古诗词

独游

苏去疾

独游泉上寺,篁翠杂衣凉。dú yóu quán shàng sì,huáng cuì zá yī liáng。
灌木吟山路,春禽向夕阳。guàn mù yín shān lù,chūn qín xiàng xī yáng。
禅房深晚秀,空谷静天香。chán fáng shēn wǎn xiù,kōng gǔ jìng tiān xiāng。
坐对双溪水,濠梁辨未忘。zuò duì shuāng xī shuǐ,háo liáng biàn wèi wàng。

秋尽怀八绣丈客蜀中

苏去疾

凉风在群木,万壑有哀音。liáng fēng zài qún mù,wàn hè yǒu āi yīn。
天末应搔首,千山起暮吟。tiān mò yīng sāo shǒu,qiān shān qǐ mù yín。
洞庭波始阔,峡水月常阴。dòng tíng bō shǐ kuò,xiá shuǐ yuè cháng yīn。
魂梦犹难到,愁君白发侵。hún mèng yóu nán dào,chóu jūn bái fā qīn。

代飞来双白鹄

苏去疾

四鸟生商山,羽翼日已齐。sì niǎo shēng shāng shān,yǔ yì rì yǐ qí。
衔羽复接翼,啾啾何凄凄。xián yǔ fù jiē yì,jiū jiū hé qī qī。
问鸟何所规,称我黄口时,四体少羽毛,待哺常声悲。wèn niǎo hé suǒ guī,chēng wǒ huáng kǒu shí,sì tǐ shǎo yǔ máo,dài bǔ cháng shēng bēi。
中道痛失哺,八翼共因依。zhōng dào tòng shī bǔ,bā yì gòng yīn yī。
朝拾覆车粟,暮还空城栖。cháo shí fù chē sù,mù hái kōng chéng qī。
跄跄蓬蒿居,性命宜无违。qiāng qiāng péng hāo jū,xìng mìng yí wú wéi。
子有山海志,安能久卑栖。zi yǒu shān hǎi zhì,ān néng jiǔ bēi qī。
风雨一交际,东西南北飞。fēng yǔ yī jiāo jì,dōng xī nán běi fēi。
我欲随汝去,一身悲斧斯。wǒ yù suí rǔ qù,yī shēn bēi fǔ sī。
劝汝依藩篱,忧汝寒与饥。quàn rǔ yī fān lí,yōu rǔ hán yǔ jī。
交颈长太息,泪落空复为。jiāo jǐng zhǎng tài xī,lèi luò kōng fù wèi。
回顾世间人,和乐真不支。huí gù shì jiān rén,hé lè zhēn bù zhī。

寒食过友人夜饮

戚玾

寒食生多感,谈诗觅旧盟。hán shí shēng duō gǎn,tán shī mì jiù méng。
积花充鸟饿,删竹让窗明。jī huā chōng niǎo è,shān zhú ràng chuāng míng。
湖水春帆乱,山坟野祭晴。hú shuǐ chūn fān luàn,shān fén yě jì qíng。
累累孤客意,浇酒亦难平。lèi lèi gū kè yì,jiāo jiǔ yì nán píng。

八弟自南村过问

戚玾

野处兄兼弟,遥寻到草堂。yě chù xiōng jiān dì,yáo xún dào cǎo táng。
菜羹存土性,镫气见春光。cài gēng cún tǔ xìng,dèng qì jiàn chūn guāng。
小隐时名去,深贫世务忘。xiǎo yǐn shí míng qù,shēn pín shì wù wàng。
流连因手足,不独在壶觞。liú lián yīn shǒu zú,bù dú zài hú shāng。

同绥岩明府饮盱山拥碧楼题恒止上人壁

戚玾

痛饮酬明月,天涯共此楼。tòng yǐn chóu míng yuè,tiān yá gòng cǐ lóu。
客狂能受酒,山浅不藏秋。kè kuáng néng shòu jiǔ,shān qiǎn bù cáng qiū。
好叶当人落,迂泉让石流。hǎo yè dāng rén luò,yū quán ràng shí liú。
更阑吟各就,醉墨为僧留。gèng lán yín gè jiù,zuì mò wèi sēng liú。

