古诗词

题梅四首

贡性之

万里无云月正高,翠禽啼断酒初消。wàn lǐ wú yún yuè zhèng gāo,cuì qín tí duàn jiǔ chū xiāo。
灵均自是非知己,不写芳魂入楚骚。líng jūn zì shì fēi zhī jǐ,bù xiě fāng hún rù chǔ sāo。

题梅四首

贡性之

寒气棱棱雪作晴,看花独自出郊行。hán qì léng léng xuě zuò qíng,kàn huā dú zì chū jiāo xíng。
北枝未吐南枝发,笑杀春光也世情。běi zhī wèi tǔ nán zhī fā,xiào shā chūn guāng yě shì qíng。

题画

贡性之

扰扰黄尘没马鞍,几人消得此中闲。rǎo rǎo huáng chén méi mǎ ān,jǐ rén xiāo dé cǐ zhōng xián。
绿阴清昼深如水,饱看溪南雨后山。lǜ yīn qīng zhòu shēn rú shuǐ,bǎo kàn xī nán yǔ hòu shān。

枯木图二首

贡性之

湖石东头太液西,春风宫树半高低。hú shí dōng tóu tài yè xī,chūn fēng gōng shù bàn gāo dī。
王孙金弹多如雨,不著黄鹂一个啼。wáng sūn jīn dàn duō rú yǔ,bù zhù huáng lí yī gè tí。

枯木图二首

贡性之

翠萝牵恨引丝长,黄叶将风战晓霜。cuì luó qiān hèn yǐn sī zhǎng,huáng yè jiāng fēng zhàn xiǎo shuāng。
莫怨一枝栖未稳,上林春树近昭阳。mò yuàn yī zhī qī wèi wěn,shàng lín chūn shù jìn zhāo yáng。

题翠竹红梅

贡性之

美人燕罢酒初消,凌乱云鬟压步摇。měi rén yàn bà jiǔ chū xiāo,líng luàn yún huán yā bù yáo。
莫遣翠禽啼梦断,醒来无处托春娇。mò qiǎn cuì qín tí mèng duàn,xǐng lái wú chù tuō chūn jiāo。

题画

贡性之

一江春水晚微茫,醉倚篷窗客思长。yī jiāng chūn shuǐ wǎn wēi máng,zuì yǐ péng chuāng kè sī zhǎng。
忽听箫韵云外落,松风轻度鬓丝凉。hū tīng xiāo yùn yún wài luò,sōng fēng qīng dù bìn sī liáng。

贡性之

眼中谁识岁寒交,只有梅花伴寂寥。yǎn zhōng shuí shí suì hán jiāo,zhǐ yǒu méi huā bàn jì liáo。
明月满天天似水,酒醒听彻玉人箫。míng yuè mǎn tiān tiān shì shuǐ,jiǔ xǐng tīng chè yù rén xiāo。

戴春雨

贡性之

长江烟水接蓬莱,百尺风帆破浪开。zhǎng jiāng yān shuǐ jiē péng lái,bǎi chǐ fēng fān pò làng kāi。
二月桃花春雨里,候人还向水边来。èr yuè táo huā chūn yǔ lǐ,hòu rén hái xiàng shuǐ biān lái。

题画翎毛

贡性之

莫怪幽禽雪满头,多情只为海棠愁。mò guài yōu qín xuě mǎn tóu,duō qíng zhǐ wèi hǎi táng chóu。
开元宫里千株锦,一夕西风起碧秋。kāi yuán gōng lǐ qiān zhū jǐn,yī xī xī fēng qǐ bì qiū。

题肃万邦蒲萄

贡性之

忆骑官马过滦阳,马乳累累压架香。yì qí guān mǎ guò luán yáng,mǎ rǔ lèi lèi yā jià xiāng。
酿就琼浆三百斛,胡姬当道唤人尝。niàng jiù qióng jiāng sān bǎi hú,hú jī dāng dào huàn rén cháng。

题美人图

贡性之

离离珠树隔秋烟,望断归帆信杳然。lí lí zhū shù gé qiū yān,wàng duàn guī fān xìn yǎo rán。
试问海山今夜月,不知何处照人圆。shì wèn hǎi shān jīn yè yuè,bù zhī hé chù zhào rén yuán。

