古诗词

祷雨篇

孙元衡

灵海濩渃天为关,回互中原乖百蛮。líng hǎi huò ruò tiān wèi guān,huí hù zhōng yuán guāi bǎi mán。
灶鼍窟外裸人国,当今神武威愚顽。zào tuó kū wài luǒ rén guó,dāng jīn shén wǔ wēi yú wán。
命官分职列星宿,铁骑戈船肃侦堠。mìng guān fēn zhí liè xīng sù,tiě qí gē chuán sù zhēn hòu。
雕题大耳文蛇衣,更不肉人工战斗。diāo tí dà ěr wén shé yī,gèng bù ròu rén gōng zhàn dòu。
鱼盐可贾沙可耕,蔗田千灶煎为饧。yú yán kě jiǎ shā kě gēng,zhè tián qiān zào jiān wèi táng。
九轨车音杂哀角,市廛不减无诸城。jiǔ guǐ chē yīn zá āi jiǎo,shì chán bù jiǎn wú zhū chéng。
旻天阳道黄尘起,时见旱龙升海底。mín tiān yáng dào huáng chén qǐ,shí jiàn hàn lóng shēng hǎi dǐ。
天仓嘒嘒天稷暗,太微木入河无豕。tiān cāng huì huì tiān jì àn,tài wēi mù rù hé wú shǐ。
摐金伐鼓声动山,嗟我卧病床帷间。chuāng jīn fá gǔ shēng dòng shān,jiē wǒ wò bìng chuáng wéi jiān。
官僚尘土事趋走,耆旧老瘦争追攀。guān liáo chén tǔ shì qū zǒu,qí jiù lǎo shòu zhēng zhuī pān。
狂夫大言满人口,剑逼丰隆雷在手。kuáng fū dà yán mǎn rén kǒu,jiàn bī fēng lóng léi zài shǒu。
建坛十丈赤嵌边,维南有箕北有斗。jiàn tán shí zhàng chì qiàn biān,wéi nán yǒu jī běi yǒu dòu。
蹶张武人生怒嗔,鞭挞头陀咒鬼神。jué zhāng wǔ rén shēng nù chēn,biān tà tóu tuó zhòu guǐ shén。
焚巫暴尪古所戒,此岂有力回天津!fén wū bào wāng gǔ suǒ jiè,cǐ qǐ yǒu lì huí tiān jīn!
扶杖强起对辽廓,池荷枯死芙蓉落。fú zhàng qiáng qǐ duì liáo kuò,chí hé kū sǐ fú róng luò。
南方火云烧太清,片月悬弓气蒸灼。nán fāng huǒ yún shāo tài qīng,piàn yuè xuán gōng qì zhēng zhuó。
斯牲靡爱荐惟馨,圭璧既卒神莫听。sī shēng mí ài jiàn wéi xīn,guī bì jì zú shén mò tīng。
祀山斩木诬百灵,及时省过户且扃。sì shān zhǎn mù wū bǎi líng,jí shí shěng guò hù qiě jiōng。
殓胔收骨平厥刑,怨怼骄蹇两不形。liàn zì shōu gǔ píng jué xíng,yuàn duì jiāo jiǎn liǎng bù xíng。
肥遗自死人自宁,周官荒政还当铭。féi yí zì sǐ rén zì níng,zhōu guān huāng zhèng hái dāng míng。

孙元衡

清安徽桐城人,字湘南。贡生。官至东昌知府。有《赤嵌集》,乃康熙四十四年任台湾同知后所作,记土风物产。 孙元衡的作品>>

猜您喜欢

留滞海外,倏逾三载,追维所历,

孙元衡

海东郡邑祇粗安,鼎立三区一岛盘。hǎi dōng jùn yì qí cū ān,dǐng lì sān qū yī dǎo pán。
蛮嶂高低云亦险,鲸潮咫尺路方难。mán zhàng gāo dī yún yì xiǎn,jīng cháo zhǐ chǐ lù fāng nán。
流光淡宕同鲛室,气味酸寒似橘官。liú guāng dàn dàng tóng jiāo shì,qì wèi suān hán shì jú guān。
御暴应难凭只手,戈船铁骑尽桓桓。yù bào yīng nán píng zhǐ shǒu,gē chuán tiě qí jǐn huán huán。

留滞海外,倏逾三载,追维所历,

孙元衡

操舟奉职异车尘,四望长天入涣鳞。cāo zhōu fèng zhí yì chē chén,sì wàng zhǎng tiān rù huàn lín。
讲武督徭蕃有长,救荒告籴海无邻。jiǎng wǔ dū yáo fān yǒu zhǎng,jiù huāng gào dí hǎi wú lín。
稽商略定浮槎籍,柔远频招译国人。jī shāng lüè dìng fú chá jí,róu yuǎn pín zhāo yì guó rén。
来往风分南北岛,冬春三历未知津。lái wǎng fēng fēn nán běi dǎo,dōng chūn sān lì wèi zhī jīn。

