古诗词
诗词
作者
名句
古籍
搜索
朝代:
三国(178)
五代十国(2281)
元(50916)
南北朝(491)
唐(38807)
宋(190430)
明(165497)
晋(181)
汉(362)
清(86334)
秦(7)
金(1111)
隋(1055)
点绛唇·其三
宋
:
张抡
春入山家,杖藜独步登岩岫。
chūn rù shān jiā,zhàng lí dú bù dēng yán xiù。
野花争秀。
yě huā zhēng xiù。
弄蕊香盈袖。
nòng ruǐ xiāng yíng xiù。
对景开怀,莫遣双眉皱。
duì jǐng kāi huái,mò qiǎn shuāng méi zhòu。
春难久。
chūn nán jiǔ。
乱红飞后。
luàn hóng fēi hòu。
留得韶光否。
liú dé sháo guāng fǒu。
AI赏析
点绛唇·其三
宋
:
张抡
乐事难并,少年常恨春宵短。
lè shì nán bìng,shǎo nián cháng hèn chūn xiāo duǎn。
万花丛畔。
wàn huā cóng pàn。
只恐金杯浅。
zhǐ kǒng jīn bēi qiǎn。
方喜春来,又叹韶华晚。
fāng xǐ chūn lái,yòu tàn sháo huá wǎn。
频相劝。
pín xiāng quàn。
且闻强健。
qiě wén qiáng jiàn。
莫厌花经眼。
mò yàn huā jīng yǎn。
AI赏析
点绛唇·其三
宋
:
张抡
一瞬光阴,世人常被芳菲恼。
yī shùn guāng yīn,shì rén cháng bèi fāng fēi nǎo。
玉壶频倒。
yù hú pín dào。
惟恨春归早。
wéi hèn chūn guī zǎo。
何似逍遥,物外寻三岛。
hé shì xiāo yáo,wù wài xún sān dǎo。
春长好。
chūn zhǎng hǎo。
瑞芝瑶草。
ruì zhī yáo cǎo。
春又何曾老。
chūn yòu hé céng lǎo。
AI赏析
点绛唇·其三
宋
:
张抡
浮世如何,问花何事花无语。
fú shì rú hé,wèn huā hé shì huā wú yǔ。
夜来风雨。
yè lái fēng yǔ。
已送韶华暮。
yǐ sòng sháo huá mù。
念此堪惊,得失休思虑。
niàn cǐ kān jīng,dé shī xiū sī lǜ。
从今去。
cóng jīn qù。
醉乡深处。
zuì xiāng shēn chù。
莫管流年度。
mò guǎn liú nián dù。
AI赏析
阮郎归·咏夏十首其一
宋
:
张抡
亭亭槐柳午阴圆。
tíng tíng huái liǔ wǔ yīn yuán。
薰风拂舜弦。
xūn fēng fú shùn xián。
一轮红日贴中天。
yī lún hóng rì tiē zhōng tiān。
乾坤如火然。
qián kūn rú huǒ rán。
观上象,想丹田。
guān shàng xiàng,xiǎng dān tián。
阳精色正鲜。
yáng jīng sè zhèng xiān。
□从炼得体纯全。
cóng liàn dé tǐ chún quán。
朱颜无岁年。
zhū yán wú suì nián。
AI赏析
阮郎归·其二
宋
:
张抡
欲如臭腐化神奇。
yù rú chòu fǔ huà shén qí。
当观蝉蜕时。
dāng guān chán tuì shí。
脱然飞上绿槐枝。
tuō rán fēi shàng lǜ huái zhī。
炎炎昼景□。
yán yán zhòu jǐng。
□□□,□如斯。
,rú sī。
□□□□迷。
mí。
灵躯一旦脱□□。
líng qū yī dàn tuō。
□□□□归。
guī。
AI赏析
阮郎归·其二
宋
:
张抡
深亭邃馆锁清风。
shēn tíng suì guǎn suǒ qīng fēng。
榴花芳艳浓。
liú huā fāng yàn nóng。
阳光染就欲烧空。
yáng guāng rǎn jiù yù shāo kōng。
谁能窥化工。
shuí néng kuī huà gōng。
观物外,喻身中。
guān wù wài,yù shēn zhōng。
灵砂别有功。
líng shā bié yǒu gōng。
若将一粒比花容。
ruò jiāng yī lì bǐ huā róng。
金丹色又红。
