古诗词

杂曲歌辞古离别

常理

君御狐白裘,妾居缃绮帱。jūn yù hú bái qiú,qiè jū xiāng qǐ chóu。
粟钿金夹膝,花错玉搔头。sù diàn jīn jiā xī,huā cuò yù sāo tóu。
离别生庭草,征衣断戍楼。lí bié shēng tíng cǎo,zhēng yī duàn shù lóu。
蟏蛸网清曙,菡萏落红秋。xiāo shāo wǎng qīng shǔ,hàn dàn luò hóng qiū。
小胆空房怯,长眉满镜愁。xiǎo dǎn kōng fáng qiè,zhǎng méi mǎn jìng chóu。
为传儿女意,不用远封侯。wèi chuán ér nǚ yì,bù yòng yuǎn fēng hóu。

妾薄命

常理

十五玉童色,双蛾青弯弯。shí wǔ yù tóng sè,shuāng é qīng wān wān。
鸟衔樱桃花,此时刺绣闲。niǎo xián yīng táo huā,cǐ shí cì xiù xián。
娇小恣所爱,误人金指环。jiāo xiǎo zì suǒ ài,wù rén jīn zhǐ huán。
艳花句引落,灭烛屏风关。yàn huā jù yǐn luò,miè zhú píng fēng guān。
妾怕愁中画,君偷薄里还。qiè pà chóu zhōng huà,jūn tōu báo lǐ hái。
初谓来心平若案,谁知别意险如山。chū wèi lái xīn píng ruò àn,shuí zhī bié yì xiǎn rú shān。
乍啼罗袖娇遮面,不忍看君莫惜颜。zhà tí luó xiù jiāo zhē miàn,bù rěn kàn jūn mò xī yán。

山出云

张复

山静云初吐,霏微触石新。shān jìng yún chū tǔ,fēi wēi chù shí xīn。
无心离碧岫,有叶占青春。wú xīn lí bì xiù,yǒu yè zhàn qīng chūn。
散类如虹气,轻同不让尘。sàn lèi rú hóng qì,qīng tóng bù ràng chén。
凌空还似翼,映涧欲成鳞。líng kōng hái shì yì,yìng jiàn yù chéng lín。
异起临汾鼎,疑随出峡神。yì qǐ lín fén dǐng,yí suí chū xiá shén。
为霖终济旱,非独降贤人。wèi lín zhōng jì hàn,fēi dú jiàng xián rén。

送萧颖士

殷少野

官闲幕府下,聊以任纵诞。guān xián mù fǔ xià,liáo yǐ rèn zòng dàn。
文学鲁仲尼,高标嵇中散。wén xué lǔ zhòng ní,gāo biāo jī zhōng sàn。
出门时雨润,对酒春风暖。chū mén shí yǔ rùn,duì jiǔ chūn fēng nuǎn。
感激知己恩,别离魂欲断。gǎn jī zhī jǐ ēn,bié lí hún yù duàn。

鸟散馀花落

窦洵直

晚树春归后,花飞鸟下初。wǎn shù chūn guī hòu,huā fēi niǎo xià chū。
参差分羽翼,零落满空虚。cān chà fēn yǔ yì,líng luò mǎn kōng xū。
风外清香转,林边艳影疏。fēng wài qīng xiāng zhuǎn,lín biān yàn yǐng shū。
轻盈疑雪舞,仿佛似霞舒。qīng yíng yí xuě wǔ,fǎng fú shì xiá shū。
万片情难极,迁乔思有馀。wàn piàn qíng nán jí,qiān qiáo sī yǒu yú。
微臣一何幸,吟赏对寒居。wēi chén yī hé xìng,yín shǎng duì hán jū。

夕次襄邑

清江

何处戒吾道,经年远路中。hé chù jiè wú dào,jīng nián yuǎn lù zhōng。
客心犹向北,河水自归东。kè xīn yóu xiàng běi,hé shuǐ zì guī dōng。
古戍鸣寒角,疏林振夕风。gǔ shù míng hán jiǎo,shū lín zhèn xī fēng。
轻舟惟载月,那与故人同。qīng zhōu wéi zài yuè,nà yǔ gù rén tóng。

宿严维宅简章八元

清江

佳期曾不远,甲第即南邻。jiā qī céng bù yuǎn,jiǎ dì jí nán lín。
惠爱偏相及,经过岂厌频。huì ài piān xiāng jí,jīng guò qǐ yàn pín。
秋寒林叶动,夕霁月华新。qiū hán lín yè dòng,xī jì yuè huá xīn。
莫话羁栖事,平原是主人。mò huà jī qī shì,píng yuán shì zhǔ rén。

送坚上人归杭州天竺寺

清江

十年劳负笈,经论化中朝。shí nián láo fù jí,jīng lùn huà zhōng cháo。
流水知乡近,和风惜别遥。liú shuǐ zhī xiāng jìn,hé fēng xī bié yáo。
云山零夜雨,花岸上春潮。yún shān líng yè yǔ,huā àn shàng chūn cháo。
归卧南天竺,禅心更寂寥。guī wò nán tiān zhú,chán xīn gèng jì liáo。

送赞律师归嵩山

清江

禅意归心急,山深定易安。chán yì guī xīn jí,shān shēn dìng yì ān。
清贫修道苦,孝友别家难。qīng pín xiū dào kǔ,xiào yǒu bié jiā nán。
雪路侵溪转,花宫映岳看。xuě lù qīn xī zhuǎn,huā gōng yìng yuè kàn。
到时瞻塔暮,松月向人寒。dào shí zhān tǎ mù,sōng yuè xiàng rén hán。

