品读经典 · 传承文明

蝶恋花·霰雨雪词

吕胜已

天色沈沈云色赭。tiān sè shěn shěn yún sè zhě。 风搅阴寒,浩荡吹平野。fēng jiǎo yīn hán,hào dàng chuī píng yě。 万斛珠玑天弃舍,长空撒下鸣鸳瓦。wàn hú zhū jī tiān qì shě,zhǎng kōng sā xià míng yuān wǎ。 玉女凝愁金阙下。yù nǚ níng chóu jīn quē xià。 褪粉残妆,和泪轻挥洒。tuì fěn cán zhuāng,hé lèi qīng huī sǎ。 欲降尘凡飙驭驾,翩翩白凤先来也。yù jiàng chén fán biāo yù jià,piān piān bái fèng xiān lái yě。

卜算子·人事几时穷

吕胜已

人事几时穷,我性偏宜静。rén shì jǐ shí qióng,wǒ xìng piān yí jìng。 世上谁无富贵心,到了须由命。shì shàng shuí wú fù guì xīn,dào le xū yóu mìng。 闲里且偷安,醉后休教醒。xián lǐ qiě tōu ān,zuì hòu xiū jiào xǐng。 醉里高歌妙入神,妙处君须听。zuì lǐ gāo gē miào rù shén,miào chù jūn xū tīng。

南乡子·题南剑州妓馆

潘牥

生怕倚阑干,阁下溪声阁外山。shēng pà yǐ lán gàn,gé xià xī shēng gé wài shān。 惟有旧时山共水,依然,暮雨朝云去不还。wéi yǒu jiù shí shān gòng shuǐ,yī rán,mù yǔ cháo yún qù bù hái。 应是蹑飞鸾,月下时时整佩环。yīng shì niè fēi luán,yuè xià shí shí zhěng pèi huán。 月又渐低霜又下,更阑,折得梅花独自看。yuè yòu jiàn dī shuāng yòu xià,gèng lán,zhé dé méi huā dú zì kàn。

水龙吟

潘牥

玉带悬鱼,黄金铸印,侯封万户。yù dài xuán yú,huáng jīn zhù yìn,hóu fēng wàn hù。 待从头,缴纳君王,觅取爱卿归去。dài cóng tóu,jiǎo nà jūn wáng,mì qǔ ài qīng guī qù。

乌夜啼

潘牥

无端小雪廉纤。wú duān xiǎo xuě lián xiān。 入平檐。rù píng yán。 金鸭旋添龙饼,莫开帘。jīn yā xuán tiān lóng bǐng,mò kāi lián。 寻梅约。xún méi yuē。 开还落。kāi hái luò。 可曾忺。kě céng xiān。 合作一年春恨,上眉尖。hé zuò yī nián chūn hèn,shàng méi jiān。

满江红

潘牥

筑室依崖,春风送、一帘山色。zhù shì yī yá,chūn fēng sòng yī lián shān sè。 沙岛外,渔樵而已,别无闲客。shā dǎo wài,yú qiáo ér yǐ,bié wú xián kè。 醉后和友眠犊背,醒来瀹茗寻泉脉。zuì hòu hé yǒu mián dú bèi,xǐng lái yuè míng xún quán mài。 把心情、分付陇头云,溪边石。bǎ xīn qíng fēn fù lǒng tóu yún,xī biān shí。 身未老,头先白。shēn wèi lǎo,tóu xiān bái。 人不见,山空碧。rén bù jiàn,shān kōng bì。 约钓竿共把,自惭钩直。yuē diào gān gòng bǎ,zì cán gōu zhí。 相蜀吞吴成底事,何如只抱隆中膝。xiāng shǔ tūn wú chéng dǐ shì,hé rú zhǐ bào lóng zhōng xī。 漫长歌、歌罢悄无言,看青壁。màn zhǎng gē gē bà qiāo wú yán,kàn qīng bì。

洞仙歌

潘牥

雕檐绮户,倚晴空如画。diāo yán qǐ hù,yǐ qíng kōng rú huà。 曾是吴王旧台榭。céng shì wú wáng jiù tái xiè。 自浣纱去后,落日平芜,行云断,几见花开花谢。zì huàn shā qù hòu,luò rì píng wú,xíng yún duàn,jǐ jiàn huā kāi huā xiè。 凄凉阑干外,一簇江山,多少图王共争霸。qī liáng lán gàn wài,yī cù jiāng shān,duō shǎo tú wáng gòng zhēng bà。 莫闲愁、金杯潋滟,对酒当歌,欢娱地、梦中兴亡休话。mò xián chóu jīn bēi liàn yàn,duì jiǔ dāng gē,huān yú dì mèng zhōng xīng wáng xiū huà。 渐倚遍、西风晚潮生,明月里、鹭鹚背人飞下。jiàn yǐ biàn xī fēng wǎn cháo shēng,míng yuè lǐ lù cí bèi rén fēi xià。

