品读经典 · 传承文明

卜算子·齿落

辛弃疾

刚者不坚牢,柔者难摧挫。gāng zhě bù jiān láo,róu zhě nán cuī cuò。 不信张开口角看,舌在牙先堕。bù xìn zhāng kāi kǒu jiǎo kàn,shé zài yá xiān duò。 已阙两边厢,又豁中间个。yǐ quē liǎng biān xiāng,yòu huō zhōng jiān gè。 说与儿曹莫笑翁,狗窦从君过。shuō yǔ ér cáo mò xiào wēng,gǒu dòu cóng jūn guò。

卜算子·用《庄》语

辛弃疾

一以我为牛,一以我为马。yī yǐ wǒ wèi niú,yī yǐ wǒ wèi mǎ。 人与之名受不辞,善学庄周者。rén yǔ zhī míng shòu bù cí,shàn xué zhuāng zhōu zhě。 江海任虚舟,风雨从飘瓦。jiāng hǎi rèn xū zhōu,fēng yǔ cóng piāo wǎ。 醉者乘车坠不伤,全得于天也。zuì zhě chéng chē zhuì bù shāng,quán dé yú tiān yě。

贺新郎·赋海棠

辛弃疾

著厌霓裳素。zhù yàn ní shang sù。 染胭脂、苎罗山下,浣沙溪渡。rǎn yān zhī zhù luó shān xià,huàn shā xī dù。 谁与流霞千古酝,引得东风相误。shuí yǔ liú xiá qiān gǔ yùn,yǐn dé dōng fēng xiāng wù。 从臾入、吴宫深处。cóng yú rù wú gōng shēn chù。 鬓乱钗横浑不醒,转越江、刬地迷归路。bìn luàn chāi héng hún bù xǐng,zhuǎn yuè jiāng chǎn dì mí guī lù。 烟艇小,五湖去。yān tǐng xiǎo,wǔ hú qù。 当时倩得春留住。dāng shí qiàn dé chūn liú zhù。 就锦屏一曲种种,断肠风度。jiù jǐn píng yī qū zhǒng zhǒng,duàn cháng fēng dù。 才是清明三月近,须要诗人妙句。cái shì qīng míng sān yuè jìn,xū yào shī rén miào jù。 笑援笔、殷勤为赋。xiào yuán bǐ yīn qín wèi fù。 十样蛮笺纹错绮,粲珠玑、渊掷惊风雨。shí yàng mán jiān wén cuò qǐ,càn zhū jī yuān zhì jīng fēng yǔ。 重唤酒,共花语。zhòng huàn jiǔ,gòng huā yǔ。

贺新郎·又和

辛弃疾

碧海成桑野。bì hǎi chéng sāng yě。 笑人间,江翻平陆,水云高下。xiào rén jiān,jiāng fān píng lù,shuǐ yún gāo xià。 自是三山颜色好,更着雨婚烟嫁。zì shì sān shān yán sè hǎo,gèng zhe yǔ hūn yān jià。 料未必、龙眠能画。liào wèi bì lóng mián néng huà。 拟向诗人求幼妇,倩诸君、妙手皆谈马。nǐ xiàng shī rén qiú yòu fù,qiàn zhū jūn miào shǒu jiē tán mǎ。 须进酒,为陶写。xū jìn jiǔ,wèi táo xiě。 回头鸥鹭瓢泉社。huí tóu ōu lù piáo quán shè。 莫吟诗、莫抛尊酒,是吾盟也。mò yín shī mò pāo zūn jiǔ,shì wú méng yě。 千骑而今遮白发,忘却沧浪亭榭。qiān qí ér jīn zhē bái fā,wàng què cāng làng tíng xiè。 但记得、灞陵呵夜。dàn jì dé bà líng hē yè。 我辈从来文字饮,怕「壮怀、激烈」须歌者。wǒ bèi cóng lái wén zì yǐn,pà zhuàng huái jī liè xū gē zhě。 蝉噪也,绿阴夏。chán zào yě,lǜ yīn xià。