上都酬章十八兄

清江

每叹经年别,人生有几年。měi tàn jīng nián bié,rén shēng yǒu jǐ nián。
关河长问道,风雨独随缘。guān hé zhǎng wèn dào,fēng yǔ dú suí yuán。
寓蝶成庄梦,怀人识祢贤。yù dié chéng zhuāng mèng,huái rén shí mí xián。
徽猷不及此,空愧白华篇。huī yóu bù jí cǐ,kōng kuì bái huá piān。

湘川怀古

清江

潇湘连汨罗,复对九嶷河。xiāo xiāng lián mì luó,fù duì jiǔ yí hé。
浪势屈原冢,竹声渔父歌。làng shì qū yuán zhǒng,zhú shēng yú fù gē。
地荒征骑少,天暖浴禽多。dì huāng zhēng qí shǎo,tiān nuǎn yù qín duō。
脉脉东流水,古今同奈何。mài mài dōng liú shuǐ,gǔ jīn tóng nài hé。

七夕

清江

七夕景迢迢,相逢只一宵。qī xī jǐng tiáo tiáo,xiāng féng zhǐ yī xiāo。
月为开帐烛,云作渡河桥。yuè wèi kāi zhàng zhú,yún zuò dù hé qiáo。
映水金冠动,当风玉佩摇。yìng shuǐ jīn guān dòng,dāng fēng yù pèi yáo。
惟愁更漏促,离别在明朝。wéi chóu gèng lòu cù,lí bié zài míng cháo。

长安卧病

清江

身世足堪悲,空房卧病时。shēn shì zú kān bēi,kōng fáng wò bìng shí。
卷帘花雨滴,扫石竹阴移。juǎn lián huā yǔ dī,sǎo shí zhú yīn yí。
已觉生如梦,堪嗟寿不知。yǐ jué shēng rú mèng,kān jiē shòu bù zhī。
未能通法性,讵可免支离。wèi néng tōng fǎ xìng,jù kě miǎn zhī lí。

喜皇甫大夫同宿大梁驿

清江

江头旌旆去,花外卷帘空。jiāng tóu jīng pèi qù,huā wài juǎn lián kōng。
夜色临城月,春声渡水风。yè sè lín chéng yuè,chūn shēng dù shuǐ fēng。
也知行李别,暂喜话言同。yě zhī xíng lǐ bié,zàn xǐ huà yán tóng。
若问庐山事,终身愧远公。ruò wèn lú shān shì,zhōng shēn kuì yuǎn gōng。

赠淮西贾兵马使

清江

破虏功成百战场,天书新拜汉中郎。pò lǔ gōng chéng bǎi zhàn chǎng,tiān shū xīn bài hàn zhōng láng。
映门旌旆春风起,对客弦歌白日长。yìng mén jīng pèi chūn fēng qǐ,duì kè xián gē bái rì zhǎng。
阶下斗鸡花乍发,营南试马柳初黄。jiē xià dòu jī huā zhà fā,yíng nán shì mǎ liǔ chū huáng。
由来吴楚多同调,感激逢君共异乡。yóu lái wú chǔ duō tóng diào,gǎn jī féng jūn gòng yì xiāng。

喜严侍御蜀还赠严秘书

清江

往年分首出咸秦,木落花开秋又春。wǎng nián fēn shǒu chū xián qín,mù luò huā kāi qiū yòu chūn。
江客不曾知蜀路,旅魂何处访情人。jiāng kè bù céng zhī shǔ lù,lǚ hún hé chù fǎng qíng rén。
当时望月思文友,今日迎骢见近臣。dāng shí wàng yuè sī wén yǒu,jīn rì yíng cōng jiàn jìn chén。
多羡二龙同汉代,绣衣芸阁共荣亲。duō xiàn èr lóng tóng hàn dài,xiù yī yún gé gòng róng qīn。

送婆罗门

清江

雪岭金河独向东,吴山楚泽意无穷。xuě lǐng jīn hé dú xiàng dōng,wú shān chǔ zé yì wú qióng。
如今白首乡心尽,万里归程在梦中。rú jīn bái shǒu xiāng xīn jǐn,wàn lǐ guī chéng zài mèng zhōng。

精舍遇雨

清江

空门寂寂淡吾身,溪雨微微洗客尘。kōng mén jì jì dàn wú shēn,xī yǔ wēi wēi xǐ kè chén。
卧向白云情未尽,任他黄鸟醉芳春。wò xiàng bái yún qíng wèi jǐn,rèn tā huáng niǎo zuì fāng chūn。

小雪

清江

落雪临风不厌看,更多还恐蔽林峦。luò xuě lín fēng bù yàn kàn,gèng duō hái kǒng bì lín luán。
愁人正在书窗下,一片飞来一片寒。chóu rén zhèng zài shū chuāng xià,yī piàn fēi lái yī piàn hán。

早发陕州途中赠严秘书

清江

此身虽不系,忧道亦劳生。cǐ shēn suī bù xì,yōu dào yì láo shēng。
万里江湖梦,千山雨雪行。wàn lǐ jiāng hú mèng,qiān shān yǔ xuě xíng。
人家依旧垒,关路闭层城。rén jiā yī jiù lěi,guān lù bì céng chéng。
未尽交河虏,犹屯细柳兵。wèi jǐn jiāo hé lǔ,yóu tún xì liǔ bīng。
艰难嗟远客,栖托赖深情。jiān nán jiē yuǎn kè,qī tuō lài shēn qíng。
贫病吾将有,精修许少卿。pín bìng wú jiāng yǒu,jīng xiū xǔ shǎo qīng。