古诗词

寄澎湖许芬四首

洪繻

君居澎湖我台湾,相隔一海复一山。jūn jū pēng hú wǒ tái wān,xiāng gé yī hǎi fù yī shān。
去日相晤南闽关,今日相逢云漫漫。qù rì xiāng wù nán mǐn guān,jīn rì xiāng féng yún màn màn。
安得沧海生鳌柱,为君朝往暮复还!沧海深,不见底。ān dé cāng hǎi shēng áo zhù,wèi jūn cháo wǎng mù fù hái!cāng hǎi shēn,bù jiàn dǐ。
凭藉片帆送一纸。píng jí piàn fān sòng yī zhǐ。
君倘能再来,何论重重有云水!jūn tǎng néng zài lái,hé lùn zhòng zhòng yǒu yún shuǐ!

寄澎湖许芬四首

洪繻

文字相逢有前因,形虽未交神先亲。wén zì xiāng féng yǒu qián yīn,xíng suī wèi jiāo shén xiān qīn。
君昔来鹿渠,犹未识君为何人。jūn xī lái lù qú,yóu wèi shí jūn wèi hé rén。
读君之诗见君真,明日闻君起行尘。dú jūn zhī shī jiàn jūn zhēn,míng rì wén jūn qǐ xíng chén。
风为客,月为邻,至今怀之水粼粼。fēng wèi kè,yuè wèi lín,zhì jīn huái zhī shuǐ lín lín。
今秋访我闽闱里,抵掌矮屋生阳春。jīn qiū fǎng wǒ mǐn wéi lǐ,dǐ zhǎng ǎi wū shēng yáng chūn。
乃信杜公不欺我,文章有道交有神。nǎi xìn dù gōng bù qī wǒ,wén zhāng yǒu dào jiāo yǒu shén。

寄澎湖许芬四首

洪繻

分道出闽天,不复睹君面。fēn dào chū mǐn tiān,bù fù dǔ jūn miàn。
归路茫茫阔于海,归心人人疾如电。guī lù máng máng kuò yú hǎi,guī xīn rén rén jí rú diàn。
回首遥望澎湖峰,一笠云垂渺不见。huí shǒu yáo wàng pēng hú fēng,yī lì yún chuí miǎo bù jiàn。
远寄新诗写性情,秋风木落飞片片。yuǎn jì xīn shī xiě xìng qíng,qiū fēng mù luò fēi piàn piàn。
问君在何方?浪如山,波如练。wèn jūn zài hé fāng?làng rú shān,bō rú liàn。

寄澎湖许芬四首

洪繻

一雷空中起,痴龙昂首视。yī léi kōng zhōng qǐ,chī lóng áng shǒu shì。
元珠知见遗,帖耳沈于水。yuán zhū zhī jiàn yí,tiē ěr shěn yú shuǐ。
犹望同群有飞升,不自持竿亦同喜。yóu wàng tóng qún yǒu fēi shēng,bù zì chí gān yì tóng xǐ。
千佛名经不见君,想是齐落恒河里!qiān fú míng jīng bù jiàn jūn,xiǎng shì qí luò héng hé lǐ!
此间无数古今人,沉没其中等微尘。cǐ jiān wú shù gǔ jīn rén,chén méi qí zhōng děng wēi chén。
惟有豪杰能自立,时吐光芒惊鬼神。wéi yǒu háo jié néng zì lì,shí tǔ guāng máng jīng guǐ shén。
愿君手持一寸铁,上摩日月下霜雪,鍊作干将长不缺!yuàn jūn shǒu chí yī cùn tiě,shàng mó rì yuè xià shuāng xuě,liàn zuò gàn jiāng zhǎng bù quē!
天地有浑沌,此器不磨灭。tiān dì yǒu hún dùn,cǐ qì bù mó miè。
他日相逢将剑说!tā rì xiāng féng jiāng jiàn shuō!

