古诗词

悼故光禄卿李子静三首

张鹏翮

榜眼科名一旦空,独留翰墨想余风。bǎng yǎn kē míng yī dàn kōng,dú liú hàn mò xiǎng yú fēng。
何时更上方山去?hé shí gèng shàng fāng shān qù?
独向荒原悼李公。dú xiàng huāng yuán dào lǐ gōng。

悼故光禄卿李子静三首

张鹏翮

不闻楚客咏江漓,廿载长安隔梦思。bù wén chǔ kè yǒng jiāng lí,niàn zài zhǎng ān gé mèng sī。
桂酒椒浆浇宿草,平生风仪忆当时。guì jiǔ jiāo jiāng jiāo sù cǎo,píng shēng fēng yí yì dāng shí。

成都青羊宫青羊

张鹏翮

京师市上得铜羊,移往成都古道场。jīng shī shì shàng dé tóng yáng,yí wǎng chéng dōu gǔ dào chǎng。
出关尹喜似相识,寻到华阳乐未央。chū guān yǐn xǐ shì xiāng shí,xún dào huá yáng lè wèi yāng。

题昭君青冢

张鹏翮

丰郡城南一故丘,千年青冢尚含羞。fēng jùn chéng nán yī gù qiū,qiān nián qīng zhǒng shàng hán xiū。
琵琶马上和戎策,应在麒麟最上头。pí pá mǎ shàng hé róng cè,yīng zài qí lín zuì shàng tóu。

喀尔喀曲

张鹏翮

水竭草枯叹俗穷,腰悬竹箭臂悬弓。shuǐ jié cǎo kū tàn sú qióng,yāo xuán zhú jiàn bì xuán gōng。
轻躯上马飞如鸟,只畏中原火器攻。qīng qū shàng mǎ fēi rú niǎo,zhǐ wèi zhōng yuán huǒ qì gōng。

塞下曲五首

张鹏翮

匹马萧萧塞草黄,淡云孤月影微茫。pǐ mǎ xiāo xiāo sāi cǎo huáng,dàn yún gū yuè yǐng wēi máng。
繁华曾说苏杭好,不信人间有大荒。fán huá céng shuō sū háng hǎo,bù xìn rén jiān yǒu dà huāng。

塞下曲五首

张鹏翮

蜂聚穹庐一室春,开窗满目尽风尘。fēng jù qióng lú yī shì chūn,kāi chuāng mǎn mù jǐn fēng chén。
谁家饱啖酪酥饼,即是龙堆富贵人。shuí jiā bǎo dàn lào sū bǐng,jí shì lóng duī fù guì rén。

塞下曲五首

张鹏翮

惨淡黄云日色低,红毛碧眼向人啼。cǎn dàn huáng yún rì sè dī,hóng máo bì yǎn xiàng rén tí。
并驱马上扬鞭去,莫向桃花洞口迷。bìng qū mǎ shàng yáng biān qù,mò xiàng táo huā dòng kǒu mí。

塞下曲五首

张鹏翮

夜半孤灯涸井傍,童山竭泽世茫茫。yè bàn gū dēng hé jǐng bàng,tóng shān jié zé shì máng máng。
马声嘶彻炎风起,不是征人亦断肠!mǎ shēng sī chè yán fēng qǐ,bù shì zhēng rén yì duàn cháng!

塞下曲五首

张鹏翮

牧马荒原夜不休,朝来移帐到沙头。mù mǎ huāng yuán yè bù xiū,cháo lái yí zhàng dào shā tóu。
流泉每遣山灵护,恐惹征人照月愁。liú quán měi qiǎn shān líng hù,kǒng rě zhēng rén zhào yuè chóu。

