古诗词

春雪

焦郁

春雪空蒙帘外斜,霏微半入野人家。chūn xuě kōng méng lián wài xié,fēi wēi bàn rù yě rén jiā。
长天远树山山白,不辨梅花与柳花。zhǎng tiān yuǎn shù shān shān bái,bù biàn méi huā yǔ liǔ huā。

白云向空尽

焦郁

白云升远岫,摇曳入晴空。bái yún shēng yuǎn xiù,yáo yè rù qíng kōng。
乘化随舒卷,无心任始终。chéng huà suí shū juǎn,wú xīn rèn shǐ zhōng。
欲销仍带日,将断更因风。yù xiāo réng dài rì,jiāng duàn gèng yīn fēng。
势薄飞难定,天高色易穷。shì báo fēi nán dìng,tiān gāo sè yì qióng。
影收元气表,光灭太虚中。yǐng shōu yuán qì biǎo,guāng miè tài xū zhōng。
傥若从龙去,还施济物功。tǎng ruò cóng lóng qù,hái shī jì wù gōng。

春雪

焦郁

散漫天涯色,乘春四望平。sàn màn tiān yá sè,chéng chūn sì wàng píng。
不分残照影,何处断鸿声。bù fēn cán zhào yǐng,hé chù duàn hóng shēng。
缭绕先经塞,霏微近过城。liáo rào xiān jīng sāi,fēi wēi jìn guò chéng。
因风低未敛,带雨重还轻。yīn fēng dī wèi liǎn,dài yǔ zhòng hái qīng。
干吕知时泰,如膏候岁成。gàn lǚ zhī shí tài,rú gāo hòu suì chéng。
小儒同品物,无以答皇明。xiǎo rú tóng pǐn wù,wú yǐ dá huáng míng。

寄故姬

江陵士子

阴云幂幂下阳台,惹著襄王更不回。yīn yún mì mì xià yáng tái,rě zhù xiāng wáng gèng bù huí。
五度看花空有泪,一心如结不曾开。wǔ dù kàn huā kōng yǒu lèi,yī xīn rú jié bù céng kāi。
纤萝自合依芳树,覆水宁思返旧杯。xiān luó zì hé yī fāng shù,fù shuǐ níng sī fǎn jiù bēi。
惆怅高丽坡底宅,春光无复下山来。chóu chàng gāo lì pō dǐ zhái,chūn guāng wú fù xià shān lái。

奉和九月九日登慈恩寺浮图应制

孙佺

应节萸房满,初寒菊圃新。yīng jié yú fáng mǎn,chū hán jú pǔ xīn。
龙旗焕辰极,凤驾俨香闉。lóng qí huàn chén jí,fèng jià yǎn xiāng yīn。
莲井偏宜夏,梅梁更若春。lián jǐng piān yí xià,méi liáng gèng ruò chūn。
一忻陪雁塔,还似得天身。yī xīn péi yàn tǎ,hái shì dé tiān shēn。

中秋夜泊武昌

刘淑柔

两城相对峙,一水向东流。liǎng chéng xiāng duì zhì,yī shuǐ xiàng dōng liú。
今夜素娥月,何年黄鹤楼。jīn yè sù é yuè,hé nián huáng hè lóu。
悠悠兰棹晚,渺渺荻花秋。yōu yōu lán zhào wǎn,miǎo miǎo dí huā qiū。
无奈柔肠断,关山总是愁。wú nài róu cháng duàn,guān shān zǒng shì chóu。

正夜侍宴应诏

薛曜

重关钟漏通,夕敞凤皇宫。zhòng guān zhōng lòu tōng,xī chǎng fèng huáng gōng。
双阙祥烟里,千门明月中。shuāng quē xiáng yān lǐ,qiān mén míng yuè zhōng。
酒杯浮湛露,歌曲唱流风。jiǔ bēi fú zhàn lù,gē qū chàng liú fēng。
侍臣咸醉止,恒惭恩遇崇。shì chén xián zuì zhǐ,héng cán ēn yù chóng。

登绵州富乐山别李道士䇿

薛曜

珠阙昆山远,银宫涨海悬。zhū quē kūn shān yuǎn,yín gōng zhǎng hǎi xuán。
送君从此路,城郭几千年。sòng jūn cóng cǐ lù,chéng guō jǐ qiān nián。
云雾含丹景,桑麻覆细田。yún wù hán dān jǐng,sāng má fù xì tián。
笙歌未尽曲,风驭独泠然。shēng gē wèi jǐn qū,fēng yù dú líng rán。

