古诗词

题菊花

黄巢

飒飒西风满院栽,蕊寒香冷蝶难来。sà sà xī fēng mǎn yuàn zāi,ruǐ hán xiāng lěng dié nán lái。
他年我若为青帝,报与桃花一处开。tā nián wǒ ruò wèi qīng dì,bào yǔ táo huā yī chù kāi。

不第后赋菊

黄巢

待到秋来九月八,我花开后百花杀。dài dào qiū lái jiǔ yuè bā,wǒ huā kāi hòu bǎi huā shā。
冲天香阵透长安,满城尽带黄金甲。chōng tiān xiāng zhèn tòu zhǎng ān,mǎn chéng jǐn dài huáng jīn jiǎ。

自题像

黄巢

记得当年草上飞,铁衣著尽著僧衣。jì dé dāng nián cǎo shàng fēi,tiě yī zhù jǐn zhù sēng yī。
天津桥上无人识,独倚栏干看落晖。tiān jīn qiáo shàng wú rén shí,dú yǐ lán gàn kàn luò huī。

书事

何赞

果决生涯向路中,西投知己话从容。guǒ jué shēng yá xiàng lù zhōng,xī tóu zhī jǐ huà cóng róng。
云遮剑阁三千里,水隔瞿塘十二峰。yún zhē jiàn gé sān qiān lǐ,shuǐ gé qú táng shí èr fēng。
阔步文翁坊里月,闲寻杜老宅边松。kuò bù wén wēng fāng lǐ yuè,xián xún dù lǎo zhái biān sōng。
到头须卜林泉隐,自愧无能继卧龙。dào tóu xū bo lín quán yǐn,zì kuì wú néng jì wò lóng。

送最澄上人还日本国

毛涣

万里求文教,王春怆别离。wàn lǐ qiú wén jiào,wáng chūn chuàng bié lí。
未传不住相,归集祖行诗。wèi chuán bù zhù xiāng,guī jí zǔ xíng shī。
举笔论蕃意,焚香问汉仪。jǔ bǐ lùn fān yì,fén xiāng wèn hàn yí。
莫言沧海阔,杯度自应知。mò yán cāng hǎi kuò,bēi dù zì yīng zhī。

送贺秘监归会稽诗

韦斌

抗情遗黼冕,高步出氛埃。kàng qíng yí fǔ miǎn,gāo bù chū fēn āi。
横海鸿飞远,登仙鹤语催。héng hǎi hóng fēi yuǎn,dēng xiān hè yǔ cuī。
希微馀第宅,恍惚视婴孩。xī wēi yú dì zhái,huǎng hū shì yīng hái。

奉和展礼岱宗涂经濮济

薛克构

龙图冠胥陆,凤驾指云亭。lóng tú guān xū lù,fèng jià zhǐ yún tíng。
非烟泛济浦,绿字启河汀。fēi yān fàn jì pǔ,lǜ zì qǐ hé tīng。
画裳晨应月,文戟曙分星。huà shang chén yīng yuè,wén jǐ shǔ fēn xīng。
四田巡揖礼,三驱道契经。sì tián xún yī lǐ,sān qū dào qì jīng。
行欣奉万岁,窃抃偶千龄。xíng xīn fèng wàn suì,qiè biàn ǒu qiān líng。

婺州山中人

静居青嶂里,高啸紫烟中。jìng jū qīng zhàng lǐ,gāo xiào zǐ yān zhōng。
尘世连仙界,琼田前路通。chén shì lián xiān jiè,qióng tián qián lù tōng。

初日照华清宫

柴宿

灵山初照泽,远近见离宫。líng shān chū zhào zé,yuǎn jìn jiàn lí gōng。
影动参差里,光分缥缈中。yǐng dòng cān chà lǐ,guāng fēn piāo miǎo zhōng。
鲜飙收晚翠,佳气满晴空。xiān biāo shōu wǎn cuì,jiā qì mǎn qíng kōng。
林润温泉入,楼深复道通。lín rùn wēn quán rù,lóu shēn fù dào tōng。
璇题生烱晃,珠缀引?胧。xuán tí shēng jiǒng huǎng,zhū zhuì yǐn cōng lóng。
凤辇何时幸,朝朝此望同。fèng niǎn hé shí xìng,cháo cháo cǐ wàng tóng。

瑜不掩瑕

柴宿

朗玉微瑕在,分明异璞瑜。lǎng yù wēi xiá zài,fēn míng yì pú yú。
坚贞宁可杂,美恶自能殊。jiān zhēn níng kě zá,měi è zì néng shū。
待价知弥久,称忠定不诬。dài jià zhī mí jiǔ,chēng zhōng dìng bù wū。
光辉今见黜,毫发外呈符。guāng huī jīn jiàn chù,háo fā wài chéng fú。
岂假良工指,堪为达士模。qǐ jiǎ liáng gōng zhǐ,kān wèi dá shì mó。
他山傥磨琢,慕爱是洪炉。tā shān tǎng mó zuó,mù ài shì hóng lú。