贺新郎·再用前韵

辛弃疾

鸟倦飞还矣。niǎo juàn fēi hái yǐ。 笑渊明、瓶中储粟,有无能几。xiào yuān míng píng zhōng chǔ sù,yǒu wú néng jǐ。 莲社高人留翁语,我醉宁论许事。lián shè gāo rén liú wēng yǔ,wǒ zuì níng lùn xǔ shì。 试沽酒、重斟翁喜。shì gū jiǔ zhòng zhēn wēng xǐ。 一见萧然音韵古,想东篱、醉卧参差是。yī jiàn xiāo rán yīn yùn gǔ,xiǎng dōng lí zuì wò cān chà shì。 千载下,竟谁似。qiān zài xià,jìng shuí shì。 元龙百尺高楼里。yuán lóng bǎi chǐ gāo lóu lǐ。 把新诗、殷勤问我,停云情味。bǎ xīn shī yīn qín wèn wǒ,tíng yún qíng wèi。 北夏门高从拉攞,何事须人料理。běi xià mén gāo cóng lā luó,hé shì xū rén liào lǐ。 翁曾道「繁华朝起」。wēng céng dào fán huá cháo qǐ。 尘土人言宁可用,顾青山、与我何如耳。chén tǔ rén yán níng kě yòng,gù qīng shān yǔ wǒ hé rú ěr。 歌且和,楚狂子。gē qiě hé,chǔ kuáng zi。

贺新郎·用前韵再赋

辛弃疾

肘后俄生柳。zhǒu hòu é shēng liǔ。 叹人生、不如意事,十常八九。tàn rén shēng bù rú yì shì,shí cháng bā jiǔ。 右手淋浪才有用,闲却持螯左手。yòu shǒu lín làng cái yǒu yòng,xián què chí áo zuǒ shǒu。 谩赢得、伤今感旧。mán yíng dé shāng jīn gǎn jiù。 投阁先生惟寂寞,笑是非、不了身前后。tóu gé xiān shēng wéi jì mò,xiào shì fēi bù le shēn qián hòu。 持此语,问乌有。chí cǐ yǔ,wèn wū yǒu。 青山幸自重重秀。qīng shān xìng zì zhòng zhòng xiù。 问新来、萧萧木落,颇堪秋否?总被西风都瘦损,依旧千岩万岫。wèn xīn lái xiāo xiāo mù luò,pǒ kān qiū fǒu?zǒng bèi xī fēng dōu shòu sǔn,yī jiù qiān yán wàn xiù。 把万事、无言搔首。bǎ wàn shì wú yán sāo shǒu。 翁比渠侬人谁好,是我常、与我周旋久。wēng bǐ qú nóng rén shuí hǎo,shì wǒ cháng yǔ wǒ zhōu xuán jiǔ。 宁作我,一杯酒。níng zuò wǒ,yī bēi jiǔ。

念奴娇·和信守王道夫席上韵

辛弃疾

风狂雨横,是邀勒园林,几多桃李。fēng kuáng yǔ héng,shì yāo lēi yuán lín,jǐ duō táo lǐ。 待上层楼无气力,尘满栏干谁倚。dài shàng céng lóu wú qì lì,chén mǎn lán gàn shuí yǐ。 就火添衣,移香傍枕,莫卷朱帘起。jiù huǒ tiān yī,yí xiāng bàng zhěn,mò juǎn zhū lián qǐ。 元宵过也,春寒犹自如此。yuán xiāo guò yě,chūn hán yóu zì rú cǐ。 为问几日新晴,鸠鸣屋上,鹊报檐前喜。wèi wèn jǐ rì xīn qíng,jiū míng wū shàng,què bào yán qián xǐ。 揩拭老来诗句眼,要看拍堤春水。kāi shì lǎo lái shī jù yǎn,yào kàn pāi dī chūn shuǐ。 月下凭肩,花边系马,此兴今休矣。yuè xià píng jiān,huā biān xì mǎ,cǐ xīng jīn xiū yǐ。 溪南酒贱,光阴只在弹指。xī nán jiǔ jiàn,guāng yīn zhǐ zài dàn zhǐ。

