古诗词

余葺吕祖祠中有姚石甫先生莹禄位神碑行香后恭纪一截

唐赞衮

海隅治绩平激湍,买犊渡虎今犹传。hǎi yú zhì jì píng jī tuān,mǎi dú dù hǔ jīn yóu chuán。
前尘已远愧学步,瞻拜禄位陈豆笾。qián chén yǐ yuǎn kuì xué bù,zhān bài lù wèi chén dòu biān。

西门外有桥将圮余筹款改建颜曰镜清桥刊有篆碑竖于桥侧

唐赞衮

圣朝东顾极蓬瀛,愧我分巡领赤城。shèng cháo dōng gù jí péng yíng,kuì wǒ fēn xún lǐng chì chéng。
但愿虹梁作鳌柱,波平如镜靖鲵鲸。dàn yuàn hóng liáng zuò áo zhù,bō píng rú jìng jìng ní jīng。

和邱仙根山长元韵

唐赞衮

春风桃李簇花开,云海身亲洗眼来。chūn fēng táo lǐ cù huā kāi,yún hǎi shēn qīn xǐ yǎn lái。
衣钵师传钦硕学,始知岩邑有澹台。yī bō shī chuán qīn shuò xué,shǐ zhī yán yì yǒu dàn tái。

梦蝶园

唐赞衮

门迎魁斗美人乡,寂寞园亭冷夕阳。mén yíng kuí dòu měi rén xiāng,jì mò yuán tíng lěng xī yáng。
一枕陶然谁唤觉,蘧蘧为蝶忽为庄。yī zhěn táo rán shuí huàn jué,qú qú wèi dié hū wèi zhuāng。

梦蝶园

唐赞衮

残碑鬼物护山河,中有高人隐薜萝。cán bēi guǐ wù hù shān hé,zhōng yǒu gāo rén yǐn bì luó。
化蝶寻秋香入梦,感时花溅泪痕多。huà dié xún qiū xiāng rù mèng,gǎn shí huā jiàn lèi hén duō。

净翠园截句十二首姑录其三馀从删汰

唐赞衮

晓风残月酒醒迟,半榻茶烟一卷诗。xiǎo fēng cán yuè jiǔ xǐng chí,bàn tà chá yān yī juǎn shī。
秋色满园关不住,东篱又近菊花时。qiū sè mǎn yuán guān bù zhù,dōng lí yòu jìn jú huā shí。

台南盐政归台道督办而积弊甚深皆由委员少廉洁者殊可慨也

唐赞衮

牢盆习以疲,国课日以竭。láo pén xí yǐ pí,guó kè rì yǐ jié。
况有儇薄徒,罔利穷杪忽。kuàng yǒu xuān báo tú,wǎng lì qióng miǎo hū。
鼠窃术诡憸,狼吞贿乾没。shǔ qiè shù guǐ xiān,láng tūn huì qián méi。
流极将何穷,黯思竖毛发。liú jí jiāng hé qióng,àn sī shù máo fā。

台南洋药充斥奸商漏私动与海关相龃龉判牍后慨然赋此

唐赞衮

烟土流毒久,滥殇由海关。yān tǔ liú dú jiǔ,làn shāng yóu hǎi guān。
蠹吏饱其私,窳贾缘为奸。dù lì bǎo qí sī,yǔ jiǎ yuán wèi jiān。
鲸鳄横睥睨,谈笑生波澜。jīng è héng pì nì,tán xiào shēng bō lán。
虚声肆恫喝,时局殊艰难。xū shēng sì dòng hē,shí jú shū jiān nán。

