古诗词

惜别

曹玘

阅尽悲欢笑此生,邦能主合便忘情。yuè jǐn bēi huān xiào cǐ shēng,bāng néng zhǔ hé biàn wàng qíng。
轻阴不阻今朝别,薄醉翻添昨夜醒。qīng yīn bù zǔ jīn cháo bié,báo zuì fān tiān zuó yè xǐng。
倚槛水流分袂影,卷帘风送落钗声。yǐ kǎn shuǐ liú fēn mèi yǐng,juǎn lián fēng sòng luò chāi shēng。
闲愁岂似天涯草,略遇春光绿遂平。xián chóu qǐ shì tiān yá cǎo,lüè yù chūn guāng lǜ suì píng。

晓行有感

曹玘

晓色催行露未干,柳条为我拂征鞍。xiǎo sè cuī xíng lù wèi gàn,liǔ tiáo wèi wǒ fú zhēng ān。
残钟略可医归梦,破褐何能救夜寒。cán zhōng lüè kě yī guī mèng,pò hè hé néng jiù yè hán。
交态不如秋水淡,世途宁似酒肠宽。jiāo tài bù rú qiū shuǐ dàn,shì tú níng shì jiǔ cháng kuān。
沧浪一曲渔歌起,羡杀芦花理钓竿。cāng làng yī qū yú gē qǐ,xiàn shā lú huā lǐ diào gān。

久雪初霁登君山

曹玘

著屣来登似泛槎,春晖虽浅亦韶华。zhù xǐ lái dēng shì fàn chá,chūn huī suī qiǎn yì sháo huá。
风帆破浪翻成雪,野草连云半是花。fēng fān pò làng fān chéng xuě,yě cǎo lián yún bàn shì huā。
河北弄兵酣虎帐,两淮销骨胜龙沙。hé běi nòng bīng hān hǔ zhàng,liǎng huái xiāo gǔ shèng lóng shā。
目横千里悲何极,贳酒先消一画叉。mù héng qiān lǐ bēi hé jí,shì jiǔ xiān xiāo yī huà chā。

瞽妪谈命

曹玘

富贵功名似梦中,人难推算理难穷。fù guì gōng míng shì mèng zhōng,rén nán tuī suàn lǐ nán qióng。
朦胧原是先天数,更遣朦人说吉凶。méng lóng yuán shì xiān tiān shù,gèng qiǎn méng rén shuō jí xiōng。

垂柳

曹玘

亦缠征鞍亦指衣,烟非能瘦雨非肥。yì chán zhēng ān yì zhǐ yī,yān fēi néng shòu yǔ fēi féi。
颠狂自是生来性,那得花开不乱飞。diān kuáng zì shì shēng lái xìng,nà dé huā kāi bù luàn fēi。

孤舟杂咏

曹玘

才过长亭复短亭,隔江遥见一峰青。cái guò zhǎng tíng fù duǎn tíng,gé jiāng yáo jiàn yī fēng qīng。
多情犹有春深鸟,到处催归不少停。duō qíng yóu yǒu chūn shēn niǎo,dào chù cuī guī bù shǎo tíng。

蒹葭在野终岁仰以为薪春叶初肥马食殆尽诗以戏之

曹玘

莫因秋水惜蒹葭,天马从来产渥洼。mò yīn qiū shuǐ xī jiān jiā,tiān mǎ cóng lái chǎn wò wā。
但问月明吹笛夜,扁舟何处看芦花。dàn wèn yuè míng chuī dí yè,biǎn zhōu hé chù kàn lú huā。

杜康墓二首

曹玘

芦荻萧萧古渡风,冷烟微雨下轻鸿。lú dí xiāo xiāo gǔ dù fēng,lěng yān wēi yǔ xià qīng hóng。
清流万斛甘如酿,日在先生一枕中。qīng liú wàn hú gān rú niàng,rì zài xiān shēng yī zhěn zhōng。

杜康墓二首

曹玘

两岸清山压树低,墓门疏雨草凄凄。liǎng àn qīng shān yā shù dī,mù mén shū yǔ cǎo qī qī。
关情只有横桥柳,一遇春风绿满溪。guān qíng zhǐ yǒu héng qiáo liǔ,yī yù chūn fēng lǜ mǎn xī。

