古诗词

送叶叔羽寺丞持节淮东二首

杨万里

呼酒东西玉,探梅南北枝。hū jiǔ dōng xī yù,tàn méi nán běi zhī。
相逢长不款,此别有馀思。xiāng féng zhǎng bù kuǎn,cǐ bié yǒu yú sī。
古道寒如水,吾侪鬓已丝。gǔ dào hán rú shuǐ,wú chái bìn yǐ sī。
一生商略此,更待赠临岐。yī shēng shāng lüè cǐ,gèng dài zèng lín qí。

送叶叔羽寺丞持节淮东二首

杨万里

煮海谁为祟,沿淮困不胜。zhǔ hǎi shuí wèi suì,yán huái kùn bù shèng。
民思贤使者,帝遣大农丞。mín sī xián shǐ zhě,dì qiǎn dà nóng chéng。
玉节寒侵斗,牙樯冻作冰。yù jié hán qīn dòu,yá qiáng dòng zuò bīng。
来归闻早著,紫禁要渠登。lái guī wén zǎo zhù,zǐ jìn yào qú dēng。

送韩子云检正将漕江东二首

杨万里

宰士仍名士,诗人更德人。zǎi shì réng míng shì,shī rén gèng dé rén。
还家桐树古,揽辔绣衣新。hái jiā tóng shù gǔ,lǎn pèi xiù yī xīn。
不以髯边雪,而忘句里春。bù yǐ rán biān xuě,ér wàng jù lǐ chūn。
登庸衣钵在,得恋大江滨。dēng yōng yī bō zài,dé liàn dà jiāng bīn。

送韩子云检正将漕江东二首

杨万里

名下得佳句,梦中哦半生。míng xià dé jiā jù,mèng zhōng ó bàn shēng。
未逢心已契,相见眼偏明。wèi féng xīn yǐ qì,xiāng jiàn yǎn piān míng。
复此匆匆别,苍然惘惘情。fù cǐ cōng cōng bié,cāng rán wǎng wǎng qíng。
非关风外树,侬自作离声。fēi guān fēng wài shù,nóng zì zuò lí shēng。

送陈行之寺丞出守南剑二首

杨万里

甫尔丞农扈,翩然牧剑津。fǔ ěr chéng nóng hù,piān rán mù jiàn jīn。
诸公谁不相,有子几何人。zhū gōng shuí bù xiāng,yǒu zi jǐ hé rén。
气节霜馀凛,辞章玉样新。qì jié shuāng yú lǐn,cí zhāng yù yàng xīn。
飞腾可轻料,渠亦正青春。fēi téng kě qīng liào,qú yì zhèng qīng chūn。

送陈行之寺丞出守南剑二首

杨万里

我召公先到,公归我亦行。wǒ zhào gōng xiān dào,gōng guī wǒ yì xíng。
三年如梦尔,一笑可怜生。sān nián rú mèng ěr,yī xiào kě lián shēng。
野店缘山去,春风并辔轻。yě diàn yuán shān qù,chūn fēng bìng pèi qīng。
先愁饶水上,话别若为情。xiān chóu ráo shuǐ shàng,huà bié ruò wèi qíng。

别萧挺之泉州二首

杨万里

郎署春同宿,州麾晚卜邻。láng shǔ chūn tóng sù,zhōu huī wǎn bo lín。
出山成底事,藉手得斯人。chū shān chéng dǐ shì,jí shǒu dé sī rén。
名实今无对,云霄早致身。míng shí jīn wú duì,yún xiāo zǎo zhì shēn。
再逢应互笑,谁发不如银。zài féng yīng hù xiào,shuí fā bù rú yín。

别萧挺之泉州二首

杨万里

八叶今成九,一枝谁敢双。bā yè jīn chéng jiǔ,yī zhī shuí gǎn shuāng。
野人应补外,贤者亦为邦。yě rén yīng bǔ wài,xián zhě yì wèi bāng。
夹岸梅临水,孤帆雪涌江。jiā àn méi lín shuǐ,gū fān xuě yǒng jiāng。
别愁才半掬,不遣我心降。bié chóu cái bàn jū,bù qiǎn wǒ xīn jiàng。

秋夕书怀

杨万里

老去还多感,归来政倦游。lǎo qù hái duō gǎn,guī lái zhèng juàn yóu。
数峰愁外月,一叶静边秋。shù fēng chóu wài yuè,yī yè jìng biān qiū。
偶忆平生事,真供独笑休。ǒu yì píng shēng shì,zhēn gōng dú xiào xiū。
灯花吾会得,村酒恰当篘。dēng huā wú huì dé,cūn jiǔ qià dāng chōu。

虞丞相挽词三首

杨万里

负荷偏宜重,经纶别有源。fù hé piān yí zhòng,jīng lún bié yǒu yuán。
雪山真将相,赤壁再乾坤。xuě shān zhēn jiāng xiāng,chì bì zài qián kūn。
奄忽人千古,凄凉月一痕。yǎn hū rén qiān gǔ,qī liáng yuè yī hén。
世无生仲达,好手未须论。shì wú shēng zhòng dá,hǎo shǒu wèi xū lùn。

