古诗词

赠仙海

严鈖

惨绿年华著白身,王孙宝玦黯风尘。cǎn lǜ nián huá zhù bái shēn,wáng sūn bǎo jué àn fēng chén。
多情天地偏生劫,无定文章最误人。duō qíng tiān dì piān shēng jié,wú dìng wén zhāng zuì wù rén。
作达但谋千日醉,佣书难救一家贫。zuò dá dàn móu qiān rì zuì,yōng shū nán jiù yī jiā pín。
不求仙佛求逃世,何处桃源许问津。bù qiú xiān fú qiú táo shì,hé chù táo yuán xǔ wèn jīn。

十月十五日为先君讳日舟中志哀

严鈖

回首家园魂暗销,白杨衰草冷萧萧。huí shǒu jiā yuán hún àn xiāo,bái yáng shuāi cǎo lěng xiāo xiāo。
篷窗一把孤儿泪,流到坟头当酒浇。péng chuāng yī bǎ gū ér lèi,liú dào fén tóu dāng jiǔ jiāo。

小饮

贾如玺

欲浇垒块倒金樽,琥珀光浮染泪痕。yù jiāo lěi kuài dào jīn zūn,hǔ pò guāng fú rǎn lèi hén。
世味遍尝浓似酒,此中真可度朝昏。shì wèi biàn cháng nóng shì jiǔ,cǐ zhōng zhēn kě dù cháo hūn。

感事

汪桐

兵祸潢池弄,啾啾鬼伯来。bīng huò huáng chí nòng,jiū jiū guǐ bó lái。
悲风生子夜,劫火到泉台。bēi fēng shēng zi yè,jié huǒ dào quán tái。
汝辈奚堪惜,苍生信可哀。rǔ bèi xī kān xī,cāng shēng xìn kě āi。
谁为司牧者,慷慨济时才。shuí wèi sī mù zhě,kāng kǎi jì shí cái。

感事

汪桐

蠢尔当车怒,公然学跳梁。chǔn ěr dāng chē nù,gōng rán xué tiào liáng。
救民原有道,就死亦堪伤。jiù mín yuán yǒu dào,jiù sǐ yì kān shāng。
令戒三驱失,罗休四面张。lìng jiè sān qū shī,luó xiū sì miàn zhāng。
温温天语厚,流涕念先皇。wēn wēn tiān yǔ hòu,liú tì niàn xiān huáng。

题桃花扇乐府

汪桐

昆老能歌柳善谭,九州铁错铸何堪。kūn lǎo néng gē liǔ shàn tán,jiǔ zhōu tiě cuò zhù hé kān。
公然一疏清君侧,痛煞宁南与靖南。gōng rán yī shū qīng jūn cè,tòng shā níng nán yǔ jìng nán。

题桃花扇乐府

汪桐

大厦难凭一木支,汨罗同恨不同时。dà shà nán píng yī mù zhī,mì luó tóng hèn bù tóng shí。
白头赞礼多情甚,洒向江天酹酒卮。bái tóu zàn lǐ duō qíng shén,sǎ xiàng jiāng tiān lèi jiǔ zhī。

题桃花扇乐府

汪桐

水天闲话付渔樵,一局残棋一曲箫。shuǐ tiān xián huà fù yú qiáo,yī jú cán qí yī qū xiāo。
赢得美人千古泪,年年流恨送南朝。yíng dé měi rén qiān gǔ lèi,nián nián liú hèn sòng nán cháo。

题摩诘诗后

徐光美

脱尽言筌应属注,一编酷爱辋川诗。tuō jǐn yán quán yīng shǔ zhù,yī biān kù ài wǎng chuān shī。
幽篁琴韵太清绝,想见深林月照时。yōu huáng qín yùn tài qīng jué,xiǎng jiàn shēn lín yuè zhào shí。

