古诗词

入栈

王寿椿

远望白云生,行到云中立。yuǎn wàng bái yún shēng,xíng dào yún zhōng lì。
举头不见云,但觉客衣湿。jǔ tóu bù jiàn yún,dàn jué kè yī shī。

古意

王寿椿

郎如江上船,乘流不回顾。láng rú jiāng shàng chuán,chéng liú bù huí gù。
妾心江上水,婉转随船去。qiè xīn jiāng shàng shuǐ,wǎn zhuǎn suí chuán qù。

宿少岷山

罗文思

名山久待我,乘兴到云窝。míng shān jiǔ dài wǒ,chéng xīng dào yún wō。
直欲冲霄汉,宁惟爱薜萝。zhí yù chōng xiāo hàn,níng wéi ài bì luó。
夕阳西去疾,倦鸟北来多。xī yáng xī qù jí,juàn niǎo běi lái duō。
今夜且留住,峰头对月歌。jīn yè qiě liú zhù,fēng tóu duì yuè gē。

还乡

魏燮钧

一年惊又腊,风雪送归程。yī nián jīng yòu là,fēng xuě sòng guī chéng。
海上岁将尽,天涯人独征。hǎi shàng suì jiāng jǐn,tiān yá rén dú zhēng。
依官成拙计,负米困劳生。yī guān chéng zhuō jì,fù mǐ kùn láo shēng。
更有高堂望,迢迢念子情。gèng yǒu gāo táng wàng,tiáo tiáo niàn zi qíng。

岫岩秋望感兴

魏燮钧

乾坤万里接风烟,独立苍茫兴浩然。qián kūn wàn lǐ jiē fēng yān,dú lì cāng máng xīng hào rán。
秋色西来通渤海,晓云东望极朝鲜。qiū sè xī lái tōng bó hǎi,xiǎo yún dōng wàng jí cháo xiān。
侧身人世如迁客,过眼光阴感暮年。cè shēn rén shì rú qiān kè,guò yǎn guāng yīn gǎn mù nián。
牢落吾生终寂寞,何须搔首问青天。láo luò wú shēng zhōng jì mò,hé xū sāo shǒu wèn qīng tiān。

塞上客夕

魏燮钧

近塞春风大,寒吹阴复晴。jìn sāi chūn fēng dà,hán chuī yīn fù qíng。
沙尘霾日色,草木聚边声。shā chén mái rì sè,cǎo mù jù biān shēng。
野坠荒云黑,山烧夜火明。yě zhuì huāng yún hēi,shān shāo yè huǒ míng。
萧条复谁慰,竟夕独凄清。xiāo tiáo fù shuí wèi,jìng xī dú qī qīng。

留别武昌潘东柳先生

沈清正

旅馆消长夏,论文慰索居。lǚ guǎn xiāo zhǎng xià,lùn wén wèi suǒ jū。
秋风吹大别,落日忆三闾。qiū fēng chuī dà bié,luò rì yì sān lǘ。
天远独为客,舟孤惟载书。tiān yuǎn dú wèi kè,zhōu gū wéi zài shū。
好尝汉阳酒,不钓武昌鱼。hǎo cháng hàn yáng jiǔ,bù diào wǔ chāng yú。

喜南畇彭夫子札至

沈清正

捧手知何日,离忧直到今。pěng shǒu zhī hé rì,lí yōu zhí dào jīn。
吴江春水阔,嵩室暮云深。wú jiāng chūn shuǐ kuò,sōng shì mù yún shēn。
魂梦三千里,乾坤一寸心。hún mèng sān qiān lǐ,qián kūn yī cùn xīn。
空中传尺素,珍重比南金。kōng zhōng chuán chǐ sù,zhēn zhòng bǐ nán jīn。

同曹晰庭过蔡桐川适园

沈清正

泛泛渔舟去,桃源路未赊。fàn fàn yú zhōu qù,táo yuán lù wèi shē。
一双鸥立石,几点水流花。yī shuāng ōu lì shí,jǐ diǎn shuǐ liú huā。
麟脯何须擘,龙团信足夸。lín pú hé xū bāi,lóng tuán xìn zú kuā。
漫论沧海事,小憩蔡经家。màn lùn cāng hǎi shì,xiǎo qì cài jīng jiā。

登汴城楼

沈清正

匹马西风立戍楼,繁台艮岳剩荒丘。pǐ mǎ xī fēng lì shù lóu,fán tái gěn yuè shèng huāng qiū。
蝉声咽断千林雨,雁影横来万里秋。chán shēng yàn duàn qiān lín yǔ,yàn yǐng héng lái wàn lǐ qiū。
故井梧桐寒露落,废宫禾黍暮云愁。gù jǐng wú tóng hán lù luò,fèi gōng hé shǔ mù yún chóu。
古今不尽英雄泪,滚滚黄河天际流。gǔ jīn bù jǐn yīng xióng lèi,gǔn gǔn huáng hé tiān jì liú。

早行

沈清正

沈沈箭漏月轮低,向野提鞭一望迷。shěn shěn jiàn lòu yuè lún dī,xiàng yě tí biān yī wàng mí。
鞍上续成残店梦,驿边惯听异乡鸡。ān shàng xù chéng cán diàn mèng,yì biān guàn tīng yì xiāng jī。
寒飘露气侵人骨,暗入瓜田碍马蹄。hán piāo lù qì qīn rén gǔ,àn rù guā tián ài mǎ tí。
自笑我游方外久,也来路口问东西。zì xiào wǒ yóu fāng wài jiǔ,yě lái lù kǒu wèn dōng xī。