崇武观渔歌

洪繻

如山波涛蔽天际,叶叶舟为浮波系。rú shān bō tāo bì tiān jì,yè yè zhōu wèi fú bō xì。
千樯万网烟水间,网得大鱼高于山。qiān qiáng wàn wǎng yān shuǐ jiān,wǎng dé dà yú gāo yú shān。
以鱼钓鱼巧作饵,鱼傍舟行不知避。yǐ yú diào yú qiǎo zuò ěr,yú bàng zhōu xíng bù zhī bì。
港湾鱼小海鱼肥,随潮暂远暂忘归。gǎng wān yú xiǎo hǎi yú féi,suí cháo zàn yuǎn zàn wàng guī。
日暮风云四海黑,昏迷天地波无色。rì mù fēng yún sì hǎi hēi,hūn mí tiān dì bō wú sè。
渔人由来海为家,东西南北亦嗟呀!yú rén yóu lái hǎi wèi jiā,dōng xī nán běi yì jiē ya!
泼刺鳣鲔与鲿鲨,行行不但摸鱼虾。pō cì zhān wěi yǔ cháng shā,xíng xíng bù dàn mō yú xiā。
舟头时有鳌梁度,橹为摇曳波心路。zhōu tóu shí yǒu áo liáng dù,lǔ wèi yáo yè bō xīn lù。
云中或见龙爪张,舟为回避向汪洋。yún zhōng huò jiàn lóng zhǎo zhāng,zhōu wèi huí bì xiàng wāng yáng。
停舟偶到乌龟屿,千尾万尾纷纷举。tíng zhōu ǒu dào wū guī yǔ,qiān wěi wàn wěi fēn fēn jǔ。
驶帆远过澎湖沟,大鳞、细鳞水际浮。shǐ fān yuǎn guò pēng hú gōu,dà lín xì lín shuǐ jì fú。
出海小舟傍大舟,小者打桨、大者流。chū hǎi xiǎo zhōu bàng dà zhōu,xiǎo zhě dǎ jiǎng dà zhě liú。
岁岁为渔逐海利,直从闽海到温州。suì suì wèi yú zhú hǎi lì,zhí cóng mǐn hǎi dào wēn zhōu。
出没烟波忘餐饭,天寒一饮当穿裘。chū méi yān bō wàng cān fàn,tiān hán yī yǐn dāng chuān qiú。
雨中蓑衣兼箬笠,群鱼结队争呷唼。yǔ zhōng suō yī jiān ruò lì,qún yú jié duì zhēng gā shà。
舟人雨中为畏途,渔人雨中为利涉。zhōu rén yǔ zhōng wèi wèi tú,yú rén yǔ zhōng wèi lì shè。
冬尽岁残不归来,生成海上事游猎。dōng jǐn suì cán bù guī lái,shēng chéng hǎi shàng shì yóu liè。
大鱼为盐小鱼乾,天青日赤鱼满滩。dà yú wèi yán xiǎo yú qián,tiān qīng rì chì yú mǎn tān。
小鱼腌脍大鱼刓,割鱼曝炙肉团团。xiǎo yú yān kuài dà yú wán,gē yú pù zhì ròu tuán tuán。
网得鲂鱼味尤美,削肉渡海作甘旨。wǎng dé fáng yú wèi yóu měi,xuē ròu dù hǎi zuò gān zhǐ。
春晴放棹始回归,归到家中妇子喜。chūn qíng fàng zhào shǐ huí guī,guī dào jiā zhōng fù zi xǐ。
贩鱼过海收厚利,愿君莫厌风波靡!fàn yú guò hǎi shōu hòu lì,yuàn jūn mò yàn fēng bō mí!
君不见西夷捕鲸碧海中,冰山万仞无旭红。jūn bù jiàn xī yí bǔ jīng bì hǎi zhōng,bīng shān wàn rèn wú xù hóng。
火轮冲冰或粉碎,牵出长鲸高隆隆。huǒ lún chōng bīng huò fěn suì,qiān chū zhǎng jīng gāo lóng lóng。
又不见夷人捕鲸卖鲸油,烛龙下照夜不幽。yòu bù jiàn yí rén bǔ jīng mài jīng yóu,zhú lóng xià zhào yè bù yōu。
海上烟樯日磅礴,任公大鱼三载求。hǎi shàng yān qiáng rì bàng bó,rèn gōng dà yú sān zài qiú。
人生牟利忘蹭蹬,地上风波尤凌竞。rén shēng móu lì wàng cèng dēng,dì shàng fēng bō yóu líng jìng。
我来崇武观打鱼,渔人起我望洋兴。wǒ lái chóng wǔ guān dǎ yú,yú rén qǐ wǒ wàng yáng xīng。
渔人低头听我歌,我歌月色满山多。yú rén dī tóu tīng wǒ gē,wǒ gē yuè sè mǎn shān duō。
山下潮声夜深起,回望台天淼淼水。shān xià cháo shēng yè shēn qǐ,huí wàng tái tiān miǎo miǎo shuǐ。