迟子润不至

杨毓秀

岁除寄我病中书,相约寻春过敝庐。suì chú jì wǒ bìng zhōng shū,xiāng yuē xún chūn guò bì lú。
迟尔不来春欲暮,可曾病与岁俱除。chí ěr bù lái chūn yù mù,kě céng bìng yǔ suì jù chú。
雨寒邃谷莺声寂,花落清江水涨初。yǔ hán suì gǔ yīng shēng jì,huā luò qīng jiāng shuǐ zhǎng chū。
几日侯芭能载酒,元亭惆怅子云居。jǐ rì hóu bā néng zài jiǔ,yuán tíng chóu chàng zi yún jū。

贺陈握卿阳月举第三子

韦廷葆

跨灶先人事,君今数梦罴。kuà zào xiān rén shì,jūn jīn shù mèng pí。
不凡无忝祖,有兆卜佳儿。bù fán wú tiǎn zǔ,yǒu zhào bo jiā ér。
立鼎齐三孔,摩天冠一时。lì dǐng qí sān kǒng,mó tiān guān yī shí。
瑞符丹穴凤,英物早怀奇。ruì fú dān xué fèng,yīng wù zǎo huái qí。

落星石十六韵

张太复

何代星精落,拳然此一方。hé dài xīng jīng luò,quán rán cǐ yī fāng。
卧苔仍磥砢,悬象本辉光。wò tái réng lěi kē,xuán xiàng běn huī guāng。
沦谪千秋感,坚贞历劫忘。lún zhé qiān qiū gǎn,jiān zhēn lì jié wàng。
坠来犹射斗,叱去岂成羊。zhuì lái yóu shè dòu,chì qù qǐ chéng yáng。
陨宋知奚似,支机未可量。yǔn sòng zhī xī shì,zhī jī wèi kě liàng。
怪疑蹲虎豹,变不共沧桑。guài yí dūn hǔ bào,biàn bù gòng cāng sāng。
却想九天外,流辉万丈长。què xiǎng jiǔ tiān wài,liú huī wàn zhàng zhǎng。
台阶邻辅弼,奎壁接文昌。tái jiē lín fǔ bì,kuí bì jiē wén chāng。
照合通南极,高原近太阳。zhào hé tōng nán jí,gāo yuán jìn tài yáng。
几年沈下士,閟彩向平冈。jǐ nián shěn xià shì,bì cǎi xiàng píng gāng。
砺角曾经否,埋尘转可伤。lì jiǎo céng jīng fǒu,mái chén zhuǎn kě shāng。
波凌忆河汉,榆白感风霜。bō líng yì hé hàn,yú bái gǎn fēng shuāng。
已隔三霄路,还依数仞墙。yǐ gé sān xiāo lù,hái yī shù rèn qiáng。
梦应迷太白,奇或拜元章。mèng yīng mí tài bái,qí huò bài yuán zhāng。
迥异昆明岸,难归帝座旁。jiǒng yì kūn míng àn,nán guī dì zuò páng。
秋风怀五丈,化石亦光芒。qiū fēng huái wǔ zhàng,huà shí yì guāng máng。