由楚复至杭州旧居

王景彝

自笑还乡又去乡,此生端合老钱塘。zì xiào hái xiāng yòu qù xiāng,cǐ shēng duān hé lǎo qián táng。
岂真田好如阳羡,未必鱼肥胜武昌。qǐ zhēn tián hǎo rú yáng xiàn,wèi bì yú féi shèng wǔ chāng。
梁燕去来非有意,海鸥游戏本无方。liáng yàn qù lái fēi yǒu yì,hǎi ōu yóu xì běn wú fāng。
少陵晚岁心弥达,随处能安一草堂。shǎo líng wǎn suì xīn mí dá,suí chù néng ān yī cǎo táng。

孟夏夜坐风雨猝过枨触往事感而作此次东坡定惠院月夜韵

王景彝

芳草未歇犹余春,羁人无聊最愁夜。fāng cǎo wèi xiē yóu yú chūn,jī rén wú liáo zuì chóu yè。
晚年少梦嫌漏中,老眼看书怯镫下。wǎn nián shǎo mèng xián lòu zhōng,lǎo yǎn kàn shū qiè dèng xià。
闇云初起墨屏张,骤雨忽来瓶水泻。àn yún chū qǐ mò píng zhāng,zhòu yǔ hū lái píng shuǐ xiè。
蚁影刚停鼓翼飞,花枝已作垂头亚。yǐ yǐng gāng tíng gǔ yì fēi,huā zhī yǐ zuò chuí tóu yà。
块垒填胸尚可浇,酒杯自有何须借。kuài lěi tián xiōng shàng kě jiāo,jiǔ bēi zì yǒu hé xū jiè。
世情虽薄不吾欺,官事正繁喜先谢。shì qíng suī báo bù wú qī,guān shì zhèng fán xǐ xiān xiè。
诸公正好博鼎钟,此翁久已同田舍。zhū gōng zhèng hǎo bó dǐng zhōng,cǐ wēng jiǔ yǐ tóng tián shě。
华膴都如过眼花,安闲即是老头蔗。huá hū dōu rú guò yǎn huā,ān xián jí shì lǎo tóu zhè。
文欲欺人老忘丑,诗贪斗韵险不怕。wén yù qī rén lǎo wàng chǒu,shī tān dòu yùn xiǎn bù pà。
所欣衰老入和平,只有嬉笑无怒骂。suǒ xīn shuāi lǎo rù hé píng,zhǐ yǒu xī xiào wú nù mà。

迟友不至

朱昂

古树归鸦乱,晚烟生筚门。gǔ shù guī yā luàn,wǎn yān shēng bì mén。
远山看欲暮,清景易为昏。yuǎn shān kàn yù mù,qīng jǐng yì wèi hūn。
我友在何许,徒令空此樽。wǒ yǒu zài hé xǔ,tú lìng kōng cǐ zūn。
徘徊夜将半,不寐谁为言。pái huái yè jiāng bàn,bù mèi shuí wèi yán。

朱昂

雨歇山容出,秋光远近分。yǔ xiē shān róng chū,qiū guāng yuǎn jìn fēn。
疏林通晓日,绝壁走寒云。shū lín tōng xiǎo rì,jué bì zǒu hán yún。
雁影高难见,泉声静却闻。yàn yǐng gāo nán jiàn,quán shēng jìng què wén。
呼童移坐榻,花下拂桐君。hū tóng yí zuò tà,huā xià fú tóng jūn。

秋感

朱昂

我行向东郊,徘徊望秋树。wǒ xíng xiàng dōng jiāo,pái huái wàng qiū shù。
落日四无人,汩汩水东注。luò rì sì wú rén,gǔ gǔ shuǐ dōng zhù。
禾黍互高低,鸟雀惊迟暮。hé shǔ hù gāo dī,niǎo què jīng chí mù。
即此怀旧山,伫立不能去。jí cǐ huái jiù shān,zhù lì bù néng qù。

