古诗词

哀苗山

洪繻

昔年兵气冲扶桑,为虺、为蛇海上狂。xī nián bīng qì chōng fú sāng,wèi huī wèi shé hǎi shàng kuáng。
军中惟有哥舒翰,城下竟无张睢阳!jūn zhōng wéi yǒu gē shū hàn,chéng xià jìng wú zhāng suī yáng!
岛夷猖獗不可制,一撮苗山能抵当。dǎo yí chāng jué bù kě zhì,yī cuō miáo shān néng dǐ dāng。
台湾破碎已三载,至今人说徐、吴、姜。tái wān pò suì yǐ sān zài,zhì jīn rén shuō xú wú jiāng。
徐君勇敢推善战,儒巾结束变戎装。xú jūn yǒng gǎn tuī shàn zhàn,rú jīn jié shù biàn róng zhuāng。
腰下长携三尺刃,手中能擎百子鎗。yāo xià zhǎng xié sān chǐ rèn,shǒu zhōng néng qíng bǎi zi qiāng。
冲锋独队遏强敌,出没山林成战场。chōng fēng dú duì è qiáng dí,chū méi shān lín chéng zhàn chǎng。
姜君勇悍亦异常,一时驱虏如驱羊。jiāng jūn yǒng hàn yì yì cháng,yī shí qū lǔ rú qū yáng。
吴君统率同一气,义旗一竖神扬扬。wú jūn tǒng lǜ tóng yī qì,yì qí yī shù shén yáng yáng。
诚知大敌未易御,民众骤合非久长。chéng zhī dà dí wèi yì yù,mín zhòng zhòu hé fēi jiǔ zhǎng。
又况援师不足恃,岂能只手除欃枪!如火如荼敌军至,六月、七月人惶惶。yòu kuàng yuán shī bù zú shì,qǐ néng zhǐ shǒu chú chán qiāng!rú huǒ rú tú dí jūn zhì,liù yuè qī yuè rén huáng huáng。
苗栗山头台安海,西有舟鲛东有狼。miáo lì shān tóu tái ān hǎi,xī yǒu zhōu jiāo dōng yǒu láng。
为猿、为鹤不可知,数君名在家已亡。wèi yuán wèi hè bù kě zhī,shù jūn míng zài jiā yǐ wáng。
存没死生疑传疑,生死于君两不妨。cún méi sǐ shēng yí chuán yí,shēng sǐ yú jūn liǎng bù fáng。
生为国士死国殇,望风凭吊歌一章!shēng wèi guó shì sǐ guó shāng,wàng fēng píng diào gē yī zhāng!

钓龙台歌,和梁先生子嘉

洪繻

钓龙台,高崱屴,千年故址潮千尺。diào lóng tái,gāo zè lì,qiān nián gù zhǐ cháo qiān chǐ。
钓龙台前海水深,钓龙台后风云黑。diào lóng tái qián hǎi shuǐ shēn,diào lóng tái hòu fēng yún hēi。
于今不见闽王来,犹见闽王钓时台。yú jīn bù jiàn mǐn wáng lái,yóu jiàn mǐn wáng diào shí tái。
台对荒祠自今古,台成浮世如尘埃。tái duì huāng cí zì jīn gǔ,tái chéng fú shì rú chén āi。
闽越王去不复返,海水东流不复转。mǐn yuè wáng qù bù fù fǎn,hǎi shuǐ dōng liú bù fù zhuǎn。
钓纶下水海水高,长绳系日白日晚。diào lún xià shuǐ hǎi shuǐ gāo,zhǎng shéng xì rì bái rì wǎn。
争道当时禹迹遥,会稽禹穴今岧峣。zhēng dào dāng shí yǔ jì yáo,huì jī yǔ xué jīn tiáo yáo。
越国犹馀防风骨,闽山不到神禹轺。yuè guó yóu yú fáng fēng gǔ,mǐn shān bù dào shén yǔ yáo。
往事迁流思帝子,骑龙、豢龙龙可使。wǎng shì qiān liú sī dì zi,qí lóng huàn lóng lóng kě shǐ。
禹王胼胝不到斯,禹王苗裔王于此。yǔ wáng pián zhī bù dào sī,yǔ wáng miáo yì wáng yú cǐ。
粪除足补神禹功,披荆拔棘东海东。fèn chú zú bǔ shén yǔ gōng,pī jīng bá jí dōng hǎi dōng。
南台山下钓矶石,钓起禹时挟舟龙。nán tái shān xià diào jī shí,diào qǐ yǔ shí xié zhōu lóng。
于今海水复扬尘,海中疑有蛟鳞鳞。yú jīn hǎi shuǐ fù yáng chén,hǎi zhōng yí yǒu jiāo lín lín。
安得钓台沈一饵,钓断螈螭安八闽!ān dé diào tái shěn yī ěr,diào duàn yuán chī ān bā mǐn!
闽越王是屠龙手,惜哉事汉心不久!夜郎自大轻辟胡,终被汉禽作龙屠。mǐn yuè wáng shì tú lóng shǒu,xī zāi shì hàn xīn bù jiǔ!yè láng zì dà qīng pì hú,zhōng bèi hàn qín zuò lóng tú。
后有负汉王心粗,请视王台血模糊!hòu yǒu fù hàn wáng xīn cū,qǐng shì wáng tái xuè mó hú!

中秋暴风纪事

洪繻

秋空怒涛涌不止,万籁怒号动万里。qiū kōng nù tāo yǒng bù zhǐ,wàn lài nù hào dòng wàn lǐ。
平分秋色何处看,海风吹立海弥弥。píng fēn qiū sè hé chù kàn,hǎi fēng chuī lì hǎi mí mí。
海潮滂沛上冈陵,海岸邻居没风水。hǎi cháo pāng pèi shàng gāng líng,hǎi àn lín jū méi fēng shuǐ。
黑云蔽天天色沈,浮壒入云云气紫。hēi yún bì tiān tiān sè shěn,fú ài rù yún yún qì zǐ。
一路山川齐撼摇,千年树木群飞起。yī lù shān chuān qí hàn yáo,qiān nián shù mù qún fēi qǐ。
南北东西不可知,汹汹声从西北始。nán běi dōng xī bù kě zhī,xiōng xiōng shēng cóng xī běi shǐ。
予时道上匍匐行,碀礐礌礐砂砾倾。yǔ shí dào shàng pú fú xíng,chéng què léi què shā lì qīng。
摐金伐鼓俨临敌,身欲赴前势难争。chuāng jīn fá gǔ yǎn lín dí,shēn yù fù qián shì nán zhēng。
皇皇避入人家坐,忽见千船、万船破。huáng huáng bì rù rén jiā zuò,hū jiàn qiān chuán wàn chuán pò。
空际飘帆作纸飞,眼中老屋如箕簸。kōng jì piāo fān zuò zhǐ fēi,yǎn zhōng lǎo wū rú jī bǒ。
六月、七月暴雨灾,谁知秋半暴风来!天意微茫不可测,天灾重叠下吾台。liù yuè qī yuè bào yǔ zāi,shuí zhī qiū bàn bào fēng lái!tiān yì wēi máng bù kě cè,tiān zāi zhòng dié xià wú tái。
嗟嗟陆危海亦惨,海陆无处非祸胎!问苍苍,有馀哀,天昏月黑惟尘埃。jiē jiē lù wēi hǎi yì cǎn,hǎi lù wú chù fēi huò tāi!wèn cāng cāng,yǒu yú āi,tiān hūn yuè hēi wéi chén āi。

