古诗词

感遇十章三十初度作

王易

枉禄士所羞,被褐甘草野。wǎng lù shì suǒ xiū,bèi hè gān cǎo yě。
卑贫服常职,何间抱关者。bēi pín fú cháng zhí,hé jiān bào guān zhě。
一朝树风声,谹谹动天下。yī cháo shù fēng shēng,hóng hóng dòng tiān xià。
得时不足骄,困亦靡所托。dé shí bù zú jiāo,kùn yì mí suǒ tuō。
鄙哉张禄君,莝豆供须贾。bǐ zāi zhāng lù jūn,cuò dòu gōng xū jiǎ。

王易

王易(1889---1956),字晓湘,号简庵,江西南昌人。其父王益霖乃晚清进士,曾任两江师范学堂教习。1912年毕业于京师大学堂,先后任北京师范大学、中央大学、复旦大学、中正大学等校教授。抗战期间,曾在赣南为蒋经国讲授《孟子》。其论国学尚质,以经学、小学、哲学与史学为国学之“四区”,以为“至若文艺词翰,作者过众,灏瀚曼衍,叙次为烦。况内实外华,非得苟举;由学窥文,无待毛举。果其读书得有门径,则用治文学,游刃有馀。”(《国学概论》)故其诗风质朴高古,劲折孤峭。与彭泽汪辟疆、南昌余謇、奉新熊公哲并称“江西四才子”,又与黄侃、汪东、汪辟疆、柳诒徵、王伯沆、胡翔冬合称“江南七彦”。建国后供职湖南文史馆,著有《国学概论》、《修辞学通诠》、《词曲史》、《乐府通论》等。 王易的作品>>

猜您喜欢

木兰花慢

王易

出门揩倦眼,问春事,可谁酬。chū mén kāi juàn yǎn,wèn chūn shì,kě shuí chóu。
正拂帽烟丝,沾衣润绿,双桨微沤。zhèng fú mào yān sī,zhān yī rùn lǜ,shuāng jiǎng wēi ōu。
红楼,乍寒乍冷,怕开帘人被落花羞。hóng lóu,zhà hán zhà lěng,pà kāi lián rén bèi luò huā xiū。
惊蝶难寻旧影,暮莺如咽枝头。jīng dié nán xún jiù yǐng,mù yīng rú yàn zhī tóu。
沧州,怅惘前游。cāng zhōu,chàng wǎng qián yóu。
江海别,几经秋。jiāng hǎi bié,jǐ jīng qiū。
傍斗牛北望,山颦水怨,日淡云收。bàng dòu niú běi wàng,shān pín shuǐ yuàn,rì dàn yún shōu。
东流,送春万里,向津桥人静忽沉忧。dōng liú,sòng chūn wàn lǐ,xiàng jīn qiáo rén jìng hū chén yōu。
梅雨清和近也,白騧曾许迟留。méi yǔ qīng hé jìn yě,bái guā céng xǔ chí liú。

临江仙

王易

白雪满头高意气,诗名四十年前。bái xuě mǎn tóu gāo yì qì,shī míng sì shí nián qián。
袖间云物幻千缘。xiù jiān yún wù huàn qiān yuán。
衣冠迷世外,哀乐寄吟边。yī guān mí shì wài,āi lè jì yín biān。
一梦红桑惊换世,雨馀尘榻萧然。yī mèng hóng sāng jīng huàn shì,yǔ yú chén tà xiāo rán。
老仙归后剩苍烟。lǎo xiān guī hòu shèng cāng yān。
故江枫叶乱,空吊载书船。gù jiāng fēng yè luàn,kōng diào zài shū chuán。

临江仙

王易

谁倍长卿惟四壁,乱山残雪归来。shuí bèi zhǎng qīng wéi sì bì,luàn shān cán xuě guī lái。
征车辘辘困风埃。zhēng chē lù lù kùn fēng āi。
高歌随铁板,挟策向金台。gāo gē suí tiě bǎn,xié cè xiàng jīn tái。
白酒新亭家国泪,繁忧何地堪埋。bái jiǔ xīn tíng jiā guó lèi,fán yōu hé dì kān mái。
援琴无限广陵哀。yuán qín wú xiàn guǎng líng āi。
屋梁惊落月,秋雨冷莓苔。wū liáng jīng luò yuè,qiū yǔ lěng méi tái。