饮九弟斋同宿

戚玾

空城澹寒雾,落叶凄庭阴。kōng chéng dàn hán wù,luò yè qī tíng yīn。
萧条岁苦饥,里巷谁招寻。xiāo tiáo suì kǔ jī,lǐ xiàng shuí zhāo xún。
拨泥过我弟,暮雨衣淋淋。bō ní guò wǒ dì,mù yǔ yī lín lín。
百钱杖头解,斗酒时共斟。bǎi qián zhàng tóu jiě,dòu jiǔ shí gòng zhēn。
入耳声不殊,闻者各有心。rù ěr shēng bù shū,wén zhě gè yǒu xīn。
何以写吾忧,挥毫同苦吟。hé yǐ xiě wú yōu,huī háo tóng kǔ yín。
虫螀半壁静,镫火孤窗深。chóng jiāng bàn bì jìng,dèng huǒ gū chuāng shēn。
醉拥姜被眠,不知天古今。zuì yōng jiāng bèi mián,bù zhī tiān gǔ jīn。

赠九烟先生

戚玾

钟山黄公高绝俗,彩笔当年映天禄。zhōng shān huáng gōng gāo jué sú,cǎi bǐ dāng nián yìng tiān lù。
徙海吹山十六秋,吊影吞声卧江曲。xǐ hǎi chuī shān shí liù qiū,diào yǐng tūn shēng wò jiāng qū。
栖迟南岳复西湖,万里青山一担书。qī chí nán yuè fù xī hú,wàn lǐ qīng shān yī dān shū。
岩松犯雪神愈王,野鹤冲云兴自孤。yán sōng fàn xuě shén yù wáng,yě hè chōng yún xīng zì gū。
今岁移家来泗上,马队谭经笑函丈。jīn suì yí jiā lái sì shàng,mǎ duì tán jīng xiào hán zhàng。
生徒落落讲堂空,满帘春草风吹帐。shēng tú luò luò jiǎng táng kōng,mǎn lián chūn cǎo fēng chuī zhàng。
予从往籍旧知名,但见文章未见人。yǔ cóng wǎng jí jiù zhī míng,dàn jiàn wén zhāng wèi jiàn rén。
踌躇怀刺久未决,迟迟乃敢登其门。chóu chú huái cì jiǔ wèi jué,chí chí nǎi gǎn dēng qí mén。
相逢一揖平生见,道气须眉时隐现。xiāng féng yī yī píng shēng jiàn,dào qì xū méi shí yǐn xiàn。
布衣箬笠古人风,光瞳瘦骨高僧面。bù yī ruò lì gǔ rén fēng,guāng tóng shòu gǔ gāo sēng miàn。
萧疏促膝片时间,苛礼余文已尽删。xiāo shū cù xī piàn shí jiān,kē lǐ yú wén yǐ jǐn shān。
乃知古处存今日,往来交接能相安。nǎi zhī gǔ chù cún jīn rì,wǎng lái jiāo jiē néng xiāng ān。
此后相招对杯酒,一蔬一豆盘何有。cǐ hòu xiāng zhāo duì bēi jiǔ,yī shū yī dòu pán hé yǒu。
题诗日夜几挥毫,高谭古人时充口。tí shī rì yè jǐ huī háo,gāo tán gǔ rén shí chōng kǒu。
具言往事难重陈,不问人间汉与秦。jù yán wǎng shì nán zhòng chén,bù wèn rén jiān hàn yǔ qín。
志游四海遍五岳,妻孥束缚犹逡巡。zhì yóu sì hǎi biàn wǔ yuè,qī nú shù fù yóu qūn xún。
更思百年今半矣,天下曾无一知己。gèng sī bǎi nián jīn bàn yǐ,tiān xià céng wú yī zhī jǐ。
寸心摇落我何言,万事荒疏天不理。cùn xīn yáo luò wǒ hé yán,wàn shì huāng shū tiān bù lǐ。
眼前膝下未得男,依依弱女黄金看。yǎn qián xī xià wèi dé nán,yī yī ruò nǚ huáng jīn kàn。
前者乞灵向淮渎,回波晚棹辞龟山。qián zhě qǐ líng xiàng huái dú,huí bō wǎn zhào cí guī shān。
惊涛忽起飞神鱮,泼剌投船船客惧。jīng tāo hū qǐ fēi shén xù,pō lá tóu chuán chuán kè jù。
苍苍有意不言迟,小引长歌聊自叙。cāng cāng yǒu yì bù yán chí,xiǎo yǐn zhǎng gē liáo zì xù。
忧儿忧友复忧游,百感茫茫未暇愁。yōu ér yōu yǒu fù yōu yóu,bǎi gǎn máng máng wèi xiá chóu。
渡江僮仆尽辞去,只今沽酒无苍头。dù jiāng tóng pū jǐn cí qù,zhǐ jīn gū jiǔ wú cāng tóu。
子能知我为予构,不取才能取淳厚。zi néng zhī wǒ wèi yǔ gòu,bù qǔ cái néng qǔ chún hòu。
我闻语语出性情,颜热眉开心已受。wǒ wén yǔ yǔ chū xìng qíng,yán rè méi kāi xīn yǐ shòu。
贱子生平耻杂交,闭门风雨深蓬蒿。jiàn zi shēng píng chǐ zá jiāo,bì mén fēng yǔ shēn péng hāo。
岂知相见如逢故,一我形魂慰寂寥。qǐ zhī xiāng jiàn rú féng gù,yī wǒ xíng hún wèi jì liáo。
笑门如斗读书处,绿烟高卷芭蕉树。xiào mén rú dòu dú shū chù,lǜ yān gāo juǎn bā jiāo shù。
相看斗酒愧提携,扪虱挑镫尽朝暮。xiāng kàn dòu jiǔ kuì tí xié,mén shī tiāo dèng jǐn cháo mù。
指画须开北牖窗,窗开柳浪入风凉。zhǐ huà xū kāi běi yǒu chuāng,chuāng kāi liǔ làng rù fēng liáng。
题曰烟环志所命,使我高卧游羲皇。tí yuē yān huán zhì suǒ mìng,shǐ wǒ gāo wò yóu xī huáng。
闲寻古塔登台话,烟光城阙如图画。xián xún gǔ tǎ dēng tái huà,yān guāng chéng quē rú tú huà。
感慨中来不自由,一见斜阳泪双下。gǎn kǎi zhōng lái bù zì yóu,yī jiàn xié yáng lèi shuāng xià。
击水垂云心事违,榆枋笑受鸴鸠议。jī shuǐ chuí yún xīn shì wéi,yú fāng xiào shòu xué jiū yì。
孤高平淡违时好,今人绝少古人稀。gū gāo píng dàn wéi shí hǎo,jīn rén jué shǎo gǔ rén xī。
我得先生交已足,但愧知君非鲍叔。wǒ dé xiān shēng jiāo yǐ zú,dàn kuì zhī jūn fēi bào shū。
徘徊海岳放身游,远近相从负行襆。pái huái hǎi yuè fàng shēn yóu,yuǎn jìn xiāng cóng fù xíng fú。