道署前一日火起余率属徒步驰救传令本标兵弁舁署置水龙灌扑幸得大雨时行火焰浸熄

唐赞衮

赤云夹日金乌吞,祝融御空乘朱轩。chì yún jiā rì jīn wū tūn,zhù róng yù kōng chéng zhū xuān。
大地忽作秦宫燔,不可向迩如燎原。dà dì hū zuò qín gōng fán,bù kě xiàng ěr rú liáo yuán。
猛势排荡裂厚坤,大声拉杂喧海垠。měng shì pái dàng liè hòu kūn,dà shēng lā zá xuān hǎi yín。
红光燄燄浮朝暾,居人四出如惊猿。hóng guāng yàn yàn fú cháo tūn,jū rén sì chū rú jīng yuán。
焚彻大逵通余辕,亟令标弁腰带鞬。fén chè dà kuí tōng yú yuán,jí lìng biāo biàn yāo dài jiān。
率属汹汹车无幡,列校严比将军屯。lǜ shǔ xiōng xiōng chē wú fān,liè xiào yán bǐ jiāng jūn tún。
黑云前导长竿㠾,郁攸气逼如炙膰。hēi yún qián dǎo zhǎng gān yuān,yù yōu qì bī rú zhì fán。
挈持瓶罂兼瓦盆,五石之瓠浮大樽。qiè chí píng yīng jiān wǎ pén,wǔ shí zhī hù fú dà zūn。
水能倒吸银河翻,欲撼天阙为平反。shuǐ néng dào xī yín hé fān,yù hàn tiān quē wèi píng fǎn。
壮士奋怒众目瞹,波涛下注濡地根。zhuàng shì fèn nù zhòng mù ài,bō tāo xià zhù rú dì gēn。
焦头烂额哀元元,虔诚默祷叩帝阍。jiāo tóu làn é āi yuán yuán,qián chéng mò dǎo kòu dì hūn。
须臾融风熄市垣,大雨一洗疮痍痕。xū yú róng fēng xī shì yuán,dà yǔ yī xǐ chuāng yí hén。
三十六皇皆手援,焚香再拜酬天恩。sān shí liù huáng jiē shǒu yuán,fén xiāng zài bài chóu tiān ēn。

衮于辛卯1891奉檄权台臬道下车伊始即以清理庶狱为务时值生番滋事势将用兵判牍之暇慨然赋此

唐赞衮

巡海兼理刑,出入两持平。xún hǎi jiān lǐ xíng,chū rù liǎng chí píng。
番民时搆衅,用刑复用兵。fān mín shí gòu xìn,yòng xíng fù yòng bīng。
杀戮无已时,哀矜我黎氓。shā lù wú yǐ shí,āi jīn wǒ lí máng。
所愿百里才,狱毋畸重轻。suǒ yuàn bǎi lǐ cái,yù wú jī zhòng qīng。

光绪甲午1894自春徂夏阖郡不雨农人难于布种心窃忧之仍旧恭迎冈山观音大士入城中是日神甫降而雨大作自午至戌四野均沾非神之赐不及此喜而以诗纪之并酬神惠

唐赞衮

去年苦旱暵,民力嗟已竭。qù nián kǔ hàn hàn,mín lì jiē yǐ jié。
幸早叨神贶,来苏被甘泽。xìng zǎo dāo shén kuàng,lái sū bèi gān zé。
今年春徂夏,炎炎炽烈日。jīn nián chūn cú xià,yán yán chì liè rì。
有如病后病,元气讵能摄。yǒu rú bìng hòu bìng,yuán qì jù néng shè。
方社殚圭璧,夜愁星斗灿。fāng shè dān guī bì,yè chóu xīng dòu càn。
家家插柳枝,鼓声每达旦。jiā jiā chā liǔ zhī,gǔ shēng měi dá dàn。
市既禁屠宰,厨亦绝薤蒜。shì jì jìn tú zǎi,chú yì jué xiè suàn。
迎神冈山寺,涓滴出山半。yíng shén gāng shān sì,juān dī chū shān bàn。
须臾云忽起,飞雨急如弹。xū yú yún hū qǐ,fēi yǔ jí rú dàn。
流潦满中庭,檐溜深没骭。liú lǎo mǎn zhōng tíng,yán liū shēn méi gàn。
一润苏万槁,伟哉神力化。yī rùn sū wàn gǎo,wěi zāi shén lì huà。
慈悲视众生,不啻保婴赤。cí bēi shì zhòng shēng,bù chì bǎo yīng chì。
感召良有因,惩劝示威德。gǎn zhào liáng yǒu yīn,chéng quàn shì wēi dé。
蚩蚩有何辜,神慈终悯恻。chī chī yǒu hé gū,shén cí zhōng mǐn cè。
老稚共欢呼,喜气溢里闬。lǎo zhì gòng huān hū,xǐ qì yì lǐ hàn。
微诚或感孚,齐明郁鬯灌。wēi chéng huò gǎn fú,qí míng yù chàng guàn。