鹧鸪天·灯火楼台处处新

窃杯女子

灯火楼台处处新,笑携郎手御街行。dēng huǒ lóu tái chù chù xīn,xiào xié láng shǒu yù jiē xíng。 回头忽听传呼急,不觉鸳鸯两处分。huí tóu hū tīng chuán hū jí,bù jué yuān yāng liǎng chù fēn。 天表近,帝恩荣,琼浆饮罢脸生春。tiān biǎo jìn,dì ēn róng,qióng jiāng yǐn bà liǎn shēng chūn。 归来恐被儿夫怪,愿赐金杯作证明。guī lái kǒng bèi ér fū guài,yuàn cì jīn bēi zuò zhèng míng。

念奴娇·桂魄澄辉

窃杯女子

桂魄澄辉,禁城内、万盏花灯罗列。guì pò chéng huī,jìn chéng nèi wàn zhǎn huā dēng luó liè。 无限佳人穿绣径,几多妖艳奇绝。wú xiàn jiā rén chuān xiù jìng,jǐ duō yāo yàn qí jué。 凤烛交光,银灯相射,奏箫韶初歇。fèng zhú jiāo guāng,yín dēng xiāng shè,zòu xiāo sháo chū xiē。 鸣鞘响处,万民瞻仰宫阙。míng qiào xiǎng chù,wàn mín zhān yǎng gōng quē。 妾自闺门给假,与夫携手,共赏元宵节。qiè zì guī mén gěi jiǎ,yǔ fū xié shǒu,gòng shǎng yuán xiāo jié。 误到玉皇金殿砌,赐酒金杯满设。wù dào yù huáng jīn diàn qì,cì jiǔ jīn bēi mǎn shè。 量窄从来,红凝粉面,尊见无凭说。liàng zhǎi cóng lái,hóng níng fěn miàn,zūn jiàn wú píng shuō。 假王金盏,免公婆责罚臣妾。jiǎ wáng jīn zhǎn,miǎn gōng pó zé fá chén qiè。

失调名

海哥

海哥风措。hǎi gē fēng cuò。 被渔人、下网打住。bèi yú rén xià wǎng dǎ zhù。 将在帝城中,每日教言语。jiāng zài dì chéng zhōng,měi rì jiào yán yǔ。 甚时节、放我归去。shén shí jié fàng wǒ guī qù。 龙王传语。lóng wáng chuán yǔ。 这里思量你,千回万度。zhè lǐ sī liàng nǐ,qiān huí wàn dù。 螃蟹最恓惶,鲇鱼尤忧虑。páng xiè zuì xī huáng,nián yú yóu yōu lǜ。

小重山

黄铸

凉入秋檐雨意长。liáng rù qiū yán yǔ yì zhǎng。 竹深啼络纬,响虚堂。zhú shēn tí luò wěi,xiǎng xū táng。 一枝灯影耿昏黄。yī zhī dēng yǐng gěng hūn huáng。 疏帘外,风度木樨香。shū lián wài,fēng dù mù xī xiāng。 心事易成伤。xīn shì yì chéng shāng。 燕支坡下路,语如簧。yàn zhī pō xià lù,yǔ rú huáng。 定仙螺子玉钗梁。dìng xiān luó zi yù chāi liáng。 鸳屏梦,应到旧韦郎。yuān píng mèng,yīng dào jiù wéi láng。

秋蕊香·令

黄铸

花外数声风定。huā wài shù shēng fēng dìng。 烟际一痕月净。yān jì yī hén yuè jìng。 水晶屏小敧醉枕。shuǐ jīng píng xiǎo jī zuì zhěn。 院静鸣蛩相应。yuàn jìng míng qióng xiāng yīng。 香销斜掩青铜镜。xiāng xiāo xié yǎn qīng tóng jìng。 背灯影。bèi dēng yǐng。 寒砧夜半和雁阵。hán zhēn yè bàn hé yàn zhèn。 秋在刘郎绿鬓。qiū zài liú láng lǜ bìn。

清平乐

徐逸

风韶雨秀。fēng sháo yǔ xiù。 春已平分后。chūn yǐ píng fēn hòu。 陡顿故人疏把酒。dǒu dùn gù rén shū bǎ jiǔ。 闲凭画阑搔首。xián píng huà lán sāo shǒu。 争须携手踏青。zhēng xū xié shǒu tà qīng。 人生几度清明。rén shēng jǐ dù qīng míng。 待得燕慵莺懒,杨花点点浮萍。dài dé yàn yōng yīng lǎn,yáng huā diǎn diǎn fú píng。

