品读经典 · 传承文明

祝英台近·绿杨堤

辛弃疾

绿杨堤,青草渡。lǜ yáng dī,qīng cǎo dù。 花片水流去。huā piàn shuǐ liú qù。 百舌声中,唤起海棠睡。bǎi shé shēng zhōng,huàn qǐ hǎi táng shuì。 断肠几点愁红,啼痕犹在,多应怨、夜来风雨。duàn cháng jǐ diǎn chóu hóng,tí hén yóu zài,duō yīng yuàn yè lái fēng yǔ。 别情苦。bié qíng kǔ。 马蹄踏遍长亭,归期又成误。mǎ tí tà biàn zhǎng tíng,guī qī yòu chéng wù。 帘卷青楼,回首在何处。lián juǎn qīng lóu,huí shǒu zài hé chù。 画梁燕子双双,能言能语,不解说、相思一句。huà liáng yàn zi shuāng shuāng,néng yán néng yǔ,bù jiě shuō xiāng sī yī jù。

临江仙·莫笑吾家苍壁小

辛弃疾

莫笑吾家苍壁小,稜层势欲摩空。mò xiào wú jiā cāng bì xiǎo,léng céng shì yù mó kōng。 相知惟有主人翁。xiāng zhī wéi yǒu zhǔ rén wēng。 有心雄泰华,无意巧玲珑。yǒu xīn xióng tài huá,wú yì qiǎo líng lóng。 天作高山谁得料,《解嘲》试倩扬雄。tiān zuò gāo shān shuí dé liào,jiě cháo shì qiàn yáng xióng。 君看当日仲尼穷。jūn kàn dāng rì zhòng ní qióng。 从人贤子贡,自欲学周公。cóng rén xián zi gòng,zì yù xué zhōu gōng。

临江仙·小靥人怜都恶瘦

辛弃疾

小靥人怜都恶瘦,曲眉天与长颦。xiǎo yè rén lián dōu è shòu,qū méi tiān yǔ zhǎng pín。 沉思欢事惜腰身。chén sī huān shì xī yāo shēn。 枕添离别泪,粉落却深匀。zhěn tiān lí bié lèi,fěn luò què shēn yún。 翠袖盈盈浑力薄,玉笙袅袅愁新。cuì xiù yíng yíng hún lì báo,yù shēng niǎo niǎo chóu xīn。 夕阳依旧倚窗尘。xī yáng yī jiù yǐ chuāng chén。 叶红苔郁碧,深院断无人。yè hóng tái yù bì,shēn yuàn duàn wú rén。

临江仙·逗晓莺啼声昵昵

辛弃疾

逗晓莺啼声昵昵,掩关高树冥冥。dòu xiǎo yīng tí shēng nì nì,yǎn guān gāo shù míng míng。 小渠春浪细无声。xiǎo qú chūn làng xì wú shēng。 井床听夜雨,出藓辘轳青。jǐng chuáng tīng yè yǔ,chū xiǎn lù lú qīng。 碧草旋荒金谷路,乌丝重记《兰亭》。bì cǎo xuán huāng jīn gǔ lù,wū sī zhòng jì lán tíng。 强扶残醉绕云屏。qiáng fú cán zuì rào yún píng。 一枝风露湿,花重入疏棂。yī zhī fēng lù shī,huā zhòng rù shū líng。

临江仙·春色饶君白发了

辛弃疾

春色饶君白发了,不妨倚绿偎红。chūn sè ráo jūn bái fā le,bù fáng yǐ lǜ wēi hóng。 翠鬟催唤出房栊。cuì huán cuī huàn chū fáng lóng。 垂肩金缕窄,蘸甲宝杯浓。chuí jiān jīn lǚ zhǎi,zhàn jiǎ bǎo bēi nóng。 睡起鸳鸯飞燕子,门前沙暖泥融。shuì qǐ yuān yāng fēi yàn zi,mén qián shā nuǎn ní róng。 画楼人把玉西东。huà lóu rén bǎ yù xī dōng。 舞低花外月,唱澈柳边风。wǔ dī huā wài yuè,chàng chè liǔ biān fēng。

临江仙·金谷无烟宫树绿

辛弃疾

金谷无烟宫树绿,嫩寒生怕春风。jīn gǔ wú yān gōng shù lǜ,nèn hán shēng pà chūn fēng。 博山微透暖薰笼。bó shān wēi tòu nuǎn xūn lóng。 小楼春色里,幽梦雨声中。xiǎo lóu chūn sè lǐ,yōu mèng yǔ shēng zhōng。 别浦鲤鱼何日到,锦书封恨重重。bié pǔ lǐ yú hé rì dào,jǐn shū fēng hèn zhòng zhòng。 海棠花下去年逢。hǎi táng huā xià qù nián féng。 也应随分瘦,忍泪觅残红。yě yīng suí fēn shòu,rěn lèi mì cán hóng。

