古诗词

读书示查生善长

汪沆

青青江上枫,郁郁岭上桐。qīng qīng jiāng shàng fēng,yù yù lǐng shàng tóng。
三年成拱把,枝叶何龙葱。sān nián chéng gǒng bǎ,zhī yè hé lóng cōng。
昂霄耸壑讵不速,质脆皮柔易倾衄。áng xiāo sǒng hè jù bù sù,zhì cuì pí róu yì qīng nǜ。
何似园中树白檀,坚韧却中车心轴。hé shì yuán zhōng shù bái tán,jiān rèn què zhōng chē xīn zhóu。

读书示查生善长

汪沆

朝鉥胃,暮镌脾。cháo shù wèi,mù juān pí。
人各有分苦不知,惭凫企鹤徒尔为。rén gè yǒu fēn kǔ bù zhī,cán fú qǐ hè tú ěr wèi。
君不见,鹰日击,无全翮;牛日犁,无全蹄。jūn bù jiàn,yīng rì jī,wú quán hé;niú rì lí,wú quán tí。

过王学颜新居登七层楼

汪沆

别君三载音尘断,每到思君愁浩涆。bié jūn sān zài yīn chén duàn,měi dào sī jūn chóu hào hàn。
买船闽海一归来,花事阑珊春过半。mǎi chuán mǐn hǎi yī guī lái,huā shì lán shān chūn guò bàn。
征衫脱却访君家,闻道移家大井畔。zhēng shān tuō què fǎng jūn jiā,wén dào yí jiā dà jǐng pàn。
巷交阛阓沸蜩螗,更憎街泥没两骭。xiàng jiāo huán huì fèi tiáo táng,gèng zēng jiē ní méi liǎng gàn。
讵知有道居自殊,才得入门喧寂判。jù zhī yǒu dào jū zì shū,cái dé rù mén xuān jì pàn。
因山为屋结构牢,高者跨岩低傍厂。yīn shān wèi wū jié gòu láo,gāo zhě kuà yán dī bàng chǎng。
开轩排闼引我梯,每上一层眼界换。kāi xuān pái tà yǐn wǒ tī,měi shàng yī céng yǎn jiè huàn。
鼓勇直跻七层颠,俨似浮屠卓云汉。gǔ yǒng zhí jī qī céng diān,yǎn shì fú tú zhuó yún hàn。
元龙百尺空自豪,宏景三层何足算。yuán lóng bǎi chǐ kōng zì háo,hóng jǐng sān céng hé zú suàn。
江形左抱湖右环,舄下风帆凫雁乱。jiāng xíng zuǒ bào hú yòu huán,xì xià fēng fān fú yàn luàn。
遥山重叠不知名,一一送青来几案。yáo shān zhòng dié bù zhī míng,yī yī sòng qīng lái jǐ àn。
城中有此奇绝境,使我烦纡一朝泮。chéng zhōng yǒu cǐ qí jué jìng,shǐ wǒ fán yū yī cháo pàn。
乾鱼脱粟且午餐,爱君真率从君膳。qián yú tuō sù qiě wǔ cān,ài jūn zhēn lǜ cóng jūn shàn。
家酿如泉续续添,蝉联贪话忘晡旰。jiā niàng rú quán xù xù tiān,chán lián tān huà wàng bū gàn。
半酣俯瞰十万家,喜屡丰年无绝爨。bàn hān fǔ kàn shí wàn jiā,xǐ lǚ fēng nián wú jué cuàn。
飘飘我欲御风行,咫尺蓬莱到隔岸。piāo piāo wǒ yù yù fēng xíng,zhǐ chǐ péng lái dào gé àn。

瘦西湖

汪沆

垂柳不断接残芜,雁齿红桥俨画图。chuí liǔ bù duàn jiē cán wú,yàn chǐ hóng qiáo yǎn huà tú。
也是销金一锅子,故应唤作瘦西湖 。yě shì xiāo jīn yī guō zi,gù yīng huàn zuò shòu xī hú。

呈业师谢幼陶夫子

沙允成

曾沐春风化雨来,举家桃李一时开。céng mù chūn fēng huà yǔ lái,jǔ jiā táo lǐ yī shí kāi。
登龙莫遂攀留愿,问字何从载绿醅?dēng lóng mò suì pān liú yuàn,wèn zì hé cóng zài lǜ pēi?