留滞海外,倏逾三载,追维所历,

孙元衡

推挤不去已三年,千首诗抛海一边。tuī jǐ bù qù yǐ sān nián,qiān shǒu shī pāo hǎi yī biān。
初到似逋还似谪,即今疑幻却疑仙。chū dào shì bū hái shì zhé,jí jīn yí huàn què yí xiān。
后车何处无前辙,大国由来是小鲜。hòu chē hé chù wú qián zhé,dà guó yóu lái shì xiǎo xiān。
疏懒不愁鱼鸟笑,刺桐城里得安眠。shū lǎn bù chóu yú niǎo xiào,cì tóng chéng lǐ dé ān mián。

留滞海外,倏逾三载,追维所历,

孙元衡

学得散人工散法,簿书抛却野情多。xué dé sàn rén gōng sàn fǎ,bù shū pāo què yě qíng duō。
不经意得花前句,微有情调醉后歌。bù jīng yì dé huā qián jù,wēi yǒu qíng diào zuì hòu gē。
观水虫鱼增注脚,志山鸟兽费遮罗。guān shuǐ chóng yú zēng zhù jiǎo,zhì shān niǎo shòu fèi zhē luó。
丛谈就俚辞雕饰,未似张骞说泛河。cóng tán jiù lǐ cí diāo shì,wèi shì zhāng qiān shuō fàn hé。

澄庵宋明府于法华寺左新构草亭落成,立秋之二日,陪济庵寅长、偕亦远张明府闲

孙元衡

绿野轩车得偶停,沧溟踪迹几浮萍。lǜ yě xuān chē dé ǒu tíng,cāng míng zōng jì jǐ fú píng。
香飘古寺昙花见,秋到闲园蝶梦醒。xiāng piāo gǔ sì tán huā jiàn,qiū dào xián yuán dié mèng xǐng。
自有醉翁能载酒,不妨喜雨更名亭。zì yǒu zuì wēng néng zài jiǔ,bù fáng xǐ yǔ gèng míng tíng。
应芟恶竹斜添槛,收取冈山百丈青。yīng shān è zhú xié tiān kǎn,shōu qǔ gāng shān bǎi zhàng qīng。

遣去里门人还,言被水灾,怅然有作

孙元衡

蕙风拂袖兰时往,清露沾袍雁候来。huì fēng fú xiù lán shí wǎng,qīng lù zhān páo yàn hòu lái。
长路夏秋皆阻雨,大江南北已成灾。zhǎng lù xià qiū jiē zǔ yǔ,dà jiāng nán běi yǐ chéng zāi。
家徒四壁罍应耻,庭有三荆鸟半哀。jiā tú sì bì léi yīng chǐ,tíng yǒu sān jīng niǎo bàn āi。
何日单车容命驾,袁维归去岂徘徊。hé rì dān chē róng mìng jià,yuán wéi guī qù qǐ pái huái。

病中四首

孙元衡

一片秋云坠海邦,昨来对镜雪痕双。yī piàn qiū yún zhuì hǎi bāng,zuó lái duì jìng xuě hén shuāng。
寒生药铫吹残火,风至毡裘拥破窗。hán shēng yào diào chuī cán huǒ,fēng zhì zhān qiú yōng pò chuāng。
伏枕似逃文士会,闭门不受酒人降。fú zhěn shì táo wén shì huì,bì mén bù shòu jiǔ rén jiàng。
此间归思知多少,梦逐惊鸿渡皖江。cǐ jiān guī sī zhī duō shǎo,mèng zhú jīng hóng dù wǎn jiāng。

病中四首

孙元衡

物态浮观物理沈,瘴山浅历瘴云深。wù tài fú guān wù lǐ shěn,zhàng shān qiǎn lì zhàng yún shēn。
四时气有三时夏,一日风生半日阴。sì shí qì yǒu sān shí xià,yī rì fēng shēng bàn rì yīn。
海外自知坚道念,病馀不觉长禅心。hǎi wài zì zhī jiān dào niàn,bìng yú bù jué zhǎng chán xīn。
大通中散无由觅,九籥应难鍊紫金。dà tōng zhōng sàn wú yóu mì,jiǔ yuè yīng nán liàn zǐ jīn。