临江仙

王易

结客少年裘马盛,唾珠椽笔纵横。jié kè shǎo nián qiú mǎ shèng,tuò zhū chuán bǐ zòng héng。
柳边花底静闻莺。liǔ biān huā dǐ jìng wén yīng。
举杯天共醉,把剑月同行。jǔ bēi tiān gòng zuì,bǎ jiàn yuè tóng xíng。
一病文园成永逝,解兰空恨尘缨。yī bìng wén yuán chéng yǒng shì,jiě lán kōng hèn chén yīng。
三千里外夜魂青。sān qiān lǐ wài yè hún qīng。
传家留一砚,谁与问玄亭。chuán jiā liú yī yàn,shuí yǔ wèn xuán tíng。

临江仙

王易

策马芦沟茸帽侧,惊沙朔雪匆匆。cè mǎ lú gōu rōng mào cè,jīng shā shuò xuě cōng cōng。
归来社燕又相逢。guī lái shè yàn yòu xiāng féng。
一廛高隐地,三径旧家风。yī chán gāo yǐn dì,sān jìng jiù jiā fēng。
乔木久悲霜后影,清谈惟共阿戎。qiáo mù jiǔ bēi shuāng hòu yǐng,qīng tán wéi gòng ā róng。
园林人去认残红。yuán lín rén qù rèn cán hóng。
忍忘三步约,鸡酒拜桥公。rěn wàng sān bù yuē,jī jiǔ bài qiáo gōng。

渡江云

王易

南楼惊去雁,晚英院落,暗籁起前轩。nán lóu jīng qù yàn,wǎn yīng yuàn luò,àn lài qǐ qián xuān。
画屏茶梦绕,照泪单衾,点滴到孤弦。huà píng chá mèng rào,zhào lèi dān qīn,diǎn dī dào gū xián。
沧波旧约,荡海色、难觅成连。cāng bō jiù yuē,dàng hǎi sè nán mì chéng lián。
风乍回、鞠通寒语,更唤楚魂酸。fēng zhà huí jū tōng hán yǔ,gèng huàn chǔ hún suān。
年年,西堂春误,秀水秋荒,指天涯碧断。nián nián,xī táng chūn wù,xiù shuǐ qiū huāng,zhǐ tiān yá bì duàn。
空自携、雍门残感,谁报重泉。kōng zì xié yōng mén cán gǎn,shuí bào zhòng quán。
从今怕弄清商曲,任短歌、留谱花前。cóng jīn pà nòng qīng shāng qū,rèn duǎn gē liú pǔ huā qián。
霜路稳、催愁曙角休传。shuāng lù wěn cuī chóu shǔ jiǎo xiū chuán。

幽兰有寄

王易

百卉争嫣姹,幽兰本自春。bǎi huì zhēng yān chà,yōu lán běn zì chūn。
起将盘谷底,无奈采香人。qǐ jiāng pán gǔ dǐ,wú nài cǎi xiāng rén。
绮护知非乐,芝焚合怆神。qǐ hù zhī fēi lè,zhī fén hé chuàng shén。
千秋珍重意,谁及左徒真。qiān qiū zhēn zhòng yì,shuí jí zuǒ tú zhēn。

送梦庐

王易

高楼残酒收,风雨向江头。gāo lóu cán jiǔ shōu,fēng yǔ xiàng jiāng tóu。
把袖难为别,往年无异秋。bǎ xiù nán wèi bié,wǎng nián wú yì qiū。
闲云纳行卷,是处逐浮沤。xián yún nà xíng juǎn,shì chù zhú fú ōu。
枫荻应犹在,吾徒那许愁。fēng dí yīng yóu zài,wú tú nà xǔ chóu。