奉和圣制夏日游石淙山

薛曜

玉洞幽寻更是天,朱霞绿景镇韶年。yù dòng yōu xún gèng shì tiān,zhū xiá lǜ jǐng zhèn sháo nián。
飞花藉藉迷行路,啭鸟遥遥作管弦。fēi huā jí jí mí xíng lù,zhuàn niǎo yáo yáo zuò guǎn xián。
雾隐长林成翠幄,风吹细雨即虹泉。wù yǐn zhǎng lín chéng cuì wò,fēng chuī xì yǔ jí hóng quán。
此中碧酒恒参圣,浪道昆山别有仙。cǐ zhōng bì jiǔ héng cān shèng,làng dào kūn shān bié yǒu xiān。

九城寻山水

薛曜

菊浦桃源瞰九城,鸾歌凤啸忽将迎。jú pǔ táo yuán kàn jiǔ chéng,luán gē fèng xiào hū jiāng yíng。
千岩杂树云霞色,百道流泉风雨声。qiān yán zá shù yún xiá sè,bǎi dào liú quán fēng yǔ shēng。
上客由来轩盖重,幽人自觉薜萝轻。shàng kè yóu lái xuān gài zhòng,yōu rén zì jué bì luó qīng。
疑是昔年栖息地,山中日暮有馀情。yí shì xī nián qī xī dì,shān zhōng rì mù yǒu yú qíng。

送道士入天台

薛曜

洛阳陌上多离别,蓬莱山下足波潮。luò yáng mò shàng duō lí bié,péng lái shān xià zú bō cháo。
碧海桑田何处在?bì hǎi sāng tián hé chù zài?
笙歌一听一遥遥。shēng gē yī tīng yī yáo yáo。

邙山古意

薛曜

昔掩佳城路,曾惊壑易迁。xī yǎn jiā chéng lù,céng jīng hè yì qiān。
今接宜都里,翻疑海作田。jīn jiē yí dōu lǐ,fān yí hǎi zuò tián。
镂鼎名应大,生金字不传。lòu dǐng míng yīng dà,shēng jīn zì bù chuán。
风飙吹白日,罗绮拭黄泉。fēng biāo chuī bái rì,luó qǐ shì huáng quán。
象凤笙留国,成龙剑上天。xiàng fèng shēng liú guó,chéng lóng jiàn shàng tiān。
长乐移新垄,咸阳失旧阡。zhǎng lè yí xīn lǒng,xián yáng shī jiù qiān。
川流徒漫漫,神理竟绵绵。chuān liú tú màn màn,shén lǐ jìng mián mián。
伫见飞来鹤,沈嗟不学仙。zhù jiàn fēi lái hè,shěn jiē bù xué xiān。

舞马篇

薛曜

星精龙种竞腾骧,双眼黄金紫艳光。xīng jīng lóng zhǒng jìng téng xiāng,shuāng yǎn huáng jīn zǐ yàn guāng。
一朝逢遇升平代,伏皂衔图事帝王。yī cháo féng yù shēng píng dài,fú zào xián tú shì dì wáng。
我皇盛德苞六宇,俗泰时和虞石拊。wǒ huáng shèng dé bāo liù yǔ,sú tài shí hé yú shí fǔ。
昔闻九代有馀名,今日百兽先来舞。xī wén jiǔ dài yǒu yú míng,jīn rì bǎi shòu xiān lái wǔ。
钩陈周卫俨旌旄,钟镈陶匏声殷地。gōu chén zhōu wèi yǎn jīng máo,zhōng bó táo páo shēng yīn dì。
承云嘈囋骇日灵,调露铿鈜动天驷。chéng yún cáo zá hài rì líng,diào lù kēng hóng dòng tiān sì。
奔尘飞箭若麟螭,蹑景追风忽见知。bēn chén fēi jiàn ruò lín chī,niè jǐng zhuī fēng hū jiàn zhī。
咀衔拉铁并权奇,被服雕章何陆离。jǔ xián lā tiě bìng quán qí,bèi fú diāo zhāng hé lù lí。
紫玉鸣珂临宝镫,青丝彩络带金羁。zǐ yù míng kē lín bǎo dèng,qīng sī cǎi luò dài jīn jī。
随歌鼓而电惊,逐丸剑而飙驰。suí gē gǔ ér diàn jīng,zhú wán jiàn ér biāo chí。
态聚?还急,骄凝骤不移。tài jù pū hái jí,jiāo níng zhòu bù yí。
光敌白日下,气拥绿烟垂。guāng dí bái rì xià,qì yōng lǜ yān chuí。
婉转盘跚殊未已,悬空步骤红尘起。wǎn zhuǎn pán shān shū wèi yǐ,xuán kōng bù zhòu hóng chén qǐ。
惊凫翔鹭不堪俦,矫凤回鸾那足拟。jīng fú xiáng lù bù kān chóu,jiǎo fèng huí luán nà zú nǐ。
蘅垂桂袅香氛氲,长鸣汗血尽浮云。héng chuí guì niǎo xiāng fēn yūn,zhǎng míng hàn xuè jǐn fú yún。
不辞辛苦来东道,只为箫韶朝夕闻。bù cí xīn kǔ lái dōng dào,zhǐ wèi xiāo sháo cháo xī wén。
阊阖间,玉台侧,承恩煦兮生光色。chāng hé jiān,yù tái cè,chéng ēn xù xī shēng guāng sè。
鸾锵锵,车翼翼,备国容兮为戎饰。luán qiāng qiāng,chē yì yì,bèi guó róng xī wèi róng shì。
充云翘兮天子庭,荷日用兮情无极。chōng yún qiào xī tiān zi tíng,hé rì yòng xī qíng wú jí。
吉良乘兮一千岁,神是得兮天地期。jí liáng chéng xī yī qiān suì,shén shì dé xī tiān dì qī。
大易占云南山寿,䟃?共乐圣明时。dà yì zhàn yún nán shān shòu,cān tán gòng lè shèng míng shí。

