古诗词

一斛珠·其二

张抡

虚窗透月。xū chuāng tòu yuè。
寒莎败壁蛩吟切。hán shā bài bì qióng yín qiè。
沈沈永漏灯明灭。shěn shěn yǒng lòu dēng míng miè。
只为愁人,不为道人设。zhǐ wèi chóu rén,bù wèi dào rén shè。
愁人对此成愁绝。chóu rén duì cǐ chéng chóu jué。
道人终是心如铁。dào rén zhōng shì xīn rú tiě。
一般景趣情怀别。yī bān jǐng qù qíng huái bié。
笛里西风,吹下满庭叶。dí lǐ xī fēng,chuī xià mǎn tíng yè。

一斛珠·其二

张抡

光辉皎洁。guāng huī jiǎo jié。
古今但赏中秋月。gǔ jīn dàn shǎng zhōng qiū yuè。
寻思岂是月华别。xún sī qǐ shì yuè huá bié。
都为人间,天上气清彻。dōu wèi rén jiān,tiān shàng qì qīng chè。
广寒想望峨琼阙。guǎng hán xiǎng wàng é qióng quē。
琤琤玉杵声奇绝。chēng chēng yù chǔ shēng qí jué。
何时赐我长生诀。hé shí cì wǒ zhǎng shēng jué。
飞入蟾宫,折桂饵丹雪。fēi rù chán gōng,zhé guì ěr dān xuě。

一斛珠·其二

张抡

湖光湛碧。hú guāng zhàn bì。
亭亭照水芙蕖拆。tíng tíng zhào shuǐ fú qú chāi。
绿罗盖底争红白。lǜ luó gài dǐ zhēng hóng bái。
恍若凌波,仙子步罗袜。huǎng ruò líng bō,xiān zi bù luó wà。
如今霜落枯荷折。rú jīn shuāng luò kū hé zhé。
清香无处重寻觅。qīng xiāng wú chù zhòng xún mì。
浮生似此初无别。fú shēng shì cǐ chū wú bié。
及取康强,一笑对风月。jí qǔ kāng qiáng,yī xiào duì fēng yuè。

一斛珠·其二

张抡

秋宵露结。qiū xiāo lù jié。
清晨□□□□□。qīng chén。
□□润□□□冽。rùn liè。
名体才分,功用□□□。míng tǐ cái fēn,gōng yòng。
□儿本是□□□。ér běn shì。
养成方见仙凡隔。yǎng chéng fāng jiàn xiān fán gé。
神仙不肯分明说。shén xiān bù kěn fēn míng shuō。
多少迷人,海上访丹诀。duō shǎo mí rén,hǎi shàng fǎng dān jué。

西江月·咏冬十首其一

张抡

有限光阴过隙,无情日月飞梭。yǒu xiàn guāng yīn guò xì,wú qíng rì yuè fēi suō。
春花秋月暗消磨。chūn huā qiū yuè àn xiāo mó。
一岁相看又过。yī suì xiāng kàn yòu guò。
逢酒须成痛饮,临风莫厌高歌。féng jiǔ xū chéng tòng yǐn,lín fēng mò yàn gāo gē。
虚名微利两如何。xū míng wēi lì liǎng rú hé。
识破方知恁么。shí pò fāng zhī nèn me。

西江月·其二

张抡

雪似琼花铺地,月如宝鉴当空。xuě shì qióng huā pù dì,yuè rú bǎo jiàn dāng kōng。
光辉上下两相通。guāng huī shàng xià liǎng xiāng tōng。
千古谁窥妙用。qiān gǔ shuí kuī miào yòng。
若悟珠生蚌腹,方知非异非同。ruò wù zhū shēng bàng fù,fāng zhī fēi yì fēi tóng。
阴阳相感有无中。yīn yáng xiāng gǎn yǒu wú zhōng。
恍惚已萌真种。huǎng hū yǐ méng zhēn zhǒng。