甲午1894人日由陆赴台北道出台中邱仙根以诗招由寓鳌绕道山居一访杜二拾遗草堂竟以俗冗不获税驾仙乡仍用元韵奉酬

唐赞衮

乘风自南来,踏月复北去。chéng fēng zì nán lái,tà yuè fù běi qù。
仙云不可攀,相思殢烟树。xiān yún bù kě pān,xiāng sī tì yān shù。
老范意殷勤,停骖且小住。lǎo fàn yì yīn qín,tíng cān qiě xiǎo zhù。
借问山中人,结庐在何处。jiè wèn shān zhōng rén,jié lú zài hé chù。

光绪十八年1892三月初六日筱村中丞按试台南正在明伦堂讲书忽地大震因以诗纪之

唐赞衮

堂皇高坐地震惊,满堂漰湱洪涛声。táng huáng gāo zuò dì zhèn jīng,mǎn táng pēng huò hóng tāo shēng。
如驾海舶樯忽倾,头目眩转浮沧溟。rú jià hǎi bó qiáng hū qīng,tóu mù xuàn zhuǎn fú cāng míng。
诸生罢讲相向瞪,魂摇气慑神渐惺。zhū shēng bà jiǎng xiāng xiàng dèng,hún yáo qì shè shén jiàn xīng。
须臾奠定邀神灵,险遭不测人其坑。xū yú diàn dìng yāo shén líng,xiǎn zāo bù cè rén qí kēng。
我于其中浩叹兴,两间无处无亏盈。wǒ yú qí zhōng hào tàn xīng,liǎng jiān wú chù wú kuī yíng。
世界本由缺陷成,自古断鳌鳌足胫。shì jiè běn yóu quē xiàn chéng,zì gǔ duàn áo áo zú jìng。
扶舆毕竟谁支撑,赖有青门鼎力争。fú yú bì jìng shuí zhī chēng,lài yǒu qīng mén dǐng lì zhēng。
乾坤浩荡陂竟平,敢忘此日心凌兢。qián kūn hào dàng bēi jìng píng,gǎn wàng cǐ rì xīn líng jīng。

癸巳1893夏台南郡久不雨时余随同镇道虔诚祈祷不胜殷盼赋此

唐赞衮

赤日烁田园,渴雨麦焦死。chì rì shuò tián yuán,kě yǔ mài jiāo sǐ。
田园复何有,黄埃间苍耳。tián yuán fù hé yǒu,huáng āi jiān cāng ěr。
痴龙抱珠眠,无术鞭之起。chī lóng bào zhū mián,wú shù biān zhī qǐ。
农夫吁群神,邑令走社壝。nóng fū xū qún shén,yì lìng zǒu shè wěi。
我心方惄然,咎人更咎己。wǒ xīn fāng nì rán,jiù rén gèng jiù jǐ。
闭门星月下,陈词窃长跪。bì mén xīng yuè xià,chén cí qiè zhǎng guì。
谴责加闾阎,请自长官始。qiǎn zé jiā lǘ yán,qǐng zì zhǎng guān shǐ。
瘝职当受辜,勿移于赤子。guān zhí dāng shòu gū,wù yí yú chì zi。
祝罢复出祷,惭惶意无似。zhù bà fù chū dǎo,cán huáng yì wú shì。
何时雨倾盆,野色青一洗。hé shí yǔ qīng pén,yě sè qīng yī xǐ。

