品读经典 · 传承文明

好事近·其一硕人生日

程大昌

绿鬓又红颜,谁道年周甲子。lǜ bìn yòu hóng yán,shuí dào nián zhōu jiǎ zi。 两婿□□蓝绶,那一儿何虑。liǎng xù lán shòu,nà yī ér hé lǜ。 只今卜筑水晶宫,归安好名义。zhǐ jīn bo zhù shuǐ jīng gōng,guī ān hǎo míng yì。 金紫珈笄偕老,备长生福贵。jīn zǐ jiā jī xié lǎo,bèi zhǎng shēng fú guì。

万年欢

程大昌

秋后花窠,放两枝三朵,来通芳信。qiū hòu huā kē,fàng liǎng zhī sān duǒ,lái tōng fāng xìn。 诗眼惊观,谓是春光倒运。shī yǎn jīng guān,wèi shì chūn guāng dào yùn。 便即移尊就赏,更不惜、黄封赤印。biàn jí yí zūn jiù shǎng,gèng bù xī huáng fēng chì yìn。 何期道,青女专时,露华忽变霜阵。hé qī dào,qīng nǚ zhuān shí,lù huá hū biàn shuāng zhèn。 诗翁笑、但休问。shī wēng xiào dàn xiū wèn。 那阳和有脚,骎骎日进。nà yáng hé yǒu jiǎo,qīn qīn rì jìn。 待得灰飞,梅畹果先骋俊。dài dé huī fēi,méi wǎn guǒ xiān chěng jùn。 次后连天红紫,向东风、万般娇韵。cì hòu lián tiān hóng zǐ,xiàng dōng fēng wàn bān jiāo yùn。 恁时节,玉勒狨鞍,郊原莫论远近。nèn shí jié,yù lēi róng ān,jiāo yuán mò lùn yuǎn jìn。

好事近·其二

程大昌

白屋到横金,已是蟠桃结子。bái wū dào héng jīn,yǐ shì pán táo jié zi。 更向仕途贪恋,是痴人呆虑。gèng xiàng shì tú tān liàn,shì chī rén dāi lǜ。 水晶宫里饭莼鲈,中菰第一义。shuǐ jīng gōng lǐ fàn chún lú,zhōng gū dì yī yì。 留得鬓须迟白,是本来真贵。liú dé bìn xū chí bái,shì běn lái zhēn guì。

好事近·其二

程大昌

腊月做生朝,只有南枝梅玉。là yuè zuò shēng cháo,zhǐ yǒu nán zhī méi yù。 此外后生桃李,未舒英吐馥。cǐ wài hòu shēng táo lǐ,wèi shū yīng tǔ fù。 后园别自出神奇,现双松双竹。hòu yuán bié zì chū shén qí,xiàn shuāng sōng shuāng zhú。 报道前堂琴瑟,俱长生厚福。bào dào qián táng qín sè,jù zhǎng shēng hòu fú。

好事近·其二

程大昌

我里比侨居,不欠山青水绿。wǒ lǐ bǐ qiáo jū,bù qiàn shān qīng shuǐ lǜ。 只恨风冲雁序,使分飞隈澳。zhǐ hèn fēng chōng yàn xù,shǐ fēn fēi wēi ào。 只今一苇视苕溪,见天伦雍睦。zhǐ jīn yī wěi shì sháo xī,jiàn tiān lún yōng mù。 此去春浓絮起,应翻成新曲。cǐ qù chūn nóng xù qǐ,yīng fān chéng xīn qū。

感皇恩·其一生日示妹

程大昌

身寿又康强,谢天将并。shēn shòu yòu kāng qiáng,xiè tiān jiāng bìng。 耳目聪明行步壮。ěr mù cōng míng xíng bù zhuàng。 登高挥翰,不用瞠眉扶杖。dēng gāo huī hàn,bù yòng chēng méi fú zhàng。 华堂偕老处,儿孙王。huá táng xié lǎo chù,ér sūn wáng。 只恨萍蓬,他乡浮荡。zhǐ hèn píng péng,tā xiāng fú dàng。 回首故山便惆怅。huí shǒu gù shān biàn chóu chàng。 今年生日,忽似还家模样。jīn nián shēng rì,hū shì hái jiā mó yàng。 当缘风絮韫,来赓唱。dāng yuán fēng xù yùn,lái gēng chàng。

