古诗词

病中宿宜阳馆闻雨

李约

难眠夏夜抵秋赊,帘幔深垂窗烛斜。nán mián xià yè dǐ qiū shē,lián màn shēn chuí chuāng zhú xié。
风吹桐竹更无雨,白发病人心到家。fēng chuī tóng zhú gèng wú yǔ,bái fā bìng rén xīn dào jiā。

城南访裴氏昆季

李约

相思起中夜,夙驾访柴荆。xiāng sī qǐ zhōng yè,sù jià fǎng chái jīng。
早雾桑柘隐,晓光溪涧明。zǎo wù sāng zhè yǐn,xiǎo guāng xī jiàn míng。
村蹊嵩棘间,往往断新耕。cūn qī sōng jí jiān,wǎng wǎng duàn xīn gēng。
贫野烟火微,昼无乌鸢声。pín yě yān huǒ wēi,zhòu wú wū yuān shēng。
田头逢饷人,道君南山行。tián tóu féng xiǎng rén,dào jūn nán shān xíng。
南山千里峰,尽是相思情。nán shān qiān lǐ fēng,jǐn shì xiāng sī qíng。
野老无拜揖,村童多裸形。yě lǎo wú bài yī,cūn tóng duō luǒ xíng。
相呼看车马,颜色喜相惊。xiāng hū kàn chē mǎ,yán sè xǐ xiāng jīng。
荒圃鸡豚乐,雨墙禾莠生。huāng pǔ jī tún lè,yǔ qiáng hé yǒu shēng。
欲君知我来,壁上空书名。yù jūn zhī wǒ lái,bì shàng kōng shū míng。

相和歌辞从军行三首其一

李约

看图闲教阵,画地静论边。kàn tú xián jiào zhèn,huà dì jìng lùn biān。
乌垒天西戍,鹰姿塞上川。wū lěi tiān xī shù,yīng zī sāi shàng chuān。
路长须算日,书远每题年。lù zhǎng xū suàn rì,shū yuǎn měi tí nián。
无复生还望,翻思未别前。wú fù shēng hái wàng,fān sī wèi bié qián。

寄洛中诸姊

元淳

旧国经年别,关河万里思。jiù guó jīng nián bié,guān hé wàn lǐ sī。
题诗凭雁翼,望月想蛾眉。tí shī píng yàn yì,wàng yuè xiǎng é méi。
白发愁偏觉,归心梦独知。bái fā chóu piān jué,guī xīn mèng dú zhī。
谁堪离乱处,掩泪向南枝。shuí kān lí luàn chù,yǎn lèi xiàng nán zhī。

秦中春望

元淳

凤楼春望好,宫阙一重重。fèng lóu chūn wàng hǎo,gōng quē yī zhòng zhòng。
上苑雨中树,终南霁后峰。shàng yuàn yǔ zhōng shù,zhōng nán jì hòu fēng。
落花行处遍,佳气晚来浓。luò huā xíng chù biàn,jiā qì wǎn lái nóng。
喜见休明代,霓裳蹑道踪。xǐ jiàn xiū míng dài,ní shang niè dào zōng。

大涤山

白元鉴

天坛绝顶山,仿佛翠微间。tiān tán jué dǐng shān,fǎng fú cuì wēi jiān。
迹久苔纹碎,云根古木闲。jì jiǔ tái wén suì,yún gēn gǔ mù xián。
丹成人已去,鹤驾未曾还。dān chéng rén yǐ qù,hè jià wèi céng hái。
犹有箫吹响,时时下旧山。yóu yǒu xiāo chuī xiǎng,shí shí xià jiù shān。

法堂

白元鉴

高踪遗可继,虚室即流尘。gāo zōng yí kě jì,xū shì jí liú chén。
越国曾封邑,蓬莱早会真。yuè guó céng fēng yì,péng lái zǎo huì zhēn。
馀风生户牖,残影照江滨。yú fēng shēng hù yǒu,cán yǐng zhào jiāng bīn。
化鹤年犹远,空悲云水亲。huà hè nián yóu yuǎn,kōng bēi yún shuǐ qīn。

