐng,huáng chén bǎi zhàng,zhǎng rǎn qīng jū。
鸟倦知还,驹过竟逝,报道南山归敝庐。niǎo juàn zhī hái,jū guò jìng shì,bào dào nán shān guī bì lú。
休留恋,任他年有泪,不洒黄垆。xiū liú liàn,rèn tā nián yǒu lèi,bù sǎ huáng lú。
1801234567»