古诗词

清明萧寺展令容榇

王易

清露湿林原,早市集鱼米。qīng lù shī lín yuán,zǎo shì jí yú mǐ。
江南候未齐,三月冷犹尔。jiāng nán hòu wèi qí,sān yuè lěng yóu ěr。
小篮携酒浆,城南步荒畤。xiǎo lán xié jiǔ jiāng,chéng nán bù huāng zhì。
寸心自怦怦,节物逐生死。cùn xīn zì pēng pēng,jié wù zhú shēng sǐ。
野塘鹜作沤,生意盎泓水。yě táng wù zuò ōu,shēng yì àng hóng shuǐ。
胡人乃弗如,患苦铄心体。hú rén nǎi fú rú,huàn kǔ shuò xīn tǐ。
沉冥二百日,茹痛过然指。chén míng èr bǎi rì,rú tòng guò rán zhǐ。
逝者声已吞,存者息徒视。shì zhě shēng yǐ tūn,cún zhě xī tú shì。
从知大痈中,微命仅蝼蚁。cóng zhī dà yōng zhōng,wēi mìng jǐn lóu yǐ。
行行出郭门,凉凉古招提。xíng xíng chū guō mén,liáng liáng gǔ zhāo tí。
蜂房户牗开,赫然君在斯。fēng fáng hù yǒu kāi,hè rán jūn zài sī。
骨肉竟何状,闭目不敢思。gǔ ròu jìng hé zhuàng,bì mù bù gǎn sī。
当年好眉鬓,笼袖花四围。dāng nián hǎo méi bìn,lóng xiù huā sì wéi。
低颜向前和,腐心念长离。dī yán xiàng qián hé,fǔ xīn niàn zhǎng lí。
入户意不伸,谁与问来兹。rù hù yì bù shēn,shuí yǔ wèn lái zī。
恨穷遽无言,积泪一把挥。hèn qióng jù wú yán,jī lèi yī bǎ huī。
挥泪尚何为,所冀君或知。huī lèi shàng hé wèi,suǒ jì jūn huò zhī。
蓬头见二三,唤我日八九。péng tóu jiàn èr sān,huàn wǒ rì bā jiǔ。
君去似相忘,吾母劳已久。jūn qù shì xiāng wàng,wú mǔ láo yǐ jiǔ。
雏婴生七月,肥白赤双藕。chú yīng shēng qī yuè,féi bái chì shuāng ǒu。
悬知及长成,虽母不知有。xuán zhī jí zhǎng chéng,suī mǔ bù zhī yǒu。
二儿君所爱,学语甫上口。èr ér jūn suǒ ài,xué yǔ fǔ shàng kǒu。
但囿携抱亲,指妪谓为母。dàn yòu xié bào qīn,zhǐ yù wèi wèi mǔ。
小怒与娇啼,赴愬竟忘丑。xiǎo nù yǔ jiāo tí,fù sù jìng wàng chǒu。
大儿挟书归,敬长礼知守。dà ér xié shū guī,jìng zhǎng lǐ zhī shǒu。
有时履脱綦,或乃襟出肘。yǒu shí lǚ tuō qí,huò nǎi jīn chū zhǒu。
引我双眼芒,有泪湿其手。yǐn wǒ shuāng yǎn máng,yǒu lèi shī qí shǒu。
儿女身外物,相逢已云偶。ér nǚ shēn wài wù,xiāng féng yǐ yún ǒu。
徒苦复何酬,同君异先后。tú kǔ fù hé chóu,tóng jūn yì xiān hòu。
昔日愿生死,谁知死亦难。xī rì yuàn shēng sǐ,shuí zhī sǐ yì nán。
万钧著两肩,不死故非悭。wàn jūn zhù liǎng jiān,bù sǐ gù fēi qiān。
明知七尺身,许人岂宜然。míng zhī qī chǐ shēn,xǔ rén qǐ yí rán。
盐车久在涂,天使不得闲。yán chē jiǔ zài tú,tiān shǐ bù dé xián。
玄黄此何时。xuán huáng cǐ hé shí。
托命虫沙间。tuō mìng chóng shā jiān。
凋残自骨肉,积疢已十年。diāo cán zì gǔ ròu,jī chèn yǐ shí nián。
而今复构兹,童稚却成班。ér jīn fù gòu zī,tóng zhì què chéng bān。
遂悟造物勤,更迭不畏烦。suì wù zào wù qín,gèng dié bù wèi fán。
黾勉顺吾生,乘化良所安。mǐn miǎn shùn wú shēng,chéng huà liáng suǒ ān。