海上有感

沙允成

风会于今渐变迁,不闻天子诏求贤。fēng huì yú jīn jiàn biàn qiān,bù wén tiān zi zhào qiú xián。
春申江上人如鲫,广厦何当辟万千。chūn shēn jiāng shàng rén rú jì,guǎng shà hé dāng pì wàn qiān。

灯下书怀

张玉墀

寂寞书斋对短檠,无聊还自说平生。jì mò shū zhāi duì duǎn qíng,wú liáo hái zì shuō píng shēng。
茶虽多饮诗仍俗,酒可消愁器易盈。chá suī duō yǐn shī réng sú,jiǔ kě xiāo chóu qì yì yíng。
痛到齿牙经岁月,疾成疯癣验阴晴。tòng dào chǐ yá jīng suì yuè,jí chéng fēng xuǎn yàn yīn qíng。
不堪回首惟衰老,怕听堂前哭泣声。bù kān huí shǒu wéi shuāi lǎo,pà tīng táng qián kū qì shēng。

书斋自遣

张玉墀

我生孤僻俗缘悭,竟日阑珊闭故关。wǒ shēng gū pì sú yuán qiān,jìng rì lán shān bì gù guān。
儿女债多遗业减,功名心淡此身闲。ér nǚ zhài duō yí yè jiǎn,gōng míng xīn dàn cǐ shēn xián。
炉中馀篆萦蝌蚪,槛外浮云幻髻鬟。lú zhōng yú zhuàn yíng kē dǒu,kǎn wài fú yún huàn jì huán。
惟有诗篇足吟咏,渊明责子未曾删。wéi yǒu shī piān zú yín yǒng,yuān míng zé zi wèi céng shān。

癸丑春,吴子冠英为予写照,并问何图,予漫应之曰:随意,遂名随意图。率成短句为诸吟坛引玉

张玉墀

快意百不一,拂意什八九。kuài yì bǎi bù yī,fú yì shén bā jiǔ。
人生忧劳中,坐是搔白首。rén shēng yōu láo zhōng,zuò shì sāo bái shǒu。
委心学陶公,齐物师庄叟。wěi xīn xué táo gōng,qí wù shī zhuāng sǒu。
揆之于圣贤,曰唯唯否否。kuí zhī yú shèng xián,yuē wéi wéi fǒu fǒu。
绝在必固先,诚于格致后。jué zài bì gù xiān,chéng yú gé zhì hòu。
白云生远峰,野泉流谷口。bái yún shēng yuǎn fēng,yě quán liú gǔ kǒu。
愿学非曰能,此理质良友。yuàn xué fēi yuē néng,cǐ lǐ zhì liáng yǒu。

咸丰庚申四月十三日,江邑失守,东乡民团未散,虽连获胜仗,然早知势不可支,祸临旦夕矣。端午日,犹率族人诣祠祭献,悲号永别。至六月十一日,果掠华墅。自后贼踪不绝,居民东奔西窜,十室九空。忽忽经年,又值端午矣。时暂栖陶氏延野堂,有感而作

张玉墀

去岁值今辰,挥泪别先祖。qù suì zhí jīn chén,huī lèi bié xiān zǔ。
今岁更流离,客舍逢端午。jīn suì gèng liú lí,kè shě féng duān wǔ。
蘋藻不克荐,魂梦谒祠宇。píng zǎo bù kè jiàn,hún mèng yè cí yǔ。
有家不得归,避敌如避虎。yǒu jiā bù dé guī,bì dí rú bì hǔ。
一年复一年,春风又夏雨。yī nián fù yī nián,chūn fēng yòu xià yǔ。
令节徒徘徊,聊以酌村酤。lìng jié tú pái huái,liáo yǐ zhuó cūn gū。

许凤山焚香静坐图

张玉墀

天地一劳区,人世苦鹿鹿。tiān dì yī láo qū,rén shì kǔ lù lù。
角利复角名,终岁疲奔逐。jiǎo lì fù jiǎo míng,zhōng suì pí bēn zhú。
劳故不能静,能静即是福。láo gù bù néng jìng,néng jìng jí shì fú。
境静心不静,寸衷尘万斛。jìng jìng xīn bù jìng,cùn zhōng chén wàn hú。
心静身不静,何处避凡俗。xīn jìng shēn bù jìng,hé chù bì fán sú。
君家有仙灯,华阳得道足。jūn jiā yǒu xiān dēng,huá yáng dé dào zú。
观君静坐图,令我意枨触。guān jūn jìng zuò tú,lìng wǒ yì chéng chù。
安得出红尘,把臂入深谷。ān dé chū hóng chén,bǎ bì rù shēn gǔ。

春日花下

曹玘

天意微阴又转晴,化工偏有惜花情。tiān yì wēi yīn yòu zhuǎn qíng,huà gōng piān yǒu xī huā qíng。
文章总在春三月,箫管无如鸟一声。wén zhāng zǒng zài chūn sān yuè,xiāo guǎn wú rú niǎo yī shēng。
雨湿草痕诗思长,日磨松影道心清。yǔ shī cǎo hén shī sī zhǎng,rì mó sōng yǐng dào xīn qīng。
野僧共矢看云约,拟向何山寺里行。yě sēng gòng shǐ kàn yún yuē,nǐ xiàng hé shān sì lǐ xíng。

秋居漫兴呈冯立中父母

曹玘

藕花香细月痕微,薄雾生凉欲湿衣。ǒu huā xiāng xì yuè hén wēi,báo wù shēng liáng yù shī yī。
壁后愧穿灯自照,淮南悲见叶初飞。bì hòu kuì chuān dēng zì zhào,huái nán bēi jiàn yè chū fēi。
醉忘世态常愁醒,饱看溪云可疗饥。zuì wàng shì tài cháng chóu xǐng,bǎo kàn xī yún kě liáo jī。
虫响正多惊客梦,又闻络纬上秋机。chóng xiǎng zhèng duō jīng kè mèng,yòu wén luò wěi shàng qiū jī。