忆扬州

丁棠发

烟花佳丽古扬州,隋帝行宫迹尚留。yān huā jiā lì gǔ yáng zhōu,suí dì xíng gōng jì shàng liú。
锦缆船归杨柳岸,玉台花发广陵秋。jǐn lǎn chuán guī yáng liǔ àn,yù tái huā fā guǎng líng qiū。
中宵明月闻歌吹,十里珠帘卷画楼。zhōng xiāo míng yuè wén gē chuī,shí lǐ zhū lián juǎn huà lóu。
油壁香车虚客梦,为言小杜未曾游。yóu bì xiāng chē xū kè mèng,wèi yán xiǎo dù wèi céng yóu。

宿水东驿

吴河光

闽峤遄征路正遥,徂秋落木晚萧萧。mǐn jiào chuán zhēng lù zhèng yáo,cú qiū luò mù wǎn xiāo xiāo。
渡头夜火喧渔市,港口生风报海潮。dù tóu yè huǒ xuān yú shì,gǎng kǒu shēng fēng bào hǎi cháo。
自分尘劳应努力,可能远别不魂酒。zì fēn chén láo yīng nǔ lì,kě néng yuǎn bié bù hún jiǔ。
镫残酒醒月初落,此是天涯第一宵。dèng cán jiǔ xǐng yuè chū luò,cǐ shì tiān yá dì yī xiāo。

螺杯

曹敬

螺纹旋转水潆洄,取入坳堂似覆杯。luó wén xuán zhuǎn shuǐ yíng huí,qǔ rù ào táng shì fù bēi。
犀角同明陈斝爵,翠钿为饰配樽罍。xī jiǎo tóng míng chén jiǎ jué,cuì diàn wèi shì pèi zūn léi。
斛中量出添新黛,掌上擎来酌旧醅。hú zhōng liàng chū tiān xīn dài,zhǎng shàng qíng lái zhuó jiù pēi。
珠蚌玉珧罗海错,紫霞可许醉蓬莱。zhū bàng yù yáo luó hǎi cuò,zǐ xiá kě xǔ zuì péng lái。