王易

王易(1889---1956),字晓湘,号简庵,江西南昌人。其父王益霖乃晚清进士,曾任两江师范学堂教习。1912年毕业于京师大学堂,先后任北京师范大学、中央大学、复旦大学、中正大学等校教授。抗战期间,曾在赣南为蒋经国讲授《孟子》。其论国学尚质,以经学、小学、哲学与史学为国学之“四区”,以为“至若文艺词翰,作者过众,灏瀚曼衍,叙次为烦。况内实外华,非得苟举;由学窥文,无待毛举。果其读书得有门径,则用治文学,游刃有馀。”(《国学概论》)故其诗风质朴高古,劲折孤峭。与彭泽汪辟疆、南昌余謇、奉新熊公哲并称“江西四才子”,又与黄侃、汪东、汪辟疆、柳诒徵、王伯沆、胡翔冬合称“江南七彦”。建国后供职湖南文史馆,著有《国学概论》、《修辞学通诠》、《词曲史》、《乐府通论》等。 王易的作品>>

猜您喜欢

园望一首

王易

环阶花影日迟迟,此意惟堪圣者知。huán jiē huā yǐng rì chí chí,cǐ yì wéi kān shèng zhě zhī。
似妒雕梁栖乳燕,乍听碧树绕黄鹂。shì dù diāo liáng qī rǔ yàn,zhà tīng bì shù rào huáng lí。
繁香是处春常在,憔悴频年鬓已丝。fán xiāng shì chù chūn cháng zài,qiáo cuì pín nián bìn yǐ sī。
沾袖馀芳归未隐,深心收拾欲传谁。zhān xiù yú fāng guī wèi yǐn,shēn xīn shōu shí yù chuán shuí。

雨夜

王易

久催春色去横塘,十日园亭草树香。jiǔ cuī chūn sè qù héng táng,shí rì yuán tíng cǎo shù xiāng。
照户深灯维寤寐,隔城严柝隐仓皇。zhào hù shēn dēng wéi wù mèi,gé chéng yán tuò yǐn cāng huáng。
可无好梦留仙枕,傥许灵芬接上方。kě wú hǎo mèng liú xiān zhěn,tǎng xǔ líng fēn jiē shàng fāng。
望古忧天逐年少,剩持青鬓守书堂。wàng gǔ yōu tiān zhú nián shǎo,shèng chí qīng bìn shǒu shū táng。

酬容九读思斋遗集兼简伯远

王易

家弟声光石火如,孤编能博万嗟吁。jiā dì shēng guāng shí huǒ rú,gū biān néng bó wàn jiē xū。
漫天风雨都秋气,避地江湖感索居。màn tiān fēng yǔ dōu qiū qì,bì dì jiāng hú gǎn suǒ jū。
款语十年今古泪,相怜一啄乱离馀。kuǎn yǔ shí nián jīn gǔ lèi,xiāng lián yī zhuó luàn lí yú。
百家诗句牛毛密,似此微名得亦虚。bǎi jiā shī jù niú máo mì,shì cǐ wēi míng dé yì xū。