jīn dān sè yòu hóng。
AI赏析
阮郎归·炎天何处可登临
宋
:
张抡
炎天何处可登临,须于物外寻。
yán tiān hé chù kě dēng lín,xū yú wù wài xún。
松风涧水杂清音,空山如弄琴。
sōng fēng jiàn shuǐ zá qīng yīn,kōng shān rú nòng qín。
宜散发,称披襟,都无烦暑侵。
yí sàn fā,chēng pī jīn,dōu wú fán shǔ qīn。
莫将城市比山林,山林兴味深。
mò jiāng chéng shì bǐ shān lín,shān lín xīng wèi shēn。
AI赏析
阮郎归·其二
宋
:
张抡
豪家大厦敞千楹。
háo jiā dà shà chǎng qiān yíng。
风摇玉柄轻。
fēng yáo yù bǐng qīng。
金盆弄水复敲冰。
jīn pén nòng shuǐ fù qiāo bīng。
热从何处生。
rè cóng hé chù shēng。
低草舍,小茅亭。
dī cǎo shě,xiǎo máo tíng。
如何安此身。
rú hé ān cǐ shēn。
元来一念静无尘。
yuán lái yī niàn jìng wú chén。
萧然心自清。
xiāo rán xīn zì qīng。
AI赏析
阮郎归·其二
宋
:
张抡
金乌玉兔最无情。
jīn wū yù tù zuì wú qíng。
驱驰不暂停。
qū chí bù zàn tíng。
春光才去又朱明。
chūn guāng cái qù yòu zhū míng。
年华只暗惊。
nián huá zhǐ àn jīng。
须省悟,莫劳神。
xū shěng wù,mò láo shén。
朱颜不再新。
zhū yán bù zài xīn。
灭除妄想养天真。
miè chú wàng xiǎng yǎng tiān zhēn。
管无寒暑侵。
guǎn wú hán shǔ qīn。
AI赏析
阮郎归·其二
宋
:
张抡
动时思静暑思寒。
dòng shí sī jìng shǔ sī hán。
尘劳扰扰间。
chén láo rǎo rǎo jiān。
翻云覆雨百千般。
fān yún fù yǔ bǎi qiān bān。
几时心地闲。
jǐ shí xīn dì xián。
□□□,□□难。
,nán。
将□□□然。
jiāng rán。
自然寒暑不相□。
zì rán hán shǔ bù xiāng。
□□□地仙。
dì xiān。
AI赏析
阮郎归·其二
宋
:
张抡
谁言无处避炎光。
shuí yán wú chù bì yán guāng。
山中有草堂。
shān zhōng yǒu cǎo táng。
安然一枕即仙乡。
ān rán yī zhěn jí xiān xiāng。
竹风穿户凉。
zhú fēng chuān hù liáng。
名不恋,利都忘。
míng bù liàn,lì dōu wàng。
心闲日自长。
xīn xián rì zì zhǎng。
不须辛苦觅琼浆。
bù xū xīn kǔ mì qióng jiāng。
华池神水香。
huá chí shén shuǐ xiāng。
AI赏析
阮郎归·其二
宋
:
张抡
炎炎皦日正当中。
yán yán jiǎo rì zhèng dāng zhōng。
澄潭忽此逢。
chéng tán hū cǐ féng。
金丹乍浴表深功。
jīn dān zhà yù biǎo shēn gōng。
通明照水红。
tōng míng zhào shuǐ hóng。
丹浴罢,乐无穷。
dān yù bà,lè wú qióng。
怡然百体融。
yí rán bǎi tǐ róng。
人间何处不清风。
rén jiān hé chù bù qīng fēng。
此怀谁与同。
cǐ huái shuí yǔ tóng。
AI赏析
阮郎归·其二
宋
:
张抡
寒来暑往几时休。
hán lái shǔ wǎng jǐ shí xiū。
光阴逐水流。
guāng yīn zhú shuǐ liú。
浮云身世两悠悠。
fú yún shēn shì liǎng yōu yōu。
何劳身外求。
hé láo shēn wài qiú。
天上月,水边楼。
tiān shàng yuè,shuǐ biān lóu。
须将一醉酬。
xū jiāng yī zuì chóu。
陶然无喜亦无忧。
táo rán wú xǐ yì wú yōu。
人生且自由。