六月初七日夜获甘霖连日大雨滂沱赋此志喜

唐赞衮

蕴隆何瞵瞵,亭午赤日高。yùn lóng hé lín lín,tíng wǔ chì rì gāo。
望霓愿未酬,眼穿心尤焦。wàng ní yuàn wèi chóu,yǎn chuān xīn yóu jiāo。
岂料一霎风,为我驱郁陶。qǐ liào yī shà fēng,wèi wǒ qū yù táo。
是时碧宇朗,霾翳无纤毫。shì shí bì yǔ lǎng,mái yì wú xiān háo。
陡泼数升墨,群峰青忽韬。dǒu pō shù shēng mò,qún fēng qīng hū tāo。
龙爪攫昏黑,隐跃空中翱。lóng zhǎo jué hūn hēi,yǐn yuè kōng zhōng áo。
卷海向天泻,拗怒不受绦。juǎn hǎi xiàng tiān xiè,ǎo nù bù shòu tāo。
空阔战雷电,势等钜鹿鏖。kōng kuò zhàn léi diàn,shì děng jù lù áo。
小声珠走盘,大或翻狂涛。xiǎo shēng zhū zǒu pán,dà huò fān kuáng tāo。
忽若辟天育,万马纷腾槽。hū ruò pì tiān yù,wàn mǎ fēn téng cáo。
又似黄流驶,过闸奔千艘。yòu shì huáng liú shǐ,guò zhá bēn qiān sōu。
三农手加额,饥寒无啼号。sān nóng shǒu jiā é,jī hán wú tí hào。
弹冠谢甘澍,神贶欣溥叨。dàn guān xiè gān shù,shén kuàng xīn pǔ dāo。

范继庭同年馈自鸣钟赋谢其一

唐赞衮

一年三百六旬,一日一十二时。yī nián sān bǎi liù xún,yī rì yī shí èr shí。
同年同官相遗,台地可识地支。tóng nián tóng guān xiāng yí,tái dì kě shí dì zhī。

黄山古松歌应潘大中丞教

鲍倚云

轩辕施手开鸿蒙,削起六六青芙蓉。xuān yuán shī shǒu kāi hóng méng,xuē qǐ liù liù qīng fú róng。
奇秀半缘松与石,裂石诡出成古松。qí xiù bàn yuán sōng yǔ shí,liè shí guǐ chū chéng gǔ sōng。
千株万株不藉土,人代渺历超秦封。qiān zhū wàn zhū bù jí tǔ,rén dài miǎo lì chāo qín fēng。
灵区幽绝几人到,到者惊叫夸神工。líng qū yōu jué jǐ rén dào,dào zhě jīng jiào kuā shén gōng。
路指天门两翁揖,一迎一送分西东。lù zhǐ tiān mén liǎng wēng yī,yī yíng yī sòng fēn xī dōng。
经亘双壁势蜿蜒,文殊道上眠苍龙。jīng gèn shuāng bì shì wān yán,wén shū dào shàng mián cāng lóng。
髯张角崭卧将起,疑潜疑现风云从。rán zhāng jiǎo zhǎn wò jiāng qǐ,yí qián yí xiàn fēng yún cóng。
峰登始信划中断,下临绝壑危桥通。fēng dēng shǐ xìn huà zhōng duàn,xià lín jué hè wēi qiáo tōng。
枝生彼岸横此浒,殷勤引臂扶游踪。zhī shēng bǐ àn héng cǐ hǔ,yīn qín yǐn bì fú yóu zōng。
游人见松不见干,松名破石穿玲珑。yóu rén jiàn sōng bù jiàn gàn,sōng míng pò shí chuān líng lóng。
环抱有若母怀子,争奇倒挂莲花峰。huán bào yǒu ruò mǔ huái zi,zhēng qí dào guà lián huā fēng。
倒挂苍虬发上指,一丝壁窦长青葱。dào guà cāng qiú fā shàng zhǐ,yī sī bì dòu zhǎng qīng cōng。
离奇更说蒲团好,软铺密织云千重。lí qí gèng shuō pú tuán hǎo,ruǎn pù mì zhī yún qiān zhòng。
何当一佛分一具,诸天花雨飞晴空。hé dāng yī fú fēn yī jù,zhū tiān huā yǔ fēi qíng kōng。
高不盈尺围数丈,佳处略与棋枰同。gāo bù yíng chǐ wéi shù zhàng,jiā chù lüè yǔ qí píng tóng。
棋枰松在平天杠,松鬣井井横兼纵。qí píng sōng zài píng tiān gāng,sōng liè jǐng jǐng héng jiān zòng。
顶平若砥枝若罫,仙家一局何时终。dǐng píng ruò dǐ zhī ruò guà,xiān jiā yī jú hé shí zhōng。
就中奇绝推扰龙,一峰突兀千峰中。jiù zhōng qí jué tuī rǎo lóng,yī fēng tū wù qiān fēng zhōng。
松与峰斗峰腹坼,猿鸟何敢撄其锋。sōng yǔ fēng dòu fēng fù chè,yuán niǎo hé gǎn yīng qí fēng。
盘拿郁积怒未已,左枝横曳苍烟笼。pán ná yù jī nù wèi yǐ,zuǒ zhī héng yè cāng yān lóng。
拖岚抹翠数峰远,飘摇柳线青茸茸。tuō lán mǒ cuì shù fēng yuǎn,piāo yáo liǔ xiàn qīng rōng rōng。
精华终古日霜结,诸峰八面来朝宗。jīng huá zhōng gǔ rì shuāng jié,zhū fēng bā miàn lái cháo zōng。
得非神仙恣狡狯,镌铲造化天无功。dé fēi shén xiān zì jiǎo kuài,juān chǎn zào huà tiān wú gōng。
天公凝睇久生妒,破石先见雷火红。tiān gōng níng dì jiǔ shēng dù,pò shí xiān jiàn léi huǒ hóng。
蒲团扬去龙夜逝,丁丁樵斧来悲风。pú tuán yáng qù lóng yè shì,dīng dīng qiáo fǔ lái bēi fēng。
吁嗟神物半失护,识者感叹心忡忡。xū jiē shén wù bàn shī hù,shí zhě gǎn tàn xīn chōng chōng。
我生山中未见山,幽探徐拟策短筇。wǒ shēng shān zhōng wèi jiàn shān,yōu tàn xú nǐ cè duǎn qióng。
山图记载百不一,奇姿环状难形容。shān tú jì zài bǎi bù yī,qí zī huán zhuàng nán xíng róng。
藤络莎被遍崖谷,一松抵一仙人逢。téng luò shā bèi biàn yá gǔ,yī sōng dǐ yī xiān rén féng。
黄山灵气不可尽,翎茵铁干绵春冬。huáng shān líng qì bù kě jǐn,líng yīn tiě gàn mián chūn dōng。