涌金门见柳

贡性之

涌金门外柳垂金,三日不来成绿阴。yǒng jīn mén wài liǔ chuí jīn,sān rì bù lái chéng lǜ yīn。
折取一枝入城去,使人知道已春深。zhé qǔ yī zhī rù chéng qù,shǐ rén zhī dào yǐ chūn shēn。

吴山游女

贡性之

十八姑儿浅澹妆,春衣初试柳芽黄。shí bā gū ér qiǎn dàn zhuāng,chūn yī chū shì liǔ yá huáng。
三三五五东风里,去上吴山答愿香。sān sān wǔ wǔ dōng fēng lǐ,qù shàng wú shān dá yuàn xiāng。

题红梅翠鸟图与唐愚士联句

贡性之

萼绿枝头翠羽鲜,春风早入艳阳天。è lǜ zhī tóu cuì yǔ xiān,chūn fēng zǎo rù yàn yáng tiān。
几回梦觉频听处,正是书声欲断边。jǐ huí mèng jué pín tīng chù,zhèng shì shū shēng yù duàn biān。

清江图

贡性之

江驿背孤城,江流绕舍清。jiāng yì bèi gū chéng,jiāng liú rào shě qīng。
露枰松下弈,驿骑柳边行。lù píng sōng xià yì,yì qí liǔ biān xíng。
帆落晴窗影,钟传雨寺声。fān luò qíng chuāng yǐng,zhōng chuán yǔ sì shēng。
堆床馀简帙,列座总耆英。duī chuáng yú jiǎn zhì,liè zuò zǒng qí yīng。
燕语能留客,鸥驯解结盟。yàn yǔ néng liú kè,ōu xùn jiě jié méng。
诗邮趋堠吏,衙鼓集关兵。shī yóu qū hòu lì,yá gǔ jí guān bīng。
薄俸尊仍满,新知盖屡倾。báo fèng zūn réng mǎn,xīn zhī gài lǚ qīng。
不才翻自愧,何以答深情。bù cái fān zì kuì,hé yǐ dá shēn qíng。

题画山水

贡性之

山水东南胜,游遨岁月迁。shān shuǐ dōng nán shèng,yóu áo suì yuè qiān。
登高频折屐,载月屡移船。dēng gāo pín zhé jī,zài yuè lǚ yí chuán。
镜水荷花里,秦云岭树边。jìng shuǐ hé huā lǐ,qín yún lǐng shù biān。
猿偷霜果下,鹿借石床眠。yuán tōu shuāng guǒ xià,lù jiè shí chuáng mián。
野趣闲谁适,诗怀静自便。yě qù xián shuí shì,shī huái jìng zì biàn。
洞深通窈窕,涧曲写之玄。dòng shēn tōng yǎo tiǎo,jiàn qū xiě zhī xuán。
采药时逢虎,看棋或遇仙。cǎi yào shí féng hǔ,kàn qí huò yù xiān。
僧留题竹字,鹤避煮茶烟。sēng liú tí zhú zì,hè bì zhǔ chá yān。
捷径惟增愧,移文只浪传。jié jìng wéi zēng kuì,yí wén zhǐ làng chuán。
种桃春万树,别有武陵天。zhǒng táo chūn wàn shù,bié yǒu wǔ líng tiān。