寄慰艾畦

王易

堠亭烽火已经年,跬步仍安井底天。hòu tíng fēng huǒ yǐ jīng nián,kuǐ bù réng ān jǐng dǐ tiān。
早乞闲身在春庑,剩馀青眼对桑田。zǎo qǐ xián shēn zài chūn wǔ,shèng yú qīng yǎn duì sāng tián。
文章性道心如节,花鸟云山兴傥蠲。wén zhāng xìng dào xīn rú jié,huā niǎo yún shān xīng tǎng juān。
稍惜衮师成幻现,菩提无树亦无禅。shāo xī gǔn shī chéng huàn xiàn,pú tí wú shù yì wú chán。

酬撷华

王易

为读回肠当哭歌,东流真欲泪江河。wèi dú huí cháng dāng kū gē,dōng liú zhēn yù lèi jiāng hé。
便同短气嗟荆棘,尚许缘情赋薜萝。biàn tóng duǎn qì jiē jīng jí,shàng xǔ yuán qíng fù bì luó。
一叶舟怀鸥梦乐,十年书检蠹尘多。yī yè zhōu huái ōu mèng lè,shí nián shū jiǎn dù chén duō。
天人骨肉秋相喟,隔巷时容戴笠过。tiān rén gǔ ròu qiū xiāng kuì,gé xiàng shí róng dài lì guò。

甲戌上已禊集玄武湖分均得为字

王易

扶头鲁酒笑无为,点鬓吴霜悟有涯。fú tóu lǔ jiǔ xiào wú wèi,diǎn bìn wú shuāng wù yǒu yá。
三日园林集裙屐,五风芬郁照沦漪。sān rì yuán lín jí qún jī,wǔ fēng fēn yù zhào lún yī。
自非落落枚乘笔,对此汪汪叔度陂。zì fēi luò luò méi chéng bǐ,duì cǐ wāng wāng shū dù bēi。
千古新亭流恨永,危阑烟柳苦低垂。qiān gǔ xīn tíng liú hèn yǒng,wēi lán yān liǔ kǔ dī chuí。

浔阳共彭晓山话因吟潭感赠晓山

王易

为念湘阴老居士,安心无地只逃禅。wèi niàn xiāng yīn lǎo jū shì,ān xīn wú dì zhǐ táo chán。
行藏草草真成梦,云树沉沉各一天。xíng cáng cǎo cǎo zhēn chéng mèng,yún shù chén chén gè yī tiān。
夜雨秋池留此夕,松风琴韵忆当年。yè yǔ qiū chí liú cǐ xī,sōng fēng qín yùn yì dāng nián。
蓬蒿羡子能高卧,苦我犹矜泊宅编。péng hāo xiàn zi néng gāo wò,kǔ wǒ yóu jīn pō zhái biān。

别匡庐

王易

弦歌不掩鼓鼙声,郤曲空山念此行。xián gē bù yǎn gǔ pí shēng,xì qū kōng shān niàn cǐ xíng。
梦泊乡园三径冷,愁飞鬓角二毛生。mèng pō xiāng yuán sān jìng lěng,chóu fēi bìn jiǎo èr máo shēng。
藏书倘幸逃秦劫,压境终忧坏鲁城。cáng shū tǎng xìng táo qín jié,yā jìng zhōng yōu huài lǔ chéng。
一事且酬西笑意,万峰琼玉照窗明。yī shì qiě chóu xī xiào yì,wàn fēng qióng yù zhào chuāng míng。

伯奇招避地前塘里弟追怀少坡先生

王易

横流滚滚促归耕,乔木阴阴念故荣。héng liú gǔn gǔn cù guī gēng,qiáo mù yīn yīn niàn gù róng。
井里尚衔君子泽,乱离曾子暮年情。jǐng lǐ shàng xián jūn zi zé,luàn lí céng zi mù nián qíng。
斜阳巷陌成今古,华屋山邱隔死生。xié yáng xiàng mò chéng jīn gǔ,huá wū shān qiū gé sǐ shēng。
常得桃源深隐意,可无清酒酹渊明。cháng dé táo yuán shēn yǐn yì,kě wú qīng jiǔ lèi yuān míng。

