古诗词

范景文

於陵吊古和王季木

范景文

枯峭涧石寒溪水,洗耳之清冷漱齿。kū qiào jiàn shí hán xī shuǐ,xǐ ěr zhī qīng lěng shù chǐ。
吊古借问谁氏居,传是於陵高士里。diào gǔ jiè wèn shuí shì jū,chuán shì yú líng gāo shì lǐ。
於陵何必逊首阳,山薇芬留井上李。yú líng hé bì xùn shǒu yáng,shān wēi fēn liú jǐng shàng lǐ。
夷齐兄弟仲夫妻,千载将无一致尔。yí qí xiōng dì zhòng fū qī,qiān zài jiāng wú yī zhì ěr。
怪是峄山著论高,强欲律以中庸旨。guài shì yì shān zhù lùn gāo,qiáng yù lǜ yǐ zhōng yōng zhǐ。
不思中庸解误人,易为贪夫作嚆矢。bù sī zhōng yōng jiě wù rén,yì wèi tān fū zuò hāo shǐ。
欲挽颓波砥中流,行径何妨太卓诡。yù wǎn tuí bō dǐ zhōng liú,xíng jìng hé fáng tài zhuó guǐ。
肯将耳目易廉名,虽然矫节亦可喜。kěn jiāng ěr mù yì lián míng,suī rán jiǎo jié yì kě xǐ。
若仿庄生齐物篇,夷蹠谁非以殉死。ruò fǎng zhuāng shēng qí wù piān,yí zhí shuí fēi yǐ xùn sǐ。
孔门思狷难其人,吾欲举一陈仲子。kǒng mén sī juàn nán qí rén,wú yù jǔ yī chén zhòng zi。

入门

范景文

经年苦行役,遑其顾所私。jīng nián kǔ xíng yì,huáng qí gù suǒ sī。
予假得三日,喜几不自持。yǔ jiǎ dé sān rì,xǐ jǐ bù zì chí。
那知入门后,百忧攒两眉。nà zhī rù mén hòu,bǎi yōu zǎn liǎng méi。
仆走向前道,数日未晨炊。pū zǒu xiàng qián dào,shù rì wèi chén chuī。
枵腹相待久,主来适其时。xiāo fù xiāng dài jiǔ,zhǔ lái shì qí shí。
主来何所有,看囊竟如斯。zhǔ lái hé suǒ yǒu,kàn náng jìng rú sī。
向内室人谪,稚子怨朝饥。xiàng nèi shì rén zhé,zhì zi yuàn cháo jī。
微禄不糊口,作官欲何为。wēi lù bù hú kǒu,zuò guān yù hé wèi。
平生豪壮气,忽忽若披靡。píng shēng háo zhuàng qì,hū hū ruò pī mí。
谁知夷由节,祇贻家人嗤。shuí zhī yí yóu jié,qí yí jiā rén chī。
唯予两尊人,温语好慰之。wéi yǔ liǎng zūn rén,wēn yǔ hǎo wèi zhī。
儿自行尔志,莫以穷愁移。ér zì xíng ěr zhì,mò yǐ qióng chóu yí。
匪缘贫无怨,何云涅不缁。fěi yuán pín wú yuàn,hé yún niè bù zī。
幸有头上簪,可供釜中糜。xìng yǒu tóu shàng zān,kě gōng fǔ zhōng mí。
子其苦茹荼,予将甘如饴。zi qí kǔ rú tú,yǔ jiāng gān rú yí。
丈夫抱微尚,肯徇儿女悲。zhàng fū bào wēi shàng,kěn xùn ér nǚ bēi。
且谩学古人,愤作北门诗。qiě mán xué gǔ rén,fèn zuò běi mén shī。

海庙灾

范景文

海翻夜闻鲛人哭,水晶宫阙烟如瀑。hǎi fān yè wén jiāo rén kū,shuǐ jīng gōng quē yān rú pù。
万丈冰绡逐劫灰,珊瑚落烬溅红玉。wàn zhàng bīng xiāo zhú jié huī,shān hú luò jìn jiàn hóng yù。
不夜城赭烂霞标,冯夷少势回禄骄。bù yè chéng zhě làn xiá biāo,féng yí shǎo shì huí lù jiāo。
长鲸鼓浪战不胜,弱水愁渡仙人桥。zhǎng jīng gǔ làng zhàn bù shèng,ruò shuǐ chóu dù xiān rén qiáo。
波臣晓向承明谒,邈邈天阍隔日月。bō chén xiǎo xiàng chéng míng yè,miǎo miǎo tiān hūn gé rì yuè。
君不见旱风吹破草头青,千里地赤白惟骨。jūn bù jiàn hàn fēng chuī pò cǎo tóu qīng,qiān lǐ dì chì bái wéi gǔ。