新池

白元鉴

昔尝游胜境,今喜尽幽踪。xī cháng yóu shèng jìng,jīn xǐ jǐn yōu zōng。
丹满镜潭色,云疏锦碛容。dān mǎn jìng tán sè,yún shū jǐn qì róng。
响中闻细溜,波里见乔松。xiǎng zhōng wén xì liū,bō lǐ jiàn qiáo sōng。
唯广花源赏,人间不可逢。wéi guǎng huā yuán shǎng,rén jiān bù kě féng。

瀑布

白元鉴

太极生柔德,雄姿不可名。tài jí shēng róu dé,xióng zī bù kě míng。
淩空虹永挂,泻涧布长成。líng kōng hóng yǒng guà,xiè jiàn bù zhǎng chéng。
映日添霞色,当风振浪声。yìng rì tiān xiá sè,dāng fēng zhèn làng shēng。
潺潺云水下,已得涤幽情。chán chán yún shuǐ xià,yǐ dé dí yōu qíng。

大涤洞

白元鉴

灵山实秀德,仙圣杳难亲。líng shān shí xiù dé,xiān shèng yǎo nán qīn。
水溜空沿石,云扃不见人。shuǐ liū kōng yán shí,yún jiōng bù jiàn rén。
川原世上异,日月洞中春。chuān yuán shì shàng yì,rì yuè dòng zhōng chūn。
欲出虚无境,应修有待身。yù chū xū wú jìng,yīng xiū yǒu dài shēn。

人不易知

郑昉

如面诚非一,深心岂易知。rú miàn chéng fēi yī,shēn xīn qǐ yì zhī。
入秦书十上,投楚岁三移。rù qín shū shí shàng,tóu chǔ suì sān yí。
和玉翻为泣,齐竽或滥吹。hé yù fān wèi qì,qí yú huò làn chuī。
周行虽有寘,殷鉴在前规。zhōu xíng suī yǒu zhì,yīn jiàn zài qián guī。
寅亮推多士,清通固赏奇。yín liàng tuī duō shì,qīng tōng gù shǎng qí。
病诸方号哲,敢相反成疵。bìng zhū fāng hào zhé,gǎn xiāng fǎn chéng cī。
冬日承馀爱,霜云喜暂披。dōng rì chéng yú ài,shuāng yún xǐ zàn pī。
无令见瞻后,回照复云疲。wú lìng jiàn zhān hòu,huí zhào fù yún pí。

楚宫词

薛奇童

日晚梧桐落,微寒入禁垣。rì wǎn wú tóng luò,wēi hán rù jìn yuán。
月悬三雀观,霜度万秋门。yuè xuán sān què guān,shuāng dù wàn qiū mén。
艳舞矜新宠,愁容泣旧恩。yàn wǔ jīn xīn chǒng,chóu róng qì jiù ēn。
不堪深殿里,帘外欲黄昏。bù kān shēn diàn lǐ,lián wài yù huáng hūn。

拟古

薛奇童

沙尘朝蔽日,失道还相遇。shā chén cháo bì rì,shī dào hái xiāng yù。
寒影波上云,秋声月前树。hán yǐng bō shàng yún,qiū shēng yuè qián shù。
川气生晓夕,野阴乍烟雾。chuān qì shēng xiǎo xī,yě yīn zhà yān wù。
沈沈滮池水,人马不敢渡。shěn shěn biāo chí shuǐ,rén mǎ bù gǎn dù。
吮痈世所薄,挟纩恩难顾。shǔn yōng shì suǒ báo,xié kuàng ēn nán gù。
不见古时人,中宵泪横注。bù jiàn gǔ shí rén,zhōng xiāo lèi héng zhù。

和李起居秋夜之作

薛奇童

过庭闻礼日,趋侍记言回。guò tíng wén lǐ rì,qū shì jì yán huí。
独卧玉窗前,卷帘残雨来。dú wò yù chuāng qián,juǎn lián cán yǔ lái。
高秋南斗转,凉夜北堂开。gāo qiū nán dòu zhuǎn,liáng yè běi táng kāi。
水影入朱户,萤光生绿苔。shuǐ yǐng rù zhū hù,yíng guāng shēng lǜ tái。
简成良史笔,年是洛阳才。jiǎn chéng liáng shǐ bǐ,nián shì luò yáng cái。
莫重白云意,时人许上台。mò zhòng bái yún yì,shí rén xǔ shàng tái。