答林幼春并怀林十及梁钝庵

洪繻

燄峰崔嵬天一尺,峰下诗人林君宅。yàn fēng cuī wéi tiān yī chǐ,fēng xià shī rén lín jūn zhái。
来诗遥遥怀鹿渠,鹿渠流水冬寒碧。lái shī yáo yáo huái lù qú,lù qú liú shuǐ dōng hán bì。
前日送钝翁,共迟鸿泥迹。qián rì sòng dùn wēng,gòng chí hóng ní jì。
钝翁归去不可追,广州山与海天隔。dùn wēng guī qù bù kě zhuī,guǎng zhōu shān yǔ hǎi tiān gé。
复有松江食鲈鱼,君家十叔殊难得。fù yǒu sōng jiāng shí lú yú,jūn jiā shí shū shū nán dé。
寥寥人散天一方,我与君居亦并僻。liáo liáo rén sàn tiān yī fāng,wǒ yǔ jūn jū yì bìng pì。
安得君向鹿溪游,我向燄峰亦作客。ān dé jūn xiàng lù xī yóu,wǒ xiàng yàn fēng yì zuò kè。
题诗名山祷山灵,回天转海洗尘积!tí shī míng shān dǎo shān líng,huí tiān zhuǎn hǎi xǐ chén jī!

吊梁钝庵

洪繻

一年不见梁钝庵,见说已作古人谈。yī nián bù jiàn liáng dùn ān,jiàn shuō yǐ zuò gǔ rén tán。
广州潮际风和雨,曾记游踪到东南?guǎng zhōu cháo jì fēng hé yǔ,céng jì yóu zōng dào dōng nán?
先生诗笔能使健,时如老骥腾服骖。xiān shēng shī bǐ néng shǐ jiàn,shí rú lǎo jì téng fú cān。
五十功名无所就,三千里路犹健探。wǔ shí gōng míng wú suǒ jiù,sān qiān lǐ lù yóu jiàn tàn。
先生老境为诗格,自说学诗比高适。xiān shēng lǎo jìng wèi shī gé,zì shuō xué shī bǐ gāo shì。
诗篇无多篇可传,将军门下为揖客。shī piān wú duō piān kě chuán,jiāng jūn mén xià wèi yī kè。
当时方盛汉官仪,幕府橐笔从文螭。dāng shí fāng shèng hàn guān yí,mù fǔ tuó bǐ cóng wén chī。
草檄欲取玉鞶带,登筵辄挥金屈卮。cǎo xí yù qǔ yù pán dài,dēng yán zhé huī jīn qū zhī。
沧桑之后君再至,匪遇山狙即野狸。cāng sāng zhī hòu jūn zài zhì,fěi yù shān jū jí yě lí。
晦迹韬光不复出,杜门谢客惟作诗。huì jì tāo guāng bù fù chū,dù mén xiè kè wéi zuò shī。
逸踪到鹿寻逸侣,索读文诗到予处。yì zōng dào lù xún yì lǚ,suǒ dú wén shī dào yǔ chù。
扬子雕虫为我倾,茅容只鸡送君去。yáng zi diāo chóng wèi wǒ qīng,máo róng zhǐ jī sòng jūn qù。
去后君即归广州,竟闻玉树埋荒邱!qù hòu jūn jí guī guǎng zhōu,jìng wén yù shù mái huāng qiū!
庾信哀时赋未就,相如遗稿谁得收!yǔ xìn āi shí fù wèi jiù,xiāng rú yí gǎo shuí dé shōu!
五虎海门不可见,啼乌落日声啾啾。wǔ hǔ hǎi mén bù kě jiàn,tí wū luò rì shēng jiū jiū。

留声器

洪繻

万籁寂静虚堂风,长腔、短腔出郫筒。wàn lài jì jìng xū táng fēng,zhǎng qiāng duǎn qiāng chū pí tǒng。
一鼓促拍「河满子」,再鼓摊破风入松。yī gǔ cù pāi hé mǎn zi,zài gǔ tān pò fēng rù sōng。
云璈水调殊玲珑,摄以电气贮以筒。yún áo shuǐ diào shū líng lóng,shè yǐ diàn qì zhù yǐ tǒng。
芥拾音响归冥蒙,橐籥枢纽相磨砻。jiè shí yīn xiǎng guī míng méng,tuó yuè shū niǔ xiāng mó lóng。
放之满堂为逢逢,倾耳曲折无不通。fàng zhī mǎn táng wèi féng féng,qīng ěr qū zhé wú bù tōng。
偷声共诧「声声慢」,动色四顾色色空。tōu shēng gòng chà shēng shēng màn,dòng sè sì gù sè sè kōng。
初如湘灵鼓瑟湘江上,旋如洛神通辞洛水中。chū rú xiāng líng gǔ sè xiāng jiāng shàng,xuán rú luò shén tōng cí luò shuǐ zhōng。
一弹再叹有馀韵,一望无人无丝桐。yī dàn zài tàn yǒu yú yùn,yī wàng wú rén wú sī tóng。
传递语音亦曲肖,又如楚巫翻译出喉咙,石言鬼语非谣童。chuán dì yǔ yīn yì qū xiào,yòu rú chǔ wū fān yì chū hóu lóng,shí yán guǐ yǔ fēi yáo tóng。
购得人人矜奇器,闻者往往惊神工。gòu dé rén rén jīn qí qì,wén zhě wǎng wǎng jīng shén gōng。
我谓此事何足异,在昔偃师称小技。wǒ wèi cǐ shì hé zú yì,zài xī yǎn shī chēng xiǎo jì。
革人歌舞能目招,驱使草木供游戏。gé rén gē wǔ néng mù zhāo,qū shǐ cǎo mù gōng yóu xì。
顺帝灵巧亦可言,铜人报时按节至。shùn dì líng qiǎo yì kě yán,tóng rén bào shí àn jié zhì。
国初博物有江永,邮筒传声千里致。guó chū bó wù yǒu jiāng yǒng,yóu tǒng chuán shēng qiān lǐ zhì。
锼?浑沌机窍开,不须乞灵天地气。sōu chán hún dùn jī qiào kāi,bù xū qǐ líng tiān dì qì。
木鸡、木狗并有声,变幻五行易位置。mù jī mù gǒu bìng yǒu shēng,biàn huàn wǔ xíng yì wèi zhì。
奇巧即在耳目间,未用远徵输巧事。qí qiǎo jí zài ěr mù jiān,wèi yòng yuǎn zhēng shū qiǎo shì。
西洋此器未十年,末巧由来吾吐弃。xī yáng cǐ qì wèi shí nián,mò qiǎo yóu lái wú tǔ qì。
是器传语况区区,何似传递今古有吾儒!shì qì chuán yǔ kuàng qū qū,hé shì chuán dì jīn gǔ yǒu wú rú!
道德事功留纸上,但凭寸管非机枢。dào dé shì gōng liú zhǐ shàng,dàn píng cùn guǎn fēi jī shū。
有时馀事弄狡狯,咤叱笑骂杂噫吁,传之千载声声俱。yǒu shí yú shì nòng jiǎo kuài,zhà chì xiào mà zá yī xū,chuán zhī qiān zài shēng shēng jù。
不第绘声且绘色,活留?咳并眉须。bù dì huì shēng qiě huì sè,huó liú qǐng ké bìng méi xū。
西人亦有文字鄙且拙,廿六字母徒翻切。xī rén yì yǒu wén zì bǐ qiě zhuō,niàn liù zì mǔ tú fān qiè。
拗断嗓子语言粗,虽有精意无由设。ǎo duàn sǎng zi yǔ yán cū,suī yǒu jīng yì wú yóu shè。
时移地易音即差,兜禽僸佅难分别。shí yí dì yì yīn jí chà,dōu qín jìn mài nán fēn bié。
得其官骸遗精神,留声机械何须说!炮火有声声震天,西洋制作年复年。dé qí guān hái yí jīng shén,liú shēng jī xiè hé xū shuō!pào huǒ yǒu shēng shēng zhèn tiān,xī yáng zhì zuò nián fù nián。
一震不留犹慑敌,兵家阴机能研坚。yī zhèn bù liú yóu shè dí,bīng jiā yīn jī néng yán jiān。
中华此事诚缺憾,铁马屯军噤不前。zhōng huá cǐ shì chéng quē hàn,tiě mǎ tún jūn jìn bù qián。
我思此事由人废,群才一出将渊渊。wǒ sī cǐ shì yóu rén fèi,qún cái yī chū jiāng yuān yuān。
吁嗟乎,留声器,我闻汝声泪为涟。xū jiē hū,liú shēng qì,wǒ wén rǔ shēng lèi wèi lián。
此间时事不堪述,妇孺啜泣难下咽。cǐ jiān shí shì bù kān shù,fù rú chuài qì nán xià yàn。
劳者莫歌穷莫达,万户吞声何处宣!láo zhě mò gē qióng mò dá,wàn hù tūn shēng hé chù xuān!
愿借汝机托汝械,为记愁苦与颠连。yuàn jiè rǔ jī tuō rǔ xiè,wèi jì chóu kǔ yǔ diān lián。
记事比珠哀比弦,传诸大帝钧天广乐边,叩天问帝夫何言!jì shì bǐ zhū āi bǐ xián,chuán zhū dà dì jūn tiān guǎng lè biān,kòu tiān wèn dì fū hé yán!

