古诗词

后地震行

洪繻

忆昨甲辰冬十月,千里江山系一发。yì zuó jiǎ chén dōng shí yuè,qiān lǐ jiāng shān xì yī fā。
高岸为谷深为陵,蓬莱沉没金银阙。gāo àn wèi gǔ shēn wèi líng,péng lái chén méi jīn yín quē。
城郭人民半已非,汹汹江山空四围。chéng guō rén mín bàn yǐ fēi,xiōng xiōng jiāng shān kōng sì wéi。
无头、无目刑天舞,一手、一足商羊飞。wú tóu wú mù xíng tiān wǔ,yī shǒu yī zú shāng yáng fēi。
堆积残骨成京观,哀我遗黎何所归!疮痍满地今未已,乾柱坤维复倾圮。duī jī cán gǔ chéng jīng guān,āi wǒ yí lí hé suǒ guī!chuāng yí mǎn dì jīn wèi yǐ,qián zhù kūn wéi fù qīng pǐ。
共工巨颅撼不周,竖亥大步移方里。gòng gōng jù lú hàn bù zhōu,shù hài dà bù yí fāng lǐ。
诸罗、斗六百里间,天崩地塌雷霆起。zhū luó dòu liù bǎi lǐ jiān,tiān bēng dì tā léi tíng qǐ。
至今日月尚摇摇,石破天惊震不止。zhì jīn rì yuè shàng yáo yáo,shí pò tiān jīng zhèn bù zhǐ。
洪荒欲沌复欲分,寥廓不流亦不峙。hóng huāng yù dùn fù yù fēn,liáo kuò bù liú yì bù zhì。
颠簸晦明动星辰,城市如悬虚空里。diān bǒ huì míng dòng xīng chén,chéng shì rú xuán xū kōng lǐ。
震后赤日行曈曈,雷师为暴驱靊霳。zhèn hòu chì rì xíng tóng tóng,léi shī wèi bào qū fēng lóng。
幕天席地十万家,哀哀哭泣洪流中!重黎祝融复交病,翻覆阴阳纷七政。mù tiān xí dì shí wàn jiā,āi āi kū qì hóng liú zhōng!zhòng lí zhù róng fù jiāo bìng,fān fù yīn yáng fēn qī zhèng。
赤乌衡维热燄张,烛龙炎井火珠迸。chì wū héng wéi rè yàn zhāng,zhú lóng yán jǐng huǒ zhū bèng。
闻道天上杀机流,一空十日烧九州。wén dào tiān shàng shā jī liú,yī kōng shí rì shāo jiǔ zhōu。
地上杀机在洪水,䆕䆷方壶沈丹邱。dì shàng shā jī zài hóng shuǐ,yuè xuè fāng hú shěn dān qiū。
天韬、天械无可逃,旋倾大地添狴牢。tiān tāo tiān xiè wú kě táo,xuán qīng dà dì tiān bì láo。
岂其万物成刍狗,无复四维联巨鳌!呜呼东瀛今已沦大壑,细者沙虫大猿鹤。qǐ qí wàn wù chéng chú gǒu,wú fù sì wéi lián jù áo!wū hū dōng yíng jīn yǐ lún dà hè,xì zhě shā chóng dà yuán hè。
世界大千输一粟,窃叹陆沈天地酷!shì jiè dà qiān shū yī sù,qiè tàn lù shěn tiān dì kù!

望张汝南故居感赋

洪繻

云山万叠君所居,中有当时旧精庐。yún shān wàn dié jūn suǒ jū,zhōng yǒu dāng shí jiù jīng lú。
四面桄榔杂花竹,一窗琴对一床书。sì miàn guāng láng zá huā zhú,yī chuāng qín duì yī chuáng shū。
当日与君坐谈处,花发鸟啼不知曙。dāng rì yǔ jūn zuò tán chù,huā fā niǎo tí bù zhī shǔ。
问字车常载酒来,寻诗客共扶筇去。wèn zì chē cháng zài jiǔ lái,xún shī kè gòng fú qióng qù。
君家风雅弟与兄,讲理人称鲁二生。jūn jiā fēng yǎ dì yǔ xiōng,jiǎng lǐ rén chēng lǔ èr shēng。
气谊于时不易觏,功名与我竟无成!qì yì yú shí bù yì gòu,gōng míng yǔ wǒ jìng wú chéng!
今之身世凡几变,我思君兮不复见。jīn zhī shēn shì fán jǐ biàn,wǒ sī jūn xī bù fù jiàn。
遭乱已沦焦尾桐,怀人空抚米家砚!zāo luàn yǐ lún jiāo wěi tóng,huái rén kōng fǔ mǐ jiā yàn!
台湾山水海东稀,江山犹是、民物非。tái wān shān shuǐ hǎi dōng xī,jiāng shān yóu shì mín wù fēi。
叹息乾坤随水逝,何时风雨招魂归!tàn xī qián kūn suí shuǐ shì,hé shí fēng yǔ zhāo hún guī!
回头恍见罗山树,经帷冷落遗孥住。huí tóu huǎng jiàn luó shān shù,jīng wéi lěng luò yí nú zhù。
月缺星阑北斗斜,屋梁颜色梦中遇。yuè quē xīng lán běi dòu xié,wū liáng yán sè mèng zhōng yù。

遣意漫赋

洪繻

足下碧落凌三千,胸中云梦吞八、九。zú xià bì luò líng sān qiān,xiōng zhōng yún mèng tūn bā jiǔ。
不能富贵求神仙,惟有读「骚」痛饮酒。bù néng fù guì qiú shén xiān,wéi yǒu dú sāo tòng yǐn jiǔ。
少年乐水兼乐山,适兴问花更问柳。shǎo nián lè shuǐ jiān lè shān,shì xīng wèn huā gèng wèn liǔ。
此日落拓无所营,穷愁老景来相守。cǐ rì luò tuò wú suǒ yíng,qióng chóu lǎo jǐng lái xiāng shǒu。
丹药难驻玄发身,䌟絖空作不龟手。dān yào nán zhù xuán fā shēn,bó kuàng kōng zuò bù guī shǒu。
甘罗既相邓禹侯,笑余四十徒腐朽!gān luó jì xiāng dèng yǔ hóu,xiào yú sì shí tú fǔ xiǔ!
世外自负龙凤姿,山中惟将麋鹿友。shì wài zì fù lóng fèng zī,shān zhōng wéi jiāng mí lù yǒu。
欲免衣冠优孟容,永甘形块哀骀丑!yù miǎn yī guān yōu mèng róng,yǒng gān xíng kuài āi dài chǒu!
迩来伛偻循墙走,独坐无朋行无耦。ěr lái yǔ lóu xún qiáng zǒu,dú zuò wú péng xíng wú ǒu。
纷华我知亡是公,流俗人唤支离叟。fēn huá wǒ zhī wáng shì gōng,liú sú rén huàn zhī lí sǒu。
尘途有迹风怜蛇,沧海无情云变狗。chén tú yǒu jì fēng lián shé,cāng hǎi wú qíng yún biàn gǒu。
季野满腹储阳秋,强与旁人相可否?jì yě mǎn fù chǔ yáng qiū,qiáng yǔ páng rén xiāng kě fǒu?
百鍊刚肠绕指柔,偶生芒角浇一斗。bǎi liàn gāng cháng rào zhǐ róu,ǒu shēng máng jiǎo jiāo yī dòu。
不平时作老龙鸣,长啸却同狮子吼!bù píng shí zuò lǎo lóng míng,zhǎng xiào què tóng shī zi hǒu!