水龙吟

阎苍舒

少年闻说京华,上元景色烘晴昼。shǎo nián wén shuō jīng huá,shàng yuán jǐng sè hōng qíng zhòu。 朱轮画毂,雕鞍玉勒,九衢争骤。zhū lún huà gǔ,diāo ān yù lēi,jiǔ qú zhēng zhòu。 春满鳌山,夜沈陆海,一天星斗。chūn mǎn áo shān,yè shěn lù hǎi,yī tiān xīng dòu。 正红球过了,鸣鞘声断,回鸾驭、钧天奏。zhèng hóng qiú guò le,míng qiào shēng duàn,huí luán yù jūn tiān zòu。 谁料此生亲到,十五年、都城如旧。shuí liào cǐ shēng qīn dào,shí wǔ nián dōu chéng rú jiù。 而今但有,伤心烟雾,萦愁杨柳。ér jīn dàn yǒu,shāng xīn yān wù,yíng chóu yáng liǔ。 宝箓宫前,绛霄楼下,不堪回首。bǎo lù gōng qián,jiàng xiāo lóu xià,bù kān huí shǒu。 愿皇图早复,端门灯火,照人还又。yuàn huáng tú zǎo fù,duān mén dēng huǒ,zhào rén hái yòu。

水调歌头·隐括杜牧之齐山诗

朱熹

江水浸云影,鸿雁欲南飞。jiāng shuǐ jìn yún yǐng,hóng yàn yù nán fēi。 携壶结客何处?空翠渺烟霏。xié hú jié kè hé chù?kōng cuì miǎo yān fēi。 尘世难逢一笑,况有紫萸黄菊,堪插满头归。chén shì nán féng yī xiào,kuàng yǒu zǐ yú huáng jú,kān chā mǎn tóu guī。 风景今朝是,身世昔人非。fēng jǐng jīn cháo shì,shēn shì xī rén fēi。 酬佳节,须酩酊,莫相违。chóu jiā jié,xū mǐng dīng,mò xiāng wéi。 人生如寄,何事辛苦怨斜晖。rén shēng rú jì,hé shì xīn kǔ yuàn xié huī。 无尽今来古往,多少春花秋月,那更有危机。wú jǐn jīn lái gǔ wǎng,duō shǎo chūn huā qiū yuè,nà gèng yǒu wēi jī。 与问牛山客,何必独沾衣。yǔ wèn niú shān kè,hé bì dú zhān yī。

忆秦娥·雪梅二阕奉怀敬夫

朱熹

云垂幕,阴风惨淡天花落。yún chuí mù,yīn fēng cǎn dàn tiān huā luò。 天花落,千林琼玖,一空鸾鹤。tiān huā luò,qiān lín qióng jiǔ,yī kōng luán hè。 征车渺渺穿华薄,路迷迷路增离索。zhēng chē miǎo miǎo chuān huá báo,lù mí mí lù zēng lí suǒ。 增离索,剡溪山水,碧湘楼阁。zēng lí suǒ,shàn xī shān shuǐ,bì xiāng lóu gé。

忆秦娥·雪梅二阕奉怀敬夫

朱熹

梅花发,寒梢挂著瑶台月。méi huā fā,hán shāo guà zhù yáo tái yuè。 瑶台月,和羹心事,履霜时节。yáo tái yuè,hé gēng xīn shì,lǚ shuāng shí jié。 野桥流水声呜咽,行人立马空愁绝。yě qiáo liú shuǐ shēng wū yàn,xíng rén lì mǎ kōng chóu jué。 空愁绝,为谁凝伫,为谁攀折。kōng chóu jué,wèi shuí níng zhù,wèi shuí pān zhé。

浣溪沙·次秀野酴醾韵

朱熹

压架年来雪作堆。yā jià nián lái xuě zuò duī。 珍丛也是近移栽。zhēn cóng yě shì jìn yí zāi。 肯令容易放春回。kěn lìng róng yì fàng chūn huí。 却恐阴晴无定度,从教红白一时开。què kǒng yīn qíng wú dìng dù,cóng jiào hóng bái yī shí kāi。 多情蜂蝶早飞来。duō qíng fēng dié zǎo fēi lái。

好事近

朱熹

春色欲来时,先散满天风雪。chūn sè yù lái shí,xiān sàn mǎn tiān fēng xuě。 坐使七闽松竹,变珠幢玉节。zuò shǐ qī mǐn sōng zhú,biàn zhū chuáng yù jié。 中原佳气郁葱葱,河山壮宫阙。zhōng yuán jiā qì yù cōng cōng,hé shān zhuàng gōng quē。 丞相功成千载,映黄流清彻。chéng xiāng gōng chéng qiān zài,yìng huáng liú qīng chè。

菩萨蛮·其一回文

朱熹

晚红飞尽春寒浅。wǎn hóng fēi jǐn chūn hán qiǎn。 浅寒春尽飞红晚。qiǎn hán chūn jǐn fēi hóng wǎn。 尊酒绿阴繁。zūn jiǔ lǜ yīn fán。 繁阴绿酒尊。fán yīn lǜ jiǔ zūn。 老仙诗句好。lǎo xiān shī jù hǎo。 好句诗仙老。hǎo jù shī xiān lǎo。 长恨送年芳。zhǎng hèn sòng nián fāng。 芳年送恨长。fāng nián sòng hèn zhǎng。