幼春邀过罩雾,喜晤其叔林十

洪繻

十年眺雾山,一朝登君户。shí nián tiào wù shān,yī cháo dēng jūn hù。
入门不识谁主宾,纷攫诗书同茹吐。rù mén bù shí shuí zhǔ bīn,fēn jué shī shū tóng rú tǔ。
君家阮叔在堂前,长揖话旧问劳苦。jūn jiā ruǎn shū zài táng qián,zhǎng yī huà jiù wèn láo kǔ。
入夜挑灯明月光,瀹泉煮茗论今古。rù yè tiāo dēng míng yuè guāng,yuè quán zhǔ míng lùn jīn gǔ。
朝来为指屋后山,山中有亭兼有圃。cháo lái wèi zhǐ wū hòu shān,shān zhōng yǒu tíng jiān yǒu pǔ。
共向山头泛棹行,归来君叔笑相侮。gòng xiàng shān tóu fàn zhào xíng,guī lái jūn shū xiào xiāng wǔ。
问余袖中携何诗?将毋当作看山谱!看山、看雨住亦佳,有朋、有酒狂相舞。wèn yú xiù zhōng xié hé shī?jiāng wú dāng zuò kàn shān pǔ!kàn shān kàn yǔ zhù yì jiā,yǒu péng yǒu jiǔ kuáng xiāng wǔ。
留我暂为北堂宾,羡君长作东山主!他时鹿渠得再来,此间燄峰犹可数。liú wǒ zàn wèi běi táng bīn,xiàn jūn zhǎng zuò dōng shān zhǔ!tā shí lù qú dé zài lái,cǐ jiān yàn fēng yóu kě shù。
万仞起白云,余怀能挹取。wàn rèn qǐ bái yún,yú huái néng yì qǔ。

写山谷诗;幼春有赠,即次其韵

洪繻

山谷诗编、蔡伦纸,我生见月辄忘指。shān gǔ shī biān cài lún zhǐ,wǒ shēng jiàn yuè zhé wàng zhǐ。
百里携屐为看山,忽为古书滞于此。bǎi lǐ xié jī wèi kàn shān,hū wèi gǔ shū zhì yú cǐ。
林子下笔发想奇,新词未就神先驰。lín zi xià bǐ fā xiǎng qí,xīn cí wèi jiù shén xiān chí。
写余饭颗卓午身,成君织绵云汉诗。xiě yú fàn kē zhuó wǔ shēn,chéng jūn zhī mián yún hàn shī。
是时六月鸟声变,祝融当天南氛煽。shì shí liù yuè niǎo shēng biàn,zhù róng dāng tiān nán fēn shān。
手持一卷冰雪文,风流千古涪江擅。shǒu chí yī juǎn bīng xuě wén,fēng liú qiān gǔ fú jiāng shàn。
涪江兴废二百年,七言古格今犹传。fú jiāng xīng fèi èr bǎi nián,qī yán gǔ gé jīn yóu chuán。
忆曾全鼎尝一脔,未殊寸管窥长天。yì céng quán dǐng cháng yī luán,wèi shū cùn guǎn kuī zhǎng tiān。
健笔雄词万斛重,有人绝膑或折踵。jiàn bǐ xióng cí wàn hú zhòng,yǒu rén jué bìn huò zhé zhǒng。
才怯搏虎终非豪,力奋当熊方成勇。cái qiè bó hǔ zhōng fēi háo,lì fèn dāng xióng fāng chéng yǒng。
林子作诗贮满筐,三唐、两宋一囊装。lín zi zuò shī zhù mǎn kuāng,sān táng liǎng sòng yī náng zhuāng。
须与直追汉、魏上,沧海横流才可防。xū yǔ zhí zhuī hàn wèi shàng,cāng hǎi héng liú cái kě fáng。