临江仙·手撚黄花无意绪

辛弃疾

手撚黄花无意绪,等闲行尽回廊。shǒu niǎn huáng huā wú yì xù,děng xián xíng jǐn huí láng。 卷帘芳桂散馀香。juǎn lián fāng guì sàn yú xiāng。 枯荷难睡鸭,疏雨暗添塘。kū hé nán shuì yā,shū yǔ àn tiān táng。 忆得旧时携手处,如今水远山长。yì dé jiù shí xié shǒu chù,rú jīn shuǐ yuǎn shān zhǎng。 罗巾浥泪别残妆。luó jīn yì lèi bié cán zhuāng。 旧欢新梦里,闲处却思量。jiù huān xīn mèng lǐ,xián chù què sī liàng。

临江仙·冷雁寒云渠有恨

辛弃疾

冷雁寒云渠有恨,春风自满余怀。lěng yàn hán yún qú yǒu hèn,chūn fēng zì mǎn yú huái。 更教无日不花开。gèng jiào wú rì bù huā kāi。 未须愁菊尽,相次有梅来。wèi xū chóu jú jǐn,xiāng cì yǒu méi lái。 多病近来浑止酒,小槽空压新醅。duō bìng jìn lái hún zhǐ jiǔ,xiǎo cáo kōng yā xīn pēi。 青山却自要安排。qīng shān què zì yào ān pái。 不须连日醉,且进两三杯。bù xū lián rì zuì,qiě jìn liǎng sān bēi。

临江仙·醉帽吟鞭花不住

辛弃疾

醉帽吟鞭花不住,却招花共商量。zuì mào yín biān huā bù zhù,què zhāo huā gòng shāng liàng。 人生何必醉为乡。rén shēng hé bì zuì wèi xiāng。 从教斟酒浅,休更和诗忙。cóng jiào zhēn jiǔ qiǎn,xiū gèng hé shī máng。 一斗百篇风月地,饶他老子当行。yī dòu bǎi piān fēng yuè dì,ráo tā lǎo zi dāng xíng。 从今三万六千场。cóng jīn sān wàn liù qiān chǎng。 青青头上发,还作柳丝长。qīng qīng tóu shàng fā,hái zuò liǔ sī zhǎng。

临江仙

辛弃疾

只恐牡丹留不住,与春约束分明:未开微雨半开晴。zhǐ kǒng mǔ dān liú bù zhù,yǔ chūn yuē shù fēn míng wèi kāi wēi yǔ bàn kāi qíng。 要花开定准,又更与花盟。yào huā kāi dìng zhǔn,yòu gèng yǔ huā méng。 魏紫朝来将进酒,玉盘盂样先呈。wèi zǐ cháo lái jiāng jìn jiǔ,yù pán yú yàng xiān chéng。 鞓红似向舞腰横。tīng hóng shì xiàng wǔ yāo héng。 风流人不见,锦绣夜间行。fēng liú rén bù jiàn,jǐn xiù yè jiān xíng。

临江仙

辛弃疾

老去浑身无著处,天教只住山林。lǎo qù hún shēn wú zhù chù,tiān jiào zhǐ zhù shān lín。 百年光景百年心。bǎi nián guāng jǐng bǎi nián xīn。 更欢须叹息,无病也呻吟。gèng huān xū tàn xī,wú bìng yě shēn yín。 试向浮瓜沉李处,清风散发披襟。shì xiàng fú guā chén lǐ chù,qīng fēng sàn fā pī jīn。 莫嫌浅后更频斟。mò xián qiǎn hòu gèng pín zhēn。 要他诗句好,须是酒杯深。yào tā shī jù hǎo,xū shì jiǔ bēi shēn。

临江仙·和信守王道夫韵,谢其为寿。时仆作闽宪

辛弃疾

记取年年为寿客,只今明月相随。jì qǔ nián nián wèi shòu kè,zhǐ jīn míng yuè xiāng suí。 莫教弦管便生衣。mò jiào xián guǎn biàn shēng yī。 引壶觞自酌,须富贵何时。yǐn hú shāng zì zhuó,xū fù guì hé shí。 入手清风词更好,细书白茧乌丝。rù shǒu qīng fēng cí gèng hǎo,xì shū bái jiǎn wū sī。 海山问我几时归。hǎi shān wèn wǒ jǐ shí guī。 枣瓜如可啖,直欲觅安期。zǎo guā rú kě dàn,zhí yù mì ān qī。

南乡子·送赵国宜赴高安户曹。赵乃茂嘉郎中之子。茂嘉尝为高安幕官,题诗甚多

辛弃疾

日日老莱衣,更解风流蜡凤嬉。rì rì lǎo lái yī,gèng jiě fēng liú là fèng xī。 膝上放教文度去,须知:要使人看玉树枝。xī shàng fàng jiào wén dù qù,xū zhī yào shǐ rén kàn yù shù zhī。 剩记乃翁诗,绿水红莲觅旧题。shèng jì nǎi wēng shī,lǜ shuǐ hóng lián mì jiù tí。 归骑春衫花满路,相期:来岁流觞曲水时。guī qí chūn shān huā mǎn lù,xiāng qī lái suì liú shāng qū shuǐ shí。