兰语篇

鲍倚云

幽芳不知春,春赴桃蹊水。yōu fāng bù zhī chūn,chūn fù táo qī shuǐ。
回波忆旧雨,冥蒙晓烟里。huí bō yì jiù yǔ,míng méng xiǎo yān lǐ。
畴昔子慕予,窈窕竟奚似。chóu xī zi mù yǔ,yǎo tiǎo jìng xī shì。
目成山之南,清川渌如此。mù chéng shān zhī nán,qīng chuān lù rú cǐ。
萧萧秋雨恶,檐端孕花蕊。xiāo xiāo qiū yǔ è,yán duān yùn huā ruǐ。
酷腊酿奇寒,土乾未滋蚁。kù là niàng qí hán,tǔ qián wèi zī yǐ。
引领期入房,吹衣北风起。yǐn lǐng qī rù fáng,chuī yī běi fēng qǐ。
根垡暗已朽,处堂昧生理。gēn fá àn yǐ xiǔ,chù táng mèi shēng lǐ。
怨长交不终,媒劳复谁倚。yuàn zhǎng jiāo bù zhōng,méi láo fù shuí yǐ。
酾酒与花盟,花光去若驶。shāi jiǔ yǔ huā méng,huā guāng qù ruò shǐ。
荪兮独自愁,何人信予美。sūn xī dú zì chóu,hé rén xìn yǔ měi。