台湾土匪纪事

洪繻

立国有大纲,时势在提挈。lì guó yǒu dà gāng,shí shì zài tí qiè。
太阿一旁落,皇图四崩裂。tài ā yī páng luò,huáng tú sì bēng liè。
去年□□侵,人心徵固结。qù nián qīn,rén xīn zhēng gù jié。
鲁殇执干戈,并儿磨箭筈。lǔ shāng zhí gàn gē,bìng ér mó jiàn kuò。
处处争守陴,机械为敌设。chù chù zhēng shǒu pí,jī xiè wèi dí shè。
忽闻和议成,金瓯割数缺。hū wén hé yì chéng,jīn ōu gē shù quē。
台地在割中,义士皆卷舌。tái dì zài gē zhōng,yì shì jiē juǎn shé。
倾心事皇家,见摈得金玦。qīng xīn shì huáng jiā,jiàn bìn dé jīn jué。
同袍有素心,仇愤无由雪。tóng páo yǒu sù xīn,chóu fèn wú yóu xuě。
况隔天九重,仰首望长觖。kuàng gé tiān jiǔ zhòng,yǎng shǒu wàng zhǎng jué。
自此人心离,短气失豪杰。zì cǐ rén xīn lí,duǎn qì shī háo jié。
日暗浮霾生,狐狸出躠蹩。rì àn fú mái shēng,hú lí chū sǎ bié。
匪人坌牛毛,郊野为草窃。fěi rén bèn niú máo,jiāo yě wèi cǎo qiè。
本非揭竿徒,亦异乘机哲。běn fēi jiē gān tú,yì yì chéng jī zhé。
不过如骄儿,无父出为孽。bù guò rú jiāo ér,wú fù chū wèi niè。
所以民情涣,实由国柄折。suǒ yǐ mín qíng huàn,shí yóu guó bǐng zhé。
我思此时初,大势未遽跌。wǒ sī cǐ shí chū,dà shì wèi jù diē。
何以枢府臣,国体此嫚亵!hé yǐ shū fǔ chén,guó tǐ cǐ mān xiè!
竟将中兴基,欲以偏安列。jìng jiāng zhōng xīng jī,yù yǐ piān ān liè。
柱触共工头,碧呕苌弘血。zhù chù gòng gōng tóu,bì ǒu cháng hóng xuè。
我抱杞人忧,闻之肠为热。wǒ bào qǐ rén yōu,wén zhī cháng wèi rè。
路上凄风来,长痛回车辙!lù shàng qī fēng lái,zhǎng tòng huí chē zhé!