黄石斋先生手书周忠介公神道碑墨迹卷

张井

后死文章贵,先生志节同。hòu sǐ wén zhāng guì,xiān shēng zhì jié tóng。
千言写孤愤,一卷得双忠。qiān yán xiě gū fèn,yī juǎn dé shuāng zhōng。
事去天如梦,悲来笔有风。shì qù tiān rú mèng,bēi lái bǐ yǒu fēng。
想当挥洒处,嚼齿恨无穷。xiǎng dāng huī sǎ chù,jué chǐ hèn wú qióng。

送铜鼓藏焦山纪事

张井

我有汉代之铜鼓,来自南昌司马家。wǒ yǒu hàn dài zhī tóng gǔ,lái zì nán chāng sī mǎ jiā。
蛮风瘴雨几何载,鞚骨完好无缺瑕。mán fēng zhàng yǔ jǐ hé zài,kòng gǔ wán hǎo wú quē xiá。
阔径三尺高杀一,三叠微学蜂腰洼。kuò jìng sān chǐ gāo shā yī,sān dié wēi xué fēng yāo wā。
鼓心隆起俨棋局,周遭怒踞六虾蟆。gǔ xīn lóng qǐ yǎn qí jú,zhōu zāo nù jù liù xiā má。
腰垂四耳便索贯,其中空洞下口奓。yāo chuí sì ěr biàn suǒ guàn,qí zhōng kōng dòng xià kǒu zhā。
黝然古泽光可鉴,通体细缬牛毛花。yǒu rán gǔ zé guāng kě jiàn,tōng tǐ xì xié niú máo huā。
恨乏款识纪年月,定伏波耶诸葛耶。hèn fá kuǎn shí jì nián yuè,dìng fú bō yé zhū gé yé。
二竹斋中充清供,偶逢过客出矜夸。èr zhú zhāi zhōng chōng qīng gōng,ǒu féng guò kè chū jīn kuā。
常恐神物工变化,不甘闭置羁笼笯。cháng kǒng shén wù gōng biàn huà,bù gān bì zhì jī lóng nú。
忽忆焦山擅名胜,中藏古物颇纷拿。hū yì jiāo shān shàn míng shèng,zhōng cáng gǔ wù pǒ fēn ná。
周汉二鼎最奇绝,得此踵事或增华。zhōu hàn èr dǐng zuì qí jué,dé cǐ zhǒng shì huò zēng huá。
梅溪老人笑绝倒,云此位置真不差。méi xī lǎo rén xiào jué dào,yún cǐ wèi zhì zhēn bù chà。
岂知此语有漏泄,山灵日夕思拜嘉。qǐ zhī cǐ yǔ yǒu lòu xiè,shān líng rì xī sī bài jiā。
坐使诗僧屡问讯,前言欲食愁揄揶。zuò shǐ shī sēng lǚ wèn xùn,qián yán yù shí chóu yú yé。
一朝决计送汝去,不须堕泪随风斜。yī cháo jué jì sòng rǔ qù,bù xū duò lèi suí fēng xié。
东过广陵下扬子,扁舟两桨声咿哑。dōng guò guǎng líng xià yáng zi,biǎn zhōu liǎng jiǎng shēng yī yǎ。