祭诗行

鲍倚云

我闻祭诗之例贾岛开,时当除夕陈樽罍。wǒ wén jì shī zhī lì jiǎ dǎo kāi,shí dāng chú xī chén zūn léi。
命意还应自劳苦,亦或艰辛历历如有神助灵之来。mìng yì hái yīng zì láo kǔ,yì huò jiān xīn lì lì rú yǒu shén zhù líng zhī lái。
才人抑塞磊落不得志,拔剑斫地歌空哀。cái rén yì sāi lěi luò bù dé zhì,bá jiàn zhuó dì gē kōng āi。
春风不煦麻衣业,何如此夕冻酿倾泻三千杯。chūn fēng bù xù má yī yè,hé rú cǐ xī dòng niàng qīng xiè sān qiān bēi。
一杯酌诗复一揖,绝倒可免襟颜摧。yī bēi zhuó shī fù yī yī,jué dào kě miǎn jīn yán cuī。
忆昔先子授诗我五岁,明年就传耸双髻。yì xī xiān zi shòu shī wǒ wǔ suì,míng nián jiù chuán sǒng shuāng jì。
课经暇覆杜陵律,舞勺偷觑兰台艺。kè jīng xiá fù dù líng lǜ,wǔ sháo tōu qù lán tái yì。
渔村先生浙中耆,朱查老辈旧联袂。yú cūn xiān shēng zhè zhōng qí,zhū chá lǎo bèi jiù lián mèi。
诗评诗札什袭藏,诗尽渊源辨根蒂。shī píng shī zhá shén xí cáng,shī jǐn yuān yuán biàn gēn dì。
嗟我贫儿不识万卷开书城,风云月露挥毫轻。jiē wǒ pín ér bù shí wàn juǎn kāi shū chéng,fēng yún yuè lù huī háo qīng。
玉堂老人顾之浩然叹,问我试啼英物如何英,而不思吹龙笛与凤笙。yù táng lǎo rén gù zhī hào rán tàn,wèn wǒ shì tí yīng wù rú hé yīng,ér bù sī chuī lóng dí yǔ fèng shēng。
快剑入海屠长鲸,为我掷地作石声,何为效此蚓泣苍蝇鸣。kuài jiàn rù hǎi tú zhǎng jīng,wèi wǒ zhì dì zuò shí shēng,hé wèi xiào cǐ yǐn qì cāng yíng míng。
积数百篇悉焚弃,更历忧患成孤生。jī shù bǎi piān xī fén qì,gèng lì yōu huàn chéng gū shēng。
到今垂老得诗二千三百五十有余首,刺促不减酸寒情。dào jīn chuí lǎo dé shī èr qiān sān bǎi wǔ shí yǒu yú shǒu,cì cù bù jiǎn suān hán qíng。
当年老辈《大雅》不可作,岂独中选博学鸿词了无作。dāng nián lǎo bèi dà yǎ bù kě zuò,qǐ dú zhōng xuǎn bó xué hóng cí le wú zuò。
下第诸公峙坛坫,接武名贤辉馆阁。xià dì zhū gōng zhì tán diàn,jiē wǔ míng xián huī guǎn gé。
宿将不尽阃内知,余军亦胜今人弱。sù jiāng bù jǐn kǔn nèi zhī,yú jūn yì shèng jīn rén ruò。
安得九原呼起坐上坐,令我低头就绳削。ān dé jiǔ yuán hū qǐ zuò shàng zuò,lìng wǒ dī tóu jiù shéng xuē。
人生富贵由天公,何须较量达与穷。rén shēng fù guì yóu tiān gōng,hé xū jiào liàng dá yǔ qióng。
我不能学春城无处不飞花之韩翃,亦无才儗小楼一夜听春雨之放翁。wǒ bù néng xué chūn chéng wú chù bù fēi huā zhī hán hóng,yì wú cái nǐ xiǎo lóu yī yè tīng chūn yǔ zhī fàng wēng。
端居圣明耻舟楫,孟六岂是南山农。duān jū shèng míng chǐ zhōu jí,mèng liù qǐ shì nán shān nóng。
枉将苦句激天子,月影归抱窗虚松。wǎng jiāng kǔ jù jī tiān zi,yuè yǐng guī bào chuāng xū sōng。
浪仙亦坐傲峭累,有眼不识人中龙。làng xiān yì zuò ào qiào lèi,yǒu yǎn bù shí rén zhōng lóng。
蹉跎聊复成进士,可怜声名十恶不为诗家宗。cuō tuó liáo fù chéng jìn shì,kě lián shēng míng shí è bù wèi shī jiā zōng。
肥瘦何关冰雪胸,笔阵乃当韩豪冲。féi shòu hé guān bīng xuě xiōng,bǐ zhèn nǎi dāng hán háo chōng。
羡煞骑驴坐得推敲偶,交游赠答相望不隔潮州踪。xiàn shā qí lǘ zuò dé tuī qiāo ǒu,jiāo yóu zèng dá xiāng wàng bù gé cháo zhōu zōng。
我诗非寒亦非瘦,方干罗隐门庭陋。wǒ shī fēi hán yì fēi shòu,fāng gàn luó yǐn mén tíng lòu。
鞭丝谁与九州横,腹笥殊惭四库富。biān sī shuí yǔ jiǔ zhōu héng,fù sì shū cán sì kù fù。
赏音也自播云处,病骨无由脱岩岫。shǎng yīn yě zì bō yún chù,bìng gǔ wú yóu tuō yán xiù。
草间未禀虎凤姿,野外难为金石奏。cǎo jiān wèi bǐng hǔ fèng zī,yě wài nán wèi jīn shí zòu。
就中涕泪纷千行,骨韵莫论宋与唐。jiù zhōng tì lèi fēn qiān xíng,gǔ yùn mò lùn sòng yǔ táng。
好与子孙识面目,先人遗绪留取千春长。hǎo yǔ zi sūn shí miàn mù,xiān rén yí xù liú qǔ qiān chūn zhǎng。
《小巢壶诗》箧里香,四世传看古锦囊。xiǎo cháo hú shī qiè lǐ xiāng,sì shì chuán kàn gǔ jǐn náng。
今夕何夕醉酒浆,烛花高吐腾词铓。jīn xī hé xī zuì jiǔ jiāng,zhú huā gāo tǔ téng cí máng。
余生尚得余音锵,二十四卷之外文澜犹汪茫。yú shēng shàng dé yú yīn qiāng,èr shí sì juǎn zhī wài wén lán yóu wāng máng。