溃兵弃地纪事

洪繻

芒芒赤县州,六合拱神京。máng máng chì xiàn zhōu,liù hé gǒng shén jīng。
蛮夷归鞭笞,殷武善徂征。mán yí guī biān chī,yīn wǔ shàn cú zhēng。
维时士用命,拘原尽力争。wéi shí shì yòng mìng,jū yuán jǐn lì zhēng。
自从宣宗季,恬嬉为敌轻。zì cóng xuān zōng jì,tián xī wèi dí qīng。
乙酉胜法兰,弃藩与行成。yǐ yǒu shèng fǎ lán,qì fān yǔ xíng chéng。
是以朝鲜事,倭人首败盟。shì yǐ cháo xiān shì,wō rén shǒu bài méng。
今皇奋威怒,志在吞鲵鲸。jīn huáng fèn wēi nù,zhì zài tūn ní jīng。
谁知势决裂,到处无坚城。shuí zhī shì jué liè,dào chù wú jiān chéng。
一退鸭绿江,遂丧凤凰营。yī tuì yā lǜ jiāng,suì sàng fèng huáng yíng。
辽东与山东,岛屿任纵横。liáo dōng yǔ shān dōng,dǎo yǔ rèn zòng héng。
岂无金汤隘,尚有铁甲兵。qǐ wú jīn tāng ài,shàng yǒu tiě jiǎ bīng。
汪、黄主枢省,陵寝迫震惊。wāng huáng zhǔ shū shěng,líng qǐn pò zhèn jīng。
积弱已不振,一蹶何时兴!我思所由来,兵将不同诚。jī ruò yǐ bù zhèn,yī jué hé shí xīng!wǒ sī suǒ yóu lái,bīng jiāng bù tóng chéng。
济危无韩、岳,上下久离情。jì wēi wú hán yuè,shàng xià jiǔ lí qíng。
暌隔致蛊否,未有不分崩。kuí gé zhì gǔ fǒu,wèi yǒu bù fēn bēng。
可恨行阵士,赴战各贪生!阃内谋不施,阃外士无能。kě hèn xíng zhèn shì,fù zhàn gè tān shēng!kǔn nèi móu bù shī,kǔn wài shì wú néng。
四郊多垒日,孰为奋请缨!将相今何用,气象空峥嵘!sì jiāo duō lěi rì,shú wèi fèn qǐng yīng!jiāng xiāng jīn hé yòng,qì xiàng kōng zhēng róng!
入辕开府坐,出门除道行。rù yuán kāi fǔ zuò,chū mén chú dào xíng。
临民事赫奕,遇敌屏息声。lín mín shì hè yì,yù dí píng xī shēng。
坐谈抒奇略,议和以为名。zuò tán shū qí lüè,yì hé yǐ wèi míng。
蹙地日千里,不知辱与荣。cù dì rì qiān lǐ,bù zhī rǔ yǔ róng。
我欲哭秦师,葬汝白起坑。wǒ yù kū qín shī,zàng rǔ bái qǐ kēng。

叛将献船纪事

洪繻

国家倾帑藏,百万具一船。guó jiā qīng tǎng cáng,bǎi wàn jù yī chuán。
上置穿山炮,下置激火轮。shàng zhì chuān shān pào,xià zhì jī huǒ lún。
熬波出巨浪,蒸气成黑云。áo bō chū jù làng,zhēng qì chéng hēi yún。
海上习攻战,拟扫狂鲸氛。hǎi shàng xí gōng zhàn,nǐ sǎo kuáng jīng fēn。
寄之不得人,如山强负蚊。jì zhī bù dé rén,rú shān qiáng fù wén。
今春威海卫,十船成一群。jīn chūn wēi hǎi wèi,shí chuán chéng yī qún。
将者丁汝昌,巾帼而从军。jiāng zhě dīng rǔ chāng,jīn guó ér cóng jūn。
怯懦不成夫,反侧以事君。qiè nuò bù chéng fū,fǎn cè yǐ shì jūn。
求降附敌人,颜厚徒逡巡。qiú jiàng fù dí rén,yán hòu tú qūn xún。
十重如铁甲,岂谓铁军门!shí zhòng rú tiě jiǎ,qǐ wèi tiě jūn mén!
平生事横行,一旦竖降幡。píng shēng shì héng xíng,yī dàn shù jiàng fān。
北洋为夺气,此罪海难论!běi yáng wèi duó qì,cǐ zuì hǎi nán lùn!
其人服毒死,狗贱何足闻!qí rén fú dú sǐ,gǒu jiàn hé zú wén!
不行连坐律,国法何由均!bù xíng lián zuò lǜ,guó fǎ hé yóu jūn!
尾闾狂波泻,沧溟白日昏。wěi lǘ kuáng bō xiè,cāng míng bái rì hūn。
峨峨海上舟,竟使巨鱼吞。é é hǎi shàng zhōu,jìng shǐ jù yú tūn。
地上称利器,铁车登昆仑。dì shàng chēng lì qì,tiě chē dēng kūn lún。
海上称利器,铁船荡乾坤。hǎi shàng chēng lì qì,tiě chuán dàng qián kūn。
覆辙乃如此,无人器奚云!fù zhé nǎi rú cǐ,wú rén qì xī yún!
枉自开船厂,万亿掷金银。wǎng zì kāi chuán chǎng,wàn yì zhì jīn yín。
四海竭脂膏,仓卒付沈沦。sì hǎi jié zhī gāo,cāng zú fù shěn lún。
枢府皆屏息,忧惧动至尊。shū fǔ jiē píng xī,yōu jù dòng zhì zūn。
我谓无海战,陆守势仍存。wǒ wèi wú hǎi zhàn,lù shǒu shì réng cún。
割地势乃坏,痛哉海沄沄!gē dì shì nǎi huài,tòng zāi hǎi yún yún!