吴声子夜歌

薛奇童

净扫黄金阶,飞霜皓如雪。jìng sǎo huáng jīn jiē,fēi shuāng hào rú xuě。
下帘弹箜篌,不忍见秋月。xià lián dàn kōng hóu,bù rěn jiàn qiū yuè。

塞下曲

薛奇童

骄虏初南下,烟尘暗国中。jiāo lǔ chū nán xià,yān chén àn guó zhōng。
独召李将军,夜开甘泉宫。dú zhào lǐ jiāng jūn,yè kāi gān quán gōng。
一身许明主,万里总元戎。yī shēn xǔ míng zhǔ,wàn lǐ zǒng yuán róng。
霜甲卧不暖,夜半闻边风。shuāng jiǎ wò bù nuǎn,yè bàn wén biān fēng。
胡天早飞雪,荒徼多转蓬。hú tiān zǎo fēi xuě,huāng jiǎo duō zhuǎn péng。
寒云覆水重,秋气连海空。hán yún fù shuǐ zhòng,qiū qì lián hǎi kōng。
金鞍谁家子,上马鸣角弓。jīn ān shuí jiā zi,shàng mǎ míng jiǎo gōng。
自是幽并客,非论爱立功。zì shì yōu bìng kè,fēi lùn ài lì gōng。

云中行

薛奇童

云中小儿吹金管,向晚因风一川满。yún zhōng xiǎo ér chuī jīn guǎn,xiàng wǎn yīn fēng yī chuān mǎn。
塞北云高心已悲,城南木落肠堪断。sāi běi yún gāo xīn yǐ bēi,chéng nán mù luò cháng kān duàn。
忆昔魏家都此方,凉风观前朝百王。yì xī wèi jiā dōu cǐ fāng,liáng fēng guān qián cháo bǎi wáng。
千门晓映山川色,双阙遥连日月光。qiān mén xiǎo yìng shān chuān sè,shuāng quē yáo lián rì yuè guāng。
举杯称寿永相保,日夕歌钟彻清昊。jǔ bēi chēng shòu yǒng xiāng bǎo,rì xī gē zhōng chè qīng hào。
将军汗马百战场,天子射兽五原草。jiāng jūn hàn mǎ bǎi zhàn chǎng,tiān zi shè shòu wǔ yuán cǎo。
寂寞金舆去不归,陵上黄尘满路飞。jì mò jīn yú qù bù guī,líng shàng huáng chén mǎn lù fēi。
河边不语伤流水,川上含情叹落晖。hé biān bù yǔ shāng liú shuǐ,chuān shàng hán qíng tàn luò huī。
此时独立无所见,日暮寒风吹客衣。cǐ shí dú lì wú suǒ jiàn,rì mù hán fēng chuī kè yī。

楚宫词二首其一

薛奇童

禁苑春风起,流莺绕合欢。jìn yuàn chūn fēng qǐ,liú yīng rào hé huān。
玉窗通日气,珠箔卷轻寒。yù chuāng tōng rì qì,zhū bó juǎn qīng hán。
杨叶垂金砌,梨花入井阑。yáng yè chuí jīn qì,lí huā rù jǐng lán。
君王好长袖,新作舞衣宽。jūn wáng hǎo zhǎng xiù,xīn zuò wǔ yī kuān。

在唐日赠剑南僧惟上离合诗

空海

磴危人难行,石崄兽无登。dèng wēi rén nán xíng,shí xiǎn shòu wú dēng。
烛暗迷前后,蜀人不得登。zhú àn mí qián hòu,shǔ rén bù dé dēng。

在唐日观昶法和尚小山

空海

看竹看花本国春,人声鸟哢汉家新。kàn zhú kàn huā běn guó chūn,rén shēng niǎo lòng hàn jiā xīn。
见君庭际小山色,还识君情不染尘。jiàn jūn tíng jì xiǎo shān sè,hái shí jūn qíng bù rǎn chén。