菩萨蛮·其二次圭父回文韵

朱熹

暮江寒碧萦长路。mù jiāng hán bì yíng zhǎng lù。 路长萦碧寒江暮。lù zhǎng yíng bì hán jiāng mù。 花坞夕阳斜。huā wù xī yáng xié。 斜阳夕坞花。xié yáng xī wù huā。 客愁无胜集。kè chóu wú shèng jí。 集胜无愁客。jí shèng wú chóu kè。 醒似醉多情。xǐng shì zuì duō qíng。 情多醉似醒。qíng duō zuì shì xǐng。

西江月

朱熹

睡处林风瑟瑟,觉来山月团团。shuì chù lín fēng sè sè,jué lái shān yuè tuán tuán。 身心无累久轻安。shēn xīn wú lèi jiǔ qīng ān。 况有清池凉馆。kuàng yǒu qīng chí liáng guǎn。 句稳翻嫌白俗,情高却笑郊寒。jù wěn fān xián bái sú,qíng gāo què xiào jiāo hán。 兰膏元自少陵残。lán gāo yuán zì shǎo líng cán。 好处金章不换。hǎo chù jīn zhāng bù huàn。

西江月

朱熹

堂下水浮新绿,门前树长交枝。táng xià shuǐ fú xīn lǜ,mén qián shù zhǎng jiāo zhī。 晚凉快写一篇诗。wǎn liáng kuài xiě yī piān shī。 不说人间忧喜。bù shuō rén jiān yōu xǐ。 身老心闲益壮,形臞道胜还肥。shēn lǎo xīn xián yì zhuàng,xíng qú dào shèng hái féi。 软轮加璧未应迟。ruǎn lún jiā bì wèi yīng chí。 莫道前非今是。mò dào qián fēi jīn shì。

鹧鸪天·其一江槛

朱熹

暮雨朝云不自怜。mù yǔ cháo yún bù zì lián。 放教春涨绿浮天。fàng jiào chūn zhǎng lǜ fú tiān。 只令画阁临无地,宿昔新诗满系船。zhǐ lìng huà gé lín wú dì,sù xī xīn shī mǎn xì chuán。 青鸟外,白鸥前。qīng niǎo wài,bái ōu qián。 几生香火旧因缘。jǐ shēng xiāng huǒ jiù yīn yuán。 酒阑山月移雕槛,歌罢江风拂玳筵。jiǔ lán shān yuè yí diāo kǎn,gē bà jiāng fēng fú dài yán。

南乡子·次张安国韵

朱熹

落日照楼船。luò rì zhào lóu chuán。 稳过澄江一片天。wěn guò chéng jiāng yī piàn tiān。 珍重使君留客意,依然。zhēn zhòng shǐ jūn liú kè yì,yī rán。 风月从今别一川。fēng yuè cóng jīn bié yī chuān。 离绪悄危弦。lí xù qiāo wēi xián。 永夜清霜透幕毡。yǒng yè qīng shuāng tòu mù zhān。 明日回头江树远,怀贤。míng rì huí tóu jiāng shù yuǎn,huái xián。 目断晴空雁字连。mù duàn qíng kōng yàn zì lián。

鹧鸪天·其二

朱熹

已分江湖寄此生。yǐ fēn jiāng hú jì cǐ shēng。 长蓑短笠任阴晴。zhǎng suō duǎn lì rèn yīn qíng。 鸣桡细雨沧洲远,系舸斜阳画阁明。míng ráo xì yǔ cāng zhōu yuǎn,xì gě xié yáng huà gé míng。 奇绝处,未忘情。qí jué chù,wèi wàng qíng。 几时还得去寻盟。jǐ shí hái dé qù xún méng。 江妃定许捐双佩,渔父何劳笑独醒。jiāng fēi dìng xǔ juān shuāng pèi,yú fù hé láo xiào dú xǐng。

满江红·刘知郡生朝

朱熹

秀野诗翁,念故山、十年乖隔。xiù yě shī wēng,niàn gù shān shí nián guāi gé。 聊命驾、朱门旧隐,绿槐新陌。liáo mìng jià zhū mén jiù yǐn,lǜ huái xīn mò。 好雨初晴仍半暖,金釭玉斝开瑶席。hǎo yǔ chū qíng réng bàn nuǎn,jīn gāng yù jiǎ kāi yáo xí。 更流传、丽藻借江天,留春色。gèng liú chuán lì zǎo jiè jiāng tiān,liú chūn sè。 过里社、将儿侄。guò lǐ shè jiāng ér zhí。 谈往事,悲陈迹。tán wǎng shì,bēi chén jì。 喜尊前现在,镜中如昔。xǐ zūn qián xiàn zài,jìng zhōng rú xī。 两鬓全期烟树绿,方瞳好映寒潭碧。liǎng bìn quán qī yān shù lǜ,fāng tóng hǎo yìng hán tán bì。 但一年、一度一归来,欢何极。dàn yī nián yī dù yī guī lái,huān hé jí。