rén shēng qiě zì yóu。
AI赏析
一斛珠·咏秋十首其一
宋
:
张抡
流光转毂。
liú guāng zhuǎn gǔ。
乌飞兔走争相逐。
wū fēi tù zǒu zhēng xiāng zhú。
火云方见奇峰簇。
huǒ yún fāng jiàn qí fēng cù。
飒飒西风,惊堕井梧绿。
sà sà xī fēng,jīng duò jǐng wú lǜ。
隙驹莫叹年华速。
xì jū mò tàn nián huá sù。
新凉且喜消炎酷。
xīn liáng qiě xǐ xiāo yán kù。
休将闲事萦心曲。
xiū jiāng xián shì yíng xīn qū。
红滴真珠,初榨玉醅熟。
hóng dī zhēn zhū,chū zhà yù pēi shú。
AI赏析
一斛珠·其二
宋
:
张抡
红芳紫陌。
hóng fāng zǐ mò。
韶华□□□□□。
sháo huá。
□花弄□□□色。
huā nòng sè。
不比西风,吹落□□□。
bù bǐ xī fēng,chuī luò。
乾坤造化□□□。
qián kūn zào huà。
都缘一气潜相易。
dōu yuán yī qì qián xiāng yì。
观时感事成嗟惜。
guān shí gǎn shì chéng jiē xī。
惟有乔松,不改旧时碧。
wéi yǒu qiáo sōng,bù gǎi jiù shí bì。
AI赏析
一斛珠·其二
宋
:
张抡
清秋夜寂。
qīng qiū yè jì。
圆蟾素影流空碧。
yuán chán sù yǐng liú kōng bì。
都无一点浮云隔。
dōu wú yī diǎn fú yún gé。
河汉光微,星斗淡无色。
hé hàn guāng wēi,xīng dòu dàn wú sè。
日精欲炼须阴魄。
rì jīng yù liàn xū yīn pò。
更深犹望清宵立。
gèng shēn yóu wàng qīng xiāo lì。
坎离二物都收得。
kǎn lí èr wù dōu shōu dé。
独步瀛洲,方表大丹力。
dú bù yíng zhōu,fāng biǎo dà dān lì。
AI赏析
一斛珠·其二
宋
:
张抡
秋高气肃。
qiū gāo qì sù。
西风又拂盈盈菊。
xī fēng yòu fú yíng yíng jú。
挼金弄玉香芬馥。
ruá jīn nòng yù xiāng fēn fù。
桃李虽繁,其奈太粗俗。
táo lǐ suī fán,qí nài tài cū sú。
渊明雅兴谁能续。
yuān míng yǎ xīng shuí néng xù。
东篱千古遗高躅。
dōng lí qiān gǔ yí gāo zhú。
人生所贵无拘束。
rén shēng suǒ guì wú jū shù。
且采芳英,潋滟泛醽醁。
qiě cǎi fāng yīng,liàn yàn fàn líng lù。
AI赏析
一斛珠·其二
宋
:
张抡
流年迅速。
liú nián xùn sù。
君看败叶初辞木。
jūn kàn bài yè chū cí mù。
若非寿有金丹续。
ruò fēi shòu yǒu jīn dān xù。
石火光中,难保鬓长绿。
shí huǒ guāng zhōng,nán bǎo bìn zhǎng lǜ。
区区何用争荣辱。
qū qū hé yòng zhēng róng rǔ。
百年一梦黄粱熟。
bǎi nián yī mèng huáng liáng shú。
人生要足何时足。
rén shēng yào zú hé shí zú。
赢取清闲,即是世间福。
yíng qǔ qīng xián,jí shì shì jiān fú。
AI赏析
一斛珠·其二
宋
:
张抡
秋光莹彻。
qiū guāng yíng chè。
园林□□□□□。
yuán lín。
如何宋玉□□切。
rú hé sòng yù qiè。
作赋悲凉,草木□□□。
zuò fù bēi liáng,cǎo mù。
□人自与□□□。
rén zì yǔ。
长歌清啸无时节。
zhǎng gē qīng xiào wú shí jié。
瓮头且饮□如雪。
wèng tóu qiě yǐn rú xuě。
不管春花,亦不管秋月。
bù guǎn chūn huā,yì bù guǎn qiū yuè。
AI赏析
总
190430
条
«
‹
337
338
339
340
341
342
343
›
»