古诗词

和罗巨济山居十咏

杨万里

园花皆手植,梅蕊独禁寒。yuán huā jiē shǒu zhí,méi ruǐ dú jìn hán。
色与香无价,飞和雪作团。sè yǔ xiāng wú jià,fēi hé xuě zuò tuán。
数枝横翠竹,一夜绕朱栏。shù zhī héng cuì zhú,yī yè rào zhū lán。
不惜吟边苦,收将句里看。bù xī yín biān kǔ,shōu jiāng jù lǐ kàn。

和罗巨济山居十咏

杨万里

花柳春全盛,池塘燕学飞。huā liǔ chūn quán shèng,chí táng yàn xué fēi。
晚晴还小立,暮色不能归。wǎn qíng hái xiǎo lì,mù sè bù néng guī。
草远天无壁,苔深水有衣。cǎo yuǎn tiān wú bì,tái shēn shuǐ yǒu yī。
山居自清绝,不必扣禅扉。shān jū zì qīng jué,bù bì kòu chán fēi。

和罗巨济山居十咏

杨万里

酒客来中散,诗僧约惠勤。jiǔ kè lái zhōng sàn,shī sēng yuē huì qín。
共听茅屋雨,添炷博山云。gòng tīng máo wū yǔ,tiān zhù bó shān yún。
万事休多问,三杯且一醺。wàn shì xiū duō wèn,sān bēi qiě yī xūn。
君看醉中语,不琢自成文。jūn kàn zuì zhōng yǔ,bù zuó zì chéng wén。

和罗巨济山居十咏

杨万里

秀溪何处好,腊尾与春初。xiù xī hé chù hǎo,là wěi yǔ chūn chū。
山色梅边净,人家竹里居。shān sè méi biān jìng,rén jiā zhú lǐ jū。
先生来得得,一笑意舒舒。xiān shēng lái dé dé,yī xiào yì shū shū。
归路无灯火,冰轮挂岭隅。guī lù wú dēng huǒ,bīng lún guà lǐng yú。

和罗巨济山居十咏

杨万里

且爱灯檠短,宁论剑铗长。qiě ài dēng qíng duǎn,níng lùn jiàn jiá zhǎng。
芝兰照春紫,编简著人香。zhī lán zhào chūn zǐ,biān jiǎn zhù rén xiāng。
贺监聊吴语,昌黎岂楚狂。hè jiān liáo wú yǔ,chāng lí qǐ chǔ kuáng。
豹文元炳蔚,未信雾能藏。bào wén yuán bǐng wèi,wèi xìn wù néng cáng。

和罗巨济山居十咏

杨万里

眼底无群子,毫端有百川。yǎn dǐ wú qún zi,háo duān yǒu bǎi chuān。
修名如揭月,馀事亦凌烟。xiū míng rú jiē yuè,yú shì yì líng yān。
剩欲携藤去,相从听雨眠。shèng yù xié téng qù,xiāng cóng tīng yǔ mián。
恐渠即霄汉,泉石罢潺湲。kǒng qú jí xiāo hàn,quán shí bà chán yuán。

和周子中病中代书之韵兼督胡季文季永游山之约

杨万里

吟外今何病,愁边我索居。yín wài jīn hé bìng,chóu biān wǒ suǒ jū。
昔无今样懒,新欠故人书。xī wú jīn yàng lǎn,xīn qiàn gù rén shū。
只说游山去,谁令作计疏。zhǐ shuō yóu shān qù,shuí lìng zuò jì shū。
衡庐负我辈,我辈负衡庐。héng lú fù wǒ bèi,wǒ bèi fù héng lú。

己丑上元后晚望

杨万里

雪里晴偏好,寒馀暖尚轻。xuě lǐ qíng piān hǎo,hán yú nuǎn shàng qīng。
山烟春自起,野烧暮方明。shān yān chūn zì qǐ,yě shāo mù fāng míng。
又是元宵过,端令病骨惊。yòu shì yuán xiāo guò,duān lìng bìng gǔ jīng。
遣愁聊觅句,得句却愁生。qiǎn chóu liáo mì jù,dé jù què chóu shēng。

寒食前三日行脚遇雨

杨万里

信脚那知远,虽劳亦快哉。xìn jiǎo nà zhī yuǎn,suī láo yì kuài zāi。
如何寒食近,无数野花开。rú hé hán shí jìn,wú shù yě huā kāi。
碧草望中去,黑云头上来。bì cǎo wàng zhōng qù,hēi yún tóu shàng lái。
吾行吾自返,雨子不须催。wú xíng wú zì fǎn,yǔ zi bù xū cuī。

挽郑恭老少卿

杨万里

天不遗耆老,人谁尚典刑。tiān bù yí qí lǎo,rén shuí shàng diǎn xíng。
向来卿月白,无复史天青。xiàng lái qīng yuè bái,wú fù shǐ tiān qīng。
诗派回风雪,心源贝叶经。shī pài huí fēng xuě,xīn yuán bèi yè jīng。
故应书带草,和露泣康成。gù yīng shū dài cǎo,hé lù qì kāng chéng。