千年老铜足精气,蛟龙未敢轻要遮。qiān nián lǎo tóng zú jīng qì,jiāo lóng wèi gǎn qīng yào zhē。
天吴潜逃鼋鼍徒,鲛人泣窜奔虎鲨。tiān wú qián táo yuán tuó tú,jiāo rén qì cuàn bēn hǔ shā。
布帆安稳到初地,山中童叟拍手哗。bù fān ān wěn dào chū dì,shān zhōng tóng sǒu pāi shǒu huā。
诸天龙象大欢喜,紫衣前导随袈裟。zhū tiān lóng xiàng dà huān xǐ,zǐ yī qián dǎo suí jiā shā。
三熏三沐好庋阁,幸少泥藓劳剔爬。sān xūn sān mù hǎo guǐ gé,xìng shǎo ní xiǎn láo tī pá。
钟鱼斋鼓共晨夕,障幕那无金绦纱。zhōng yú zhāi gǔ gòng chén xī,zhàng mù nà wú jīn tāo shā。
时有寒芒逼牛斗,莫放光怪惊麇麚。shí yǒu hán máng bī niú dòu,mò fàng guāng guài jīng jūn jiā。
当时鍊铜采赤堇,阴阳供炭龙火加。dāng shí liàn tóng cǎi chì jǐn,yīn yáng gōng tàn lóng huǒ jiā。
雷雨晦冥降神异,亦如欧冶成镆铘。léi yǔ huì míng jiàng shén yì,yì rú ōu yě chéng mò yé。
铸成此鼓寄威信,要息民夷争犬牙。zhù chéng cǐ gǔ jì wēi xìn,yào xī mín yí zhēng quǎn yá。
大胜草龙要誓约,底须歃血刑豚豭。dà shèng cǎo lóng yào shì yuē,dǐ xū shà xuè xíng tún jiā。
赛神合乐醉且舞,峒丁溪女纷击挝。sài shén hé lè zuì qiě wǔ,dòng dīng xī nǚ fēn jī wō。
方今圣治旷无外,梯航冠带通幽遐。fāng jīn shèng zhì kuàng wú wài,tī háng guān dài tōng yōu xiá。
坤维炎徼在庭户,芦笙欢沸喧铜琶。kūn wéi yán jiǎo zài tíng hù,lú shēng huān fèi xuān tóng pá。
此鼓投间供玩赏,何如祓濯归耆阇。cǐ gǔ tóu jiān gōng wán shǎng,hé rú fú zhuó guī qí dū。
八德水与洗兵气,忏除凡浊袪尘沙。bā dé shuǐ yǔ xǐ bīng qì,chàn chú fán zhuó qū chén shā。
摩挲免叹在荆棘,听法或证波罗伽。mó sā miǎn tàn zài jīng jí,tīng fǎ huò zhèng bō luó gā。
吐吞潮汐浥神雾,沐浴日月涵云霞。tǔ tūn cháo xī yì shén wù,mù yù rì yuè hán yún xiá。
佛天不老山不灭,铜鼓之寿其无涯。fú tiān bù lǎo shān bù miè,tóng gǔ zhī shòu qí wú yá。