冬至日家祭有感

洪繻

陆游家祭日,不见王师来。lù yóu jiā jì rì,bù jiàn wáng shī lái。
告考无喜信,一恸泣蒿莱!gào kǎo wú xǐ xìn,yī tòng qì hāo lái!
肃肃孙子曹,拜跪趋堂阶。sù sù sūn zi cáo,bài guì qū táng jiē。
年少无忧思,何知事可哀!nián shǎo wú yōu sī,hé zhī shì kě āi!
我在沧桑内,零泪滴苍苔。wǒ zài cāng sāng nèi,líng lèi dī cāng tái。
仲冬风雪下,阴气横九垓。zhòng dōng fēng xuě xià,yīn qì héng jiǔ gāi。
乾坤已荒老,天地满尘埃。qián kūn yǐ huāng lǎo,tiān dì mǎn chén āi。
为时经易岁,人事长悠哉!wèi shí jīng yì suì,rén shì zhǎng yōu zāi!
生命既不辰,自甘为弃材。shēng mìng jì bù chén,zì gān wèi qì cái。
行踪羁远海,坟墓守南陔。xíng zōng jī yuǎn hǎi,fén mù shǒu nán gāi。
富贵非吾愿,溷迹于舆儓。fù guì fēi wú yuàn,hùn jì yú yú tái。
时乱身愈重,韬晦复何猜!shí luàn shēn yù zhòng,tāo huì fù hé cāi!
载拜捧觞豆,莫上黄金台!zài bài pěng shāng dòu,mò shàng huáng jīn tái!

咏怀四首

洪繻

九十九峰天,千秋缺一角。jiǔ shí jiǔ fēng tiān,qiān qiū quē yī jiǎo。
万里金汤城,乍为寒烟剥。wàn lǐ jīn tāng chéng,zhà wèi hán yān bō。
沧海微尘扬,黄河末流浊。cāng hǎi wēi chén yáng,huáng hé mò liú zhuó。
谁知桃源中,乃先变汉朔!shuí zhī táo yuán zhōng,nǎi xiān biàn hàn shuò!
我有足与缨,咸池不足濯。wǒ yǒu zú yǔ yīng,xián chí bù zú zhuó。
天意与民心,尚皆在冥漠。tiān yì yǔ mín xīn,shàng jiē zài míng mò。

咏怀四首

洪繻

托迹尘灰中,萧然无一事。tuō jì chén huī zhōng,xiāo rán wú yī shì。
蛮触自纷纷,高闲见余志。mán chù zì fēn fēn,gāo xián jiàn yú zhì。
山海一年间,■偬风景异。shān hǎi yī nián jiān,zǒng fēng jǐng yì。
出门何处行,途有蕃马辔。chū mén hé chù xíng,tú yǒu fān mǎ pèi。
马嘶知俗殊,风鸣识秋至。mǎ sī zhī sú shū,fēng míng shí qiū zhì。
堪叹日暮天,变态如斯易!kān tàn rì mù tiān,biàn tài rú sī yì!