石夫人歌

张太复

五龙何岧峣,苍翠锁髻鬟。wǔ lóng hé tiáo yáo,cāng cuì suǒ jì huán。
上有石夫人,亭亭白云间。shàng yǒu shí fū rén,tíng tíng bái yún jiān。
白云影落横湖水,照见衣裳明镜里。bái yún yǐng luò héng hú shuǐ,zhào jiàn yī shang míng jìng lǐ。
当时拥袂泣无声。dāng shí yōng mèi qì wú shēng。
地久天长扶不起。dì jiǔ tiān zhǎng fú bù qǐ。
风疏石发森绿苔,云罗静敛菱花开。fēng shū shí fā sēn lǜ tái,yún luó jìng liǎn líng huā kāi。
盈盈漫道不能语,环佩凌霄疑下来。yíng yíng màn dào bù néng yǔ,huán pèi líng xiāo yí xià lái。
石夫人,尔何苦?shí fū rén,ěr hé kǔ?
累累同化七子女,奚不奋飞归乐土。lèi lèi tóng huà qī zi nǚ,xī bù fèn fēi guī lè tǔ。
陵谷变迁经几时,不转贞心自今古。líng gǔ biàn qiān jīng jǐ shí,bù zhuǎn zhēn xīn zì jīn gǔ。
我思鞭山到海东,唤尔良人转飞蓬。wǒ sī biān shān dào hǎi dōng,huàn ěr liáng rén zhuǎn fēi péng。
山头之石复人化,笑脸相对朝霞红。shān tóu zhī shí fù rén huà,xiào liǎn xiāng duì cháo xiá hóng。
碧虚携手共飞去,一洗万古烦冤空。bì xū xié shǒu gòng fēi qù,yī xǐ wàn gǔ fán yuān kōng。
雾鬓烟鬟竟难改,青冥回立年年在。wù bìn yān huán jìng nán gǎi,qīng míng huí lì nián nián zài。
待夫君兮何时还,日送云帆向沧海。dài fū jūn xī hé shí hái,rì sòng yún fān xiàng cāng hǎi。
石夫人,恨休歇。shí fū rén,hèn xiū xiē。
精卫衔石女化蝉,宇宙由来常多阙。jīng wèi xián shí nǚ huà chán,yǔ zhòu yóu lái cháng duō quē。
望夫之山更何人,与尔迢迢竞突兀。wàng fū zhī shān gèng hé rén,yǔ ěr tiáo tiáo jìng tū wù。
天荒地老同此心,泣向姮娥诉明月。tiān huāng dì lǎo tóng cǐ xīn,qì xiàng héng é sù míng yuè。

偶成

黄富民

食罢都无一事营,间中物理验枯荣。shí bà dōu wú yī shì yíng,jiān zhōng wù lǐ yàn kū róng。
花枝失溉医难活,瓜瓣间抛落旋生。huā zhī shī gài yī nán huó,guā bàn jiān pāo luò xuán shēng。
艳世文章易凋谢,粗材子弟便公卿。yàn shì wén zhāng yì diāo xiè,cū cái zi dì biàn gōng qīng。
衰翁少见还多怪,砌草墙苔半不名。shuāi wēng shǎo jiàn hái duō guài,qì cǎo qiáng tái bàn bù míng。

送秋

黄富民

忙过西风又一场,水边但见苇葭黄。máng guò xī fēng yòu yī chǎng,shuǐ biān dàn jiàn wěi jiā huáng。
零丁瘦蓼无多紫,留住秋容在夕阳。líng dīng shòu liǎo wú duō zǐ,liú zhù qiū róng zài xī yáng。

瑞安道中

魏锡曾

山椒聊税驾,竟日雾迷漫。shān jiāo liáo shuì jià,jìng rì wù mí màn。
我有穷途哭,人嗟行路难。wǒ yǒu qióng tú kū,rén jiē xíng lù nán。
叱牛怜子母,对竹觊平安。chì niú lián zi mǔ,duì zhú jì píng ān。
苦羡庞眉叟,茅檐春酒欢。kǔ xiàn páng méi sǒu,máo yán chūn jiǔ huān。

再叠韵呈季贶

魏锡曾

独立谁胜众嫭哗,壁弓真已动杯蛇。dú lì shuí shèng zhòng hù huā,bì gōng zhēn yǐ dòng bēi shé。
梦中识路一知己,海内藏书凡几家。mèng zhōng shí lù yī zhī jǐ,hǎi nèi cáng shū fán jǐ jiā。
岂有恩仇连将相,苦教门第占清华。qǐ yǒu ēn chóu lián jiāng xiāng,kǔ jiào mén dì zhàn qīng huá。
多君豪气犹畴昔,不似寒林瑟缩鸦。duō jūn háo qì yóu chóu xī,bù shì hán lín sè suō yā。