羊儿诞生

王易

竟使雄啼发,能兴举室欢。jìng shǐ xióng tí fā,néng xīng jǔ shì huān。
汝生尚蒙昧,前路尽艰难。rǔ shēng shàng méng mèi,qián lù jǐn jiān nán。
索笑亲堪慰,承家话孔谩。suǒ xiào qīn kān wèi,chéng jiā huà kǒng mán。
全形及兹世,不用惜儒冠。quán xíng jí zī shì,bù yòng xī rú guān。

送五弟之沪

王易

叹逝襟犹湿,伤离意益真。tàn shì jīn yóu shī,shāng lí yì yì zhēn。
同怀惟有汝,独客及兹辰。tóng huái wéi yǒu rǔ,dú kè jí zī chén。
关塞烽烟近,江山画本新。guān sāi fēng yān jìn,jiāng shān huà běn xīn。
遥怜浮海月,应照望云人。yáo lián fú hǎi yuè,yīng zhào wàng yún rén。

旅舍见菊

王易

倦鸟嗟何及,哀笳不忍闻。juàn niǎo jiē hé jí,āi jiā bù rěn wén。
篱根空有泪,眼底尚如云。lí gēn kōng yǒu lèi,yǎn dǐ shàng rú yún。
节为秋霜碎,香从旧径分。jié wèi qiū shuāng suì,xiāng cóng jiù jìng fēn。
孤怀休自怨,余亦怅离群。gū huái xiū zì yuàn,yú yì chàng lí qún。

秋暮到京假馆樵谷家却赠

王易

幻海堪藏大隐身,团瓢更插打包人。huàn hǎi kān cáng dà yǐn shēn,tuán piáo gèng chā dǎ bāo rén。
山中生活连非苦,门外阗渊几不尘。shān zhōng shēng huó lián fēi kǔ,mén wài tián yuān jǐ bù chén。
大宅泥洹徵定慧,菜羹豆粥称清真。dà zhái ní huán zhēng dìng huì,cài gēng dòu zhōu chēng qīng zhēn。
春明梦醒斋钟寂,多幸从君看虱轮。chūn míng mèng xǐng zhāi zhōng jì,duō xìng cóng jūn kàn shī lún。

谒商云亭师

王易

一瓣心香洛下耆,景山西畔老秋时。yī bàn xīn xiāng luò xià qí,jǐng shān xī pàn lǎo qiū shí。
圯桥不待期黄石,深谷曾闻赋紫芝。yí qiáo bù dài qī huáng shí,shēn gǔ céng wén fù zǐ zhī。
高岸冯夷川几陟,得仁何怨饿何辞。gāo àn féng yí chuān jǐ zhì,dé rén hé yuàn è hé cí。
鸣弦鼓箧真如梦,六六门生八回师。míng xián gǔ qiè zhēn rú mèng,liù liù mén shēng bā huí shī。

北海公园览菊

王易

潭州百斛厌频斟,琼岛三秋试独寻。tán zhōu bǎi hú yàn pín zhēn,qióng dǎo sān qiū shì dú xún。
载宝忽惊虹月舫,移根宁托米丘林。zài bǎo hū jīng hóng yuè fǎng,yí gēn níng tuō mǐ qiū lín。
霜浓锦烂争姚魏,人巧天工轶古今。shuāng nóng jǐn làn zhēng yáo wèi,rén qiǎo tiān gōng yì gǔ jīn。
傥负寒芳延热客,郢讴群和广陵琴。tǎng fù hán fāng yán rè kè,yǐng ōu qún hé guǎng líng qín。

次韵酬黄娄生见赠

王易

钻纸疾蜂失旧窝,卅年噀墨涴君罗。zuān zhǐ jí fēng shī jiù wō,sà nián xùn mò wò jūn luó。
兰言合证心同此,萍聚其如浪激何。lán yán hé zhèng xīn tóng cǐ,píng jù qí rú làng jī hé。
摩诘吟存凝碧泪,垂虹箫伴小红歌。mó jí yín cún níng bì lèi,chuí hóng xiāo bàn xiǎo hóng gē。
维群漫诩羊三百,未抵初平叱石多。wéi qún màn xǔ yáng sān bǎi,wèi dǐ chū píng chì shí duō。