菩萨蛮

谢明远

春风春雨花经眼。chūn fēng chūn yǔ huā jīng yǎn。 石泉槐火春容晚。shí quán huái huǒ chūn róng wǎn。 流水自无情。liú shuǐ zì wú qíng。 回波聚落英。huí bō jù luò yīng。 问春何处去。wèn chūn hé chù qù。 春向天边住。chūn xiàng tiān biān zhù。 举酒欲销愁。jǔ jiǔ yù xiāo chóu。 酒阑愁更愁。jiǔ lán chóu gèng chóu。

踏莎行

谢明远

楚树芊绵,江云芜漫。chǔ shù qiān mián,jiāng yún wú màn。 晓风吹堕梅千片。xiǎo fēng chuī duò méi qiān piàn。 惊禽飞去响春空,平沙月落光零乱。jīng qín fēi qù xiǎng chūn kōng,píng shā yuè luò guāng líng luàn。 人意伤离,物华惊换。rén yì shāng lí,wù huá jīng huàn。 武夷此去如天远。wǔ yí cǐ qù rú tiān yuǎn。 临分为我少留连,柳条独在江南岸。lín fēn wèi wǒ shǎo liú lián,liǔ tiáo dú zài jiāng nán àn。

杨柳

贾似道

燕子楼边柳色新,画眉人去镜生尘。yàn zi lóu biān liǔ sè xīn,huà méi rén qù jìng shēng chén。 来年羞结空床梦,闲拨琵琶过一春。lái nián xiū jié kōng chuáng mèng,xián bō pí pá guò yī chūn。

昭君怨·梅花

郑域

道是花来春未,道是雪来香异。dào shì huā lái chūn wèi,dào shì xuě lái xiāng yì。 竹外一枝斜,野人家。zhú wài yī zhī xié,yě rén jiā。 冷落竹篱茅舍,富贵玉堂琼榭。lěng luò zhú lí máo shě,fù guì yù táng qióng xiè。 两地不同栽,一般开。liǎng dì bù tóng zāi,yī bān kāi。

念奴娇

郑域

水晶宫殿,放三千龙女,凌波浮浴。shuǐ jīng gōng diàn,fàng sān qiān lóng nǚ,líng bō fú yù。 花里雕房分洞户,隐隐钉头齐簇。huā lǐ diāo fáng fēn dòng hù,yǐn yǐn dīng tóu qí cù。 处子娇羞,碧裙无袖,密护圆瑳玉。chù zi jiāo xiū,bì qún wú xiù,mì hù yuán cuō yù。 堤头微露,半身犹掩金绿。dī tóu wēi lù,bàn shēn yóu yǎn jīn lǜ。 知是紫府筵开,□随纤指,出玲珑窗屋。zhī shì zǐ fǔ yán kāi,suí xiān zhǐ,chū líng lóng chuāng wū。 倩剥霓裳轻手搔,掐损些些香玉。qiàn bō ní shang qīng shǒu sāo,qiā sǔn xiē xiē xiāng yù。 端的中心,密藏芳意,苦苦何时足。duān de zhōng xīn,mì cáng fāng yì,kǔ kǔ hé shí zú。 巴城憔悴,采歌犹闻新曲。bā chéng qiáo cuì,cǎi gē yóu wén xīn qū。

画堂春·春思

郑域

东风吹雨破花悭。dōng fēng chuī yǔ pò huā qiān。 客毡晓梦生寒。kè zhān xiǎo mèng shēng hán。 有人斜倚小屏山。yǒu rén xié yǐ xiǎo píng shān。 蹙损眉弯。cù sǔn méi wān。 合是一钗双燕,却成两镜孤鸾。hé shì yī chāi shuāng yàn,què chéng liǎng jìng gū luán。 暮云修竹泪留残。mù yún xiū zhú lèi liú cán。 翠袖凝斑。cuì xiù níng bān。

桃源忆故人春愁

郑域

东风料峭寒吹面。dōng fēng liào qiào hán chuī miàn。 低下绣帘休卷。dī xià xiù lián xiū juǎn。 憔悴怕他春见。qiáo cuì pà tā chūn jiàn。 一任莺花怨。yī rèn yīng huā yuàn。 新愁不受诗排遣。xīn chóu bù shòu shī pái qiǎn。 尘满玉毫金砚。chén mǎn yù háo jīn yàn。 若问此愁深浅。ruò wèn cǐ chóu shēn qiǎn。 天阔浮云远。tiān kuò fú yún yuǎn。