夏日对雨

裴度

登楼逃盛夏,万象正埃尘。dēng lóu táo shèng xià,wàn xiàng zhèng āi chén。
对面雷嗔树,当街雨趁人。duì miàn léi chēn shù,dāng jiē yǔ chèn rén。
檐疏蛛网重,地湿燕泥新。yán shū zhū wǎng zhòng,dì shī yàn ní xīn。
吟罢清风起,荷香满四邻。yín bà qīng fēng qǐ,hé xiāng mǎn sì lín。

白二十二侍郎有双鹤留在洛下予西园多野水长松可以栖息遂以诗请之

裴度

闻君有双鹤,羁旅洛城东。wén jūn yǒu shuāng hè,jī lǚ luò chéng dōng。
未放归仙去,何如乞老翁。wèi fàng guī xiān qù,hé rú qǐ lǎo wēng。
且将临野水,莫闭在樊笼。qiě jiāng lín yě shuǐ,mò bì zài fán lóng。
好是长鸣处,西园白露中。hǎo shì zhǎng míng chù,xī yuán bái lù zhōng。

窦七中丞见示初至夏口献元戎诗辄戏和之

裴度

出佐青油幕,来吟白雪篇。chū zuǒ qīng yóu mù,lái yín bái xuě piān。
须为九皋鹤,莫上五湖船。xū wèi jiǔ gāo hè,mò shàng wǔ hú chuán。
故态君应在,新诗我亦便。gù tài jūn yīng zài,xīn shī wǒ yì biàn。
元侯看再入,好被暂流连。yuán hóu kàn zài rù,hǎo bèi zàn liú lián。

酬张秘书因寄马赠诗

裴度

满城驰逐皆求马,古寺闲行独与君。mǎn chéng chí zhú jiē qiú mǎ,gǔ sì xián xíng dú yǔ jūn。
代步本惭非逸足,缘情何幸枉高文。dài bù běn cán fēi yì zú,yuán qíng hé xìng wǎng gāo wén。
若逢佳丽从将换,莫共驽骀角出群。ruò féng jiā lì cóng jiāng huàn,mò gòng nú dài jiǎo chū qún。
飞控著鞭能顾我,当时王粲亦从军。fēi kòng zhù biān néng gù wǒ,dāng shí wáng càn yì cóng jūn。

真慧寺

裴度

遍寻真迹蹑莓苔,世事全抛不忍回。biàn xún zhēn jì niè méi tái,shì shì quán pāo bù rěn huí。
上界不知何处去,西天移向此间来。shàng jiè bù zhī hé chù qù,xī tiān yí xiàng cǐ jiān lái。
岩前芍药师亲种,岭上青松佛手栽。yán qián sháo yào shī qīn zhǒng,lǐng shàng qīng sōng fú shǒu zāi。
更有一般人不见,白莲花向半天开。gèng yǒu yī bān rén bù jiàn,bái lián huā xiàng bàn tiān kāi。

太原题厅壁

裴度

危事经非一,浮荣得是空。wēi shì jīng fēi yī,fú róng dé shì kōng。
白头官舍里,今日又春风。bái tóu guān shě lǐ,jīn rì yòu chūn fēng。

溪居

裴度

门径俯清溪,茅檐古木齐。mén jìng fǔ qīng xī,máo yán gǔ mù qí。
红尘飘不到,时有水禽啼。hóng chén piāo bù dào,shí yǒu shuǐ qín tí。

凉风亭睡觉

裴度

饱食缓行新睡觉,一瓯新茗侍儿煎。bǎo shí huǎn xíng xīn shuì jué,yī ōu xīn míng shì ér jiān。
脱巾斜倚绳床坐,风送水声来耳边。tuō jīn xié yǐ shéng chuáng zuò,fēng sòng shuǐ shēng lái ěr biān。

雪中讶诸公不相访

裴度

忆昨雨多泥又深,犹能携妓远过寻。yì zuó yǔ duō ní yòu shēn,yóu néng xié jì yuǎn guò xún。
满空乱雪花相似,何事居然无赏心。mǎn kōng luàn xuě huā xiāng shì,hé shì jū rán wú shǎng xīn。

傍水闲行

裴度

闲馀何处觉身轻,暂脱朝衣傍水行。xián yú hé chù jué shēn qīng,zàn tuō cháo yī bàng shuǐ xíng。
鸥鸟亦知人意静,故来相近不相惊。ōu niǎo yì zhī rén yì jìng,gù lái xiāng jìn bù xiāng jīng。