吊郑延平

洪繻

天尽接海水,突兀岩岛横。tiān jǐn jiē hǎi shuǐ,tū wù yán dǎo héng。
至今风雨夜,时闻人马声。zhì jīn fēng yǔ yè,shí wén rén mǎ shēng。
层波出洪啸,互答长鲸鸣。céng bō chū hóng xiào,hù dá zhǎng jīng míng。
痛哉骑鲸人,一去水泙泙!tòng zāi qí jīng rén,yī qù shuǐ píng píng!
拓地辟荆榛,绣壤错经营。tuò dì pì jīng zhēn,xiù rǎng cuò jīng yíng。
志气无六合,虎视蛟龙争。zhì qì wú liù hé,hǔ shì jiāo lóng zhēng。
千秋鹿耳门,风静怒涛生。qiān qiū lù ěr mén,fēng jìng nù tāo shēng。
废楫在海底,曾至金陵城。fèi jí zài hǎi dǐ,céng zhì jīn líng chéng。
至今吴、越间,耳震孙郎名。zhì jīn wú yuè jiān,ěr zhèn sūn láng míng。
千丈晴霞出,犹疑为旗旌。qiān zhàng qíng xiá chū,yóu yí wèi qí jīng。
遗志不得伸,海大为不平。yí zhì bù dé shēn,hǎi dà wèi bù píng。
舆图归一统,庙貌褒忠贞。yú tú guī yī tǒng,miào mào bāo zhōng zhēn。
昔年游赤崁,春秋礼齍盛。xī nián yóu chì kàn,chūn qiū lǐ zī shèng。
闲登望海台,兴废几时更!xián dēng wàng hǎi tái,xīng fèi jǐ shí gèng!
仿佛崖山麓,孤臣痛哭情。fǎng fú yá shān lù,gū chén tòng kū qíng。
我朝君犹恨,况为外夷并!wǒ cháo jūn yóu hèn,kuàng wèi wài yí bìng!
古城有遗址,白日穴鼯鼪。gǔ chéng yǒu yí zhǐ,bái rì xué wú shēng。
阴风扑人面,大厦重见倾。yīn fēng pū rén miàn,dà shà zhòng jiàn qīng。
郑公今不作,当世谁支撑!神州竟中绝,无复古簪缨。zhèng gōng jīn bù zuò,dāng shì shuí zhī chēng!shén zhōu jìng zhōng jué,wú fù gǔ zān yīng。
望风长叹息,头发空鬡鬇!wàng fēng zhǎng tàn xī,tóu fā kōng níng zhēng!

怀蓝襄毅

洪繻

海疆起戎马,七日陷全台。hǎi jiāng qǐ róng mǎ,qī rì xiàn quán tái。
争望王师至,慷慨蓝侯来。zhēng wàng wáng shī zhì,kāng kǎi lán hóu lái。
舟楫上鲲身,风利布帆开。zhōu jí shàng kūn shēn,fēng lì bù fān kāi。
指挥悉如意,澄清见将才。zhǐ huī xī rú yì,chéng qīng jiàn jiāng cái。
小丑不足数,大敌何有哉!xiǎo chǒu bù zú shù,dà dí hé yǒu zāi!
海岱千里间,事后薙蒿莱。hǎi dài qiān lǐ jiān,shì hòu tì hāo lái。
最难戎幕里,帷幄储真材。zuì nán róng mù lǐ,wéi wò chǔ zhēn cái。
鹿洲蓝先生,文治佐鸿裁。lù zhōu lán xiān shēng,wén zhì zuǒ hóng cái。
至今海山际,文章达上台。zhì jīn hǎi shān jì,wén zhāng dá shàng tái。
谁知陵谷事,扫地如尘埃!shuí zhī líng gǔ shì,sǎo dì rú chén āi!
怀古心滋戚,感时心愈哀。huái gǔ xīn zī qī,gǎn shí xīn yù āi。
当初凭眺地,处处生莓苔。dāng chū píng tiào dì,chù chù shēng méi tái。
三年兵燹内,楼舍为煤炱。sān nián bīng xiǎn nèi,lóu shě wèi méi tái。
礼乐亦已废,坛庙况又灾。lǐ lè yì yǐ fèi,tán miào kuàng yòu zāi。
鲁国有诸生,抱器耻徘徊。lǔ guó yǒu zhū shēng,bào qì chǐ pái huái。
招魂望漳浦,酌酒祭一杯。zhāo hún wàng zhāng pǔ,zhuó jiǔ jì yī bēi。