念奴娇

辛弃疾

洞庭春晚,□旧传恐是,人间尤物。dòng tíng chūn wǎn,jiù chuán kǒng shì,rén jiān yóu wù。 收拾瑶池倾国艳,来向朱栏一壁。shōu shí yáo chí qīng guó yàn,lái xiàng zhū lán yī bì。 透户龙香,隔帘莺语,料得肌如雪。tòu hù lóng xiāng,gé lián yīng yǔ,liào dé jī rú xuě。 月妖真态,是谁教避人杰。yuè yāo zhēn tài,shì shuí jiào bì rén jié。 酒罢归对寒窗,相留昨夜,应是梅花发。jiǔ bà guī duì hán chuāng,xiāng liú zuó yè,yīng shì méi huā fā。 赋了《高唐》犹想像,不管孤灯明灭。fù le gāo táng yóu xiǎng xiàng,bù guǎn gū dēng míng miè。 半面难期,多情易感,愁点星星发。bàn miàn nán qī,duō qíng yì gǎn,chóu diǎn xīng xīng fā。 绕梁声在,为伊忘味三月。rào liáng shēng zài,wèi yī wàng wèi sān yuè。

念奴娇

辛弃疾

是谁调护,岁寒枝、都把苍苔封了。shì shuí diào hù,suì hán zhī dōu bǎ cāng tái fēng le。 茅舍疏篱江上路,清夜月高山小。máo shě shū lí jiāng shàng lù,qīng yè yuè gāo shān xiǎo。 摸索应知,曹刘沈谢,何况霜天晓。mō suǒ yīng zhī,cáo liú shěn xiè,hé kuàng shuāng tiān xiǎo。 芬芳一世,料君长被花恼。fēn fāng yī shì,liào jūn zhǎng bèi huā nǎo。 惆怅立马行人,一枝最爱,竹外横斜好。chóu chàng lì mǎ xíng rén,yī zhī zuì ài,zhú wài héng xié hǎo。 我向东邻曾醉里,唤起诗家二老。wǒ xiàng dōng lín céng zuì lǐ,huàn qǐ shī jiā èr lǎo。 拄杖而今,婆娑雪里,又识商山皓。zhǔ zhàng ér jīn,pó suō xuě lǐ,yòu shí shāng shān hào。 请君置酒,看渠与我倾倒。qǐng jūn zhì jiǔ,kàn qú yǔ wǒ qīng dào。

沁园春·答余叔良

辛弃疾

我试评君,君定何如,玉川似之。wǒ shì píng jūn,jūn dìng hé rú,yù chuān shì zhī。 记李花初发,乘云共语;梅花开后,对月相思。jì lǐ huā chū fā,chéng yún gòng yǔ;méi huā kāi hòu,duì yuè xiāng sī。 白发重来,画桥一望,秋水长天孤鹜飞。bái fā zhòng lái,huà qiáo yī wàng,qiū shuǐ zhǎng tiān gū wù fēi。 同吟处,看佩摇明月,衣卷青霓。tóng yín chù,kàn pèi yáo míng yuè,yī juǎn qīng ní。 相君高节崔嵬。xiāng jūn gāo jié cuī wéi。 是此处耕岩与钓溪。shì cǐ chù gēng yán yǔ diào xī。 被西风吹尽,村箫社鼓;青山留得,松盖云旗。bèi xī fēng chuī jǐn,cūn xiāo shè gǔ;qīng shān liú dé,sōng gài yún qí。 吊古愁浓,怀人日暮,一片心从天外归。diào gǔ chóu nóng,huái rén rì mù,yī piàn xīn cóng tiān wài guī。 新词好,似凄凉《楚些》,字字堪题。xīn cí hǎo,shì qī liáng chǔ xiē,zì zì kān tí。