遣意再赋

洪繻

世间已置六尺躯,身上犹存三寸舌。shì jiān yǐ zhì liù chǐ qū,shēn shàng yóu cún sān cùn shé。
南溟之鹏、北海鲲,屈伸变化归一瞥。nán míng zhī péng běi hǎi kūn,qū shēn biàn huà guī yī piē。
我生肮脏四十秋,如何枯株长守拙。wǒ shēng āng zàng sì shí qiū,rú hé kū zhū zhǎng shǒu zhuō。
闭门郁郁无所为,如头受髡足受刖。bì mén yù yù wú suǒ wèi,rú tóu shòu kūn zú shòu yuè。
扬尻欲作万里行,车已无轮马无軏。yáng kāo yù zuò wàn lǐ xíng,chē yǐ wú lún mǎ wú yuè。
干将生就百练钢,峣峣之齿坚不缺。gàn jiāng shēng jiù bǎi liàn gāng,yáo yáo zhī chǐ jiān bù quē。
年华一耗身渐柔,䰄䰄者须、星星发。nián huá yī hào shēn jiàn róu,sāi sāi zhě xū xīng xīng fā。
冥心思与大化游,蛇困求蜕、蝉求脱。míng xīn sī yǔ dà huà yóu,shé kùn qiú tuì chán qiú tuō。
造物闭我糠覈中,鼠肝虫臂徒生活。zào wù bì wǒ kāng hé zhōng,shǔ gān chóng bì tú shēng huó。
爱我谓我有用身,恶我笑我穷死骨!ài wǒ wèi wǒ yǒu yòng shēn,è wǒ xiào wǒ qióng sǐ gǔ!
我自浑沌随造物,满腔藏有苌弘血。wǒ zì hún dùn suí zào wù,mǎn qiāng cáng yǒu cháng hóng xuè。
世途列子悲湿灰,歧路杨朱泣回辙!shì tú liè zi bēi shī huī,qí lù yáng zhū qì huí zhé!
傀儡新自西洋来,黥钳大为我辈设。guī lěi xīn zì xī yáng lái,qíng qián dà wèi wǒ bèi shè。
我已土苴视功名,时犹衮冕矜阀阅。wǒ yǐ tǔ jū shì gōng míng,shí yóu gǔn miǎn jīn fá yuè。
破坏仁义真穷奇,均输食货亦饕餮。pò huài rén yì zhēn qióng qí,jūn shū shí huò yì tāo tiè。
江湖魏阙同一邱,愿从泥龟作跛鳖!jiāng hú wèi quē tóng yī qiū,yuàn cóng ní guī zuò bǒ biē!

吸烟戏咏

洪繻

九华仙子餐沆瀣,薜荔衣裳芙蓉带。jiǔ huá xiān zi cān hàng xiè,bì lì yī shang fú róng dài。
七宝盘匜百宝床,龙嗡鲸呿天地隘。qī bǎo pán yí bǎi bǎo chuáng,lóng wēng jīng qù tiān dì ài。
葡卜宫中火不衰,樱粟堆里香常在。pú bo gōng zhōng huǒ bù shuāi,yīng sù duī lǐ xiāng cháng zài。
独衔金茎饥凤吭,孤倚玉筱瘦蛟背。dú xián jīn jīng jī fèng kēng,gū yǐ yù xiǎo shòu jiāo bèi。
琼钟瑶席甘露浆,黑雪玄霜紫云霭。qióng zhōng yáo xí gān lù jiāng,hēi xuě xuán shuāng zǐ yún ǎi。
灯闪长鸣窸窣风,斗收佳气氤氲界。dēng shǎn zhǎng míng xī sū fēng,dòu shōu jiā qì yīn yūn jiè。
不夜城中得滥觞,常燃鼎上欣津逮。bù yè chéng zhōng dé làn shāng,cháng rán dǐng shàng xīn jīn dǎi。
癖嗜已同九转丹,创惩未要三年艾。pǐ shì yǐ tóng jiǔ zhuǎn dān,chuàng chéng wèi yào sān nián ài。
曩弃书剑求神仙,仙人谓我须淘汰。nǎng qì shū jiàn qiú shén xiān,xiān rén wèi wǒ xū táo tài。
入尘已似鼠拖肠,离世何望蝉脱蜕!rù chén yǐ shì shǔ tuō cháng,lí shì hé wàng chán tuō tuì!
流连饮啄真籧篨,散诞形骸总疣赘。liú lián yǐn zhuó zhēn qú chú,sàn dàn xíng hái zǒng yóu zhuì。
教我且学不死方,烟霞之里垢尘外。jiào wǒ qiě xué bù sǐ fāng,yān xiá zhī lǐ gòu chén wài。
入山采术兼采芝,青精有饭黄精代。rù shān cǎi shù jiān cǎi zhī,qīng jīng yǒu fàn huáng jīng dài。
愧我尚恋烟火缘,未能绝物待沾丐。kuì wǒ shàng liàn yān huǒ yuán,wèi néng jué wù dài zhān gài。
蕙兰膏后金粟膏,仙人掷米弄狡狯。huì lán gāo hòu jīn sù gāo,xiān rén zhì mǐ nòng jiǎo kuài。
引我漫居大沫天,置身遂入须弥芥。yǐn wǒ màn jū dà mò tiān,zhì shēn suì rù xū mí jiè。
有时卧游上九霄,有时魂游空五内。yǒu shí wò yóu shàng jiǔ xiāo,yǒu shí hún yóu kōng wǔ nèi。
燥吻惟濡陆羽茶,馋情却谢元修菜!zào wěn wéi rú lù yǔ chá,chán qíng què xiè yuán xiū cài!
藉兹冀免俗氛侵,不治未是南山秽。jí zī jì miǎn sú fēn qīn,bù zhì wèi shì nán shān huì。
罗什有道吞乱针,游戏神通何介蒂!luó shén yǒu dào tūn luàn zhēn,yóu xì shén tōng hé jiè dì!
晞发阳阿下大荒,久邻山魈木石怪。xī fā yáng ā xià dà huāng,jiǔ lín shān xiāo mù shí guài。
御气身与造化游,陆地行仙才莫坏!yù qì shēn yǔ zào huà yóu,lù dì xíng xiān cái mò huài!
甜乡休道烂如泥,糟邱须知肉不败。tián xiāng xiū dào làn rú ní,zāo qiū xū zhī ròu bù bài。
与人无闷世无怀,扫愁有帚诗有械。yǔ rén wú mèn shì wú huái,sǎo chóu yǒu zhǒu shī yǒu xiè。
揶揄或谓穷骨头,颠倒拚作尸居态。yé yú huò wèi qióng gǔ tóu,diān dào pàn zuò shī jū tài。
邯郸一枕梦黄粱,洞府三清伸白喙。hán dān yī zhěn mèng huáng liáng,dòng fǔ sān qīng shēn bái huì。
雾液云腋流玉酥,鸾胶凤髓含金薤。wù yè yún yè liú yù sū,luán jiāo fèng suǐ hán jīn xiè。
太乙然火三千年,一吸冲虚无大块。tài yǐ rán huǒ sān qiān nián,yī xī chōng xū wú dà kuài。

