古诗词

相重

彭炳

申韩扫淳风,秦吕有天下。shēn hán sǎo chún fēng,qín lǚ yǒu tiān xià。
九围无建侯,经国弃王霸。jiǔ wéi wú jiàn hóu,jīng guó qì wáng bà。
相权重丘山,四海自陶冶。xiāng quán zhòng qiū shān,sì hǎi zì táo yě。
李斯至不仁,驱民纳机擭。lǐ sī zhì bù rén,qū mín nà jī wò。
忽如楚火炎,咸阳半天赭。hū rú chǔ huǒ yán,xián yáng bàn tiān zhě。
汉朝相有功,萧魏古人亚。hàn cháo xiāng yǒu gōng,xiāo wèi gǔ rén yà。
王陵聊可师,平也骋奇诈。wáng líng liáo kě shī,píng yě chěng qí zhà。
元后资大奸,操威变刘社。yuán hòu zī dà jiān,cāo wēi biàn liú shè。
董凶谁召之,东京解如瓦。dǒng xiōng shuí zhào zhī,dōng jīng jiě rú wǎ。
大盗工窃攘,神器陷曹马。dà dào gōng qiè rǎng,shén qì xiàn cáo mǎ。
下民何命穷,皇天武侯舍。xià mín hé mìng qióng,huáng tiān wǔ hóu shě。
六朝吾厌之,无屑论王谢。liù cháo wú yàn zhī,wú xiè lùn wáng xiè。
李唐虽寡珍,房杜凤凰炙。lǐ táng suī guǎ zhēn,fáng dù fèng huáng zhì。
彼绩成武殃,诛夷岂天假。bǐ jì chéng wǔ yāng,zhū yí qǐ tiān jiǎ。
向非狄张才,庐陵恐菹鲊。xiàng fēi dí zhāng cái,lú líng kǒng jū zhǎ。
开元藉姚宋,天宇耿光射。kāi yuán jí yáo sòng,tiān yǔ gěng guāng shè。
林甫披剑腹,清阳竟长夜。lín fǔ pī jiàn fù,qīng yáng jìng zhǎng yè。
后来鍊赤心,何由补天罅。hòu lái liàn chì xīn,hé yóu bǔ tiān xià。
宋田膏雨深,锄耘长灵稼。sòng tián gāo yǔ shēn,chú yún zhǎng líng jià。
李韩诸大臣,声光溯风雅。lǐ hán zhū dà chén,shēng guāng sù fēng yǎ。
气机春树花,风雨易潇洒。qì jī chūn shù huā,fēng yǔ yì xiāo sǎ。
天津愁杜鹃,安石乱王化。tiān jīn chóu dù juān,ān shí luàn wáng huà。
沈疴苏未苏,妖狐舞秦贾。shěn kē sū wèi sū,yāo hú wǔ qín jiǎ。
有元元气舒,京国凤麟舍。yǒu yuán yuán qì shū,jīng guó fèng lín shě。
昂昂天马来,长风九州跨。áng áng tiān mǎ lái,zhǎng fēng jiǔ zhōu kuà。
金根承五云,矫矫六龙驾。jīn gēn chéng wǔ yún,jiǎo jiǎo liù lóng jià。
弭弓休虎貔,弦歌满华夏。mǐ gōng xiū hǔ pí,xián gē mǎn huá xià。
比年天寡情,兵尘涌岷华。bǐ nián tiān guǎ qíng,bīng chén yǒng mín huá。
大风掀海空,烈日悴中野。dà fēng xiān hǎi kōng,liè rì cuì zhōng yě。
股肱非不良,干戈几时罢。gǔ gōng fēi bù liáng,gàn gē jǐ shí bà。
青山虽晏如,忧心靡纾写。qīng shān suī yàn rú,yōu xīn mí shū xiě。
安得起夔龙,与之为御者。ān dé qǐ kuí lóng,yǔ zhī wèi yù zhě。

彭炳

元建宁崇安人,字元亮。留心经学,诗效陶、柳,喜与海内豪杰交往。驸马乌谷逊事以师礼。顺帝至正中征为端木说书,不就。有《元亮集》。 彭炳的作品>>

猜您喜欢

月明归路

彭炳

常时花柳暗春风,红袖钩心咽小钟。cháng shí huā liǔ àn chūn fēng,hóng xiù gōu xīn yàn xiǎo zhōng。
昨夜珠帘罢歌舞,月明归路马如龙。zuó yè zhū lián bà gē wǔ,yuè míng guī lù mǎ rú lóng。

怀彦肃二首

彭炳

山亭浊酒思雀煦,天渴无人献露瓢。shān tíng zhuó jiǔ sī què xù,tiān kě wú rén xiàn lù piáo。
偶见癯僧采方竹,雪溪扶过木长桥。ǒu jiàn qú sēng cǎi fāng zhú,xuě xī fú guò mù zhǎng qiáo。

怀彦肃二首

彭炳

三年不见琼花树,修竹长松独倚楼。sān nián bù jiàn qióng huā shù,xiū zhú zhǎng sōng dú yǐ lóu。
一片白云东海上,又随春雨过扬州。yī piàn bái yún dōng hǎi shàng,yòu suí chūn yǔ guò yáng zhōu。