古意

曹玘

尘世不足慕,吾心思远翔。chén shì bù zú mù,wú xīn sī yuǎn xiáng。
远翔欲何之,乃在山之阳。yuǎn xiáng yù hé zhī,nǎi zài shān zhī yáng。
中有神仙人,好道乐以康。zhōng yǒu shén xiān rén,hǎo dào lè yǐ kāng。
朝餐石上云,夕卧松花香。cháo cān shí shàng yún,xī wò sōng huā xiāng。
我愿从彼游,黄鹤为徜徉。wǒ yuàn cóng bǐ yóu,huáng hè wèi cháng yáng。
醉我沆瀣露,披我薜荔裳。zuì wǒ hàng xiè lù,pī wǒ bì lì shang。
紫芝灿华屋,丹崖曜朱房。zǐ zhī càn huá wū,dān yá yào zhū fáng。
飘然得轻举,长笑凌穹苍。piāo rán dé qīng jǔ,zhǎng xiào líng qióng cāng。

莲花峰早起与印上人

曹玘

欲曙未曙候,空山无可名。yù shǔ wèi shǔ hòu,kōng shān wú kě míng。
但见鸟飞处,淡然秋云生。dàn jiàn niǎo fēi chù,dàn rán qiū yún shēng。
烟霞多变态,若与群峰争。yān xiá duō biàn tài,ruò yǔ qún fēng zhēng。
涧响共趋壑,并作新泉声。jiàn xiǎng gòng qū hè,bìng zuò xīn quán shēng。
即此旦暮气,将以移人情。jí cǐ dàn mù qì,jiāng yǐ yí rén qíng。

独夜

曹玘

风静千松闲,月明众山朗。fēng jìng qiān sōng xián,yuè míng zhòng shān lǎng。
独坐观此心,悠然隔尘想。dú zuò guān cǐ xīn,yōu rán gé chén xiǎng。
万象复何有,一叶檐前响。wàn xiàng fù hé yǒu,yī yè yán qián xiǎng。
至理不可见,空中若来往。zhì lǐ bù kě jiàn,kōng zhōng ruò lái wǎng。
惟看山头云,道心与俱长。wéi kàn shān tóu yún,dào xīn yǔ jù zhǎng。

贫居秋夜咏怀

曹玘

一日不读书,便觉肺腑俗。yī rì bù dú shū,biàn jué fèi fǔ sú。
一日不看山,便觉眉宇促。yī rì bù kàn shān,biàn jué méi yǔ cù。
万山千卷书,平生愿应足。wàn shān qiān juǎn shū,píng shēng yuàn yīng zú。
丘壑虽在胸,举步何多局。qiū hè suī zài xiōng,jǔ bù hé duō jú。
文字徒充肠,难易一囊粟。wén zì tú chōng cháng,nán yì yī náng sù。
此意逢解人,夜阑同秉烛。cǐ yì féng jiě rén,yè lán tóng bǐng zhú。

偶忆

曹玘

偶忆南山屋,寒梅有数枝。ǒu yì nán shān wū,hán méi yǒu shù zhī。
却当分手日,偏是发花时。què dāng fēn shǒu rì,piān shì fā huā shí。
驿馆香侵梦,山亭影入诗。yì guǎn xiāng qīn mèng,shān tíng yǐng rù shī。
故乡愁满夜,多半为君思。gù xiāng chóu mǎn yè,duō bàn wèi jūn sī。
偶忆松深处,苍苔一径斑。ǒu yì sōng shēn chù,cāng tái yī jìng bān。
夜窗吟落叶,孤烛剪秋山。yè chuāng yín luò yè,gū zhú jiǎn qiū shān。
晚钓鱼初上,春锄笋自删。wǎn diào yú chū shàng,chūn chú sǔn zì shān。
涧花应不待,开满夕阳间。jiàn huā yīng bù dài,kāi mǎn xī yáng jiān。
偶忆溪边水,深阴系短槎。ǒu yì xī biān shuǐ,shēn yīn xì duǎn chá。
携觞听夜雨,披史咏晴霞。xié shāng tīng yè yǔ,pī shǐ yǒng qíng xiá。
草径逢寒蝶,山桥抱野花。cǎo jìng féng hán dié,shān qiáo bào yě huā。
绿蒲新涨里,应已乱鸣蛙。lǜ pú xīn zhǎng lǐ,yīng yǐ luàn míng wā。

送友人山中别业索赋

曹玘

松树千株影千叠,石上松花纷可拾。sōng shù qiān zhū yǐng qiān dié,shí shàng sōng huā fēn kě shí。
溪风入谷松声寒,独掩松关理清业。xī fēng rù gǔ sōng shēng hán,dú yǎn sōng guān lǐ qīng yè。
幽人带露烘晚茶,稚子临阶扫残叶。yōu rén dài lù hōng wǎn chá,zhì zi lín jiē sǎo cán yè。
短篱萝屋啼晴鸠,小架豆苗飞野蝶。duǎn lí luó wū tí qíng jiū,xiǎo jià dòu miáo fēi yě dié。
漫歌秋水马蹄篇,小展来禽青李帖。màn gē qiū shuǐ mǎ tí piān,xiǎo zhǎn lái qín qīng lǐ tiē。
朝眠喜对山满楼,夜醉狂吟诗一箧。cháo mián xǐ duì shān mǎn lóu,yè zuì kuáng yín shī yī qiè。
看云无事出门寻,经岁茅檐挂双屧。kàn yún wú shì chū mén xún,jīng suì máo yán guà shuāng xiè。