悼林乃营并及诸亡友

洪繻

总角之交五、六君,存者如星散如云。zǒng jiǎo zhī jiāo wǔ liù jūn,cún zhě rú xīng sàn rú yún。
如何一年弱一个,数到林逋泪已纷。rú hé yī nián ruò yī gè,shù dào lín bū lèi yǐ fēn。
三施、二张杨、丁、李,其间汝南最超群。sān shī èr zhāng yáng dīng lǐ,qí jiān rǔ nán zuì chāo qún。
令威亦具神仙骨,化鹤一去遗榆枌。lìng wēi yì jù shén xiān gǔ,huà hè yī qù yí yú fén。
又有廖、许及陈、蔡,同安古辈杨鸿文。yòu yǒu liào xǔ jí chén cài,tóng ān gǔ bèi yáng hóng wén。
三水诗人梁钝翁,典型尤遽痛虎贲。sān shuǐ shī rén liáng dùn wēng,diǎn xíng yóu jù tòng hǔ bēn。
其一老者杨广文,溘先朝露谁告存!qí yī lǎo zhě yáng guǎng wén,kè xiān cháo lù shuí gào cún!
及门数子亦堪悯,何笔、洪文并足论。jí mén shù zi yì kān mǐn,hé bǐ hóng wén bìng zú lùn。
临终百里待师友,雾车风马吾宗闻。lín zhōng bǎi lǐ dài shī yǒu,wù chē fēng mǎ wú zōng wén。
邦瘁人亡痛已矣,胡为招尽林皋魂!林君订交尤最早,潦倒无成最蹇屯。bāng cuì rén wáng tòng yǐ yǐ,hú wèi zhāo jǐn lín gāo hún!lín jūn dìng jiāo yóu zuì zǎo,lǎo dào wú chéng zuì jiǎn tún。
遭丧我忝脱骖列,求友君从刎颈抡。zāo sàng wǒ tiǎn tuō cān liè,qiú yǒu jūn cóng wěn jǐng lūn。
往时令兄推善画,古壁下笔烟云分。wǎng shí lìng xiōng tuī shàn huà,gǔ bì xià bǐ yān yún fēn。
墓门宿草今十载,残缣断墨风雨吞。mù mén sù cǎo jīn shí zài,cán jiān duàn mò fēng yǔ tūn。
遗孤虽在殊零落,与君幼子成弟昆。yí gū suī zài shū líng luò,yǔ jūn yòu zi chéng dì kūn。
哀君病不在寝室,吊君死不返里门!如斯逝者如沤幻,使余有泪难手扪。āi jūn bìng bù zài qǐn shì,diào jūn sǐ bù fǎn lǐ mén!rú sī shì zhě rú ōu huàn,shǐ yú yǒu lèi nán shǒu mén。
平生无限知己痛,因君一夜雨倾盆。píng shēng wú xiàn zhī jǐ tòng,yīn jūn yī yè yǔ qīng pén。

荒城秋望

洪繻

偶上城南冈,遥望城东道。ǒu shàng chéng nán gāng,yáo wàng chéng dōng dào。
长林漠漠不见人,夕阳远树连芳草。zhǎng lín mò mò bù jiàn rén,xī yáng yuǎn shù lián fāng cǎo。
八卦山头旧寨平,石虎新遗赵王堡。bā guà shān tóu jiù zhài píng,shí hǔ xīn yí zhào wáng bǎo。
于今辟作游人园,行人凭吊迹如扫。yú jīn pì zuò yóu rén yuán,xíng rén píng diào jì rú sǎo。
俯视城市半已荒,廛店折毁成空场。fǔ shì chéng shì bàn yǐ huāng,chán diàn zhé huǐ chéng kōng chǎng。
昔日飞甍楼观地,今馀乱瓦堠堆傍。xī rì fēi méng lóu guān dì,jīn yú luàn wǎ hòu duī bàng。
废残虽已修,零落尚凄凉。fèi cán suī yǐ xiū,líng luò shàng qī liáng。
无家、无室千馀氓,散为哀鸿之四方。wú jiā wú shì qiān yú máng,sàn wèi āi hóng zhī sì fāng。
回头望大道,大道直如弦。huí tóu wàng dà dào,dà dào zhí rú xián。
中有平民十万田,铲除畎亩无陌阡。zhōng yǒu píng mín shí wàn tián,chǎn chú quǎn mǔ wú mò qiān。
嵯峨见阛市,有伍、有章似方里。cuó é jiàn huán shì,yǒu wǔ yǒu zhāng shì fāng lǐ。
但是烟火万人家,一朝苦雨悲风起。dàn shì yān huǒ wàn rén jiā,yī cháo kǔ yǔ bēi fēng qǐ。
日落无声鸦影多,牧夫樵竖动哀歌。rì luò wú shēng yā yǐng duō,mù fū qiáo shù dòng āi gē。
无限沧桑经海岛,那堪荆棘遍山河!wú xiàn cāng sāng jīng hǎi dǎo,nà kān jīng jí biàn shān hé!

忆昔日航海感赋

洪繻

忆昔饱帆出台湾,一瞥已过澎湖间。yì xī bǎo fān chū tái wān,yī piē yǐ guò pēng hú jiān。
千里、万里海色尽,又看山色入闽山。qiān lǐ wàn lǐ hǎi sè jǐn,yòu kàn shān sè rù mǐn shān。
山山重叠虎门关,束缚波涛锁烟鬟。shān shān zhòng dié hǔ mén guān,shù fù bō tāo suǒ yān huán。
茫茫一海枕群峦,入港豁露青山颜。máng máng yī hǎi zhěn qún luán,rù gǎng huō lù qīng shān yán。
高台峻垒枪炮环,战场已过馀疮瘢。gāo tái jùn lěi qiāng pào huán,zhàn chǎng yǐ guò yú chuāng bān。
城郭险距青天半,制船巨厂成市阛。chéng guō xiǎn jù qīng tiān bàn,zhì chuán jù chǎng chéng shì huán。
我时停泊泛小艇,登山四顾天地宽。wǒ shí tíng pō fàn xiǎo tǐng,dēng shān sì gù tiān dì kuān。
风雨独凭酒楼望,烟波忽送千舟还。fēng yǔ dú píng jiǔ lóu wàng,yān bō hū sòng qiān zhōu hái。
一夕乘流向闽郭,钓龙台古壁巑岏。yī xī chéng liú xiàng mǐn guō,diào lóng tái gǔ bì cuán wán。
泉亭茶榭闻歌管,楚些越歈杂悲欢。quán tíng chá xiè wén gē guǎn,chǔ xiē yuè yú zá bēi huān。
出闱夜上乌石冈,中秋城月大于盘。chū wéi yè shàng wū shí gāng,zhōng qiū chéng yuè dà yú pán。
望月兴阑长太息,何时获遍五岳看!wàng yuè xīng lán zhǎng tài xī,hé shí huò biàn wǔ yuè kàn!
浙、吴咫尺不能到,秦、蜀微茫更无端。zhè wú zhǐ chǐ bù néng dào,qín shǔ wēi máng gèng wú duān。
是时人物乐升平,未料沧桑有翻澜。shì shí rén wù lè shēng píng,wèi liào cāng sāng yǒu fān lán。
胸中私愿冀一遂,要当骑鹤上长安。xiōng zhōng sī yuàn jì yī suì,yào dāng qí hè shàng zhǎng ān。
岂知此景犹眼前,闽城不到十馀年。qǐ zhī cǐ jǐng yóu yǎn qián,mǐn chéng bù dào shí yú nián。
瀛海已变千桑田,埋头顿似藏九渊。yíng hǎi yǐ biàn qiān sāng tián,mái tóu dùn shì cáng jiǔ yuān。
一望江山色如赭,每闻花鸟泪犹泉。yī wàng jiāng shān sè rú zhě,měi wén huā niǎo lèi yóu quán。
莽莽市朝落残局,沈沈人世随逝川。mǎng mǎng shì cháo luò cán jú,shěn shěn rén shì suí shì chuān。
投河已愧申屠狄,蹈海尤惭鲁仲连!tóu hé yǐ kuì shēn tú dí,dǎo hǎi yóu cán lǔ zhòng lián!
亦欲化鹤归辽天,辽东华表迷荒阡。yì yù huà hè guī liáo tiān,liáo dōng huá biǎo mí huāng qiān。
当时犹自悲落拓,只今何处伤沦涟!dāng shí yóu zì bēi luò tuò,zhǐ jīn hé chù shāng lún lián!
盛衰兴废真一瞬,回头万事云霄悬。shèng shuāi xīng fèi zhēn yī shùn,huí tóu wàn shì yún xiāo xuán。
往迹旧游何可问?海上日日扬尘烟。wǎng jì jiù yóu hé kě wèn?hǎi shàng rì rì yáng chén yān。