临江仙·和叶仲洽赋羊桃

辛弃疾

忆醉三山芳树下,几曾风韵忘怀。yì zuì sān shān fāng shù xià,jǐ céng fēng yùn wàng huái。 黄金颜色五花开。huáng jīn yán sè wǔ huā kāi。 味如庐橘熟。wèi rú lú jú shú。 贵似茘枝来。guì shì lì zhī lái。 闻道商山馀四老,橘中自酿秋醅。wén dào shāng shān yú sì lǎo,jú zhōng zì niàng qiū pēi。 试呼名品细推排。shì hū míng pǐn xì tuī pái。 重重香肺腑,偏殢圣贤杯。zhòng zhòng xiāng fèi fǔ,piān tì shèng xián bēi。

临江仙·诸葛元亮席上见和,再用韵

辛弃疾

夜语南堂新瓦响,三更急雨珊珊。yè yǔ nán táng xīn wǎ xiǎng,sān gèng jí yǔ shān shān。 交情莫作碎沙团。jiāo qíng mò zuò suì shā tuán。 死生贫富际,试向此中看。sǐ shēng pín fù jì,shì xiàng cǐ zhōng kàn。 记取他年《耆旧传》,与君名字牵连。jì qǔ tā nián qí jiù chuán,yǔ jūn míng zì qiān lián。 清风一枕晚凉天。qīng fēng yī zhěn wǎn liáng tiān。 觉来还自笑,此梦倩谁圆。jué lái hái zì xiào,cǐ mèng qiàn shuí yuán。

玉楼春·隐湖戏作

辛弃疾

客来底事逢迎晚?竹里鸣禽寻未见。kè lái dǐ shì féng yíng wǎn?zhú lǐ míng qín xún wèi jiàn。 日高犹苦圣贤中,门外谁酣蛮触战。rì gāo yóu kǔ shèng xián zhōng,mén wài shuí hān mán chù zhàn。 多方为渴泉寻遍,何日成阴松种满。duō fāng wèi kě quán xún biàn,hé rì chéng yīn sōng zhǒng mǎn。 不辞长向水云来,只怕频频鱼鸟倦。bù cí zhǎng xiàng shuǐ yún lái,zhǐ pà pín pín yú niǎo juàn。

玉楼春·戏赋云山

辛弃疾

何人半夜推山去?四面浮云猜是汝。hé rén bàn yè tuī shān qù?sì miàn fú yún cāi shì rǔ。 常时相对两三峰,走遍溪头无觅处。cháng shí xiāng duì liǎng sān fēng,zǒu biàn xī tóu wú mì chù。 西风瞥起云横渡,忽见东南天一柱。xī fēng piē qǐ yún héng dù,hū jiàn dōng nán tiān yī zhù。 老僧拍手笑相夸,且喜青山依旧住。lǎo sēng pāi shǒu xiào xiāng kuā,qiě xǐ qīng shān yī jiù zhù。

玉楼春·用韵答傅岩叟、叶仲洽、赵国兴

辛弃疾

青山不解乘云去,怕有愚公惊着汝。qīng shān bù jiě chéng yún qù,pà yǒu yú gōng jīng zhe rǔ。 人间踏地出租钱,借使移将无著处。rén jiān tà dì chū zū qián,jiè shǐ yí jiāng wú zhù chù。 三星昨夜光移度,妙语来题桥上柱。sān xīng zuó yè guāng yí dù,miào yǔ lái tí qiáo shàng zhù。 黄花不插满头归,定倩白云遮且住。huáng huā bù chā mǎn tóu guī,dìng qiàn bái yún zhē qiě zhù。

玉楼春·效白乐天体

辛弃疾

少年才把笙歌[角戔],夏日非长秋夜短。shǎo nián cái bǎ shēng gē jiǎo jiān,xià rì fēi zhǎng qiū yè duǎn。 因他老病不相饶,把好心情都做懒。yīn tā lǎo bìng bù xiāng ráo,bǎ hǎo xīn qíng dōu zuò lǎn。 故人别后书来劝,乍可停杯彊吃饭。gù rén bié hòu shū lái quàn,zhà kě tíng bēi jiàng chī fàn。 云何相见酒边时,却道达人须饮满。yún hé xiāng jiàn jiǔ biān shí,què dào dá rén xū yǐn mǎn。

玉楼春·用韵答吴子似县尉

辛弃疾

君如九醞台黏?,我似茅柴风味短。jūn rú jiǔ yùn tái nián,wǒ shì máo chái fēng wèi duǎn。 几时秋水美人来,长恐扁舟乘兴懒。jǐ shí qiū shuǐ měi rén lái,zhǎng kǒng biǎn zhōu chéng xīng lǎn。 高怀自饮无人劝,马有青刍奴白饭。gāo huái zì yǐn wú rén quàn,mǎ yǒu qīng chú nú bái fàn。 向来珠履玉簪人,颇觉斗量车载满。xiàng lái zhū lǚ yù zān rén,pǒ jué dòu liàng chē zài mǎn。