沁园春·答杨世长

辛弃疾

我醉狂吟,君作新声,倚歌和之。wǒ zuì kuáng yín,jūn zuò xīn shēng,yǐ gē hé zhī。 算芬芳定向,梅间得意;轻清多是,雪里寻思。suàn fēn fāng dìng xiàng,méi jiān dé yì;qīng qīng duō shì,xuě lǐ xún sī。 朱雀桥边,何人会道,野草斜阳春燕飞。zhū què qiáo biān,hé rén huì dào,yě cǎo xié yáng chūn yàn fēi。 都休问,甚元无霁雨,却有晴霓。dōu xiū wèn,shén yuán wú jì yǔ,què yǒu qíng ní。 诗坛千丈崔嵬。shī tán qiān zhàng cuī wéi。 更有笔如山墨作溪。gèng yǒu bǐ rú shān mò zuò xī。 看君才未数,曹刘敌手;风骚合受,屈宋降旗。kàn jūn cái wèi shù,cáo liú dí shǒu;fēng sāo hé shòu,qū sòng jiàng qí。 谁识相如,平生自许,慷慨须乘驷马归。shuí shí xiāng rú,píng shēng zì xǔ,kāng kǎi xū chéng sì mǎ guī。 长安路,问垂虹千柱,何处曾题。zhǎng ān lù,wèn chuí hóng qiān zhù,hé chù céng tí。

水调歌头·和赵景明知县韵

辛弃疾

官事未易了,且向酒边来。guān shì wèi yì le,qiě xiàng jiǔ biān lái。 君如无我,问君怀抱向谁开。jūn rú wú wǒ,wèn jūn huái bào xiàng shuí kāi。 但放平生丘壑,莫管旁人嘲骂,深蛰要惊雷。dàn fàng píng shēng qiū hè,mò guǎn páng rén cháo mà,shēn zhé yào jīng léi。 白发还自笑,何地置衰颓。bái fā hái zì xiào,hé dì zhì shuāi tuí。 五车书,千石饮,百篇才。wǔ chē shū,qiān shí yǐn,bǎi piān cái。 新词未到,琼瑰先梦满吾怀。xīn cí wèi dào,qióng guī xiān mèng mǎn wú huái。 已过西风重九,且要黄花入手,诗兴未关梅。yǐ guò xī fēng zhòng jiǔ,qiě yào huáng huā rù shǒu,shī xīng wèi guān méi。 君要花满县,桃李趁时栽。jūn yào huā mǎn xiàn,táo lǐ chèn shí zāi。

水调歌头·寿赵漕介菴

辛弃疾

千里渥洼种,名动帝王家。qiān lǐ wò wā zhǒng,míng dòng dì wáng jiā。 金銮当日奏草,落笔万龙蛇。jīn luán dāng rì zòu cǎo,luò bǐ wàn lóng shé。 带得无边春下,等待江山都老,教看鬓方鸦。dài dé wú biān chūn xià,děng dài jiāng shān dōu lǎo,jiào kàn bìn fāng yā。 莫管钱流地,且拟醉黄花。mò guǎn qián liú dì,qiě nǐ zuì huáng huā。 唤双成,歌弄玉,舞绿华。huàn shuāng chéng,gē nòng yù,wǔ lǜ huá。 一觞为饮千岁,江海吸流霞。yī shāng wèi yǐn qiān suì,jiāng hǎi xī liú xiá。 闻道清都帝所,要挽银河仙浪,西北洗胡沙。wén dào qīng dōu dì suǒ,yào wǎn yín hé xiān làng,xī běi xǐ hú shā。 回首日边去,云里认飞车。huí shǒu rì biān qù,yún lǐ rèn fēi chē。