赋得壮夫不为小技得为字

曹敬

壮夫自有雄心在,小技区区怎肯为。zhuàng fū zì yǒu xióng xīn zài,xiǎo jì qū qū zěn kěn wèi。
高祖提将三尺剑,班超投去一毛锥。gāo zǔ tí jiāng sān chǐ jiàn,bān chāo tóu qù yī máo zhuī。
藩篱斥鴳真堪陋,篆刻雕虫不足奇。fān lí chì yàn zhēn kān lòu,zhuàn kè diāo chóng bù zú qí。
他日侯封伸大志,定应功业冠当时。tā rì hóu fēng shēn dà zhì,dìng yīng gōng yè guān dāng shí。

赋得荷净纳凉时得凉字

曹敬

何地幽清可纳凉,幽清无过绿荷塘。hé dì yōu qīng kě nà liáng,yōu qīng wú guò lǜ hé táng。
微风拂袖秋先到,更有熏人一味香。wēi fēng fú xiù qiū xiān dào,gèng yǒu xūn rén yī wèi xiāng。

赋得荷净纳凉时得凉字

曹敬

荷花为壁水为乡,人坐其间不断香。hé huā wèi bì shuǐ wèi xiāng,rén zuò qí jiān bù duàn xiāng。
屏却尘氛消却暑,无风也觉自生凉。píng què chén fēn xiāo què shǔ,wú fēng yě jué zì shēng liáng。

游芝山即景

曹敬

摩天鹄峙甚嶕峣,踏破芒鞋岭几条。mó tiān gǔ zhì shén jiāo yáo,tà pò máng xié lǐng jǐ tiáo。
树似惊虬翻洞口,石如奇鬼立岩腰。shù shì jīng qiú fān dòng kǒu,shí rú qí guǐ lì yán yāo。
云封岭顶禅关隐,日丽平原眼界遥。yún fēng lǐng dǐng chán guān yǐn,rì lì píng yuán yǎn jiè yáo。
六六峰回围玉笋,三三径辟种芭蕉。liù liù fēng huí wéi yù sǔn,sān sān jìng pì zhǒng bā jiāo。
寻僧呼犬来谈佛,扫叶烹茶认作樵。xún sēng hū quǎn lái tán fú,sǎo yè pēng chá rèn zuò qiáo。
忽见夕阳归鸟倦,衔烟独下过溪桥。hū jiàn xī yáng guī niǎo juàn,xián yān dú xià guò xī qiáo。

恭跋中宪大夫常理斋先生传后

马思圣

讴歌德义自尧封,家世由来有政声。ōu gē dé yì zì yáo fēng,jiā shì yóu lái yǒu zhèng shēng。
读竟一编心胆发,名流写得状如生。dú jìng yī biān xīn dǎn fā,míng liú xiě dé zhuàng rú shēng。

恭跋中宪大夫常理斋先生传后

马思圣

长白词宗蜀郡师,孤峰围绕乱妖旗。zhǎng bái cí zōng shǔ jùn shī,gū fēng wéi rào luàn yāo qí。
丈夫一死宁虚掷,想见提刀跃马时。zhàng fū yī sǐ níng xū zhì,xiǎng jiàn tí dāo yuè mǎ shí。

恭跋中宪大夫常理斋先生传后

马思圣

浣花千载拜忠祠,父老春秋莫更悲。huàn huā qiān zài bài zhōng cí,fù lǎo chūn qiū mò gèng bēi。
溪水沈沈明月夜,定将工部细论诗。xī shuǐ shěn shěn míng yuè yè,dìng jiāng gōng bù xì lùn shī。

恭跋中宪大夫常理斋先生传后

马思圣

金川铭勒十年馀,都下犹传昔岭初。jīn chuān míng lēi shí nián yú,dōu xià yóu chuán xī lǐng chū。
汗简例应伸特笔,丹心炳炳武功书。hàn jiǎn lì yīng shēn tè bǐ,dān xīn bǐng bǐng wǔ gōng shū。

枕上

熊琏

豆花蒙密掩蓬庐,人卧西风七月初。dòu huā méng mì yǎn péng lú,rén wò xī fēng qī yuè chū。
病似孤城频受困,愁如乱发不胜梳。bìng shì gū chéng pín shòu kùn,chóu rú luàn fā bù shèng shū。
澄心未了三生业,薄福难消一卷书。chéng xīn wèi le sān shēng yè,báo fú nán xiāo yī juǎn shū。
际此中年尽磨折,焉知颓老更何如。jì cǐ zhōng nián jǐn mó zhé,yān zhī tuí lǎo gèng hé rú。