冬夜同岳尔律泛湖限断字

范景文

桃花漾春流,深夏荷风散。táo huā yàng chūn liú,shēn xià hé fēng sàn。
湖光得致时,荫映开新烂。hú guāng dé zhì shí,yīn yìng kāi xīn làn。
雪后柳情疏,云冻梅意慢。xuě hòu liǔ qíng shū,yún dòng méi yì màn。
冷月彻寒林,烟景去其半。lěng yuè chè hán lín,yān jǐng qù qí bàn。
何事山阴行,秋冬发深叹。hé shì shān yīn xíng,qiū dōng fā shēn tàn。
凄淡正自佳,幽意具一段。qī dàn zhèng zì jiā,yōu yì jù yī duàn。
暝岚荡冰纹,色态巧互换。míng lán dàng bīng wén,sè tài qiǎo hù huàn。
比之挹浓华,又作别种观。bǐ zhī yì nóng huá,yòu zuò bié zhǒng guān。
试向餐薇子,细与闲判断。shì xiàng cān wēi zi,xì yǔ xián pàn duàn。

乙卯十九首

范景文

万历乙卯天行酷,齐城八百付荼毒。wàn lì yǐ mǎo tiān xíng kù,qí chéng bā bǎi fù tú dú。
虐魃驱将火云飞,烧尽荒原无半菽。nüè bá qū jiāng huǒ yún fēi,shāo jǐn huāng yuán wú bàn shū。

乙卯十九首

范景文

闾右几家蓄红粟,早供恶少眈眈目。lǘ yòu jǐ jiā xù hóng sù,zǎo gōng è shǎo dān dān mù。
乌聚横抢白昼间,眼看贫富计同蹙。wū jù héng qiǎng bái zhòu jiān,yǎn kàn pín fù jì tóng cù。

乙卯十九首

范景文

羊豕杀尽继以犊,木皮草根聊充腹。yáng shǐ shā jǐn jì yǐ dú,mù pí cǎo gēn liáo chōng fù。
掘得饥鼠带毛啖,爨底无薪煮不熟。jué dé jī shǔ dài máo dàn,cuàn dǐ wú xīn zhǔ bù shú。

乙卯十九首

范景文

资用斥尽典敝服,圮颓止剩半间屋。zī yòng chì jǐn diǎn bì fú,pǐ tuí zhǐ shèng bàn jiān wū。
拆将难得易一饱,明日忍饥草间宿。chāi jiāng nán dé yì yī bǎo,míng rì rěn jī cǎo jiān sù。

乙卯十九首

范景文

吹霜打雪北风号,惨裂肌骨息不属。chuī shuāng dǎ xuě běi fēng hào,cǎn liè jī gǔ xī bù shǔ。
老人一夜卧且僵,少待将无幼壮续。lǎo rén yī yè wò qiě jiāng,shǎo dài jiāng wú yòu zhuàng xù。

乙卯十九首

范景文

荷锄携釜出门泣,欲行不行空踯躅。hé chú xié fǔ chū mén qì,yù xíng bù xíng kōng zhí zhú。
本以逃死去其乡,此去生死那可卜。běn yǐ táo sǐ qù qí xiāng,cǐ qù shēng sǐ nà kě bo。

乙卯十九首

范景文

揾泪伤心走穷谷,稚子牵挽跌且仆。wèn lèi shāng xīn zǒu qióng gǔ,zhì zi qiān wǎn diē qiě pū。
眼前饥死不能起,暂作生离委中麓。yǎn qián jī sǐ bù néng qǐ,zàn zuò shēng lí wěi zhōng lù。

乙卯十九首

范景文

羸妻冲风行且哭,偕毙不如将去鬻。léi qī chōng fēng xíng qiě kū,xié bì bù rú jiāng qù yù。
市价斗米值千金,一妻难籴一升榖。shì jià dòu mǐ zhí qiān jīn,yī qī nán dí yī shēng gǔ。

乙卯十九首

范景文

中贫人赈数升榖,持去连糠和苜蓿。zhōng pín rén zhèn shù shēng gǔ,chí qù lián kāng hé mù xu。
一勺分作两日餐,食尽还愁生计促。yī sháo fēn zuò liǎng rì cān,shí jǐn hái chóu shēng jì cù。

乙卯十九首

范景文

今年饥望明年熟,野赪曾无一寸绿。jīn nián jī wàng míng nián shú,yě chēng céng wú yī cùn lǜ。
村南尽有田可耕,谁使卖剑为买犊。cūn nán jǐn yǒu tián kě gēng,shuí shǐ mài jiàn wèi mǎi dú。

乙卯十九首

范景文

减俸劝施收几斛,沟中或可存遗骨。jiǎn fèng quàn shī shōu jǐ hú,gōu zhōng huò kě cún yí gǔ。
青州富守亦何人,苦口属告我良牧。qīng zhōu fù shǒu yì hé rén,kǔ kǒu shǔ gào wǒ liáng mù。