晤华山王踵息于青阳道院即席限韵

沈清正

当门老树饱秋霜,翠蔼深深带草堂。dāng mén lǎo shù bǎo qiū shuāng,cuì ǎi shēn shēn dài cǎo táng。
高卧看花人独健,雄谈扪虱客何狂。gāo wò kàn huā rén dú jiàn,xióng tán mén shī kè hé kuáng。
百年天地诗千首,万里风烟剑一囊。bǎi nián tiān dì shī qiān shǒu,wàn lǐ fēng yān jiàn yī náng。
快矣骚坛逢老将,今朝又露旧锋铓。kuài yǐ sāo tán féng lǎo jiāng,jīn cháo yòu lù jiù fēng máng。

伍相国祠

沈清正

春秋吴越不胜悲,最是伤心伍相祠。chūn qiū wú yuè bù shèng bēi,zuì shì shāng xīn wǔ xiāng cí。
尝胆忍人窥隙始,捧心尤物欲来时。cháng dǎn rěn rén kuī xì shǐ,pěng xīn yóu wù yù lái shí。
冤飞腥血鸱夷去,怒激风涛白马驰。yuān fēi xīng xuè chī yí qù,nù jī fēng tāo bái mǎ chí。
抉目悬门何忍看,台前鹿走草离离。jué mù xuán mén hé rěn kàn,tái qián lù zǒu cǎo lí lí。

题清风渔隐图为项雪村作

沈清正

清溪一渔人,岂是披裘客。qīng xī yī yú rén,qǐ shì pī qiú kè。
悄然倚孤舟,倒影寒潭碧。qiāo rán yǐ gū zhōu,dào yǐng hán tán bì。
终日求鱼鱼不得,笑他用拙钩何直。zhōng rì qiú yú yú bù dé,xiào tā yòng zhuō gōu hé zhí。
心已灰,头半白,达观肯被一丝牵,何不将竿尽抛掷。xīn yǐ huī,tóu bàn bái,dá guān kěn bèi yī sī qiān,hé bù jiāng gān jǐn pāo zhì。

贺陈握卿补增

吴萃奎

增广由来制盛唐,茂才声价倍生光。zēng guǎng yóu lái zhì shèng táng,mào cái shēng jià bèi shēng guāng。
士逢知己文章重,学到如君志气扬。shì féng zhī jǐ wén zhāng zhòng,xué dào rú jūn zhì qì yáng。
自命信堪居上等,同侪几见列成行。zì mìng xìn kān jū shàng děng,tóng chái jǐ jiàn liè chéng xíng。
他年养就冲天翮,定入云霄万里翔。tā nián yǎng jiù chōng tiān hé,dìng rù yún xiāo wàn lǐ xiáng。

梅花

冯敬可

试镫风里送香来,檐外冰花映雪开。shì dèng fēng lǐ sòng xiāng lái,yán wài bīng huā yìng xuě kāi。
徙倚窗前谁作伴,一轮明月上瑶台。xǐ yǐ chuāng qián shuí zuò bàn,yī lún míng yuè shàng yáo tái。

吊台湾

陈季同

忆从海上访仙踪,今隔蓬山几万重。yì cóng hǎi shàng fǎng xiān zōng,jīn gé péng shān jǐ wàn zhòng。
蜃市楼台随水逝,桃源天地付云封。shèn shì lóu tái suí shuǐ shì,táo yuán tiān dì fù yún fēng。
怜他鳌戴偏无力,待到狼吞又取容。lián tā áo dài piān wú lì,dài dào láng tūn yòu qǔ róng。
两字亢卑浑不解,边氛从此正汹汹。liǎng zì kàng bēi hún bù jiě,biān fēn cóng cǐ zhèng xiōng xiōng。

吊台湾

陈季同

金钱卅兆买辽回,一岛如何付劫灰。jīn qián sà zhào mǎi liáo huí,yī dǎo rú hé fù jié huī。
强谓弹丸等瓯脱,却教锁钥委尘埃。qiáng wèi dàn wán děng ōu tuō,què jiào suǒ yào wěi chén āi。
伤心地竟和戎割,太息门因揖盗开。shāng xīn dì jìng hé róng gē,tài xī mén yīn yī dào kāi。
聚铁可怜真铸错,天时人事两难猜。jù tiě kě lián zhēn zhù cuò,tiān shí rén shì liǎng nán cāi。

吊台湾

陈季同

鲸鲵吞噬到鲲身,渔父蹒跚许问津。jīng ní tūn shì dào kūn shēn,yú fù pán shān xǔ wèn jīn。
莫保屏藩空守旧,顿忘唇齿藉维新。mò bǎo píng fān kōng shǒu jiù,dùn wàng chún chǐ jí wéi xīn。
江山触目囚同泣,桑梓伤心鬼与邻。jiāng shān chù mù qiú tóng qì,sāng zǐ shāng xīn guǐ yǔ lín。
寄语赤崁诸故老,海桑历劫亦前因。jì yǔ chì kàn zhū gù lǎo,hǎi sāng lì jié yì qián yīn。

吊台湾

陈季同

台阳非复旧衣冠,从此威仪失汉官。tái yáng fēi fù jiù yī guān,cóng cǐ wēi yí shī hàn guān。
壶峤居然成弱水,海天何计挽狂澜。hú jiào jū rán chéng ruò shuǐ,hǎi tiān hé jì wǎn kuáng lán。
谁云名下无虚士,不信军中有一韩。shuí yún míng xià wú xū shì,bù xìn jūn zhōng yǒu yī hán。
绝好湖山今已矣,故乡遥望泪阑干。jué hǎo hú shān jīn yǐ yǐ,gù xiāng yáo wàng lèi lán gàn。