与金陵士人话所过山水

洪繻

我居海外蓬山间,蓬莱海浅湾复湾。wǒ jū hǎi wài péng shān jiān,péng lái hǎi qiǎn wān fù wān。
有山、有水无佳窟,听风、听雨愁心颜。yǒu shān yǒu shuǐ wú jiā kū,tīng fēng tīng yǔ chóu xīn yán。
闻道江乡是佳处,烟花如海莺啼曙。wén dào jiāng xiāng shì jiā chù,yān huā rú hǎi yīng tí shǔ。
但恨违隔万重山,骑鹤扬州无路去!dàn hèn wéi gé wàn zhòng shān,qí hè yáng zhōu wú lù qù!
意境频频入梦中,非游浙北即江东。yì jìng pín pín rù mèng zhōng,fēi yóu zhè běi jí jiāng dōng。
拄杖依稀三楚月,乘流仿佛五湖风。zhǔ zhàng yī xī sān chǔ yuè,chéng liú fǎng fú wǔ hú fēng。
今日遇子中华至,山川都作枕中记。jīn rì yù zi zhōng huá zhì,shān chuān dōu zuò zhěn zhōng jì。
虎踞龙蟠北固亭,鹤归凤去南屏寺。hǔ jù lóng pán běi gù tíng,hè guī fèng qù nán píng sì。
水竹三分月二分,君家正在江南村。shuǐ zhú sān fēn yuè èr fēn,jūn jiā zhèng zài jiāng nán cūn。
丹枫远远秋开径,黄叶萧萧昼闭门。dān fēng yuǎn yuǎn qiū kāi jìng,huáng yè xiāo xiāo zhòu bì mén。
秣陵居士西陵客,有时苕霅为浮宅。mò líng jū shì xī líng kè,yǒu shí sháo zhà wèi fú zhái。
郭外常看四明峰,剡中遥拥千溪碧。guō wài cháng kàn sì míng fēng,shàn zhōng yáo yōng qiān xī bì。
适兴即登旧酒楼,莼羹鱼脍楼上头。shì xīng jí dēng jiù jiǔ lóu,chún gēng yú kuài lóu shàng tóu。
苦竹城西人似水,富春江上月如钩。kǔ zhú chéng xī rén shì shuǐ,fù chūn jiāng shàng yuè rú gōu。
斯景窃思分一半,君忆家乡遂三叹!寻亲身带岛夷烟,作客舟居沧海岸。sī jǐng qiè sī fēn yī bàn,jūn yì jiā xiāng suì sān tàn!xún qīn shēn dài dǎo yí yān,zuò kè zhōu jū cāng hǎi àn。
座中对语各婆娑,沃洲外有汉山河。zuò zhōng duì yǔ gè pó suō,wò zhōu wài yǒu hàn shān hé。
何时收入黄图里?鹿耳、鸡笼岛屿多!hé shí shōu rù huáng tú lǐ?lù ěr jī lóng dǎo yǔ duō!

闲居书事兼述怀

洪繻

富贵可轾亦可轩,贫贱居后如居前。fù guì kě zhì yì kě xuān,pín jiàn jū hòu rú jū qián。
夙昔摊书拥万卷,铭功直欲上燕然。sù xī tān shū yōng wàn juǎn,míng gōng zhí yù shàng yàn rán。
有时萧寺划齑饭,魂梦复在韩、范边。yǒu shí xiāo sì huà jī fàn,hún mèng fù zài hán fàn biān。
不然著述老一世,「东观馀论」、「南华篇」。bù rán zhù shù lǎo yī shì,dōng guān yú lùn nán huá piān。
胡为浮沉至今日,海屋之畔沧桑田。hú wèi fú chén zhì jīn rì,hǎi wū zhī pàn cāng sāng tián。
负郭洛阳非二顷,耦耕河渚乏一椽!fù guō luò yáng fēi èr qǐng,ǒu gēng hé zhǔ fá yī chuán!
假与沮溺为伴侣,催敲箕敛来熬煎。jiǎ yǔ jǔ nì wèi bàn lǚ,cuī qiāo jī liǎn lái áo jiān。
新丝未足供洋税,新谷何能办户钱!xīn sī wèi zú gōng yáng shuì,xīn gǔ hé néng bàn hù qián!
东家养犬罚里布,西家捕鼠输府泉。dōng jiā yǎng quǎn fá lǐ bù,xī jiā bǔ shǔ shū fǔ quán。
警吏穿门时入室,圆木警枕难安眠。jǐng lì chuān mén shí rù shì,yuán mù jǐng zhěn nán ān mián。
桃园无处居渔父,梅市何地容神仙!邱山华屋尽零落,逃氓废圃馀荒阡。táo yuán wú chù jū yú fù,méi shì hé dì róng shén xiān!qiū shān huá wū jǐn líng luò,táo máng fèi pǔ yú huāng qiān。
暂时读书把耒耜,如登雪岭披黄绵。zàn shí dú shū bǎ lěi sì,rú dēng xuě lǐng pī huáng mián。
闭门深夜慕怀、葛,挑灯课子开韦编。bì mén shēn yè mù huái gé,tiāo dēng kè zi kāi wéi biān。
五经、五典如日月,肯为乱世相轻捐!逍遥世外亦一计,自颠、自倒忘倒悬。wǔ jīng wǔ diǎn rú rì yuè,kěn wèi luàn shì xiāng qīng juān!xiāo yáo shì wài yì yī jì,zì diān zì dào wàng dào xuán。
惟怜一生怀壮志,经术、经济成虚诠!糜烂尘寰无净土,隔篱何点聊穷年。wéi lián yī shēng huái zhuàng zhì,jīng shù jīng jì chéng xū quán!mí làn chén huán wú jìng tǔ,gé lí hé diǎn liáo qióng nián。
星槎倘可天上泛,凿空窃愿随张骞。xīng chá tǎng kě tiān shàng fàn,záo kōng qiè yuàn suí zhāng qiān。
造物彼苍何阨我,土人桃梗相为缘!zào wù bǐ cāng hé è wǒ,tǔ rén táo gěng xiāng wèi yuán!
不知何时堪解脱,骈枝大块殇彭篯,胚胎或免天帙缠。bù zhī hé shí kān jiě tuō,pián zhī dà kuài shāng péng jiān,pēi tāi huò miǎn tiān zhì chán。