招隐六章

洪繻

古人轻荣华,脱组山中去。gǔ rén qīng róng huá,tuō zǔ shān zhōng qù。
常恐世人知,白云最深处。cháng kǒng shì rén zhī,bái yún zuì shēn chù。
我本谋世人,何慕猿鹤御。wǒ běn móu shì rén,hé mù yuán hè yù。
只因天地非,不觉尘途淤。zhǐ yīn tiān dì fēi,bù jué chén tú yū。
商山有紫芝,采之终朝茹。shāng shān yǒu zǐ zhī,cǎi zhī zhōng cháo rú。
卧听寒泉鸣,起视霜天曙。wò tīng hán quán míng,qǐ shì shuāng tiān shǔ。

招隐六章

洪繻

入山一以深,遂生古薇蕨。rù shān yī yǐ shēn,suì shēng gǔ wēi jué。
采之无所贻,食之甘如鳜。cǎi zhī wú suǒ yí,shí zhī gān rú guì。
孟春草木多,生机常泼泼。mèng chūn cǎo mù duō,shēng jī cháng pō pō。
回首望乡闾,棘荆生庭闼。huí shǒu wàng xiāng lǘ,jí jīng shēng tíng tà。
居者罹忧患,去者为蹙额。jū zhě lí yōu huàn,qù zhě wèi cù é。
何为溷世人,盗泉以疗渴!hé wèi hùn shì rén,dào quán yǐ liáo kě!

招隐六章

洪繻

章甫适越邦,衣裳居裸国。zhāng fǔ shì yuè bāng,yī shang jū luǒ guó。
虽不相往来,未免相疑惑。suī bù xiāng wǎng lái,wèi miǎn xiāng yí huò。
南山有雾豹,非时长晦匿。nán shān yǒu wù bào,fēi shí zhǎng huì nì。
知几有哲人,焉可被时识!zhī jǐ yǒu zhé rén,yān kě bèi shí shí!
时世日以非,浮光日以昃。shí shì rì yǐ fēi,fú guāng rì yǐ zè。
故里等殊方,瀛海同荒僰。gù lǐ děng shū fāng,yíng hǎi tóng huāng bó。
去去勿复迟,前山足登陟!qù qù wù fù chí,qián shān zú dēng zhì!

检疫叹

洪繻

睢盱海东国,其俗与人殊。suī xū hǎi dōng guó,qí sú yǔ rén shū。
暴殄待人物,行与疫鬼俱。bào tiǎn dài rén wù,xíng yǔ yì guǐ jù。
检疫入人家,横将老幼驱。jiǎn yì rù rén jiā,héng jiāng lǎo yòu qū。
刀圭及针药,刲剖死人肤。dāo guī jí zhēn yào,kuī pōu sǐ rén fū。
云欲免传染,须焚死者躯。yún yù miǎn chuán rǎn,xū fén sǐ zhě qū。
到处人惶惶,有病应受俘。dào chù rén huáng huáng,yǒu bìng yīng shòu fú。
不许在家养,病院非虚拘。bù xǔ zài jiā yǎng,bìng yuàn fēi xū jū。
或有讳病人,一死如偷窬。huò yǒu huì bìng rén,yī sǐ rú tōu yú。
亦有无病人,羸黄以病诬。yì yǒu wú bìng rén,léi huáng yǐ bìng wū。
封守死者家,禁锢七日逾。fēng shǒu sǐ zhě jiā,jìn gù qī rì yú。
彼谓行善政,防患无不孚。bǐ wèi xíng shàn zhèng,fáng huàn wú bù fú。
将彼作疠看,自是愚人愚。jiāng bǐ zuò lì kàn,zì shì yú rén yú。
愚人死犹可,检疫呼杀我!yú rén sǐ yóu kě,jiǎn yì hū shā wǒ!
疫死柔于水,检死暴于火。yì sǐ róu yú shuǐ,jiǎn sǐ bào yú huǒ。
水火两无情,万物为么么。shuǐ huǒ liǎng wú qíng,wàn wù wèi me me。