妆域歌

朱文藻

日月双跳似丸转,老大头颅堆雪茧。rì yuè shuāng tiào shì wán zhuǎn,lǎo dà tóu lú duī xuě jiǎn。
书窗瞥见儿嬉物,少小情怀忽追缅。shū chuāng piē jiàn ér xī wù,shǎo xiǎo qíng huái hū zhuī miǎn。
物名妆域始前明,神宗晚岁事游晏。wù míng zhuāng yù shǐ qián míng,shén zōng wǎn suì shì yóu yàn。
深宫昼閟寂不哗,宫人制此长日遣。shēn gōng zhòu bì jì bù huā,gōng rén zhì cǐ zhǎng rì qiǎn。
切磋象齿三寸圜,中卓铁锥五分浅。qiè cuō xiàng chǐ sān cùn huán,zhōng zhuó tiě zhuī wǔ fēn qiǎn。
仙山楼阁云树重,二鹿驯行踏苍藓。xiān shān lóu gé yún shù zhòng,èr lù xùn xíng tà cāng xiǎn。
一面深刻壑藏舟,仙客携琴方陟巘。yī miàn shēn kè hè cáng zhōu,xiān kè xié qín fāng zhì yǎn。
甲寅七月二十四,李得仁造字可辨。jiǎ yín qī yuè èr shí sì,lǐ dé rén zào zì kě biàn。
此非钟鼎及刀剑,款识何须仿彝典。cǐ fēi zhōng dǐng jí dāo jiàn,kuǎn shí hé xū fǎng yí diǎn。
朝廷制器小亦谨,不使良工没其善。cháo tíng zhì qì xiǎo yì jǐn,bù shǐ liáng gōng méi qí shàn。
无如大事荒于嬉,玩弄江山任偃蹇。wú rú dà shì huāng yú xī,wán nòng jiāng shān rèn yǎn jiǎn。
传一二世乾坤倾,欲立锥无尺土践。chuán yī èr shì qián kūn qīng,yù lì zhuī wú chǐ tǔ jiàn。
正如此器旋转休,圜轮都付浮云卷。zhèng rú cǐ qì xuán zhuǎn xiū,huán lún dōu fù fú yún juǎn。
百八十年物幸存,笑语疑闻聚婉娈。bǎi bā shí nián wù xìng cún,xiào yǔ yí wén jù wǎn luán。
拓文纪事附金石,物不足多事须勉。tuò wén jì shì fù jīn shí,wù bù zú duō shì xū miǎn。
腐儒不敢岁月荒,垂语儿曹戒游衍。fǔ rú bù gǎn suì yuè huāng,chuí yǔ ér cáo jiè yóu yǎn。