送客归浙

洪繻

浙东此去三千里,海上蓬莱隔弱水。zhè dōng cǐ qù sān qiān lǐ,hǎi shàng péng lái gé ruò shuǐ。
君归正值鲈鲙时,轮船一日秋风起。jūn guī zhèng zhí lú kuài shí,lún chuán yī rì qiū fēng qǐ。
钱塘八月潮头高,君归好趁曲江涛。qián táng bā yuè cháo tóu gāo,jūn guī hǎo chèn qū jiāng tāo。
旧时范蠡浮舟处,未似君跨海上鳌。jiù shí fàn lí fú zhōu chù,wèi shì jūn kuà hǎi shàng áo。
与君相逢在顷刻,与君别离成夙昔。yǔ jūn xiāng féng zài qǐng kè,yǔ jūn bié lí chéng sù xī。
寄语中原乐土人,莫作海岛居夷客!jì yǔ zhōng yuán lè tǔ rén,mò zuò hǎi dǎo jū yí kè!
君居武林山水乡,西湖绿柳接红樯。jūn jū wǔ lín shān shuǐ xiāng,xī hú lǜ liǔ jiē hóng qiáng。
山阴饮禊兰溪曲,风渚渔陶苕水傍。shān yīn yǐn xì lán xī qū,fēng zhǔ yú táo sháo shuǐ bàng。
我居局促海山畔,山花、山鸟纷愁乱。wǒ jū jú cù hǎi shān pàn,shān huā shān niǎo fēn chóu luàn。
鞭扑追呼过虎苛,茧丝抽索如鱼烂。biān pū zhuī hū guò hǔ kē,jiǎn sī chōu suǒ rú yú làn。
年来山水益萧条,山林斮赭如焚烧。nián lái shān shuǐ yì xiāo tiáo,shān lín cuò zhě rú fén shāo。
四海五湖深锁闭,千峰万嶂空嶕峣。sì hǎi wǔ hú shēn suǒ bì,qiān fēng wàn zhàng kōng jiāo yáo。
乘风我欲随君去,葛洪未备移家具。chéng fēng wǒ yù suí jūn qù,gé hóng wèi bèi yí jiā jù。
神仙暂作陆沈身,日月漫迟夸父步!shén xiān zàn zuò lù shěn shēn,rì yuè màn chí kuā fù bù!
登高遥望云海东,浮帆一点暮天红。dēng gāo yáo wàng yún hǎi dōng,fú fān yī diǎn mù tiān hóng。
知君亦有烟霞窟,他日相寻钓浦中。zhī jūn yì yǒu yān xiá kū,tā rì xiāng xún diào pǔ zhōng。

题近人所作「桃源问答游叙文」后

洪繻

传说桃源时避秦,千年一到武陵人。chuán shuō táo yuán shí bì qín,qiān nián yī dào wǔ líng rén。
鸡犬鲜逢山外物,桑麻未识世间春。jī quǎn xiān féng shān wài wù,sāng má wèi shí shì jiān chūn。
兵燹徵徭是何事,问津逝者葛天民。bīng xiǎn zhēng yáo shì hé shì,wèn jīn shì zhě gé tiān mín。
源里遗民纷纷说,秦时苛政如火热。yuán lǐ yí mín fēn fēn shuō,qín shí kē zhèng rú huǒ rè。
六国子孙多系累,天下儒生半坑杀。liù guó zi sūn duō xì lèi,tiān xià rú shēng bàn kēng shā。
男儿负剑到长城,妇女纫针入南越。nán ér fù jiàn dào zhǎng chéng,fù nǚ rèn zhēn rù nán yuè。
我闻斯语犹未终,秦民怒发冲冠中。wǒ wén sī yǔ yóu wèi zhōng,qín mín nù fā chōng guān zhōng。
秦时纲纪虽近暴,惨惨犹存华夏风。qín shí gāng jì suī jìn bào,cǎn cǎn yóu cún huá xià fēng。
百年礼乐未崩坏,三代车书尚遵同。bǎi nián lǐ lè wèi bēng huài,sān dài chē shū shàng zūn tóng。
以暴衡暴祇百一,秦罪已是邱山崇。yǐ bào héng bào qí bǎi yī,qín zuì yǐ shì qiū shān chóng。
岂似我今□化外,非法横施来自郐。qǐ shì wǒ jīn huà wài,fēi fǎ héng shī lái zì kuài。
刀锯日日供牺牲,鞭扑朝朝催课最。dāo jù rì rì gōng xī shēng,biān pū cháo cháo cuī kè zuì。
无丝、无苗亦税科,有丁、有户皆头会。wú sī wú miáo yì shuì kē,yǒu dīng yǒu hù jiē tóu huì。
俎豆古风弃弁髦,衣服新制留蛮襘。zǔ dòu gǔ fēng qì biàn máo,yī fú xīn zhì liú mán guì。
神山千里尽沦胥,文物一朝随芜秽。shén shān qiān lǐ jǐn lún xū,wén wù yī cháo suí wú huì。
穷奇食人口有牙,蚩尤为兽翅生背。qióng qí shí rén kǒu yǒu yá,chī yóu wèi shòu chì shēng bèi。
相逢不作同等看,胡髡越裸丑周冠。xiāng féng bù zuò tóng děng kàn,hú kūn yuè luǒ chǒu zhōu guān。
颠倒天行无历纪,邱虚郡县有戈干。diān dào tiān xíng wú lì jì,qiū xū jùn xiàn yǒu gē gàn。
饥饿夷、齐失薇蕨,艰难黄绮在商山。jī è yí qí shī wēi jué,jiān nán huáng qǐ zài shāng shān。
秦时容得桃源在,桃源经今亦迁改。qín shí róng dé táo yuán zài,táo yuán jīng jīn yì qiān gǎi。
忽荒净土与仙津,阨窄五洲兼四海。hū huāng jìng tǔ yǔ xiān jīn,è zhǎi wǔ zhōu jiān sì hǎi。
秦人今更去遥遥,惆怅渔郎不相待!qín rén jīn gèng qù yáo yáo,chóu chàng yú láng bù xiāng dài!