蟠龙丈人歌和云汀制府

张井

我闻拓格之松日月所出入,直与元气通呼吸。wǒ wén tuò gé zhī sōng rì yuè suǒ chū rù,zhí yǔ yuán qì tōng hū xī。
亘古独立大荒中,世人何曾见针粒。gèn gǔ dú lì dà huāng zhōng,shì rén hé céng jiàn zhēn lì。
又闻负郯岩前松,龙鳞半空夭矫如有神。yòu wén fù tán yán qián sōng,lóng lín bàn kōng yāo jiǎo rú yǒu shén。
云幢星盖俨侍从,仙灵荒忽难具陈。yún chuáng xīng gài yǎn shì cóng,xiān líng huāng hū nán jù chén。
何如东海大松近郊甸,撑空卧波人共见。hé rú dōng hǎi dà sōng jìn jiāo diān,chēng kōng wò bō rén gòng jiàn。
劫灰兵燹几推排,此松龙颜终不变。jié huī bīng xiǎn jǐ tuī pái,cǐ sōng lóng yán zhōng bù biàn。
我未见此松,诵诗复披图。wǒ wèi jiàn cǐ sōng,sòng shī fù pī tú。
倏觉寒风谡谡生座隅,奇姿谲熊不可以思议,纵有妙手难描摹。shū jué hán fēng sù sù shēng zuò yú,qí zī jué xióng bù kě yǐ sī yì,zòng yǒu miào shǒu nán miáo mó。
松身拳曲才五尺,平分两干各奇绝。sōng shēn quán qū cái wǔ chǐ,píng fēn liǎng gàn gè qí jué。
一干横走学长虹,势欲东窥尾闾泄。yī gàn héng zǒu xué zhǎng hóng,shì yù dōng kuī wěi lǘ xiè。
舒肱探爪似与骊龙争,瘦骨枯缠万年铁。shū gōng tàn zhǎo shì yǔ lí lóng zhēng,shòu gǔ kū chán wàn nián tiě。
忽然夸多斗靡怒发千万枝,盘郁玲珑互纠结。hū rán kuā duō dòu mí nù fā qiān wàn zhī,pán yù líng lóng hù jiū jié。
其一下趋欻上拟,亦分两株逞恢诡。qí yī xià qū chuā shàng nǐ,yì fēn liǎng zhū chěng huī guǐ。
斗屈右臂如弯弓,如柳三眠更三起。dòu qū yòu bì rú wān gōng,rú liǔ sān mián gèng sān qǐ。
又如常山之蛇击其中,首尾回环相角犄。yòu rú cháng shān zhī shé jī qí zhōng,shǒu wěi huí huán xiāng jiǎo jī。
一松幻就百龙身,游戏神通乃至此。yī sōng huàn jiù bǎi lóng shēn,yóu xì shén tōng nǎi zhì cǐ。
吁嗟乎,此松之奇天下无。xū jiē hū,cǐ sōng zhī qí tiān xià wú。
大如山河分两戒,细者须鬣璎珞珠。dà rú shān hé fēn liǎng jiè,xì zhě xū liè yīng luò zhū。
蜿蜒诘曲无相不具足,怖伏鲸犼奔天吴。wān yán jí qū wú xiāng bù jù zú,bù fú jīng hǒu bēn tiān wú。
赠之蟠龙名,奉以丈人号,风过掀髯应一笑。zèng zhī pán lóng míng,fèng yǐ zhàng rén hào,fēng guò xiān rán yīng yī xiào。
借问丈人年,依稀记在商周前。jiè wèn zhàng rén nián,yī xī jì zài shāng zhōu qián。
应是当年大禹治水驱龙走,一龙偃蹇不肯受。yīng shì dāng nián dà yǔ zhì shuǐ qū lóng zǒu,yī lóng yǎn jiǎn bù kěn shòu。
作使风雨直到海东头,蜕形化作支离叟。zuò shǐ fēng yǔ zhí dào hǎi dōng tóu,tuì xíng huà zuò zhī lí sǒu。
宇内艳说黄山松,最奇一株称卧龙。yǔ nèi yàn shuō huáng shān sōng,zuì qí yī zhū chēng wò lóng。
田盘山中多偃盖,每邀龙辇夸遭逢。tián pán shān zhōng duō yǎn gài,měi yāo lóng niǎn kuā zāo féng。
此皆苍古世无比,莫与丈人论甲子。cǐ jiē cāng gǔ shì wú bǐ,mò yǔ zhàng rén lùn jiǎ zi。
洞庭龙威尚恐肩随,穆隥秦封云礽耳。dòng tíng lóng wēi shàng kǒng jiān suí,mù dèng qín fēng yún réng ěr。
噫吁嘻,古称寿考多不材,似尔变化何雄哉。yī xū xī,gǔ chēng shòu kǎo duō bù cái,shì ěr biàn huà hé xióng zāi。
苍生霖雨有人在,偶贪高卧非衰隤。cāng shēng lín yǔ yǒu rén zài,ǒu tān gāo wò fēi shuāi tuí。
君不见海滨昨夜风雷厉,丈人又作拿云势。jūn bù jiàn hǎi bīn zuó yè fēng léi lì,zhàng rén yòu zuò ná yún shì。

雪过渔亭

方峨

村市溪头雪里经,人烟寒处认邮亭。cūn shì xī tóu xuě lǐ jīng,rén yān hán chù rèn yóu tíng。
沿流竹艇排银汉,劈面云峰插玉屏。yán liú zhú tǐng pái yín hàn,pī miàn yún fēng chā yù píng。
秀绝山川浑一色,空怜鱼罶见三星。xiù jué shān chuān hún yī sè,kōng lián yú liǔ jiàn sān xīng。
寻梅放鹤饶幽赏,争似兵厨醉不醒。xún méi fàng hè ráo yōu shǎng,zhēng shì bīng chú zuì bù xǐng。