水调歌头·再用韵,呈南涧

辛弃疾

千古老蟾口,云洞插天开。qiān gǔ lǎo chán kǒu,yún dòng chā tiān kāi。 涨痕当日何事,汹涌到崔嵬。zhǎng hén dāng rì hé shì,xiōng yǒng dào cuī wéi。 攫土抟沙儿戏,翠谷苍崖几变,风雨化人来。jué tǔ tuán shā ér xì,cuì gǔ cāng yá jǐ biàn,fēng yǔ huà rén lái。 万里须臾耳,野马骤空埃。wàn lǐ xū yú ěr,yě mǎ zhòu kōng āi。 笑年来,蕉鹿梦,画蛇杯。xiào nián lái,jiāo lù mèng,huà shé bēi。 黄花憔悴风露,野碧涨荒莱。huáng huā qiáo cuì fēng lù,yě bì zhǎng huāng lái。 此会明年谁健,后日犹今视昔,歌舞只空台。cǐ huì míng nián shuí jiàn,hòu rì yóu jīn shì xī,gē wǔ zhǐ kōng tái。 爱酒陶元亮,无酒正徘徊。ài jiǔ táo yuán liàng,wú jiǔ zhèng pái huái。

水调歌头·送杨民瞻

辛弃疾

日月如磨蚁,万事且浮休。rì yuè rú mó yǐ,wàn shì qiě fú xiū。 君看檐外江水,滚滚自东流。jūn kàn yán wài jiāng shuǐ,gǔn gǔn zì dōng liú。 风雨瓢泉夜半,花草雪楼春到,老子已菟裘。fēng yǔ piáo quán yè bàn,huā cǎo xuě lóu chūn dào,lǎo zi yǐ tú qiú。 岁晚问无恙,归计橘千头。suì wǎn wèn wú yàng,guī jì jú qiān tóu。 梦连环,歌《弹铗》,赋《登楼》。mèng lián huán,gē dàn jiá,fù dēng lóu。 黄鸡白酒,君去村社一番秋。huáng jī bái jiǔ,jūn qù cūn shè yī fān qiū。 长剑倚天谁问,夷甫诸人堪笑,西北有神州。zhǎng jiàn yǐ tiān shuí wèn,yí fǔ zhū rén kān xiào,xī běi yǒu shén zhōu。 此事君自了,千古一扁舟。cǐ shì jūn zì le,qiān gǔ yī biǎn zhōu。

水调歌头·三山用赵丞相韵,答帅幕王君,且有感于中秋近事,并见之末章

辛弃疾

说与西湖客,观水更观山。shuō yǔ xī hú kè,guān shuǐ gèng guān shān。 淡妆浓抹西子,唤起一时观。dàn zhuāng nóng mǒ xī zi,huàn qǐ yī shí guān。 种柳人今天上,对酒歌翻《水调》,醉墨卷秋澜。zhǒng liǔ rén jīn tiān shàng,duì jiǔ gē fān shuǐ diào,zuì mò juǎn qiū lán。 老子兴不浅,歌舞莫教闲。lǎo zi xīng bù qiǎn,gē wǔ mò jiào xián。 看尊前,轻聚散,少悲欢。kàn zūn qián,qīng jù sàn,shǎo bēi huān。 城头无限今古,落日晓霜寒。chéng tóu wú xiàn jīn gǔ,luò rì xiǎo shuāng hán。 谁唱黄鸡白酒,犹记红旗清夜,千骑月临关。shuí chàng huáng jī bái jiǔ,yóu jì hóng qí qīng yè,qiān qí yuè lín guān。 莫说西州路,且尽一杯看。mò shuō xī zhōu lù,qiě jǐn yī bēi kàn。

水调歌头·即席和金华杜仲高韵,并寿诸友,惟釂乃佳耳

辛弃疾

万事一杯酒,长叹复长歌。wàn shì yī bēi jiǔ,zhǎng tàn fù zhǎng gē。 杜陵有客,刚赋云外筑婆娑。dù líng yǒu kè,gāng fù yún wài zhù pó suō。 须信功名儿辈,谁识年来心事,古井不生波。xū xìn gōng míng ér bèi,shuí shí nián lái xīn shì,gǔ jǐng bù shēng bō。 种种看余发,积雪就中多。zhǒng zhǒng kàn yú fā,jī xuě jiù zhōng duō。 二三子,问丹桂,倩素娥。èr sān zi,wèn dān guì,qiàn sù é。 平生萤雪,男儿无奈五车何。píng shēng yíng xuě,nán ér wú nài wǔ chē hé。 看取长安得意,莫恨春风看尽,花柳自蹉跎。kàn qǔ zhǎng ān dé yì,mò hèn chūn fēng kàn jǐn,huā liǔ zì cuō tuó。 今夕且欢笑,明月镜新磨。jīn xī qiě huān xiào,míng yuè jìng xīn mó。