早观趵突泉和尔律

范景文

谁使人意闲,听浪宜向晚。shuí shǐ rén yì xián,tīng làng yí xiàng wǎn。
谁使澄素心,波静快平远。shuí shǐ chéng sù xīn,bō jìng kuài píng yuǎn。
泉脉此何来,乱溅崩雪堰。quán mài cǐ hé lái,luàn jiàn bēng xuě yàn。
滚滚漾冰花,斗此珠珍苑。gǔn gǔn yàng bīng huā,dòu cǐ zhū zhēn yuàn。
相斗势未降,碎击琉璃散。xiāng dòu shì wèi jiàng,suì jī liú lí sàn。
每夸匡瀑飞,玉跳胜瓴建。měi kuā kuāng pù fēi,yù tiào shèng líng jiàn。
应是天液灵,巧与地籁混。yīng shì tiān yè líng,qiǎo yǔ dì lài hùn。
渟泓不尽奇,故此束而卷。tíng hóng bù jǐn qí,gù cǐ shù ér juǎn。
试取浣尘空,喷薄省决挽。shì qǔ huàn chén kōng,pēn báo shěng jué wǎn。
照之须眉扬,挹之醒沉懑。zhào zhī xū méi yáng,yì zhī xǐng chén mèn。
寄语洗耳人,此际堪嘉遁。jì yǔ xǐ ěr rén,cǐ jì kān jiā dùn。

赋得春寒花较迟即用为韵其四

范景文

神欲取其清,韵格欲取峭。shén yù qǔ qí qīng,yùn gé yù qǔ qiào。
譬如品美人,倾国不关貌。pì rú pǐn měi rén,qīng guó bù guān mào。
竞艳抹浓脂,何似天然妙。jìng yàn mǒ nóng zhī,hé shì tiān rán miào。
此亦需解人,细与闲商较。cǐ yì xū jiě rén,xì yǔ xián shāng jiào。

寄李仁常

范景文

李郎好情致,都不关山水。lǐ láng hǎo qíng zhì,dōu bù guān shān shuǐ。
虽尔负才多,渊静无自喜。suī ěr fù cái duō,yuān jìng wú zì xǐ。
两人称淡交,政此元味尔。liǎng rén chēng dàn jiāo,zhèng cǐ yuán wèi ěr。
许日不见时,辄欲生吝鄙。xǔ rì bù jiàn shí,zhé yù shēng lìn bǐ。
况是别经年,中怀能已已。kuàng shì bié jīng nián,zhōng huái néng yǐ yǐ。
把酒读离骚,所思在兰芷。bǎ jiǔ dú lí sāo,suǒ sī zài lán zhǐ。

漂母祠

范景文

世间谁谓男子智,跨下侯王眼不识。shì jiān shuí wèi nán zi zhì,kuà xià hóu wáng yǎn bù shí。
尘埃物色有英雄,众人所难妇人易。chén āi wù sè yǒu yīng xióng,zhòng rén suǒ nán fù rén yì。
一饭博换千金来,千金不受名乃至。yī fàn bó huàn qiān jīn lái,qiān jīn bù shòu míng nǎi zhì。
衿鞶者流如是奇,言下寻绎有深致。jīn pán zhě liú rú shì qí,yán xià xún yì yǒu shēn zhì。
进食吾以哀王孙,岂以壶餐因为利。jìn shí wú yǐ āi wáng sūn,qǐ yǐ hú cān yīn wèi lì。
功臣事业纯臣心,望报不可皆此类。gōng chén shì yè chún chén xīn,wàng bào bù kě jiē cǐ lèi。
圮上黄石教子房,子房用之赤松避。pǐ shàng huáng shí jiào zi fáng,zi fáng yòng zhī chì sōng bì。
吾悔不用蒯生言,惜哉未达漂母意。wú huǐ bù yòng kuǎi shēng yán,xī zāi wèi dá piāo mǔ yì。

秋夕同王公兆邓未孩何赞否曹愚公小集

范景文

新秋亦已清,况是经雨后。xīn qiū yì yǐ qīng,kuàng shì jīng yǔ hòu。
良朋亦已欢,兼之叙故旧。liáng péng yì yǐ huān,jiān zhī xù gù jiù。
集坐碍广堂,深语达昏昼。jí zuò ài guǎng táng,shēn yǔ dá hūn zhòu。
率意口不择,更端每错谬。lǜ yì kǒu bù zé,gèng duān měi cuò miù。
岂不或脱疏,亦自见骨肉。qǐ bù huò tuō shū,yì zì jiàn gǔ ròu。
酒至各盈樽,责令引杯覆。jiǔ zhì gè yíng zūn,zé lìng yǐn bēi fù。
佐以骰与枰,碎声和檐溜。zuǒ yǐ tóu yǔ píng,suì shēng hé yán liū。
角技两分曹,喧呶如相斗。jiǎo jì liǎng fēn cáo,xuān náo rú xiāng dòu。
令长酒政苛,屈卮法无宥。lìng zhǎng jiǔ zhèng kē,qū zhī fǎ wú yòu。
醉极喉吻焦,江水寒可嗽。zuì jí hóu wěn jiāo,jiāng shuǐ hán kě sòu。