赠倪永清

方峨

九峰山色高嵯峨,川原平远堆青螺。jiǔ fēng shān sè gāo cuó é,chuān yuán píng yuǎn duī qīng luó。
刘夏村南泗水镇,片帆我亦曾经过。liú xià cūn nán sì shuǐ zhèn,piàn fān wǒ yì céng jīng guò。
此时我年方二十,乍见老成尚羞涩。cǐ shí wǒ nián fāng èr shí,zhà jiàn lǎo chéng shàng xiū sè。
客邸惟拈诗与书,日键芸窗足不出。kè dǐ wéi niān shī yǔ shū,rì jiàn yún chuāng zú bù chū。
少年情性好交游,一时怀刺干名流。shǎo nián qíng xìng hǎo jiāo yóu,yī shí huái cì gàn míng liú。
卢文子,张洮侯,朝朝约放龙潭舟。lú wén zi,zhāng táo hóu,cháo cháo yuē fàng lóng tán zhōu。
鲈脍莼羹罗满座,玉箫金管吹清秋。lú kuài chún gēng luó mǎn zuò,yù xiāo jīn guǎn chuī qīng qiū。
此中有人数诗伯,开言便及虬髯客。cǐ zhōng yǒu rén shù shī bó,kāi yán biàn jí qiú rán kè。
清誉真应千古传,彩笔争夸万人敌。qīng yù zhēn yīng qiān gǔ chuán,cǎi bǐ zhēng kuā wàn rén dí。
近来作吏来西昌,寥寥风雅推平章。jìn lái zuò lì lái xī chāng,liáo liáo fēng yǎ tuī píng zhāng。
即或有人弄笔墨,譬如无腔牧笛横山庄。jí huò yǒu rén nòng bǐ mò,pì rú wú qiāng mù dí héng shān zhuāng。
永清倪子来日昨,顿使洪都风雅作。yǒng qīng ní zi lái rì zuó,dùn shǐ hóng dōu fēng yǎ zuò。
绛帐旋开徐稚亭,赤幢久树滕王阁。jiàng zhàng xuán kāi xú zhì tíng,chì chuáng jiǔ shù téng wáng gé。
兴酣搦管发大呼,十三大郡都惊愕。xīng hān nuò guǎn fā dà hū,shí sān dà jùn dōu jīng è。
门外频停问字车,云中又见衔书鹤。mén wài pín tíng wèn zì chē,yún zhōng yòu jiàn xián shū hè。
骤然相见即相怜,须识神交已有年。zhòu rán xiāng jiàn jí xiāng lián,xū shí shén jiāo yǐ yǒu nián。
把臂发狂话宿昔,恍若置身黄浦青溪边。bǎ bì fā kuáng huà sù xī,huǎng ruò zhì shēn huáng pǔ qīng xī biān。
过我讼堂一交接,便觉胸中有冰雪。guò wǒ sòng táng yī jiāo jiē,biàn jué xiōng zhōng yǒu bīng xuě。
太白刘伶共醉醒,许由巢父同高洁。tài bái liú líng gòng zuì xǐng,xǔ yóu cháo fù tóng gāo jié。
即席还当赠片言,文中雄长诗中杰。jí xí hái dāng zèng piàn yán,wén zhōng xióng zhǎng shī zhōng jié。
猗嗟乎!君才磊落非等伦,得君如得金千钧。yī jiē hū!jūn cái lěi luò fēi děng lún,dé jūn rú dé jīn qiān jūn。
他时归遇云间客,道我为官鬓似银。tā shí guī yù yún jiān kè,dào wǒ wèi guān bìn shì yín。