戒烟长歌

洪繻

人生嗜好各有偏,昔者为酒今为烟。rén shēng shì hǎo gè yǒu piān,xī zhě wèi jiǔ jīn wèi yān。
通脱俱能适我兴,迷溺乃足生彼瘨。tōng tuō jù néng shì wǒ xīng,mí nì nǎi zú shēng bǐ diān。
酒可合□可颐养,下饫渔樵上神仙。jiǔ kě hé kě yí yǎng,xià yù yú qiáo shàng shén xiān。
奇士、隐士或赖醉中传,嗜之灭顶而流涎。qí shì yǐn shì huò lài zuì zhōng chuán,shì zhī miè dǐng ér liú xián。
遂有丧性家国捐,归咎于酒何为焉!譬之于食色,乐而过之亦致愆。suì yǒu sàng xìng jiā guó juān,guī jiù yú jiǔ hé wèi yān!pì zhī yú shí sè,lè ér guò zhī yì zhì qiān。
我生于世百无嗜,独有书味结寄缘。wǒ shēng yú shì bǎi wú shì,dú yǒu shū wèi jié jì yuán。
宋艳班香供吮嗽,经腴史液相缠绵。sòng yàn bān xiāng gōng shǔn sòu,jīng yú shǐ yè xiāng chán mián。
闲来偶吸罂粟髓,恰如客思莼菜然。xián lái ǒu xī yīng sù suǐ,qià rú kè sī chún cài rán。
写意聊作消闲计,心不在此等谈玄。xiě yì liáo zuò xiāo xián jì,xīn bù zài cǐ děng tán xuán。
床头金灯伴玉管,藉作藜光年复年。chuáng tóu jīn dēng bàn yù guǎn,jí zuò lí guāng nián fù nián。
亦愁食痂成夙癖,旬日匝月辄舍旃。yì chóu shí jiā chéng sù pǐ,xún rì zā yuè zhé shě zhān。
凌云吐气豪千尺,未许尤物长熬煎。líng yún tǔ qì háo qiān chǐ,wèi xǔ yóu wù zhǎng áo jiān。
况思调鼎上金殿,复愿饮冰到居延。kuàng sī diào dǐng shàng jīn diàn,fù yuàn yǐn bīng dào jū yán。
一杯、一酌且须断,宁忍烟霞痼癖卧寒毡!虽未作监兼作戒,早已忘蹄又忘筌。yī bēi yī zhuó qiě xū duàn,níng rěn yān xiá gù pǐ wò hán zhān!suī wèi zuò jiān jiān zuò jiè,zǎo yǐ wàng tí yòu wàng quán。
自从世界变腥膻,燹火劫灰焚大千。zì cóng shì jiè biàn xīng shān,xiǎn huǒ jié huī fén dà qiān。
恶氛炎燀不可扫,瘴烟毒雾镇相连。è fēn yán chǎn bù kě sǎo,zhàng yān dú wù zhèn xiāng lián。
九霄无路餐金瀣,半世空劳炼汞铅。jiǔ xiāo wú lù cān jīn xiè,bàn shì kōng láo liàn gǒng qiān。
自叹此身已废朽,遂将此事托逃禅。zì tàn cǐ shēn yǐ fèi xiǔ,suì jiāng cǐ shì tuō táo chán。
古人有托隐于酒,我今何妨隐于烟。gǔ rén yǒu tuō yǐn yú jiǔ,wǒ jīn hé fáng yǐn yú yān。
收拾青云付灰烬,壮心缕缕管中牵。shōu shí qīng yún fù huī jìn,zhuàng xīn lǚ lǚ guǎn zhōng qiān。
芙蓉城主石曼卿,金粟堂身李青莲。fú róng chéng zhǔ shí màn qīng,jīn sù táng shēn lǐ qīng lián。
末路英雄无退步,喷■愤气填坤乾。mò lù yīng xióng wú tuì bù,pēn fèn qì tián kūn qián。
小榻一椽书百卷,枕藉拌作瓮中眠。xiǎo tà yī chuán shū bǎi juǎn,zhěn jí bàn zuò wèng zhōng mián。
谁知时俗有洗涤,争伐髓毛争磨镌,禁烟争问到吾边!shuí zhī shí sú yǒu xǐ dí,zhēng fá suǐ máo zhēng mó juān,jìn yān zhēng wèn dào wú biān!
吾聊从俗佩韦弦,戒之连日喜安便。wú liáo cóng sú pèi wéi xián,jiè zhī lián rì xǐ ān biàn。
不如俗鼻有涕涟,不同俗态有痫颠。bù rú sú bí yǒu tì lián,bù tóng sú tài yǒu xián diān。
无众生相无我相,脱然一笑破万缠。wú zhòng shēng xiāng wú wǒ xiāng,tuō rán yī xiào pò wàn chán。
但是长夏难排遣,终日废闲空手心悬悬。dàn shì zhǎng xià nán pái qiǎn,zhōng rì fèi xián kōng shǒu xīn xuán xuán。
此物费吾无多钱,吾姑执此胜执鞭。cǐ wù fèi wú wú duō qián,wú gū zhí cǐ shèng zhí biān。
陆沈于世何所望,吸风饮露一寒蝉。lù shěn yú shì hé suǒ wàng,xī fēng yǐn lù yī hán chán。
援我自有「传灯录」,慎毋嗔我为矫虔,我于此中获洞天。yuán wǒ zì yǒu chuán dēng lù,shèn wú chēn wǒ wèi jiǎo qián,wǒ yú cǐ zhōng huò dòng tiān。

题邱菽园「星洲选诗图」

洪繻

南溟万里海水黑,游人到此俱失色。nán míng wàn lǐ hǎi shuǐ hēi,yóu rén dào cǐ jù shī sè。
诗卷空留天地间,珊瑚直沈波涛侧。shī juǎn kōng liú tiān dì jiān,shān hú zhí shěn bō tāo cè。
儋崖久已无名儒,峒黎岂复知苏轼!况自贡道当时绝天家,南洋万国已阻万重沙。dān yá jiǔ yǐ wú míng rú,dòng lí qǐ fù zhī sū shì!kuàng zì gòng dào dāng shí jué tiān jiā,nán yáng wàn guó yǐ zǔ wàn zhòng shā。
衣冠文采风流尽,言语侏禽教化差。yī guān wén cǎi fēng liú jǐn,yán yǔ zhū qín jiào huà chà。
不迎白虎周符节,且罚黄龙汉使槎。bù yíng bái hǔ zhōu fú jié,qiě fá huáng lóng hàn shǐ chá。
此时纵来青云士,如以衣裳卖越市。cǐ shí zòng lái qīng yún shì,rú yǐ yī shang mài yuè shì。
世界烽烟炮火多,夷歌起时弦歌止。shì jiè fēng yān pào huǒ duō,yí gē qǐ shí xián gē zhǐ。
倘逢世上操觚人,不啻海滨逐臭子。tǎng féng shì shàng cāo gū rén,bù chì hǎi bīn zhú chòu zi。
谁知豪杰出芦中,独回窄袖乘长风。shuí zhī háo jié chū lú zhōng,dú huí zhǎi xiù chéng zhǎng fēng。
怀铅握椠星洲东,大笔一扫万尘空。huái qiān wò qiàn xīng zhōu dōng,dà bǐ yī sǎo wàn chén kōng。
汉、唐遗族有生聚,舜、禹苗裔非洪蒙。hàn táng yí zú yǒu shēng jù,shùn yǔ miáo yì fēi hóng méng。
身自南来心自北,应有悲歌哀家国。shēn zì nán lái xīn zì běi,yīng yǒu bēi gē āi jiā guó。
狂澜不断欧罗巴,痛泪无穷波罗的。kuáng lán bù duàn ōu luó bā,tòng lèi wú qióng bō luó de。
李、杜百篇寄远邮,板荡八章吟绝域。lǐ dù bǎi piān jì yuǎn yóu,bǎn dàng bā zhāng yín jué yù。
我从王子慕邱迟,亦在天南沦迹时。wǒ cóng wáng zi mù qiū chí,yì zài tiān nán lún jì shí。
绝口不谈寰中事,杜门罕驰海外诗。jué kǒu bù tán huán zhōng shì,dù mén hǎn chí hǎi wài shī。
忽由图里见君面,不夷、不夏匡解颐。hū yóu tú lǐ jiàn jūn miàn,bù yí bù xià kuāng jiě yí。
想见掷笔鸡林地,折尽浮海扶桑枝。xiǎng jiàn zhì bǐ jī lín dì,zhé jǐn fú hǎi fú sāng zhī。
孔融、德祖大小儿,贾山、鼌错新相知。kǒng róng dé zǔ dà xiǎo ér,jiǎ shān cháo cuò xīn xiāng zhī。
君也置喙于其际,令我闻之轩须眉。jūn yě zhì huì yú qí jì,lìng wǒ wén zhī xuān xū méi。
云何避祸忽变计,朱公赎罪千金赀。yún hé bì huò hū biàn jì,zhū gōng shú zuì qiān jīn zī。
南海虽得云雾披,此生未免付聋痴。nán hǎi suī dé yún wù pī,cǐ shēng wèi miǎn fù lóng chī。
今日闲情操选政,蛟龙岛国平如镜。jīn rì xián qíng cāo xuǎn zhèng,jiāo lóng dǎo guó píng rú jìng。
星辰时从海底回,日月每向涛头迸。xīng chén shí cóng hǎi dǐ huí,rì yuè měi xiàng tāo tóu bèng。
七洲洋过接昆仑,昆仑奴奉陶岘令。qī zhōu yáng guò jiē kūn lún,kūn lún nú fèng táo xiàn lìng。
鼠毫麋墨长髯来,犀角象牙奇物竞。shǔ háo mí mò zhǎng rán lái,xī jiǎo xiàng yá qí wù jìng。
更闻炎方出翠毛,片羽值得黄金绦。gèng wén yán fāng chū cuì máo,piàn yǔ zhí dé huáng jīn tāo。
君也见诗如见宝,沧海一钓连六鳌。jūn yě jiàn shī rú jiàn bǎo,cāng hǎi yī diào lián liù áo。
人生时事不称意,浮沉一身无位置。rén shēng shí shì bù chēng yì,fú chén yī shēn wú wèi zhì。
惟有饮酒与放歌,足以幕天兼席地。wéi yǒu yǐn jiǔ yǔ fàng gē,zú yǐ mù tiān jiān xí dì。
二三素心共擘笺,传之千秋成韵事。èr sān sù xīn gòng bāi jiān,chuán zhī qiān qiū chéng yùn shì。
恨余阻隔万重山,蓬莱可望不可致!题诗寄与海西头,拍海鹍鹏云生翅。hèn yú zǔ gé wàn zhòng shān,péng lái kě wàng bù kě zhì!tí shī jì yǔ hǎi xī tóu,pāi hǎi kūn péng yún shēng chì。