西江月·其二

张抡

卷地朔风凛凛,漫天瑞雪霏霏。juǎn dì shuò fēng lǐn lǐn,màn tiān ruì xuě fēi fēi。
园林万木变枯枝。yuán lín wàn mù biàn kū zhī。
因甚松篁独翠。yīn shén sōng huáng dú cuì。
只为春花竞发,却教秋叶争飞。zhǐ wèi chūn huā jìng fā,què jiào qiū yè zhēng fēi。
若无荣盛便无衰。ruò wú róng shèng biàn wú shuāi。
悟此方名达理。wù cǐ fāng míng dá lǐ。

西江月·其二

张抡

密布同云万里,六飞玉糁琼铺。mì bù tóng yún wàn lǐ,liù fēi yù sǎn qióng pù。
清歌妙舞拥红炉。qīng gē miào wǔ yōng hóng lú。
犹恨寒侵尊俎。yóu hèn hán qīn zūn zǔ。
谁念山林路险,独行跣足樵夫。shuí niàn shān lín lù xiǎn,dú xíng xiǎn zú qiáo fū。
莫惊苦乐□殊途。mò jīng kǔ lè shū tú。
阳□皆由阴注。yáng jiē yóu yīn zhù。

西江月·其二

张抡

雅士常多雅□,□□□□□怀。yǎ shì cháng duō yǎ,huái。
雪溪□□□舟来。xuě xī zhōu lái。
兴尽何须见戴。xīng jǐn hé xū jiàn dài。
恰似□云出岫,岂拘宇内形骸。qià shì yún chū xiù,qǐ jū yǔ nèi xíng hái。
超然物外远尘埃。chāo rán wù wài yuǎn chén āi。
到此方为自在。dào cǐ fāng wèi zì zài。

西江月·其二

张抡

冬至一阳初动,鼎炉光满帘帏。dōng zhì yī yáng chū dòng,dǐng lú guāng mǎn lián wéi。
五行造化太幽微。wǔ xíng zào huà tài yōu wēi。
颠倒难穷妙理。diān dào nán qióng miào lǐ。
遇此急须进火,速修犹恐迟迟。yù cǐ jí xū jìn huǒ,sù xiū yóu kǒng chí chí。
茫茫何处问天机。máng máng hé chù wèn tiān jī。
要悟须凭师指。yào wù xū píng shī zhǐ。

西江月·其二

张抡

一梦浮生未觉,三冬短晷堪惊。yī mèng fú shēng wèi jué,sān dōng duǎn guǐ kān jīng。
天高谁解挽长绳。tiān gāo shuí jiě wǎn zhǎng shéng。
系住流年光景。xì zhù liú nián guāng jǐng。
须信阴阳有定,非关岁月无情。xū xìn yīn yáng yǒu dìng,fēi guān suì yuè wú qíng。
若教心地湛然清。ruò jiào xīn dì zhàn rán qīng。
日在壶中自永。rì zài hú zhōng zì yǒng。

西江月·其二

张抡

四序常如转毂,百年须待春风。sì xù cháng rú zhuǎn gǔ,bǎi nián xū dài chūn fēng。
江梅何事向严冬。jiāng méi hé shì xiàng yán dōng。
早有清香浮动。zǎo yǒu qīng xiāng fú dòng。
只为六阴极处,一阳已肇黄宫。zhǐ wèi liù yīn jí chù,yī yáng yǐ zhào huáng gōng。
阴阳迭用事何穷。yīn yáng dié yòng shì hé qióng。
此是乾坤妙用。cǐ shì qián kūn miào yòng。

西江月·其二

张抡

独坐闲观瑞雪,方知造化无偏。dú zuò xián guān ruì xuě,fāng zhī zào huà wú piān。
不论林木与山川。bù lùn lín mù yǔ shān chuān。
白玉一时装遍。bái yù yī shí zhuāng biàn。
梁苑休寻赋客,山阴莫上溪船。liáng yuàn xiū xún fù kè,shān yīn mò shàng xī chuán。
三杯醉□意陶然。sān bēi zuì yì táo rán。
梦后瑶台阆苑。mèng hòu yáo tái láng yuàn。

西江月·其二

张抡

仙道于人不□,□□□□□□。xiān dào yú rén bù,。
坎离□□□无穷。kǎn lí wú qióng。
不信浮生若梦。bù xìn fú shēng ruò mèng。
君看□□窨雪,寻常见睍消熔。jūn kàn xūn xuě,xún cháng jiàn xiàn xiāo róng。
能令新旧再相逢。néng lìng xīn jiù zài xiāng féng。
此是如何作用。cǐ shì rú hé zuò yòng。