病中四首

孙元衡

半间七尺呻吟地,拥被披裘对夕曛。bàn jiān qī chǐ shēn yín dì,yōng bèi pī qiú duì xī xūn。
侵隐墨蚊何善伺,缘空朱蚁似多闻。qīn yǐn mò wén hé shàn cì,yuán kōng zhū yǐ shì duō wén。
芳樽独负忘归子,良药全凭抱节君。fāng zūn dú fù wàng guī zi,liáng yào quán píng bào jié jūn。
莫道前轩花有径,未能著屐已离群。mò dào qián xuān huā yǒu jìng,wèi néng zhù jī yǐ lí qún。

病中四首

孙元衡

几日淹留似醉乡,今来小愈坐胡床。jǐ rì yān liú shì zuì xiāng,jīn lái xiǎo yù zuò hú chuáng。
羹调玉糁桄榔软,茶煮龙团椷榄香。gēng diào yù sǎn guāng láng ruǎn,chá zhǔ lóng tuán jiān lǎn xiāng。
糕字题成教女婢,纸鸢画就走儿郎。gāo zì tí chéng jiào nǚ bì,zhǐ yuān huà jiù zǒu ér láng。
此翁得丧无何有,炙背扶人傍短墙。cǐ wēng dé sàng wú hé yǒu,zhì bèi fú rén bàng duǎn qiáng。

独坐有感

孙元衡

仆婢都因药饵忙,自量生理坐胡床。pū bì dōu yīn yào ěr máng,zì liàng shēng lǐ zuò hú chuáng。
抛书岂有安身法,止酒应无却病方。pāo shū qǐ yǒu ān shēn fǎ,zhǐ jiǔ yīng wú què bìng fāng。
老圃寻花风邑邑,空庭待月露瀼瀼。lǎo pǔ xún huā fēng yì yì,kōng tíng dài yuè lù ráng ráng。
南天草木逃秋令,烂熳惊看镜里霜。nán tiān cǎo mù táo qiū lìng,làn màn jīng kàn jìng lǐ shuāng。

奉别济庵周寅长

孙元衡

万里虚名随尾纸,两年传舍共浮槎。wàn lǐ xū míng suí wěi zhǐ,liǎng nián chuán shě gòng fú chá。
瘴山切避风前毒,海国宜观浪里花。zhàng shān qiè bì fēng qián dú,hǎi guó yí guān làng lǐ huā。
边徼沙尘原莽荡,江淮舟楫总欹斜。biān jiǎo shā chén yuán mǎng dàng,jiāng huái zhōu jí zǒng yī xié。
君情已在樽罍外,坐恋榕阴似别家。jūn qíng yǐ zài zūn léi wài,zuò liàn róng yīn shì bié jiā。

买舟

孙元衡

三宿能无恋故桑,自来归鸟厌回翔。sān sù néng wú liàn gù sāng,zì lái guī niǎo yàn huí xiáng。
已辞大井潮头馆,便买长梢飓尾航。yǐ cí dà jǐng cháo tóu guǎn,biàn mǎi zhǎng shāo jù wěi háng。
别友定难逃酒累,治装偏觉为诗忙。bié yǒu dìng nán táo jiǔ lèi,zhì zhuāng piān jué wèi shī máng。
竹蕉深处频回首,缥缈浮瓠一草堂。zhú jiāo shēn chù pín huí shǒu,piāo miǎo fú hù yī cǎo táng。

冬至日即席赋别黄萍谷同寅

孙元衡

至日初长暖律迎,登楼今见众峰晴。zhì rì chū zhǎng nuǎn lǜ yíng,dēng lóu jīn jiàn zhòng fēng qíng。
来时烟鸟随潮泛,往路风花与雪轻。lái shí yān niǎo suí cháo fàn,wǎng lù fēng huā yǔ xuě qīng。
红叶堆边人欲醉,青山尽处月偏明。hóng yè duī biān rén yù zuì,qīng shān jǐn chù yuè piān míng。
大堤芳草关门柳,又领中原别友情。dà dī fāng cǎo guān mén liǔ,yòu lǐng zhōng yuán bié yǒu qíng。

野宿

孙元衡

秋云向暮总阴森,竹屋卑栖枳棘林。qiū yún xiàng mù zǒng yīn sēn,zhú wū bēi qī zhǐ jí lín。
风外叶鸣山鸟怪,雨中灯静寺钟沈。fēng wài yè míng shān niǎo guài,yǔ zhōng dēng jìng sì zhōng shěn。
瘴烟作祟香先到,积水生寒夜渐深。zhàng yān zuò suì xiāng xiān dào,jī shuǐ shēng hán yè jiàn shēn。
耳目悲凉成底事,草虫还为发孤吟。ěr mù bēi liáng chéng dǐ shì,cǎo chóng hái wèi fā gū yín。