有感放歌二首

洪繻

八年不踏中华路,海外风烟尽非故。bā nián bù tà zhōng huá lù,hǎi wài fēng yān jǐn fēi gù。
沧溟一水断东南,青山不合谁得渡!cāng míng yī shuǐ duàn dōng nán,qīng shān bù hé shuí dé dù!
黄云一片海上来,蛟鼍吹波长不开。huáng yún yī piàn hǎi shàng lái,jiāo tuó chuī bō zhǎng bù kāi。
我欲鞭石作桥过,江山惨淡金燕台。wǒ yù biān shí zuò qiáo guò,jiāng shān cǎn dàn jīn yàn tái。
嗟我豪怀不可说,雷公烧尾剑破缺!jiē wǒ háo huái bù kě shuō,léi gōng shāo wěi jiàn pò quē!
入水无由化龙飞,丰城夜夜牛斗热。rù shuǐ wú yóu huà lóng fēi,fēng chéng yè yè niú dòu rè。

有感放歌二首

洪繻

我生不得骑马游司并,又不得披裘冰天射虎行。wǒ shēng bù dé qí mǎ yóu sī bìng,yòu bù dé pī qiú bīng tiān shè hǔ xíng。
壮颅郁郁居此岛,何能碧海诛长鲸!行年三十又有七,电光雷火驱白日。zhuàng lú yù yù jū cǐ dǎo,hé néng bì hǎi zhū zhǎng jīng!xíng nián sān shí yòu yǒu qī,diàn guāng léi huǒ qū bái rì。
已抛腰下断水力,更秃楯头如椽笔。yǐ pāo yāo xià duàn shuǐ lì,gèng tū dùn tóu rú chuán bǐ。
意气空自不可羁,少壮风云能几时!yì qì kōng zì bù kě jī,shǎo zhuàng fēng yún néng jǐ shí!
宇宙黄埃万丈积,挥戈欲扫嗟已迟!此心岂得付流水,我欲登天一问之。yǔ zhòu huáng āi wàn zhàng jī,huī gē yù sǎo jiē yǐ chí!cǐ xīn qǐ dé fù liú shuǐ,wǒ yù dēng tiān yī wèn zhī。

赋赠丁茂才锡勋从内兄

洪繻

昔日君家富华藻,琴书冠佩春风好。xī rì jūn jiā fù huá zǎo,qín shū guān pèi chūn fēng hǎo。
老成凋谢危乱来,全家航海辞蓬岛。lǎo chéng diāo xiè wēi luàn lái,quán jiā háng hǎi cí péng dǎo。
楼台亭阁烽火中,丁令重归颜欲老。lóu tái tíng gé fēng huǒ zhōng,dīng lìng zhòng guī yán yù lǎo。
中原山水已沈沈,故里风烟殊草草。zhōng yuán shān shuǐ yǐ shěn shěn,gù lǐ fēng yān shū cǎo cǎo。
君来已叹风景非,君怀不与当初违。jūn lái yǐ tàn fēng jǐng fēi,jūn huái bù yǔ dāng chū wéi。
过我床头论书史,奇气激昂风雨飞。guò wǒ chuáng tóu lùn shū shǐ,qí qì jī áng fēng yǔ fēi。
三、四年间两相见,闽山、台海开生面。sān sì nián jiān liǎng xiāng jiàn,mǐn shān tái hǎi kāi shēng miàn。
旧时头责不余嘲,今日神交不汝倦。jiù shí tóu zé bù yú cháo,jīn rì shén jiāo bù rǔ juàn。
纵谈时事更谈诗,海外今无此襟期。zòng tán shí shì gèng tán shī,hǎi wài jīn wú cǐ jīn qī。
五千年史三更展,五大洲图四壁披。wǔ qiān nián shǐ sān gèng zhǎn,wǔ dà zhōu tú sì bì pī。
时时激我功名念,夜永灯抽一尺燄。shí shí jī wǒ gōng míng niàn,yè yǒng dēng chōu yī chǐ yàn。
上岸已同张子舟,冲霄欲作干将剑。shàng àn yǐ tóng zhāng zi zhōu,chōng xiāo yù zuò gàn jiāng jiàn。
君今踪迹又一年,去帆阻滞蛟螭涎。jūn jīn zōng jì yòu yī nián,qù fān zǔ zhì jiāo chī xián。
他日未署青山券,此间先买阳羡田。tā rì wèi shǔ qīng shān quàn,cǐ jiān xiān mǎi yáng xiàn tián。
可叹辞母别妻子,弟兄三人寄于此!北风萧萧吹海涛,不免望云又拊髀。kě tàn cí mǔ bié qī zi,dì xiōng sān rén jì yú cǐ!běi fēng xiāo xiāo chuī hǎi tāo,bù miǎn wàng yún yòu fǔ bì。