长笛

彭炳

长笛呜呜杨柳枝,卷帘清夜酒醒时。zhǎng dí wū wū yáng liǔ zhī,juǎn lián qīng yè jiǔ xǐng shí。
光风亭外春无影,明月中天水满池。guāng fēng tíng wài chūn wú yǐng,míng yuè zhōng tiān shuǐ mǎn chí。

曲溪

彭炳

曲溪山崦白云多,历历梧桐紫凤窠。qū xī shān yān bái yún duō,lì lì wú tóng zǐ fèng kē。
酿得冷泉成琥珀,月明吹笛看天河。niàng dé lěng quán chéng hǔ pò,yuè míng chuī dí kàn tiān hé。

小桥

彭炳

落花如雪马蹄香,几树黄鹂欲断肠。luò huā rú xuě mǎ tí xiāng,jǐ shù huáng lí yù duàn cháng。
行到小桥春影碧,一沟晴水浸垂杨。xíng dào xiǎo qiáo chūn yǐng bì,yī gōu qíng shuǐ jìn chuí yáng。

清池

彭炳

春风留梦碧桃枝,双凤吹箫月上时。chūn fēng liú mèng bì táo zhī,shuāng fèng chuī xiāo yuè shàng shí。
谁与秋莲共秋色,白鸥如雪落清池。shuí yǔ qiū lián gòng qiū sè,bái ōu rú xuě luò qīng chí。

钓鱼图

彭炳

酒醒船在子陵台,万壑千岩玉琢开。jiǔ xǐng chuán zài zi líng tái,wàn hè qiān yán yù zuó kāi。
抛却钓鱼看雪落,一双青雁恰飞来。pāo què diào yú kàn xuě luò,yī shuāng qīng yàn qià fēi lái。

野鹤

彭炳

野鹤高风双羽寒,重云吹尽过潼关。yě hè gāo fēng shuāng yǔ hán,zhòng yún chuī jǐn guò tóng guān。
行人指点晴天角,一簇三峰是华山。xíng rén zhǐ diǎn qíng tiān jiǎo,yī cù sān fēng shì huá shān。

楼上

彭炳

辘轳鸣晓梦初醒,楼上南山暗又明。lù lú míng xiǎo mèng chū xǐng,lóu shàng nán shān àn yòu míng。
一片伤心无处著,渭川流过汉家城。yī piàn shāng xīn wú chù zhù,wèi chuān liú guò hàn jiā chéng。

楚云曲

彭炳

花梢溜雨湿春泥,花底萦愁两燕低。huā shāo liū yǔ shī chūn ní,huā dǐ yíng chóu liǎng yàn dī。
小院玉筝檀柱冷,楚云凝梦上安西。xiǎo yuàn yù zhēng tán zhù lěng,chǔ yún níng mèng shàng ān xī。

人心

彭炳

杯酒干戈相死生,人心窄路马蹄惊。bēi jiǔ gàn gē xiāng sǐ shēng,rén xīn zhǎi lù mǎ tí jīng。
太行若把填东海,展得中原万里平。tài xíng ruò bǎ tián dōng hǎi,zhǎn dé zhōng yuán wàn lǐ píng。

明簪

彭炳

明簪倚修筠,抚揽自清绝。míng zān yǐ xiū yún,fǔ lǎn zì qīng jué。
明河夜无声,茅亭四檐月。míng hé yè wú shēng,máo tíng sì yán yuè。
露寒鹤梦醒,山花落香雪。lù hán hè mèng xǐng,shān huā luò xiāng xuě。
白云虽无心,今宵傥怡悦。bái yún suī wú xīn,jīn xiāo tǎng yí yuè。
持杯欲问之,忘言楚天碧。chí bēi yù wèn zhī,wàng yán chǔ tiān bì。
渺然思美人,芙蓉似颜色。miǎo rán sī měi rén,fú róng shì yán sè。
乘鸾月明中,青霞拥鸾翼。chéng luán yuè míng zhōng,qīng xiá yōng luán yì。
苒苒别离时,吹箫苦幽咽。rǎn rǎn bié lí shí,chuī xiāo kǔ yōu yàn。

冲冲

彭炳

日月行天高,日月行天深。rì yuè xíng tiān gāo,rì yuè xíng tiān shēn。
高深亿万古,敛之一寸心。gāo shēn yì wàn gǔ,liǎn zhī yī cùn xīn。
冲冲坐盘石,璧树落秋子。chōng chōng zuò pán shí,bì shù luò qiū zi。
欲涉九疑山,风吹白云起。yù shè jiǔ yí shān,fēng chuī bái yún qǐ。
玉壶满清露,可以沐九州。yù hú mǎn qīng lù,kě yǐ mù jiǔ zhōu。
缥缈桂林西,《霓裳》歌未休。piāo miǎo guì lín xī,ní shang gē wèi xiū。

渺然

彭炳

明月照修竹,繁露骊龙珠。míng yuè zhào xiū zhú,fán lù lí lóng zhū。
风起青松枝,白云行太虚。fēng qǐ qīng sōng zhī,bái yún xíng tài xū。
人心海一粟,独涵千古馀。rén xīn hǎi yī sù,dú hán qiān gǔ yú。
乾坤不敢先,渺然万化初。qián kūn bù gǎn xiān,miǎo rán wàn huà chū。
安得挽银河,从今洗天枢。ān dé wǎn yín hé,cóng jīn xǐ tiān shū。
38123