古诗词

看花曲

戴表元

种花郎君爱花好,看花儿女笑花老。zhǒng huā láng jūn ài huā hǎo,kàn huā ér nǚ xiào huā lǎo。
墙东花开闹喧喧,马蹄蹴醉墙西草。qiáng dōng huā kāi nào xuān xuān,mǎ tí cù zuì qiáng xī cǎo。
游人贱草只看花,明日重来还可嗟。yóu rén jiàn cǎo zhǐ kàn huā,míng rì zhòng lái hái kě jiē。
但见萋迷青覆地,千红万紫成泥沙。dàn jiàn qī mí qīng fù dì,qiān hóng wàn zǐ chéng ní shā。
君不闻明妃当年辞汉宫,黄云塞下白杨风。jūn bù wén míng fēi dāng nián cí hàn gōng,huáng yún sāi xià bái yáng fēng。
一朝边亭静烽火,诏书自议麒麟功。yī cháo biān tíng jìng fēng huǒ,zhào shū zì yì qí lín gōng。
又不闻马嵬山前玉环血,岁岁春风吹不灭。yòu bù wén mǎ wéi shān qián yù huán xuè,suì suì chūn fēng chuī bù miè。
词人正赏浯溪碑,千秋妖恨无人说。cí rén zhèng shǎng wú xī bēi,qiān qiū yāo hèn wú rén shuō。
红颜误人何足怜,花开花谢春风前。hóng yán wù rén hé zú lián,huā kāi huā xiè chūn fēng qián。
犹胜凄凉后庭树,离歌未断江南暮。yóu shèng qī liáng hòu tíng shù,lí gē wèi duàn jiāng nán mù。

戴表元

宋元间庆元奉化人,字帅初,一字曾伯,号剡源。七岁学古诗文,多奇语。宋咸淳七年进士,授建康府教授。元初,授徒卖文为生。成宗大德中,年已六十余,以荐起为信州教授,调婺州,以疾辞。为文清深雅洁,东南文章大家皆归之。有《剡源文集》。 戴表元的作品>>

猜您喜欢

因营张村蛮窝并书所见

戴表元

头白西来不买田,时时却费买山钱。tóu bái xī lái bù mǎi tián,shí shí què fèi mǎi shān qián。
一丘一壑吾归矣,待得田多是几年。yī qiū yī hè wú guī yǐ,dài dé tián duō shì jǐ nián。

因营张村蛮窝并书所见

戴表元

男儿三十气吞牛,漏尽钟鸣走未休。nán ér sān shí qì tūn niú,lòu jǐn zhōng míng zǒu wèi xiū。
不问征西并处士,山中一样土馒头。bù wèn zhēng xī bìng chù shì,shān zhōng yī yàng tǔ mán tóu。

百雁图

戴表元

近看分明远欲无,水天空阔好江湖。jìn kàn fēn míng yuǎn yù wú,shuǐ tiān kōng kuò hǎo jiāng hú。
幸然不入虞人眼,又被闲中画作图。xìng rán bù rù yú rén yǎn,yòu bèi xián zhōng huà zuò tú。

题番阳徐氏双头牡丹图

戴表元

天公幻化不经意,双萼忽然枝叶同。tiān gōng huàn huà bù jīng yì,shuāng è hū rán zhī yè tóng。
一似人间好兄弟,朱鞍锦辔踏春风。yī shì rén jiān hǎo xiōng dì,zhū ān jǐn pèi tà chūn fēng。

陈公哲梅花百咏

戴表元

梅下故人呼不应,石桥溪寺水泠泠。méi xià gù rén hū bù yīng,shí qiáo xī sì shuǐ líng líng。
回头听得陈惊坐,一似春风吹梦醒。huí tóu tīng dé chén jīng zuò,yī shì chūn fēng chuī mèng xǐng。

陈公哲梅花百咏

戴表元

雪后西湖空碧波,酒徒消散也无多。xuě hòu xī hú kōng bì bō,jiǔ tú xiāo sàn yě wú duō。
白头醒眼春风里,奈此梅花百咏何。bái tóu xǐng yǎn chūn fēng lǐ,nài cǐ méi huā bǎi yǒng hé。

张道士求桤林诗

戴表元

地移淮橘多成枳,人说江梅竟是楠。dì yí huái jú duō chéng zhǐ,rén shuō jiāng méi jìng shì nán。
蜀木似桤成底用,盛时名字落江南。shǔ mù shì qī chéng dǐ yòng,shèng shí míng zì luò jiāng nán。

酬陈秀才

戴表元

一春一百二十日,日日开眉得几人。yī chūn yī bǎi èr shí rì,rì rì kāi méi dé jǐ rén。
直与破除风雨去,今年浑似不添春。zhí yǔ pò chú fēng yǔ qù,jīn nián hún shì bù tiān chūn。

赋董氏双岐竹

戴表元

山庄一对青青玉,潇洒天然同干生。shān zhuāng yī duì qīng qīng yù,xiāo sǎ tiān rán tóng gàn shēng。
说与人间好兄弟,时来林下听风声。shuō yǔ rén jiān hǎo xiōng dì,shí lái lín xià tīng fēng shēng。

读书有感

戴表元

鲁女悲嗟起夜深,当年枉却泪沾襟。lǔ nǚ bēi jiē qǐ yè shēn,dāng nián wǎng què lèi zhān jīn。
如今已免邻人笑,老大知无欲嫁心。rú jīn yǐ miǎn lín rén xiào,lǎo dà zhī wú yù jià xīn。

读书有感

戴表元

最爱徐生欲避秦,海天东去不通津。zuì ài xú shēng yù bì qín,hǎi tiān dōng qù bù tōng jīn。
绝知胜似桃源境,男女同行五百人。jué zhī shèng shì táo yuán jìng,nán nǚ tóng xíng wǔ bǎi rén。

题子昂照夜白

戴表元

风前新解锦鞍鞯,雪色模糊雾色寒。fēng qián xīn jiě jǐn ān jiān,xuě sè mó hú wù sè hán。
此物人间无处著,千金只得画图看。cǐ wù rén jiān wú chù zhù,qiān jīn zhǐ dé huà tú kàn。

谢邻友陈仲学秀才惠玉芎苗二首

戴表元

坊州杜若自堪羞,沛国青粘亦懒求。fāng zhōu dù ruò zì kān xiū,pèi guó qīng zhān yì lǎn qiú。
那似一丛苍凤尾,等闲收味古瓷瓯。nà shì yī cóng cāng fèng wěi,děng xián shōu wèi gǔ cí ōu。

谢邻友陈仲学秀才惠玉芎苗二首

戴表元

君家自有头风药,种在青青竹素园。jūn jiā zì yǒu tóu fēng yào,zhǒng zài qīng qīng zhú sù yuán。
此物但堪供暑啜,肯来相就发清言。cǐ wù dàn kān gōng shǔ chuài,kěn lái xiāng jiù fā qīng yán。

瑞上人求诗

戴表元

宝叶山中源悟师,布衲百结面如痴。bǎo yè shān zhōng yuán wù shī,bù nà bǎi jié miàn rú chī。
十年相忆忽在眼,谈笑甚似仍耽诗。shí nián xiāng yì hū zài yǎn,tán xiào shén shì réng dān shī。