寄赠施悦秋先生

洪繻

忆昔中原承平世,先生文采青云第。yì xī zhōng yuán chéng píng shì,xiān shēng wén cǎi qīng yún dì。
万丈光芒压斗牛,千里江山开绮丽。wàn zhàng guāng máng yā dòu niú,qiān lǐ jiāng shān kāi qǐ lì。
元龙豪气曾几时,世钢致人不可知!曾参原无杀人事,范滂竟有党祸施。yuán lóng háo qì céng jǐ shí,shì gāng zhì rén bù kě zhī!céng cān yuán wú shā rén shì,fàn pāng jìng yǒu dǎng huò shī。
党祸由来陷清议,大狱锒铛动缇骑。dǎng huò yóu lái xiàn qīng yì,dà yù láng dāng dòng tí qí。
浮家一舸走江湖,惊涛骇浪皆痛泪。fú jiā yī gě zǒu jiāng hú,jīng tāo hài làng jiē tòng lèi。
阴阴六月天雨霜,浮霾蔽日无晶光。yīn yīn liù yuè tiān yǔ shuāng,fú mái bì rì wú jīng guāng。
匿迹通家似张俭,埋名药市同韩康。nì jì tōng jiā shì zhāng jiǎn,mái míng yào shì tóng hán kāng。
人生胸次多磈礧,得来祸患非寻常。rén shēng xiōng cì duō wěi léi,dé lái huò huàn fēi xún cháng。
先生意气仍爁煔,耳雷鼻火吐长燄。xiān shēng yì qì réng làn shǎn,ěr léi bí huǒ tǔ zhǎng yàn。
啸歌不废万卷书,感愤横磨三尺剑。xiào gē bù fèi wàn juǎn shū,gǎn fèn héng mó sān chǐ jiàn。
得拂蓬块生回风,张禄名字起秦中。dé fú péng kuài shēng huí fēng,zhāng lù míng zì qǐ qín zhōng。
系铃、解铃非吾累,失马、得马惊塞翁。xì líng jiě líng fēi wú lèi,shī mǎ dé mǎ jīng sāi wēng。
大名方自满瀛东,谁知鼙鼓来破空,宰相割地出和戎!dà míng fāng zì mǎn yíng dōng,shuí zhī pí gǔ lái pò kōng,zǎi xiāng gē dì chū hé róng!
瀛洲一岛付异族,海国遍处生狼烽。yíng zhōu yī dǎo fù yì zú,hǎi guó biàn chù shēng láng fēng。
先生全家复越海,祸患乱离才数载。xiān shēng quán jiā fù yuè hǎi,huò huàn luàn lí cái shù zài。
一生未餍升平福,千秋竟见河山改!去年海峤来一游,城郭惨淡烽烟收。yī shēng wèi yàn shēng píng fú,qiān qiū jìng jiàn hé shān gǎi!qù nián hǎi jiào lái yī yóu,chéng guō cǎn dàn fēng yān shōu。
老成星散人物异,猿啼鹤唳堪泪流。lǎo chéng xīng sàn rén wù yì,yuán tí hè lì kān lèi liú。
今年访旧复一到,殊邦谁是辽东帽!jīn nián fǎng jiù fù yī dào,shū bāng shuí shì liáo dōng mào!
仙尉姑为外氏来,王母方壶长痛悼!我在大荒正闭门,忽惊天外得逢君。xiān wèi gū wèi wài shì lái,wáng mǔ fāng hú zhǎng tòng dào!wǒ zài dà huāng zhèng bì mén,hū jīng tiān wài dé féng jūn。
渡江温峤重相见,裨海邹生一论文。dù jiāng wēn jiào zhòng xiāng jiàn,bì hǎi zōu shēng yī lùn wén。
中华可叹今迟暮,异人不出终沈痼。zhōng huá kě tàn jīn chí mù,yì rén bù chū zhōng shěn gù。
功名无由汗马开,英雄多少儒冠误。gōng míng wú yóu hàn mǎ kāi,yīng xióng duō shǎo rú guān wù。
君不见辛幼安,旌旗归宋犹退闲?jūn bù jiàn xīn yòu ān,jīng qí guī sòng yóu tuì xián?
我生况难作此梦,壮怀耗矣空汍澜。wǒ shēng kuàng nán zuò cǐ mèng,zhuàng huái hào yǐ kōng wán lán。
先生虽未得盘礴,犹欣后起能鹰搏。xiān shēng suī wèi dé pán bó,yóu xīn hòu qǐ néng yīng bó。
乾坤虽老有所娱,丝竹中年差不恶。qián kūn suī lǎo yǒu suǒ yú,sī zhú zhōng nián chà bù è。
嗟余今生长此伧,唾壶击碎声彭觥,望汉如望登天庭。jiē yú jīn shēng zhǎng cǐ cāng,tuò hú jī suì shēng péng gōng,wàng hàn rú wàng dēng tiān tíng。
万里向风常太息,何时鼓舵从先生!wàn lǐ xiàng fēng cháng tài xī,hé shí gǔ duò cóng xiān shēng!

闻东西战事感赋

洪繻

东头斗龙西头虎,杂糅万类为刀俎。dōng tóu dòu lóng xī tóu hǔ,zá róu wàn lèi wèi dāo zǔ。
草木江山腥血流,乾坤橐钥变机弩。cǎo mù jiāng shān xīng xuè liú,qián kūn tuó yào biàn jī nǔ。
叹我生时何不辰,极目中原生莽榛!汉武、唐宗不复作,争长黄池付夷人!tàn wǒ shēng shí hé bù chén,jí mù zhōng yuán shēng mǎng zhēn!hàn wǔ táng zōng bù fù zuò,zhēng zhǎng huáng chí fù yí rén!
今日四万万生民,蠖屈谁能不求伸!朝廷不为鼓舞计,坐视外人立两甄。jīn rì sì wàn wàn shēng mín,huò qū shuí néng bù qiú shēn!cháo tíng bù wèi gǔ wǔ jì,zuò shì wài rén lì liǎng zhēn。
辽东、辽西无净土,海南、海北飞灰尘。liáo dōng liáo xī wú jìng tǔ,hǎi nán hǎi běi fēi huī chén。
甘受商于仪诳楚,岂真鹑首天赐秦!gān shòu shāng yú yí kuáng chǔ,qǐ zhēn chún shǒu tiān cì qín!
至今英雄尚不出,我恨造化诚不仁!两狼斗门内,咆哮日成队。zhì jīn yīng xióng shàng bù chū,wǒ hèn zào huà chéng bù rén!liǎng láng dòu mén nèi,páo xiāo rì chéng duì。
褒衣大袖立当前,嗫嚅无从置巨喙。bāo yī dà xiù lì dāng qián,niè rú wú cóng zhì jù huì。
谁为强弱、谁成败,痛我人物总齑碎!shuí wèi qiáng ruò shuí chéng bài,tòng wǒ rén wù zǒng jī suì!
传闻峨峨铁岭山,西夷驻马当雄关。chuán wén é é tiě lǐng shān,xī yí zhù mǎ dāng xióng guān。
又闻旅顺城,西夷窟距成磐安。yòu wén lǚ shùn chéng,xī yí kū jù chéng pán ān。
叹我有险不能握,日以大地供戕残!今年又撤西藏蔽,唇齿俱亡宁止寒。tàn wǒ yǒu xiǎn bù néng wò,rì yǐ dà dì gōng qiāng cán!jīn nián yòu chè xī cáng bì,chún chǐ jù wáng níng zhǐ hán。
海东一国况纠纠,纵驱西人非吾有。hǎi dōng yī guó kuàng jiū jiū,zòng qū xī rén fēi wú yǒu。
外庭内奥俱破摧,辞得狼贪来虎吼。wài tíng nèi ào jù pò cuī,cí dé láng tān lái hǔ hǒu。
中原尚有山林薮,亟呼豪杰四保守。zhōng yuán shàng yǒu shān lín sǒu,jí hū háo jié sì bǎo shǒu。
贰师、霍病能鹰扬,深目奇肱应狗走。èr shī huò bìng néng yīng yáng,shēn mù qí gōng yīng gǒu zǒu。
陆有大冶、海有琛,旋转坤维在反手。lù yǒu dà yě hǎi yǒu chēn,xuán zhuǎn kūn wéi zài fǎn shǒu。
不信万年太古邦,一旦龙钟便老朽。bù xìn wàn nián tài gǔ bāng,yī dàn lóng zhōng biàn lǎo xiǔ。
呜呼今日谈强等谈空,平戎策付马耳风。wū hū jīn rì tán qiáng děng tán kōng,píng róng cè fù mǎ ěr fēng。
铁轮炮车满天地,狂澜日与海流东。tiě lún pào chē mǎn tiān dì,kuáng lán rì yǔ hǎi liú dōng。
频年燹火接天红,侧身西望徒忡忡!焦头烂额盛京路,匍匐父老提儿童。pín nián xiǎn huǒ jiē tiān hóng,cè shēn xī wàng tú chōng chōng!jiāo tóu làn é shèng jīng lù,pú fú fù lǎo tí ér tóng。
谁知海外暂食息,哀哀亦成中泽鸿。shuí zhī hǎi wài zàn shí xī,āi āi yì chéng zhōng zé hóng。