岁日感怀

李约

曙气变东风,蟾壶夜漏穷。shǔ qì biàn dōng fēng,chán hú yè lòu qióng。
新春几人老,旧历四时空。xīn chūn jǐ rén lǎo,jiù lì sì shí kōng。
身贱悲添岁,家贫喜过冬。shēn jiàn bēi tiān suì,jiā pín xǐ guò dōng。
称觞惟有感,欢庆在儿童。chēng shāng wéi yǒu gǎn,huān qìng zài ér tóng。

从军行三首其二

李约

栅壕三面斗,箭尽举烽频。zhà háo sān miàn dòu,jiàn jǐn jǔ fēng pín。
营柳和烟暮,关榆带雪春。yíng liǔ hé yān mù,guān yú dài xuě chūn。
边城多老将,碛路少归人。biān chéng duō lǎo jiāng,qì lù shǎo guī rén。
杀尽金河卒,年年添塞尘。shā jǐn jīn hé zú,nián nián tiān sāi chén。

从军行三首其二

李约

候火起雕城,尘沙拥战声。hòu huǒ qǐ diāo chéng,chén shā yōng zhàn shēng。
游军藏汉帜,降骑说蕃情。yóu jūn cáng hàn zhì,jiàng qí shuō fān qíng。
霜落滹沱浅,秋深太白明。shuāng luò hū tuó qiǎn,qiū shēn tài bái míng。
嫖姚方虎视,不觉说添兵。piáo yáo fāng hǔ shì,bù jué shuō tiān bīng。

赠韦况

李约

我有心中事,不与韦三说。wǒ yǒu xīn zhōng shì,bù yǔ wéi sān shuō。
秋夜洛阳城,明月照张八。qiū yè luò yáng chéng,míng yuè zhào zhāng bā。

观祈雨

李约

桑条无叶土生烟,箫管迎龙水庙前。sāng tiáo wú yè tǔ shēng yān,xiāo guǎn yíng lóng shuǐ miào qián。
朱门几处看歌舞,犹恐春阴咽管弦。zhū mén jǐ chù kàn gē wǔ,yóu kǒng chūn yīn yàn guǎn xián。

江南春

李约

池塘春暖水纹开,堤柳垂丝间野梅。chí táng chūn nuǎn shuǐ wén kāi,dī liǔ chuí sī jiān yě méi。
江上年年芳意早,蓬瀛春色逐潮来。jiāng shàng nián nián fāng yì zǎo,péng yíng chūn sè zhú cháo lái。

过华清宫

李约

君王游乐万机轻,一曲霓裳四海兵。jūn wáng yóu lè wàn jī qīng,yī qū ní shang sì hǎi bīng。
玉辇升天人已尽,故宫犹有树长生。yù niǎn shēng tiān rén yǐ jǐn,gù gōng yóu yǒu shù zhǎng shēng。