古诗词

墨菊

贡性之

醉折东篱朵,看如隔暮烟。zuì zhé dōng lí duǒ,kàn rú gé mù yān。
莫惊颜色改,不是义熙年。mò jīng yán sè gǎi,bù shì yì xī nián。

题画白头双鸟

贡性之

笑杀锦鸳鸯,浮沉浴大江。xiào shā jǐn yuān yāng,fú chén yù dà jiāng。
不如枝上鸟,头白也成双。bù rú zhī shàng niǎo,tóu bái yě chéng shuāng。

题画

贡性之

石濑清冰合,黄山白战鏖。shí lài qīng bīng hé,huáng shān bái zhàn áo。
道人禁得冷,扶醉过溪桥。dào rén jìn dé lěng,fú zuì guò xī qiáo。

题画

贡性之

楼倚溪头水,溪环竹外山。lóu yǐ xī tóu shuǐ,xī huán zhú wài shān。
扁舟垂钓者,相对白鸥闲。biǎn zhōu chuí diào zhě,xiāng duì bái ōu xián。

画梅

贡性之

月下独吟时,寒香袭暗衣。yuè xià dú yín shí,hán xiāng xí àn yī。
直疑春信早,胡蝶作团飞。zhí yí chūn xìn zǎo,hú dié zuò tuán fēi。

雀二首

贡性之

野雀振双翰,卑枝立自闲。yě què zhèn shuāng hàn,bēi zhī lì zì xián。
莫愁风力紧,绝胜纥干山。mò chóu fēng lì jǐn,jué shèng gē gàn shān。

雀二首

贡性之

荆棘半低垂,幽禽只自悲。jīng jí bàn dī chuí,yōu qín zhǐ zì bēi。
可怜栖不稳,不似上林时。kě lián qī bù wěn,bù shì shàng lín shí。

东坡竹

贡性之

玉堂罢值独归迟,墨沈将秋入研池。yù táng bà zhí dú guī chí,mò shěn jiāng qiū rù yán chí。
坐到夜深清不寐,琐窗凉影碧参差。zuò dào yè shēn qīng bù mèi,suǒ chuāng liáng yǐng bì cān chà。

画马

贡性之

天闲牵出许奚官,饮罢春流未解鞍。tiān xián qiān chū xǔ xī guān,yǐn bà chūn liú wèi jiě ān。
记得曾陪仙仗立,五云深处隔花看。jì dé céng péi xiān zhàng lì,wǔ yún shēn chù gé huā kàn。

题画

贡性之

山接天台路万重,仙家楼阁杳难通。shān jiē tiān tái lù wàn zhòng,xiān jiā lóu gé yǎo nán tōng。
不知昨夜溪头雨,流出桃花几许红。bù zhī zuó yè xī tóu yǔ,liú chū táo huā jǐ xǔ hóng。

墨菊

贡性之

柴桑生事日萧然,解印归来只自怜。chái sāng shēng shì rì xiāo rán,jiě yìn guī lái zhǐ zì lián。
醉眼不知秋色改,看花浑似隔轻烟。zuì yǎn bù zhī qiū sè gǎi,kàn huā hún shì gé qīng yān。

送别

贡性之

桃花浪暖锦帆开,杨柳风轻燕子来。táo huā làng nuǎn jǐn fān kāi,yáng liǔ fēng qīng yàn zi lái。
无限离情隔江水,随人直向凤凰台。wú xiàn lí qíng gé jiāng shuǐ,suí rén zhí xiàng fèng huáng tái。

观画

贡性之

滚滚长江入窅冥,越山无数隔江青。gǔn gǔn zhǎng jiāng rù yǎo míng,yuè shān wú shù gé jiāng qīng。
一双白鸟谁惊起,冲破苍烟下别汀。yī shuāng bái niǎo shuí jīng qǐ,chōng pò cāng yān xià bié tīng。

题犬

贡性之

深宫饱食恣狰狞,卧毯眠毡惯不惊。shēn gōng bǎo shí zì zhēng níng,wò tǎn mián zhān guàn bù jīng。
却被卷帘人放出,宜男花下吠新晴。què bèi juǎn lián rén fàng chū,yí nán huā xià fèi xīn qíng。

题竹

贡性之

美人环佩玉玲珑,骑得青鸾下碧空。měi rén huán pèi yù líng lóng,qí dé qīng luán xià bì kōng。
寂寞湘魂招不返,凤箫声断月明中。jì mò xiāng hún zhāo bù fǎn,fèng xiāo shēng duàn yuè míng zhōng。

题梅

贡性之

平生心事许谁知,不是梅花不赋诗。píng shēng xīn shì xǔ shuí zhī,bù shì méi huā bù fù shī。
莫向西湖蹋残雪,东风多在向阳枝。mò xiàng xī hú tà cán xuě,dōng fēng duō zài xiàng yáng zhī。

画马

贡性之

偃蹇龙驹不受羁,贡来远自渥洼西。yǎn jiǎn lóng jū bù shòu jī,gòng lái yuǎn zì wò wā xī。
天闲立仗归来晚,犹向东风振鬣嘶。tiān xián lì zhàng guī lái wǎn,yóu xiàng dōng fēng zhèn liè sī。

题画梅送友人

贡性之

折梅江上赠人行,此是东风第一程。zhé méi jiāng shàng zèng rén xíng,cǐ shì dōng fēng dì yī chéng。
从此不须凭驿使,看花直到豫章城。cóng cǐ bù xū píng yì shǐ,kàn huā zhí dào yù zhāng chéng。

题画

贡性之

风来水面绿生波,云净山头翠拥螺。fēng lái shuǐ miàn lǜ shēng bō,yún jìng shān tóu cuì yōng luó。
白鸟惊飞背人去,一声何处采菱歌。bái niǎo jīng fēi bèi rén qù,yī shēng hé chù cǎi líng gē。

送人回黄山

贡性之

望断秋空白雁过,故人书问转蹉跎。wàng duàn qiū kōng bái yàn guò,gù rén shū wèn zhuǎn cuō tuó。
无端又与君相别,添得苕溪梦更多。wú duān yòu yǔ jūn xiāng bié,tiān dé sháo xī mèng gèng duō。