春寒,林仲偕从弟过鹿,酒中述游迹并庚子在京时事;歌以寄之

洪繻

我尝楼头望沧海,长恨怀抱不得开!春寒连日风和雨,忽闻客自山中来。wǒ cháng lóu tóu wàng cāng hǎi,zhǎng hèn huái bào bù dé kāi!chūn hán lián rì fēng hé yǔ,hū wén kè zì shān zhōng lái。
客楼诗酒纵谈宴,仿佛高、李登吹台。kè lóu shī jiǔ zòng tán yàn,fǎng fú gāo lǐ dēng chuī tái。
眼前吐气无蓬莱,抵掌大块如尘埃。yǎn qián tǔ qì wú péng lái,dǐ zhǎng dà kuài rú chén āi。
就中一人自远至,行尽中原万里地。jiù zhōng yī rén zì yuǎn zhì,xíng jǐn zhōng yuán wàn lǐ dì。
西拂华岳、东泰山,北沿黄河、南淮、泗。xī fú huá yuè dōng tài shān,běi yán huáng hé nán huái sì。
太行秋色马头来,吴苑晓霜襟面渍。tài xíng qiū sè mǎ tóu lái,wú yuàn xiǎo shuāng jīn miàn zì。
朝浮淮水江水舟,夕宿焦山金山寺。cháo fú huái shuǐ jiāng shuǐ zhōu,xī sù jiāo shān jīn shān sì。
半渡闻得广陵钟,六桥看得西湖芰。bàn dù wén dé guǎng líng zhōng,liù qiáo kàn dé xī hú jì。
吊古屡酣燕市歌,感时直下雍门泪。diào gǔ lǚ hān yàn shì gē,gǎn shí zhí xià yōng mén lèi。
酒半为我谈帝京,巍巍宫阙妖狐鸣。jiǔ bàn wèi wǒ tán dì jīng,wēi wēi gōng quē yāo hú míng。
风声鹤唳无人色,戈船纷到西洋兵。fēng shēng hè lì wú rén sè,gē chuán fēn dào xī yáng bīng。
将军死绥天子去,关河咫尺无由行。jiāng jūn sǐ suí tiān zi qù,guān hé zhǐ chǐ wú yóu xíng。
鬼火燐燐照白骨,虎牙戛戛腾阴坑。guǐ huǒ lín lín zhào bái gǔ,hǔ yá jiá jiá téng yīn kēng。
君也万死寄一生,先时蹑屩出昌平。jūn yě wàn sǐ jì yī shēng,xiān shí niè juē chū chāng píng。
惊魂未定更浪迹,到处访古停行旌。jīng hún wèi dìng gèng làng jì,dào chù fǎng gǔ tíng xíng jīng。
驻骖才听华亭鹤,挂席去狎扶桑鲸。zhù cān cái tīng huá tíng hè,guà xí qù xiá fú sāng jīng。
壮哉风涛万里程,可怜尘事无一成!zhuàng zāi fēng tāo wàn lǐ chéng,kě lián chén shì wú yī chéng!
君谈未已我长叹,世途于今是极乱。jūn tán wèi yǐ wǒ zhǎng tàn,shì tú yú jīn shì jí luàn。
东西夷夏溃长防,南北河山归糜烂。dōng xī yí xià kuì zhǎng fáng,nán běi hé shān guī mí làn。
吾台已付弱水沈,中邦亦共破舟看。wú tái yǐ fù ruò shuǐ shěn,zhōng bāng yì gòng pò zhōu kàn。
纵觉黄图终崛兴,不免黑风此吹散。zòng jué huáng tú zhōng jué xīng,bù miǎn hēi fēng cǐ chuī sàn。
中宵难著祖生鞭,空听鸡声号至旦。zhōng xiāo nán zhù zǔ shēng biān,kōng tīng jī shēng hào zhì dàn。
酒间慷慨欲悲歌,门外风多更雨多。jiǔ jiān kāng kǎi yù bēi gē,mén wài fēng duō gèng yǔ duō。
北斗沈天夜滂沱,我歌斫地君则那。běi dòu shěn tiān yè pāng tuó,wǒ gē zhuó dì jūn zé nà。
君家诗思况如涌,大山、小山能唱和。jūn jiā shī sī kuàng rú yǒng,dà shān xiǎo shān néng chàng hé。
其一中原历险远,其一海外历惊波。qí yī zhōng yuán lì xiǎn yuǎn,qí yī hǎi wài lì jīng bō。
眼里多少舞天魔,流露诗间即楚骚。yǎn lǐ duō shǎo wǔ tiān mó,liú lù shī jiān jí chǔ sāo。
他日示我一尺卷,下倾沧海上银河。tā rì shì wǒ yī chǐ juǎn,xià qīng cāng hǎi shàng yín hé。