看山写怀

洪繻

我居市廛间,恨无青山绿水环。wǒ jū shì chán jiān,hèn wú qīng shān lǜ shuǐ huán。
山人在山里,日夕峰峦烟雾起。shān rén zài shān lǐ,rì xī fēng luán yān wù qǐ。
山人对山不解吟,孤负山水有清音。shān rén duì shān bù jiě yín,gū fù shān shuǐ yǒu qīng yīn。
我生能诗乏山住,失却画本无佳句。wǒ shēng néng shī fá shān zhù,shī què huà běn wú jiā jù。
倚楼遥望翠微巅,春来、春去迷红树。yǐ lóu yáo wàng cuì wēi diān,chūn lái chūn qù mí hóng shù。
座中有客话山容,山东有竹西有松。zuò zhōng yǒu kè huà shān róng,shān dōng yǒu zhú xī yǒu sōng。
山村月出催沽酒,山寺云封闻打钟。shān cūn yuè chū cuī gū jiǔ,shān sì yún fēng wén dǎ zhōng。
泉声鸟语供清听,昏曙阴晴尽诗兴。quán shēng niǎo yǔ gōng qīng tīng,hūn shǔ yīn qíng jǐn shī xīng。
安得移居入深山,登山看海澄如镜。ān dé yí jū rù shēn shān,dēng shān kàn hǎi chéng rú jìng。
山人阻我莫移家,山中无虎有苛政。shān rén zǔ wǒ mò yí jiā,shān zhōng wú hǔ yǒu kē zhèng。
城市尘埃不易居,山林徭役亦难应。chéng shì chén āi bù yì jū,shān lín yáo yì yì nán yīng。
丹灶无宽宏景庐,蓬蒿还隘羊求径。dān zào wú kuān hóng jǐng lú,péng hāo hái ài yáng qiú jìng。
不须歌啸慕渔樵,万水千山鲜干净。bù xū gē xiào mù yú qiáo,wàn shuǐ qiān shān xiān gàn jìng。

近年薄置田亩,拟待拙著集成,变鬻以供剞劂。特恐所作不值一文,不免詅痴符之诮也。诗以志之

洪繻

吾也作诗豫买田,为口腹计谋朝饘。wú yě zuò shī yù mǎi tián,wèi kǒu fù jì móu cháo zhān。
他日诗成待传后,吾卖吾产刊遗编。tā rì shī chéng dài chuán hòu,wú mài wú chǎn kān yí biān。
此志非奢良易遂,此笔再支三十年。cǐ zhì fēi shē liáng yì suì,cǐ bǐ zài zhī sān shí nián。
古人名山俟友声,韩公学有欧公延。gǔ rén míng shān qí yǒu shēng,hán gōng xué yǒu ōu gōng yán。
张为曾诩奉白佛,李洞亦闻铸浪仙。zhāng wèi céng xǔ fèng bái fú,lǐ dòng yì wén zhù làng xiān。
今人爱才非昔比,龙华会乏香火缘。jīn rén ài cái fēi xī bǐ,lóng huá huì fá xiāng huǒ yuán。
同时或邀众口谤,异时安望众目怜!「太玄」子云当瓿覆,「春秋」吕氏空门悬。tóng shí huò yāo zhòng kǒu bàng,yì shí ān wàng zhòng mù lián!tài xuán zi yún dāng bù fù,chūn qiū lǚ shì kōng mén xuán。
况余诗文求自适,不期众好宁非偏!冰心自携冰一卷,古调独弹古七弦。kuàng yú shī wén qiú zì shì,bù qī zhòng hǎo níng fēi piān!bīng xīn zì xié bīng yī juǎn,gǔ diào dú dàn gǔ qī xián。
高希万载羲皇上,旷游八极鸿蒙先。gāo xī wàn zài xī huáng shàng,kuàng yóu bā jí hóng méng xiān。
放笔洪涛走淜湃,冥心造化归镵镌。fàng bǐ hóng tāo zǒu píng pài,míng xīn zào huà guī chán juān。
咸韶欲招里耳听,如置石鼓伶人前。xián sháo yù zhāo lǐ ěr tīng,rú zhì shí gǔ líng rén qián。
倘售鼠璞自炫异,或怀燕石私蹁跹。tǎng shòu shǔ pú zì xuàn yì,huò huái yàn shí sī pián xiān。
千金换取麻沙版,如珠弹雀玉抛砖。qiān jīn huàn qǔ má shā bǎn,rú zhū dàn què yù pāo zhuān。
况破百亩灾梨枣,实益枉为虚名捐。kuàng pò bǎi mǔ zāi lí zǎo,shí yì wǎng wèi xū míng juān。
繄余名心终不死,子孙之计非所牵。yī yú míng xīn zhōng bù sǐ,zi sūn zhī jì fēi suǒ qiān。
阡陌连云亦安用,城南二顷更戋戋。qiān mò lián yún yì ān yòng,chéng nán èr qǐng gèng jiān jiān。
有诗有文堪掷地,无衣无食足登天。yǒu shī yǒu wén kān zhì dì,wú yī wú shí zú dēng tiān。
王充或作枕中秘,桓谭有待身后传。wáng chōng huò zuò zhěn zhōng mì,huán tán yǒu dài shēn hòu chuán。
吾书不胫走天壤,室中遑恤灶无烟。wú shū bù jìng zǒu tiān rǎng,shì zhōng huáng xù zào wú yān。
惟愁白傅将笑人,诗成未得鸡林钱!wéi chóu bái fù jiāng xiào rén,shī chéng wèi dé jī lín qián!

生圹诗歌第八,即以为跋,并靳谢老

洪繻

我与谢君尚生面,号咷尺素修相见。wǒ yǔ xiè jūn shàng shēng miàn,hào táo chǐ sù xiū xiāng jiàn。
托友来求生圹诗,要余当作生刍奠!tuō yǒu lái qiú shēng kuàng shī,yào yú dāng zuò shēng chú diàn!
笑君欲听雍门琴,笑君不来谀墓金。xiào jūn yù tīng yōng mén qín,xiào jūn bù lái yú mù jīn。
只鸡斗酒桥公事,异时腹痛莫相侵!zhǐ jī dòu jiǔ qiáo gōng shì,yì shí fù tòng mò xiāng qīn!
我非食友非死友,平生未剪庾郎韭。wǒ fēi shí yǒu fēi sǐ yǒu,píng shēng wèi jiǎn yǔ láng jiǔ。
如何表圣携鸾台,竟望原壤歌狸首!rú hé biǎo shèng xié luán tái,jìng wàng yuán rǎng gē lí shǒu!
闻名墓下独优游,山中猿鹤自春秋。wén míng mù xià dú yōu yóu,shān zhōng yuán hè zì chūn qiū。
谢安不与人同乐,谢敷偏欲人同忧。xiè ān bù yǔ rén tóng lè,xiè fū piān yù rén tóng yōu。
稽康日日惟养生,范燮时时复求死。jī kāng rì rì wéi yǎng shēng,fàn xiè shí shí fù qiú sǐ。
山川尚悲陵谷迁,人物岂有安全理!shān chuān shàng bēi líng gǔ qiān,rén wù qǐ yǒu ān quán lǐ!
一笑张融欲凌云,手执「法华」与老君。yī xiào zhāng róng yù líng yún,shǒu zhí fǎ huá yǔ lǎo jūn。
君藉我诗或不朽,我嗥君返倘无魂!jūn jí wǒ shī huò bù xiǔ,wǒ háo jūn fǎn tǎng wú hún!
自昔诔铭关素行,必待盖棺论乃定。zì xī lěi míng guān sù xíng,bì dài gài guān lùn nǎi dìng。
谢老依然肉食身,奈何丐我虞歌赠!xiè lǎo yī rán ròu shí shēn,nài hé gài wǒ yú gē zèng!
我欲向君一呜呼,奈君健啖颜如朱!骨相未是枯髅枯,肉相宁比臞仙臞!wǒ yù xiàng jūn yī wū hū,nài jūn jiàn dàn yán rú zhū!gǔ xiāng wèi shì kū lóu kū,ròu xiāng níng bǐ qú xiān qú!
我欲向君试调笑,墟墓之间又宜吊。wǒ yù xiàng jūn shì diào xiào,xū mù zhī jiān yòu yí diào。
真卿旷达虽可思,方朔诙谐殊未妙。zhēn qīng kuàng dá suī kě sī,fāng shuò huī xié shū wèi miào。
占星我非大王公,君非岁星亦难料。zhàn xīng wǒ fēi dà wáng gōng,jūn fēi suì xīng yì nán liào。
漫储一腔块垒词,借君一抔浇一卮。màn chǔ yī qiāng kuài lěi cí,jiè jūn yī póu jiāo yī zhī。
及今未泣洹水玉,劝君且进商山芝!jí jīn wèi qì huán shuǐ yù,quàn jūn qiě jìn shāng shān zhī!