忆故园梅花

曹玘

忆我离家十日前,枝头已著梅花鲜。yì wǒ lí jiā shí rì qián,zhī tóu yǐ zhù méi huā xiān。
自我离家十日后,邮亭数问梅无有。zì wǒ lí jiā shí rì hòu,yóu tíng shù wèn méi wú yǒu。
岂是梅花送我行,故将香气感人情。qǐ shì méi huā sòng wǒ xíng,gù jiāng xiāng qì gǎn rén qíng。
岂是梅花怨我别,长途使我肠空切。qǐ shì méi huā yuàn wǒ bié,zhǎng tú shǐ wǒ cháng kōng qiè。
一朝相隔千重云,风寒夜永悲离群。yī cháo xiāng gé qiān zhòng yún,fēng hán yè yǒng bēi lí qún。
山楼雪积君怀我,茅店月明我梦君。shān lóu xuě jī jūn huái wǒ,máo diàn yuè míng wǒ mèng jūn。

秋晚忆子求弟长安无信

曹玘

万家砧杵动孤城,物候堪悲梦也惊。wàn jiā zhēn chǔ dòng gū chéng,wù hòu kān bēi mèng yě jīng。
蟋蟀半墙秋有韵,芭蕉一榻雨无情。xī shuài bàn qiáng qiū yǒu yùn,bā jiāo yī tà yǔ wú qíng。
风生易水歌难继,雪下梁园赋可成。fēng shēng yì shuǐ gē nán jì,xuě xià liáng yuán fù kě chéng。
汀柳渚芦云漠漠,不知游子滞何程。tīng liǔ zhǔ lú yún mò mò,bù zhī yóu zi zhì hé chéng。
西亭别酒醉斜曛,何日临觞不忆君。xī tíng bié jiǔ zuì xié xūn,hé rì lín shāng bù yì jūn。
晓对好山难远寄,夜拈险韵与谁分。xiǎo duì hǎo shān nán yuǎn jì,yè niān xiǎn yùn yǔ shuí fēn。
故园芳草更衰草,客路秋云又冻云。gù yuán fāng cǎo gèng shuāi cǎo,kè lù qiū yún yòu dòng yún。
落月半帘寒未梦,一声悲雁怆离群。luò yuè bàn lián hán wèi mèng,yī shēng bēi yàn chuàng lí qún。

题华首寺

劳孝舆

花宫门户辟朱明,四百芙蓉一掌擎。huā gōng mén hù pì zhū míng,sì bǎi fú róng yī zhǎng qíng。
彼岸从来皆佛度,高山奚必以仙名。bǐ àn cóng lái jiē fú dù,gāo shān xī bì yǐ xiān míng。
云垂绝壑漫漫下,春转芳塘盎盎生。yún chuí jué hè màn màn xià,chūn zhuǎn fāng táng àng àng shēng。
心迹不知何处住,频从支遁订新盟。xīn jì bù zhī hé chù zhù,pín cóng zhī dùn dìng xīn méng。

登高归途访名园遗址

劳孝舆

越台秋老霸图湮,访旧无端感慨新。yuè tái qiū lǎo bà tú yān,fǎng jiù wú duān gǎn kǎi xīn。
射圃废来官马瘦,名园荒后主僧贫。shè pǔ fèi lái guān mǎ shòu,míng yuán huāng hòu zhǔ sēng pín。
曾无绿野留歌扇,只合青山与酒人。céng wú lǜ yě liú gē shàn,zhǐ hé qīng shān yǔ jiǔ rén。
吾辈风流今在耳,浩歌还访晋遗民。wú bèi fēng liú jīn zài ěr,hào gē hái fǎng jìn yí mín。

寄当路

劳孝舆

扫迹风尘厌曳裾,嵇康新广《绝交书》。sǎo jì fēng chén yàn yè jū,jī kāng xīn guǎng jué jiāo shū。
白头久笑河东豕,烧尾终惭瀚海鱼。bái tóu jiǔ xiào hé dōng shǐ,shāo wěi zhōng cán hàn hǎi yú。
腊雪多情同冷淡,春风何意更吹嘘。là xuě duō qíng tóng lěng dàn,chūn fēng hé yì gèng chuī xū。
年来袖刺手生字,终恋南山一敝庐。nián lái xiù cì shǒu shēng zì,zhōng liàn nán shān yī bì lú。