猛虎行二章

洪繻

林际腥风来,茫茫天地黑。lín jì xīng fēng lái,máng máng tiān dì hēi。
路人皆走藏,喑呜群动息。lù rén jiē zǒu cáng,yīn wū qún dòng xī。
不知何妖魅,有牙兼有翼。bù zhī hé yāo mèi,yǒu yá jiān yǒu yì。
或疑为天狗,化作狼与蜮。huò yí wèi tiān gǒu,huà zuò láng yǔ yù。
攫人靡孑遗,充作饥肠食。jué rén mí jié yí,chōng zuò jī cháng shí。
食人亦何求,聊为造化贼。shí rén yì hé qiú,liáo wèi zào huà zéi。
朝出吮人皮,夕作齰人腊。cháo chū shǔn rén pí,xī zuò zé rén là。
路旁蝇蚁盈,纷横肩与骼。lù páng yíng yǐ yíng,fēn héng jiān yǔ gé。
邱山何累累,云是死者馘。qiū shān hé lèi lèi,yún shì sǐ zhě guó。
一见猛兽蹄,行人丧精魄!yī jiàn měng shòu tí,xíng rén sàng jīng pò!

猛虎行二章

洪繻

城邑人所居,於菟聚其处。chéng yì rén suǒ jū,yú tú jù qí chù。
髑髅纷满前,攫人逐人去。dú lóu fēn mǎn qián,jué rén zhú rén qù。
士女觳觫行,纤纤倍忧虑。shì nǚ hú sù xíng,xiān xiān bèi yōu lǜ。
咆炰入市廛,磨牙为刀锯。páo páo rù shì chán,mó yá wèi dāo jù。
搏噬无瘦肥,跳踉无餍饫。bó shì wú shòu féi,tiào liáng wú yàn yù。
室有死人头,途有殷血淤。shì yǒu sǐ rén tóu,tú yǒu yīn xuè yū。
不闻啼哭声,有声将来觑。bù wén tí kū shēng,yǒu shēng jiāng lái qù。
岂真天地昏,欲将人类除!qǐ zhēn tiān dì hūn,yù jiāng rén lèi chú!
且储弓与刀,禽生勿犹豫!qiě chǔ gōng yǔ dāo,qín shēng wù yóu yù!

望蓬莱山有悼

洪繻

海上蓬莱山,自是神仙闼。hǎi shàng péng lái shān,zì shì shén xiān tà。
琼瑶削作台,琳琅排作阙。qióng yáo xuē zuò tái,lín láng pái zuò quē。
仙人凌云出,望之心目豁。xiān rén líng yún chū,wàng zhī xīn mù huō。
谁知阅沧桑,仙山亦轇轕!shuí zhī yuè cāng sāng,xiān shān yì jiāo gé!
沦汨苍茫中,滔滔海水阔。lún mì cāng máng zhōng,tāo tāo hǎi shuǐ kuò。
残破不可知,中流剩一发。cán pò bù kě zhī,zhōng liú shèng yī fā。
日出照深渊,黤?见仿佛。rì chū zhào shēn yuān,yǎn téng jiàn fǎng fú。
既作妖螭居,复变鬼狐窟。jì zuò yāo chī jū,fù biàn guǐ hú kū。
人类想无存,岧峣枯髅骨。rén lèi xiǎng wú cún,tiáo yáo kū lóu gǔ。
时或洪流涨,浮沉见凹凸。shí huò hóng liú zhǎng,fú chén jiàn āo tū。
可叹蓬莱峰,年年海底没!海底何所有?鼋鼍来窸窣。kě tàn péng lái fēng,nián nián hǎi dǐ méi!hǎi dǐ hé suǒ yǒu?yuán tuó lái xī sū。
海中何所见?鲸鲵弄溟渤。hǎi zhōng hé suǒ jiàn?jīng ní nòng míng bó。
海屋添筹翁,声噫气复郁。hǎi wū tiān chóu wēng,shēng yī qì fù yù。
日与鬼蜮邻,频年无一物。rì yǔ guǐ yù lín,pín nián wú yī wù。