米贱感赋

洪繻

曩者我未有田时,米贵如珠难作糜。nǎng zhě wǒ wèi yǒu tián shí,mǐ guì rú zhū nán zuò mí。
今时我有田数亩,米贱无从易升斗。jīn shí wǒ yǒu tián shù mǔ,mǐ jiàn wú cóng yì shēng dòu。
米贵我昔为伤心,民贫恨天不雨金。mǐ guì wǒ xī wèi shāng xīn,mín pín hèn tiān bù yǔ jīn。
米贱我今夜长叹,租入难供赋税半。mǐ jiàn wǒ jīn yè zhǎng tàn,zū rù nán gōng fù shuì bàn。
赋税如何底许多?中田今升十倍科。fù shuì rú hé dǐ xǔ duō?zhōng tián jīn shēng shí bèi kē。
正税之外有附税,税外加派更繁苛。zhèng shuì zhī wài yǒu fù shuì,shuì wài jiā pài gèng fán kē。
犹幸今年歌大有,无钱有米可糊口。yóu xìng jīn nián gē dà yǒu,wú qián yǒu mǐ kě hú kǒu。
倘或年时遇半荒,村南村北皆饿叟。tǎng huò nián shí yù bàn huāng,cūn nán cūn běi jiē è sǒu。
但是农家今亦艰,买牛雇直钱如山。dàn shì nóng jiā jīn yì jiān,mǎi niú gù zhí qián rú shān。
有米贱粜须官检,玉粒难入东洋关。yǒu mǐ jiàn tiào xū guān jiǎn,yù lì nán rù dōng yáng guān。
农家租户何须苦,催科刻日严如虎。nóng jiā zū hù hé xū kǔ,cuī kē kè rì yán rú hǔ。
无田亦有人口徵,百物锥端皆榷估。wú tián yì yǒu rén kǒu zhēng,bǎi wù zhuī duān jiē què gū。

书次儿槱十四岁所作史论后

洪繻

时势变迁一至此,读书今已无种子。shí shì biàn qiān yī zhì cǐ,dú shū jīn yǐ wú zhǒng zi。
仁义道德等籧篨,粪土「五经」、「廿四史」。rén yì dào dé děng qú chú,fèn tǔ wǔ jīng niàn sì shǐ。
吾儿闭门读典坟,吾与汝作羲皇人。wú ér bì mén dú diǎn fén,wú yǔ rǔ zuò xī huáng rén。
世风不染欧、非、美,时事遑知魏、晋、秦!shì fēng bù rǎn ōu fēi měi,shí shì huáng zhī wèi jìn qín!
姑从故纸讨生活,三国、六朝最樛葛。gū cóng gù zhǐ tǎo shēng huó,sān guó liù cháo zuì jiū gé。
英雄竖子一刹那,氐、羯、匈奴况豪末!yīng xióng shù zi yī shā nà,dī jié xiōng nú kuàng háo mò!
汝幼读书慧眼悬,他时见异勿思迁!经济吁谟获机括,新法西学皆蹄筌。rǔ yòu dú shū huì yǎn xuán,tā shí jiàn yì wù sī qiān!jīng jì xū mó huò jī kuò,xīn fǎ xī xué jiē tí quán。
此间教人限等级,有如蛣蜣宝丸粒。cǐ jiān jiào rén xiàn děng jí,yǒu rú qī qiāng bǎo wán lì。
吾家幸不随步趋,汝辈惟当安诵习!wú jiā xìng bù suí bù qū,rǔ bèi wéi dāng ān sòng xí!
闻道中原大改更,用夷入夏日勾萌。wén dào zhōng yuán dà gǎi gèng,yòng yí rù xià rì gōu méng。
不信秦嬴遗祸火,至今商、洛发儒坑。bù xìn qín yíng yí huò huǒ,zhì jīn shāng luò fā rú kēng。
我自不求同时世,授汝一经为一艺。wǒ zì bù qiú tóng shí shì,shòu rǔ yī jīng wèi yī yì。
仕夷早已鄙刘殷,猾夏今更轻后羿。shì yí zǎo yǐ bǐ liú yīn,huá xià jīn gèng qīng hòu yì。
屈指于今十八秋,阅人阅世真蜉蝣。qū zhǐ yú jīn shí bā qiū,yuè rén yuè shì zhēn fú yóu。
河山百战蛮蜗角,寰海千邦楚沐猴。hé shān bǎi zhàn mán wō jiǎo,huán hǎi qiān bāng chǔ mù hóu。
人才今生殊抑塞,有如黄杨当闰厄。rén cái jīn shēng shū yì sāi,yǒu rú huáng yáng dāng rùn è。
苏轼愿儿为八慈,陶潜训子望三益!sū shì yuàn ér wèi bā cí,táo qián xùn zi wàng sān yì!
海外方今禁读书,乃公将史作菑畬。hǎi wài fāng jīn jìn dú shū,nǎi gōng jiāng shǐ zuò zāi shē。
治身、治世知治乱,一编何止伴闲居!zhì shēn zhì shì zhī zhì luàn,yī biān hé zhǐ bàn xián jū!