水调歌头·赋傅岩叟悠然阁

辛弃疾

岁岁有黄菊,千载一东篱。suì suì yǒu huáng jú,qiān zài yī dōng lí。 悠然政须两字,长笑退之诗。yōu rán zhèng xū liǎng zì,zhǎng xiào tuì zhī shī。 自古此山元有,何事当时才见,此意有谁知。zì gǔ cǐ shān yuán yǒu,hé shì dāng shí cái jiàn,cǐ yì yǒu shuí zhī。 君起更斟酒,我醉不须辞。jūn qǐ gèng zhēn jiǔ,wǒ zuì bù xū cí。 回首处,云正出,鸟倦飞。huí shǒu chù,yún zhèng chū,niǎo juàn fēi。 重来楼上,一句端的与君期。zhòng lái lóu shàng,yī jù duān de yǔ jūn qī。 都把轩窗写遍,更使儿童诵得,《归去来兮辞》。dōu bǎ xuān chuāng xiě biàn,gèng shǐ ér tóng sòng dé,guī qù lái xī cí。 万卷有时用,植杖且耘耔。wàn juǎn yǒu shí yòng,zhí zhàng qiě yún zǐ。

水调歌头·赋松菊堂

辛弃疾

渊明最爱菊,三径也栽松。yuān míng zuì ài jú,sān jìng yě zāi sōng。 何人收拾,千载风味此山中。hé rén shōu shí,qiān zài fēng wèi cǐ shān zhōng。 手把《离骚》读遍,自扫落英餐罢,杖屦晓霜浓。shǒu bǎ lí sāo dú biàn,zì sǎo luò yīng cān bà,zhàng jù xiǎo shuāng nóng。 皎皎太独立,更插万芙蓉。jiǎo jiǎo tài dú lì,gèng chā wàn fú róng。 水潺湲,云澒洞,石巃嵸。shuǐ chán yuán,yún hòng dòng,shí lóng zōng。 素琴浊酒唤客,端有古人风。sù qín zhuó jiǔ huàn kè,duān yǒu gǔ rén fēng。 却怪青山能巧,政尔横看成岭,转面已成峰。què guài qīng shān néng qiǎo,zhèng ěr héng kàn chéng lǐng,zhuǎn miàn yǐ chéng fēng。 诗句得活法,日月有新工。shī jù dé huó fǎ,rì yuè yǒu xīn gōng。

满江红·中秋

辛弃疾

美景良辰,算只是、可人风月。měi jǐng liáng chén,suàn zhǐ shì kě rén fēng yuè。 况素节扬辉,长是十分清彻。kuàng sù jié yáng huī,zhǎng shì shí fēn qīng chè。 着意登楼瞻玉兔,何人张幕遮银阙。zhe yì dēng lóu zhān yù tù,hé rén zhāng mù zhē yín quē。 倩蜚廉、得得为吹开,凭谁说。qiàn fēi lián dé dé wèi chuī kāi,píng shuí shuō。 弦与望,从圆缺。xián yǔ wàng,cóng yuán quē。 今与昨,何区别。jīn yǔ zuó,hé qū bié。 羡夜来手把,桂花堪折。xiàn yè lái shǒu bǎ,guì huā kān zhé。 安得便登天柱上,从容陪伴酬佳节。ān dé biàn dēng tiān zhù shàng,cóng róng péi bàn chóu jiā jié。 更如今、不听麈谈清,愁如发。gèng rú jīn bù tīng zhǔ tán qīng,chóu rú fā。