子佩弟见访留赏牡丹兼忆子求

曹玘

忆曾同醉复同吟,往事堪思不可寻。yì céng tóng zuì fù tóng yín,wǎng shì kān sī bù kě xún。
红袖倚阑春未老,绿窗欹枕月初沈。hóng xiù yǐ lán chūn wèi lǎo,lǜ chuāng yī zhěn yuè chū shěn。
笙歌十五年前梦,风雨三千里外心。shēng gē shí wǔ nián qián mèng,fēng yǔ sān qiān lǐ wài xīn。
独喜护花天有意,九分晴带一分阴。dú xǐ hù huā tiān yǒu yì,jiǔ fēn qíng dài yī fēn yīn。

春寒

曹玘

一枕华胥鸟唤醒,晓和松韵更堪听。yī zhěn huá xū niǎo huàn xǐng,xiǎo hé sōng yùn gèng kān tīng。
起吟文赋梅花赋,闲写茶经山海经。qǐ yín wén fù méi huā fù,xián xiě chá jīng shān hǎi jīng。
霜雪向头争此白,乾坤留眼望谁青。shuāng xuě xiàng tóu zhēng cǐ bái,qián kūn liú yǎn wàng shuí qīng。
天心未必私丘壑,不放东风过草亭。tiān xīn wèi bì sī qiū hè,bù fàng dōng fēng guò cǎo tíng。

与元白上人竹间晚坐

曹玘

频敲竹院不须憎,我亦虚堂暂过僧。pín qiāo zhú yuàn bù xū zēng,wǒ yì xū táng zàn guò sēng。
人静鸟歌窗外月,夜凉虫语佛前灯。rén jìng niǎo gē chuāng wài yuè,yè liáng chóng yǔ fú qián dēng。
茶炊松叶声非雨,诗嚼梅花字有冰。chá chuī sōng yè shēng fēi yǔ,shī jué méi huā zì yǒu bīng。
寒水一溪钟半渡,石桥归路岭云兴。hán shuǐ yī xī zhōng bàn dù,shí qiáo guī lù lǐng yún xīng。

溪边把钓

曹玘

何处伊人可溯洄,欲行且止却徘徊。hé chù yī rén kě sù huí,yù xíng qiě zhǐ què pái huái。
水平似镜笼堤去,云怪如山压树来。shuǐ píng shì jìng lóng dī qù,yún guài rú shān yā shù lái。
幽响到帘枫叶下,远香分槛稻花开。yōu xiǎng dào lián fēng yè xià,yuǎn xiāng fēn kǎn dào huā kāi。
一丝引得秋江味,新煮鲈鱼有四腮。yī sī yǐn dé qiū jiāng wèi,xīn zhǔ lú yú yǒu sì sāi。

把钓

曹玘

碧流春涨绿杨前,红蓼秋开浅渚边。bì liú chūn zhǎng lǜ yáng qián,hóng liǎo qiū kāi qiǎn zhǔ biān。
五尺拖斜沙岸月,一丝垂烂晚溪烟。wǔ chǐ tuō xié shā àn yuè,yī sī chuí làn wǎn xī yān。
操心不假詹何授,种法无求范蠡传。cāo xīn bù jiǎ zhān hé shòu,zhǒng fǎ wú qiú fàn lí chuán。
好与直钩同作想,得非人也失非天。hǎo yǔ zhí gōu tóng zuò xiǎng,dé fēi rén yě shī fēi tiān。

春晴野望

曹玘

才见寻梅又落梅,绿莎烟岸少徘徊。cái jiàn xún méi yòu luò méi,lǜ shā yān àn shǎo pái huái。
天征酒债贫多负,诗锁愁城咏不开。tiān zhēng jiǔ zhài pín duō fù,shī suǒ chóu chéng yǒng bù kāi。
蚕豆减花春有雪,竹林迟笋冻无雷。cán dòu jiǎn huā chūn yǒu xuě,zhú lín chí sǔn dòng wú léi。
偶成野酌谁频劝,隔岸先悬羯鼓催。ǒu chéng yě zhuó shuí pín quàn,gé àn xiān xuán jié gǔ cuī。

山蜂以笔管为巢戏有此作

曹玘

如椽世界忽相兼,群以为房意亦恬。rú chuán shì jiè hū xiāng jiān,qún yǐ wèi fáng yì yì tián。
腰细未嫌宫制窄,须香常被墨痕沾。yāo xì wèi xián gōng zhì zhǎi,xū xiāng cháng bèi mò hén zhān。
晓窥斑管心应苦,夜酿江花蜜更甜。xiǎo kuī bān guǎn xīn yīng kǔ,yè niàng jiāng huā mì gèng tián。
毛颖有锋能杀兔,莫轻发矢斗霜尖。máo yǐng yǒu fēng néng shā tù,mò qīng fā shǐ dòu shuāng jiān。