虞丞相挽词三首

杨万里

保奭方为左,希文自请西。bǎo shì fāng wèi zuǒ,xī wén zì qǐng xī。
不劳三尺剑,已办一丸泥。bù láo sān chǐ jiàn,yǐ bàn yī wán ní。
已矣归黄壤,伤哉梦白鸡。yǐ yǐ guī huáng rǎng,shāng zāi mèng bái jī。
清风谁作诵,何石不天齐。qīng fēng shuí zuò sòng,hé shí bù tiān qí。

虞丞相挽词三首

杨万里

一老堂堂日,诸贤得得来。yī lǎo táng táng rì,zhū xián dé dé lái。
但令元气壮,患不塞尘开。dàn lìng yuán qì zhuàng,huàn bù sāi chén kāi。
名大天难著,人亡首忍回。míng dà tiān nán zhù,rén wáng shǒu rěn huí。
东风好西去,吹泪到泉台。dōng fēng hǎo xī qù,chuī lèi dào quán tái。

送彭元忠司户二首

杨万里

触热能相访,言归有底忙。chù rè néng xiāng fǎng,yán guī yǒu dǐ máng。
百闻才半面,一别又三湘。bǎi wén cái bàn miàn,yī bié yòu sān xiāng。
诗入江西社,心传肘后方。shī rù jiāng xī shè,xīn chuán zhǒu hòu fāng。
木天须此士,丹笔校官黄。mù tiān xū cǐ shì,dān bǐ xiào guān huáng。

送彭元忠司户二首

杨万里

浯石高仍瘦,愚溪绀且寒。wú shí gāo réng shòu,yú xī gàn qiě hán。
凭君聊杖屦,道我问平安。píng jūn liáo zhàng jù,dào wǒ wèn píng ān。
句好今逾进,书来剩寄看。jù hǎo jīn yú jìn,shū lái shèng jì kàn。
只言官舍小,檐下过湘滩。zhǐ yán guān shě xiǎo,yán xià guò xiāng tān。

山居

杨万里

鬓秃犹云少,书多却道穷。bìn tū yóu yún shǎo,shū duō què dào qióng。
柴门疏竹处,茅屋万山中。chái mén shū zhú chù,máo wū wàn shān zhōng。
幽梦时能忆,闲题底要工。yōu mèng shí néng yì,xián tí dǐ yào gōng。
不知蝉报夏,为复自吟风。bù zhī chán bào xià,wèi fù zì yín fēng。

饭罢登山

杨万里

树远通莺响,花晴带雨痕。shù yuǎn tōng yīng xiǎng,huā qíng dài yǔ hén。
登山偶回首,隔水见前村。dēng shān ǒu huí shǒu,gé shuǐ jiàn qián cūn。
澹往孤无伴,清归笑不言。dàn wǎng gū wú bàn,qīng guī xiào bù yán。
还家更迟著,松菊未应存。hái jiā gèng chí zhù,sōng jú wèi yīng cún。

待次临漳诸公荐之易地毗陵自愧无济剧才上章丐祠

杨万里

亦岂真辞禄,谁令自不才。yì qǐ zhēn cí lù,shuí lìng zì bù cái。
更须三釜恋,未放两眉开。gèng xū sān fǔ liàn,wèi fàng liǎng méi kāi。
道我今贫却,何朝不饭来。dào wǒ jīn pín què,hé cháo bù fàn lái。
商量若为可,杜宇一声催。shāng liàng ruò wèi kě,dù yǔ yī shēng cuī。

栀子花

杨万里

树恰人来短,花将雪样看。shù qià rén lái duǎn,huā jiāng xuě yàng kàn。
孤姿妍外净,幽馥暑中寒。gū zī yán wài jìng,yōu fù shǔ zhōng hán。
有朵篸瓶子,无风忽鼻端。yǒu duǒ cǎn píng zi,wú fēng hū bí duān。
如何山谷老,只为赋山矾。rú hé shān gǔ lǎo,zhǐ wèi fù shān fán。

秋典

杨万里

宿有青霞愿,惟应白鹭知。sù yǒu qīng xiá yuàn,wéi yīng bái lù zhī。
风烟聊晚望,山水入秋宜。fēng yān liáo wǎn wàng,shān shuǐ rù qiū yí。
老里还多病,贫中却剩诗。lǎo lǐ hái duō bìng,pín zhōng què shèng shī。
浪愁馀热在,会自有凉时。làng chóu yú rè zài,huì zì yǒu liáng shí。

挽邹彦明

杨万里

野渡无冰涉,荒民不木饥。yě dù wú bīng shè,huāng mín bù mù jī。
桥横侍郎记,墓立舍人碑。qiáo héng shì láng jì,mù lì shě rén bēi。
自古谁无死,何人没后思。zì gǔ shuí wú sǐ,hé rén méi hòu sī。
淙淙富川水,便是挽歌词。cóng cóng fù chuān shuǐ,biàn shì wǎn gē cí。