过彰化废公园感赋

洪繻

古榕寥落杂枯树,喷地一泉自东注。gǔ róng liáo luò zá kū shù,pēn dì yī quán zì dōng zhù。
泉间茅舍覆僵石,水外疏杨当狭路。quán jiān máo shě fù jiāng shí,shuǐ wài shū yáng dāng xiá lù。
野鸟时时啼向人,园林无主飞灰尘。yě niǎo shí shí tí xiàng rén,yuán lín wú zhǔ fēi huī chén。
到处病藜成瘦腊,入围荒草溷残茵。dào chù bìng lí chéng shòu là,rù wéi huāng cǎo hùn cán yīn。
游人来往悲丘壑,梧桐脱皮筠脱箨。yóu rén lái wǎng bēi qiū hè,wú tóng tuō pí yún tuō tuò。
两部曾无给廪蛙,一庭岂有乘轩鹤!liǎng bù céng wú gěi lǐn wā,yī tíng qǐ yǒu chéng xuān hè!
年来我过东郭门,郭外人家半空村。nián lái wǒ guò dōng guō mén,guō wài rén jiā bàn kōng cūn。
郭内人家半旷原,破碎门墙鸟雀喧。guō nèi rén jiā bàn kuàng yuán,pò suì mén qiáng niǎo què xuān。
其他凋零不可道,其故瑰怪良可言!自从事事效欧、美,街衢方罫划井里。qí tā diāo líng bù kě dào,qí gù guī guài liáng kě yán!zì cóng shì shì xiào ōu měi,jiē qú fāng guà huà jǐng lǐ。
游吉毁家为当途,晏婴徙宅因近市。yóu jí huǐ jiā wèi dāng tú,yàn yīng xǐ zhái yīn jìn shì。
即看此地辟游场,小害亦同花石纲。jí kàn cǐ dì pì yóu chǎng,xiǎo hài yì tóng huā shí gāng。
一草一木尽民力,有台有观皆民房。yī cǎo yī mù jǐn mín lì,yǒu tái yǒu guān jiē mín fáng。
谬云此事同民乐,一夫为乐万夫哭。miù yún cǐ shì tóng mín lè,yī fū wèi lè wàn fū kū。
黔首家家戴覆盆,金钱日日填卢谷。qián shǒu jiā jiā dài fù pén,jīn qián rì rì tián lú gǔ。
有人蒙羞像范铜,民膏民血涂身红。yǒu rén méng xiū xiàng fàn tóng,mín gāo mín xuè tú shēn hóng。
此间差喜无此像,可怜尚带东洋风!就中园景方增筑,已无佳处豁心目。cǐ jiān chà xǐ wú cǐ xiàng,kě lián shàng dài dōng yáng fēng!jiù zhōng yuán jǐng fāng zēng zhù,yǐ wú jiā chù huō xīn mù。
况当官署纷奕棋,不免童山随翻覆。kuàng dāng guān shǔ fēn yì qí,bù miǎn tóng shān suí fān fù。
如今山水已邱墟,纤风缺月亦无馀。rú jīn shān shuǐ yǐ qiū xū,xiān fēng quē yuè yì wú yú。
园中不见三分竹,园外空过独辇车。yuán zhōng bù jiàn sān fēn zhú,yuán wài kōng guò dú niǎn chē。

有感书臆

洪繻

平生豪气未一唾,蓦地惊人乾坤破。píng shēng háo qì wèi yī tuò,mò dì jīng rén qián kūn pò。
胸中五狱何时平,囊里一锥已先挫。xiōng zhōng wǔ yù hé shí píng,náng lǐ yī zhuī yǐ xiān cuò。
忆昔少年意气奇,赤手欲缚蛟鼍螭。yì xī shǎo nián yì qì qí,chì shǒu yù fù jiāo tuó chī。
潜移岱华翻大海,旦夕饮马东溟池。qián yí dài huá fān dà hǎi,dàn xī yǐn mǎ dōng míng chí。
区区心事托毫素,贾生万言、曹七步。qū qū xīn shì tuō háo sù,jiǎ shēng wàn yán cáo qī bù。
厥词一放走轰霆,并并二豪惊顾兔。jué cí yī fàng zǒu hōng tíng,bìng bìng èr háo jīng gù tù。
琳琅蚀月千明珠,翕霞九尺珊瑚株。lín láng shí yuè qiān míng zhū,xī xiá jiǔ chǐ shān hú zhū。
沈埋黄土一千丈,犹与丰城剑气俱。shěn mái huáng tǔ yī qiān zhàng,yóu yǔ fēng chéng jiàn qì jù。
一朝海水湮旸谷,方壶沦入鲸鱼腹。yī cháo hǎi shuǐ yān yáng gǔ,fāng hú lún rù jīng yú fù。
娲皇竟断六鳌维,龙母坐看万鲛哭!wā huáng jìng duàn liù áo wéi,lóng mǔ zuò kàn wàn jiāo kū!
此时惨甚幽九渊,倏忽星周二十年。cǐ shí cǎn shén yōu jiǔ yuān,shū hū xīng zhōu èr shí nián。
玄黄有血膏原野,冥漠无知怨昊天!xuán huáng yǒu xuè gāo yuán yě,míng mò wú zhī yuàn hào tiān!
我比苌枝漫猗傩,寒暑如邮日如火。wǒ bǐ cháng zhī màn yī nuó,hán shǔ rú yóu rì rú huǒ。
久拚斯世混伧荒,岂与外人为蜾蠃!jiǔ pàn sī shì hùn cāng huāng,qǐ yǔ wài rén wèi guǒ luǒ!
却叹樗材寿此身,千秋万古一微尘。què tàn chū cái shòu cǐ shēn,qiān qiū wàn gǔ yī wēi chén。
未来衰老病死苦,先是支离臃肿人。wèi lái shuāi lǎo bìng sǐ kǔ,xiān shì zhī lí yōng zhǒng rén。
人生末路竟如此,不作龙头作狗尾。rén shēng mò lù jìng rú cǐ,bù zuò lóng tóu zuò gǒu wěi。
纵教扬子传「太玄」,已似马公成腐史!zòng jiào yáng zi chuán tài xuán,yǐ shì mǎ gōng chéng fǔ shǐ!

题次儿槱诗文卷

洪繻

怪汝作诗如作画,笔扫风云驱百怪。guài rǔ zuò shī rú zuò huà,bǐ sǎo fēng yún qū bǎi guài。
爱汝作文如作诗,潘江、陆海有馀漪。ài rǔ zuò wén rú zuò shī,pān jiāng lù hǎi yǒu yú yī。
郑虔名成老画师,传作未见垂当时。zhèng qián míng chéng lǎo huà shī,chuán zuò wèi jiàn chuí dāng shí。
王维有画兼有诗,绝妙未见兼文词。wáng wéi yǒu huà jiān yǒu shī,jué miào wèi jiàn jiān wén cí。
古人专精在一艺,不尚夸多尚传世。gǔ rén zhuān jīng zài yī yì,bù shàng kuā duō shàng chuán shì。
画虎一事倘无成,鼫鼠五能亦俱赘。huà hǔ yī shì tǎng wú chéng,shí shǔ wǔ néng yì jù zhuì。
吾儿可有兼人才,行年十四、十五才。wú ér kě yǒu jiān rén cái,xíng nián shí sì shí wǔ cái。
天赋汝能天禀粹,天富汝年天骨开。tiān fù rǔ néng tiān bǐng cuì,tiān fù rǔ nián tiān gǔ kāi。
儿乎多能吾所许,儿乎末艺吾不与。ér hū duō néng wú suǒ xǔ,ér hū mò yì wú bù yǔ。
文章要须气节高,文学尤须经济举。wén zhāng yào xū qì jié gāo,wén xué yóu xū jīng jì jǔ。
乱世人才安足多,扣牛宁戚徒悲歌!台海波涛今漆黑,中华世界方蹉跎。luàn shì rén cái ān zú duō,kòu niú níng qī tú bēi gē!tái hǎi bō tāo jīn qī hēi,zhōng huá shì jiè fāng cuō tuó。
吾今与汝守蓬荜,吾老一任东隅失。wú jīn yǔ rǔ shǒu péng bì,wú lǎo yī rèn dōng yú shī。
望汝怀器伏人间,或□扶桑作晓日!wàng rǔ huái qì fú rén jiān,huò fú sāng zuò xiǎo rì!