三村偕伯庐看桃记丁已春游廿一年矣

王易

迤逦寻春不厌深,放牛今异向桃林。yí lǐ xún chūn bù yàn shēn,fàng niú jīn yì xiàng táo lín。
百昌婉娩舒新绿,一棹夷犹破晚阴。bǎi chāng wǎn miǎn shū xīn lǜ,yī zhào yí yóu pò wǎn yīn。
在莒宁忘忧患日,沿洄谁识咏归心。zài jǔ níng wàng yōu huàn rì,yán huí shuí shí yǒng guī xīn。
舂怀二十年来事,未许神州竟陆沉。chōng huái èr shí nián lái shì,wèi xǔ shén zhōu jìng lù chén。

久不见二儿书长句遣怀

王易

凉灯急雨据团蒲,此夕应怜客思孤。liáng dēng jí yǔ jù tuán pú,cǐ xī yīng lián kè sī gū。
前路艰难廿年语,弥天烽火一锥无。qián lù jiān nán niàn nián yǔ,mí tiān fēng huǒ yī zhuī wú。
闻鸡汝幸怀宗国,舐犊吾真愧丈夫。wén jī rǔ xìng huái zōng guó,shì dú wú zhēn kuì zhàng fū。
省识倚闾凝望苦,晨昏长誓护桑榆。shěng shí yǐ lǘ níng wàng kǔ,chén hūn zhǎng shì hù sāng yú。

除夜独坐念诸儿女

王易

三年忧患持冰檗,九服风云泣鬼神。sān nián yōu huàn chí bīng bò,jiǔ fú fēng yún qì guǐ shén。
点鬓无情惊换岁,回车何地不迷津。diǎn bìn wú qíng jīng huàn suì,huí chē hé dì bù mí jīn。
深杯自泻哀时泪,环堵难留片刻春。shēn bēi zì xiè āi shí lèi,huán dǔ nán liú piàn kè chūn。
世难天涯悬骨肉,最怜孤烛异乡人。shì nán tiān yá xuán gǔ ròu,zuì lián gū zhú yì xiāng rén。

春尽日望野

王易

接天青碧绣崚嶒,骀荡芳韶醉不胜。jiē tiān qīng bì xiù léng céng,dài dàng fāng sháo zuì bù shèng。
生事一春销药裹,年光百计误藜灯。shēng shì yī chūn xiāo yào guǒ,nián guāng bǎi jì wù lí dēng。
破愁但以吟为槊,感旧从教泪作冰。pò chóu dàn yǐ yín wèi shuò,gǎn jiù cóng jiào lèi zuò bīng。
袖却承明挥翰手,溪山杖策我犹能。xiù què chéng míng huī hàn shǒu,xī shān zhàng cè wǒ yóu néng。

感怀答步曾兼寄仲詹石军

王易

汉家陵阙绝音尘,万井烟芜雉亦驯。hàn jiā líng quē jué yīn chén,wàn jǐng yān wú zhì yì xùn。
桃梗已输河上土,梅花空作岭头春。táo gěng yǐ shū hé shàng tǔ,méi huā kōng zuò lǐng tóu chūn。
西台有涕挥皋羽,吴市何心托子真。xī tái yǒu tì huī gāo yǔ,wú shì hé xīn tuō zi zhēn。
漫忆小园芳草绿,收京犹得月重轮。màn yì xiǎo yuán fāng cǎo lǜ,shōu jīng yóu dé yuè zhòng lún。

赠适园

王易

周生直道闻天下,迩岁韬光有适园。zhōu shēng zhí dào wén tiān xià,ěr suì tāo guāng yǒu shì yuán。
夜雨闭门无客啄,秋堂邀月厌蛩喧。yè yǔ bì mén wú kè zhuó,qiū táng yāo yuè yàn qióng xuān。
端居忍负苍生望,失守犹多愈野言。duān jū rěn fù cāng shēng wàng,shī shǒu yóu duō yù yě yán。
我亦随缘安雾隐,江山如此谢轮轩。wǒ yì suí yuán ān wù yǐn,jiāng shān rú cǐ xiè lún xuān。