踏莎行·山居十首其一

张抡

朝锁烟霏,暮凝空翠。cháo suǒ yān fēi,mù níng kōng cuì。
千峰迥立层霄外。qiān fēng jiǒng lì céng xiāo wài。
阴晴变化百千般,丹青难写天然态。yīn qíng biàn huà bǎi qiān bān,dān qīng nán xiě tiān rán tài。
人住山中,年华频改。rén zhù shān zhōng,nián huá pín gǎi。
山花落尽山长在。shān huā luò jǐn shān zhǎng zài。
浮生一梦几多时,有谁得似青山耐。fú shēng yī mèng jǐ duō shí,yǒu shuí dé shì qīng shān nài。

踏莎行·其二

张抡

一道飞泉,来从何许。yī dào fēi quán,lái cóng hé xǔ。
空山积翠无人处。kōng shān jī cuì wú rén chù。
潺湲时和七弦琴,溟蒙忽散千岩雨。chán yuán shí hé qī xián qín,míng méng hū sàn qiān yán yǔ。
不问春秋,何拘今古。bù wèn chūn qiū,hé jū jīn gǔ。
清音一听忘千虑。qīng yīn yī tīng wàng qiān lǜ。
缨尘濯尽百神闲,飘然襟袖思轻举。yīng chén zhuó jǐn bǎi shén xián,piāo rán jīn xiù sī qīng jǔ。

踏莎行·其二

张抡

一片闲云,山头初起。yī piàn xián yún,shān tóu chū qǐ。
飘然直上虚空里。piāo rán zhí shàng xū kōng lǐ。
残虹收雨耸奇峰,春晴鹤舞丹霄外。cán hóng shōu yǔ sǒng qí fēng,chūn qíng hè wǔ dān xiāo wài。
出岫无心,为霖何意。chū xiù wú xīn,wèi lín hé yì。
都缘行止难拘系。dōu yuán xíng zhǐ nán jū xì。
幽人心已与云闲,逍遥自在谁能累。yōu rén xīn yǐ yǔ yún xián,xiāo yáo zì zài shuí néng lèi。

踏莎行·其二

张抡

人远山深,草□□□。rén yuǎn shān shēn,cǎo。
□□□□天真性。tiān zhēn xìng。
□□□长在山中,肯□□□□□□。zhǎng zài shān zhōng,kěn。
□似幽□,□□心尽。shì yōu,xīn jǐn。
超然心□□□隐。chāo rán xīn yǐn。
□□□水作生涯,百年甘守空山静。shuǐ zuò shēng yá,bǎi nián gān shǒu kōng shān jìng。

踏莎行·其二

张抡

堪笑山中,春来风景。kān xiào shān zhōng,chūn lái fēng jǐng。
一声啼鸟烟林静。yī shēng tí niǎo yān lín jìng。
山泉风暖奏笙簧。shān quán fēng nuǎn zòu shēng huáng。
山花雨过开云锦。shān huā yǔ guò kāi yún jǐn。
短棹桃溪,瘦藤兰径。duǎn zhào táo xī,shòu téng lán jìng。
独来独往乘幽兴。dú lái dú wǎng chéng yōu xīng。
韶光回首即成空,及时乐取逍遥性。sháo guāng huí shǒu jí chéng kōng,jí shí lè qǔ xiāo yáo xìng。

踏莎行·其二

张抡

人问山中,因何无暑。rén wèn shān zhōng,yīn hé wú shǔ。
山堂恰在山深处。shān táng qià zài shān shēn chù。
藤阴满地走龙蛇,泉声万壑鸣风雨。téng yīn mǎn dì zǒu lóng shé,quán shēng wàn hè míng fēng yǔ。
且弄青松,休挥白羽。qiě nòng qīng sōng,xiū huī bái yǔ。
相逢况有烟霞侣。xiāng féng kuàng yǒu yān xiá lǚ。
长天一任火云飞,夜凉踏月相将去。zhǎng tiān yī rèn huǒ yún fēi,yè liáng tà yuè xiāng jiāng qù。