送卢思敏归天台

贡性之

天台山高四万八千丈,神仙之徒往往窟宅乎其间。tiān tái shān gāo sì wàn bā qiān zhàng,shén xiān zhī tú wǎng wǎng kū zhái hū qí jiān。
我尝探奇恣玄览,直上绝壁穷跻攀。wǒ cháng tàn qí zì xuán lǎn,zhí shàng jué bì qióng jī pān。
松风流水声瑟瑟,桃花玉洞春漫漫。sōng fēng liú shuǐ shēng sè sè,táo huā yù dòng chūn màn màn。
曾逢两仙人,对弈犹未残。céng féng liǎng xiān rén,duì yì yóu wèi cán。
㲯毵白发长被耳,千二百岁如童颜。rán sān bái fā zhǎng bèi ěr,qiān èr bǎi suì rú tóng yán。
手携绿玉杖,剑佩黄金环。shǒu xié lǜ yù zhàng,jiàn pèi huáng jīn huán。
见我拂衣起,念我行路难。jiàn wǒ fú yī qǐ,niàn wǒ xíng lù nán。
问我何从来,延我启重关。wèn wǒ hé cóng lái,yán wǒ qǐ zhòng guān。
授我长生诀,饵我金霞丹。shòu wǒ zhǎng shēng jué,ěr wǒ jīn xiá dān。
餐松啮柏饮沆瀣,伐毛洗髓涤肺肝。cān sōng niè bǎi yǐn hàng xiè,fá máo xǐ suǐ dí fèi gān。
吁嗟凡骨不易蜕,失身又复归尘寰。xū jiē fán gǔ bù yì tuì,shī shēn yòu fù guī chén huán。
始知神仙有术终不可以遽学,使我梦寐至今夜夜空与相往还。shǐ zhī shén xiān yǒu shù zhōng bù kě yǐ jù xué,shǐ wǒ mèng mèi zhì jīn yè yè kōng yǔ xiāng wǎng hái。
卢郎天台人,缚屋天台下。lú láng tiān tái rén,fù wū tiān tái xià。
年少事远游,仗剑历中夏。nián shǎo shì yuǎn yóu,zhàng jiàn lì zhōng xià。
才华擅文藻,富贵若土苴。cái huá shàn wén zǎo,fù guì ruò tǔ jū。
曳裾耻王门,望云念亲舍。yè jū chǐ wáng mén,wàng yún niàn qīn shě。
浩然欲归养,即日具鞍马。hào rán yù guī yǎng,jí rì jù ān mǎ。
上堂奉旨甘,载拜献杯斝。shàng táng fèng zhǐ gān,zài bài xiàn bēi jiǎ。
适此舞彩欢,胜彼途路者。shì cǐ wǔ cǎi huān,shèng bǐ tú lù zhě。
父母见子归,喜气扬双眉。fù mǔ jiàn zi guī,xǐ qì yáng shuāng méi。
亲戚馈壶浆,邻里将豚鸡。qīn qī kuì hú jiāng,lín lǐ jiāng tún jī。
慰藉远归人,老幼咸熙熙。wèi jí yuǎn guī rén,lǎo yòu xián xī xī。
但谙风俗淳,不识乱与离。dàn ān fēng sú chún,bù shí luàn yǔ lí。
因君重念山中好,归来已觉输君早。yīn jūn zhòng niàn shān zhōng hǎo,guī lái yǐ jué shū jūn zǎo。
汩没尘埃徒我惭,憔悴形容渐枯槁。gǔ méi chén āi tú wǒ cán,qiáo cuì xíng róng jiàn kū gǎo。
今君往矣诚难留,殷勤为谢群仙道。jīn jūn wǎng yǐ chéng nán liú,yīn qín wèi xiè qún xiān dào。
明年二月春正繁,期尔山中拾瑶草。míng nián èr yuè chūn zhèng fán,qī ěr shān zhōng shí yáo cǎo。

高山流水图

贡性之

山云飘萧山月凉,溪风飒沓溪流长。shān yún piāo xiāo shān yuè liáng,xī fēng sà dá xī liú zhǎng。
山水遗音秋满耳,似与琴响参宫商。shān shuǐ yí yīn qiū mǎn ěr,shì yǔ qín xiǎng cān gōng shāng。
若人领此山水胜,谩托冰弦寄幽兴。ruò rén lǐng cǐ shān shuǐ shèng,mán tuō bīng xián jì yōu xīng。
天空自觉响逾寂,指落先与心相应。tiān kōng zì jué xiǎng yú jì,zhǐ luò xiān yǔ xīn xiāng yīng。
音传今古知者稀,孰云举世惟钟期。yīn chuán jīn gǔ zhī zhě xī,shú yún jǔ shì wéi zhōng qī。
仰天为尔一长啸,音兮琴兮知不知。yǎng tiān wèi ěr yī zhǎng xiào,yīn xī qín xī zhī bù zhī。

题扇

贡性之

鲛人夜织绡满机,并刀剪碎光陆离。jiāo rén yè zhī xiāo mǎn jī,bìng dāo jiǎn suì guāng lù lí。
归来斫断珊瑚枝,制就明月初圆时。guī lái zhuó duàn shān hú zhī,zhì jiù míng yuè chū yuán shí。
南洲溽暑醉如酒,朝携暮携常在手。nán zhōu rù shǔ zuì rú jiǔ,cháo xié mù xié cháng zài shǒu。
从此相亲成狎友,纵使分违应不久,祝融峰头重回首。cóng cǐ xiāng qīn chéng xiá yǒu,zòng shǐ fēn wéi yīng bù jiǔ,zhù róng fēng tóu zhòng huí shǒu。