和济翁惠诗

杨万里

语妙浑忘夜,杯行未厌频。yǔ miào hún wàng yè,bēi xíng wèi yàn pín。
平生憎俗子,胜处要吾人。píng shēng zēng sú zi,shèng chù yào wú rén。
已结诗中社,仍居族里亲。yǐ jié shī zhōng shè,réng jū zú lǐ qīn。
酒边不著句,何许见天真。jiǔ biān bù zhù jù,hé xǔ jiàn tiān zhēn。

文远叔挽词

杨万里

气爽尘埃外,川行翰墨间。qì shuǎng chén āi wài,chuān xíng hàn mò jiān。
匆匆未白首,去去忽青山。cōng cōng wèi bái shǒu,qù qù hū qīng shān。
琴在弦安用,人亡鹤不还。qín zài xián ān yòng,rén wáng hè bù hái。
竹林有前约,欲语泪先潸。zhú lín yǒu qián yuē,yù yǔ lèi xiān shān。

和济翁弟惠诗二首

杨万里

竟岁不得面,移书焉用频。jìng suì bù dé miàn,yí shū yān yòng pín。
我方得吾弟,今岂有斯人。wǒ fāng dé wú dì,jīn qǐ yǒu sī rén。
海内友非少,谈间子独亲。hǎi nèi yǒu fēi shǎo,tán jiān zi dú qīn。
醉馀无浪语,尤见醉中真。zuì yú wú làng yǔ,yóu jiàn zuì zhōng zhēn。

和济翁弟惠诗二首

杨万里

相思何所似,饥者食仁频。xiāng sī hé suǒ shì,jī zhě shí rén pín。
此客非常客,诗人太逼人。cǐ kè fēi cháng kè,shī rén tài bī rén。
黄初那足过,子建巧能亲。huáng chū nà zú guò,zi jiàn qiǎo néng qīn。
台阁俱知己,谁能荐子真。tái gé jù zhī jǐ,shuí néng jiàn zi zhēn。

秋日晚望

杨万里

村落丰登里,人家笑语声。cūn luò fēng dēng lǐ,rén jiā xiào yǔ shēng。
溪霞晚红湿,松日暮黄轻。xī xiá wǎn hóng shī,sōng rì mù huáng qīng。
只么秋殊浅,如何气许清。zhǐ me qiū shū qiǎn,rú hé qì xǔ qīng。
不应久闲散,便去羡功名。bù yīng jiǔ xián sàn,biàn qù xiàn gōng míng。

秋夜读书

杨万里

稚子慵都睡,先生唤不应。zhì zi yōng dōu shuì,xiān shēng huàn bù yīng。
虫声窗外月,书册夜深灯。chóng shēng chuāng wài yuè,shū cè yè shēn dēng。
半醉聊今古,千年几废兴。bàn zuì liáo jīn gǔ,qiān nián jǐ fèi xīng。
有怀人未会,不乐我何曾。yǒu huái rén wèi huì,bù lè wǒ hé céng。

睡起理发

杨万里

老态随年觉,新凉与睡谋。lǎo tài suí nián jué,xīn liáng yǔ shuì móu。
鹊惊茅屋晓,臂冷葛衣秋。què jīng máo wū xiǎo,bì lěng gé yī qiū。
远岭元无约,开门便见投。yuǎn lǐng yuán wú yuē,kāi mén biàn jiàn tóu。
闲中多事在,一日一梳头。xián zhōng duō shì zài,yī rì yī shū tóu。

暮归

杨万里

山色偏宜暮,桐声小作秋。shān sè piān yí mù,tóng shēng xiǎo zuò qiū。
人行溪侧畔,天在树梢头。rén xíng xī cè pàn,tiān zài shù shāo tóu。
学懒真成懒,知休却得休。xué lǎn zhēn chéng lǎn,zhī xiū què dé xiū。
遣愁愁不去,愁尽自无愁。qiǎn chóu chóu bù qù,chóu jǐn zì wú chóu。

晓望

杨万里

暑退谁当忆,秋生喜此逢。shǔ tuì shuí dāng yì,qiū shēng xǐ cǐ féng。
荒林失轻雾,寒日上危峰。huāng lín shī qīng wù,hán rì shàng wēi fēng。
忽有吟边兴,忘看镜里容。hū yǒu yín biān xīng,wàng kàn jìng lǐ róng。
不须无鲍谢,始得擅诗宗。bù xū wú bào xiè,shǐ dé shàn shī zōng。

午睡起

杨万里

过雨馀秋暑,移床拣午凉。guò yǔ yú qiū shǔ,yí chuáng jiǎn wǔ liáng。
小风吹醉面,凛气忽如霜。xiǎo fēng chuī zuì miàn,lǐn qì hū rú shuāng。
日脚何曾动,桐阴有底忙。rì jiǎo hé céng dòng,tóng yīn yǒu dǐ máng。
倦来聊作睡,睡起更苍茫。juàn lái liáo zuò shuì,shuì qǐ gèng cāng máng。