再叠韵呈季贶

魏锡曾

鸣玉犹增坛坫哗,哲人处世玩龙蛇。míng yù yóu zēng tán diàn huā,zhé rén chù shì wán lóng shé。
顾厨俊及兹多口,粤宋燕秦岂一家。gù chú jùn jí zī duō kǒu,yuè sòng yàn qín qǐ yī jiā。
党籍无碑刊茂叔,琅嬛有地辟张华。dǎng jí wú bēi kān mào shū,láng huán yǒu dì pì zhāng huá。
劝君勤校五千卷,遮莫秋林噪鹊鸦。quàn jūn qín xiào wǔ qiān juǎn,zhē mò qiū lín zào què yā。

弃妇吟

魏锡曾

女子惮远适,临别常依依。nǚ zi dàn yuǎn shì,lín bié cháng yī yī。
忆昔妾来此,掩泪牵母衣。yì xī qiè lái cǐ,yǎn lèi qiān mǔ yī。
朝别父与母,夕见姑与舅。cháo bié fù yǔ mǔ,xī jiàn gū yǔ jiù。
区区一寸心,生死为君妇。qū qū yī cùn xīn,shēng sǐ wèi jūn fù。
采桑起执筐,洗手归作羹。cǎi sāng qǐ zhí kuāng,xǐ shǒu guī zuò gēng。
三岁靡室劳,归宁且未遑。sān suì mí shì láo,guī níng qiě wèi huáng。
归宁且未遑,嗣君适远道。guī níng qiě wèi huáng,sì jūn shì yuǎn dào。
晨昏贱妾侍,颇谓妇窈窕。chén hūn jiàn qiè shì,pǒ wèi fù yǎo tiǎo。
吁嗟泰山阿,长松萦女萝。xū jiē tài shān ā,zhǎng sōng yíng nǚ luó。
吁嗟彼何人,中乃施斧柯。xū jiē bǐ hé rén,zhōng nǎi shī fǔ kē。
东家有贤女,鸳鸯新结侣。dōng jiā yǒu xián nǚ,yuān yāng xīn jié lǚ。
人生实有命,伤余何妒女。rén shēng shí yǒu mìng,shāng yú hé dù nǚ。
木落无还枝,妇弃无还期。mù luò wú hái zhī,fù qì wú hái qī。
但祝舅姑寿,妾请从此辞。dàn zhù jiù gū shòu,qiè qǐng cóng cǐ cí。
念君隔两地,思君落双泪。niàn jūn gé liǎng dì,sī jūn luò shuāng lèi。
妾去君心伤,愿君遣情累。qiè qù jūn xīn shāng,yuàn jūn qiǎn qíng lèi。
褰裳登长途,回首见小姑。qiān shang dēng zhǎng tú,huí shǒu jiàn xiǎo gū。
小姑哽不语,无力回嫂车。xiǎo gū gěng bù yǔ,wú lì huí sǎo chē。

徐杭舟中

魏锡曾

朔风起林莽,凛冽吹人衣。shuò fēng qǐ lín mǎng,lǐn liè chuī rén yī。
归舟日将夕,但见黄叶飞。guī zhōu rì jiāng xī,dàn jiàn huáng yè fēi。
卧看水中影,绿树还依依。wò kàn shuǐ zhōng yǐng,lǜ shù hái yī yī。
波旋影零乱,荡漾烟痕微。bō xuán yǐng líng luàn,dàng yàng yān hén wēi。
遥天积层雪,远山衔落晖。yáo tiān jī céng xuě,yuǎn shān xián luò huī。
寒鸦没平野,群鸭归村扉。hán yā méi píng yě,qún yā guī cūn fēi。
寓目即成趣,当此心忘机。yù mù jí chéng qù,dāng cǐ xīn wàng jī。
有客荷樵立,吾为歌采薇。yǒu kè hé qiáo lì,wú wèi gē cǎi wēi。