吊从内兄丁锡勋茂才

洪繻

眼中诗笔谁清妙?丁君鸾凤孙登啸。yǎn zhōng shī bǐ shuí qīng miào?dīng jūn luán fèng sūn dēng xiào。
乱世文章故家子,携家避乱南闽峤。luàn shì wén zhāng gù jiā zi,xié jiā bì luàn nán mǐn jiào。
闽南一去几春秋,畴曩海东来一游。mǐn nán yī qù jǐ chūn qiū,chóu nǎng hǎi dōng lái yī yóu。
陆子见人当入洛,仲宣邀我共登楼。lù zi jiàn rén dāng rù luò,zhòng xuān yāo wǒ gòng dēng lóu。
挂帆辞我中原去,秋风萧萧海天处。guà fān cí wǒ zhōng yuán qù,qiū fēng xiāo xiāo hǎi tiān chù。
忽闻贾谊伤鵩词,不信王乔骑鹤驭!hū wén jiǎ yì shāng fú cí,bù xìn wáng qiáo qí hè yù!
与君缔姻逾十年,去年始亲翰墨缘。yǔ jūn dì yīn yú shí nián,qù nián shǐ qīn hàn mò yuán。
方拟鲁玙双合璧,谁知雷剑一沉渊!fāng nǐ lǔ yú shuāng hé bì,shuí zhī léi jiàn yī chén yuān!
是时分手才半载,相约榕城欲相待。shì shí fēn shǒu cái bàn zài,xiāng yuē róng chéng yù xiāng dài。
万里云程望帝京,一朝恨水填沧海!wàn lǐ yún chéng wàng dì jīng,yī cháo hèn shuǐ tián cāng hǎi!
海上有田家有书,闽山亦有寓公庐。hǎi shàng yǒu tián jiā yǒu shū,mǐn shān yì yǒu yù gōng lú。
华表魂归城郭改,松亭梦落屋梁虚。huá biǎo hún guī chéng guō gǎi,sōng tíng mèng luò wū liáng xū。
伤心母老妻孥稚,仲容寂寞身后事。shāng xīn mǔ lǎo qī nú zhì,zhòng róng jì mò shēn hòu shì。
名山有才未著书,逢时无命空识字!míng shān yǒu cái wèi zhù shū,féng shí wú mìng kōng shí zì!
世界烽烟变古今,江山花鸟怆人心!那堪朋旧晨星散,况复功名逝水沈!shì jiè fēng yān biàn gǔ jīn,jiāng shān huā niǎo chuàng rén xīn!nà kān péng jiù chén xīng sàn,kuàng fù gōng míng shì shuǐ shěn!
台湾延平旧幕府,词客哀时泪如雨。tái wān yán píng jiù mù fǔ,cí kè āi shí lèi rú yǔ。
只今不见丁仙芝,故里空馀洪驹父!zhǐ jīn bù jiàn dīng xiān zhī,gù lǐ kōng yú hóng jū fù!
于公门第王公孙,垆下黄公痛夕昏。yú gōng mén dì wáng gōng sūn,lú xià huáng gōng tòng xī hūn。
涛声浪色沧溟路,何处招君海外魂!tāo shēng làng sè cāng míng lù,hé chù zhāo jūn hǎi wài hún!

村家夏日即事

洪繻

一村流水浮瓜棚,浓绿沈沈昼无声。yī cūn liú shuǐ fú guā péng,nóng lǜ shěn shěn zhòu wú shēng。
白鹭乌犍满村外,时有铜钲呼卖饧。bái lù wū jiān mǎn cūn wài,shí yǒu tóng zhēng hū mài táng。
前村微暗后村明,新稼初收鸟噪晴。qián cūn wēi àn hòu cūn míng,xīn jià chū shōu niǎo zào qíng。
农舍炊藜午烟散,人家打稻晚风轻。nóng shě chuī lí wǔ yān sàn,rén jiā dǎ dào wǎn fēng qīng。
瓮中腌出冬菘菜,盘上缕堆春薤茎。wèng zhōng yān chū dōng sōng cài,pán shàng lǚ duī chūn xiè jīng。
催科旦夕偶不至,一村便作桃源行。cuī kē dàn xī ǒu bù zhì,yī cūn biàn zuò táo yuán xíng。
昨日典衣今赎到,老翁呼儿聚前楹。zuó rì diǎn yī jīn shú dào,lǎo wēng hū ér jù qián yíng。
忽忆户税未供毕,顿愁虏尉鸡犬惊。hū yì hù shuì wèi gōng bì,dùn chóu lǔ wèi jī quǎn jīng。
曳杖趑趄门外望,暑云热日当庭横。yè zhàng zī jū mén wài wàng,shǔ yún rè rì dāng tíng héng。

倏忽寒暑,壮士迟暮,感愤身世,赋之

洪繻

春秋寒暑速邮置,马狗车栖身如寄。chūn qiū hán shǔ sù yóu zhì,mǎ gǒu chē qī shēn rú jì。
俯仰乾坤一蘧庐,叹息韶华几轻弃!fǔ yǎng qián kūn yī qú lú,tàn xī sháo huá jǐ qīng qì!
人生须作酒中仙,茫茫混沌不知年。rén shēng xū zuò jiǔ zhōng xiān,máng máng hùn dùn bù zhī nián。
不然天地皆窒塞,低头蝼蚁为比肩。bù rán tiān dì jiē zhì sāi,dī tóu lóu yǐ wèi bǐ jiān。
丈夫莫言身七尺,虱处裈中偷游适。zhàng fū mò yán shēn qī chǐ,shī chù kūn zhōng tōu yóu shì。
风云高蹠欲扬眉,九垓六合都无隙。fēng yún gāo zhí yù yáng méi,jiǔ gāi liù hé dōu wú xì。
况乎海国吹黑风,牟牟南北昧西东。kuàng hū hǎi guó chuī hēi fēng,móu móu nán běi mèi xī dōng。
中原更在陆沈里,英雄老死蓬蒿中。zhōng yuán gèng zài lù shěn lǐ,yīng xióng lǎo sǐ péng hāo zhōng。
搔头我欲问造物,世界胡任狐埋掘?神州、赤县无纪纲,灰劫久沦恒沙佛。sāo tóu wǒ yù wèn zào wù,shì jiè hú rèn hú mái jué?shén zhōu chì xiàn wú jì gāng,huī jié jiǔ lún héng shā fú。
阴阳晦朔去如驰,智勇失时何所施!壮士头颅不堪抚,朝为黑漆暮白丝。yīn yáng huì shuò qù rú chí,zhì yǒng shī shí hé suǒ shī!zhuàng shì tóu lú bù kān fǔ,cháo wèi hēi qī mù bái sī。
狼贪鬼谲终难餍,万卷诗书输一剑。láng tān guǐ jué zhōng nán yàn,wàn juǎn shī shū shū yī jiàn。
何时唤得群雄兴,鲁戈返日光爓爓!hé shí huàn dé qún xióng xīng,lǔ gē fǎn rì guāng yàn yàn!
呜呼我已腐儒酸,后生谁能忘此念!wū hū wǒ yǐ fǔ rú suān,hòu shēng shuí néng wàng cǐ niàn!

感愤时事,再赋

洪繻

衮衮诸公如傀儡,朝求神仙夕尚鬼。gǔn gǔn zhū gōng rú guī lěi,cháo qiú shén xiān xī shàng guǐ。
堂堂衣冠不自存,苦把貂蝉续狗尾。táng táng yī guān bù zì cún,kǔ bǎ diāo chán xù gǒu wěi。
叶公好龙已非龙,乃好殊俗小雕虫。yè gōng hǎo lóng yǐ fēi lóng,nǎi hǎo shū sú xiǎo diāo chóng。
钩辀口舌成才隽,胪列皮毛为化工。gōu zhōu kǒu shé chéng cái juàn,lú liè pí máo wèi huà gōng。
有兴不浅是老子,无物可观信恼公。yǒu xīng bù qiǎn shì lǎo zi,wú wù kě guān xìn nǎo gōng。
呜呼中法能求实,随处可生新艺术。wū hū zhōng fǎ néng qiú shí,suí chù kě shēng xīn yì shù。
不然西法亦腐烂,覆辙后先总如一。bù rán xī fǎ yì fǔ làn,fù zhé hòu xiān zǒng rú yī。
君不见西国亦有弱与强,强者不少兴与亡?jūn bù jiàn xī guó yì yǒu ruò yǔ qiáng,qiáng zhě bù shǎo xīng yǔ wáng?
刻舟求剑去已远,胶柱鼓瑟宁非伧!自丧黄钟宝康瓠,实弃苏合亲蛣蜣。kè zhōu qiú jiàn qù yǐ yuǎn,jiāo zhù gǔ sè níng fēi cāng!zì sàng huáng zhōng bǎo kāng hù,shí qì sū hé qīn qī qiāng。
我谓有道兴征伐,蚩尤终不敌轩皇。wǒ wèi yǒu dào xīng zhēng fá,chī yóu zhōng bù dí xuān huáng。