古诗词

马塍花歌吊姜白石

李銮宣

马塍花发春蒙蒙,马塍花落啼小红。mǎ chéng huā fā chūn méng méng,mǎ chéng huā luò tí xiǎo hóng。
花开花落春已暮,蛮鸠义燕骄东风。huā kāi huā luò chūn yǐ mù,mán jiū yì yàn jiāo dōng fēng。
白石先生墓草死,年年寒食乌衔纸。bái shí xiān shēng mù cǎo sǐ,nián nián hán shí wū xián zhǐ。
玉友金蕉唤不醒,玉人金缕歌谁倚。yù yǒu jīn jiāo huàn bù xǐng,yù rén jīn lǚ gē shuí yǐ。
只今水调按红牙,杜宇声声诉落花。zhǐ jīn shuǐ diào àn hóng yá,dù yǔ shēng shēng sù luò huā。
纵使雪麋能护惜,不知香梦入谁家。zòng shǐ xuě mí néng hù xī,bù zhī xiāng mèng rù shuí jiā。

推车谣

李銮宣

只轮车双足,趼夫为推妇为挽。zhǐ lún chē shuāng zú,jiǎn fū wèi tuī fù wèi wǎn。
老妪稚子坐两头,黄土满身泪满眼。lǎo yù zhì zi zuò liǎng tóu,huáng tǔ mǎn shēn lèi mǎn yǎn。
问从何处来,曰从山东来。wèn cóng hé chù lái,yuē cóng shān dōng lái。
问从何处去,乞食远方去。wèn cóng hé chù qù,qǐ shí yuǎn fāng qù。
车上何所有,破毡裹敝帚。chē shàng hé suǒ yǒu,pò zhān guǒ bì zhǒu。
车中何所施,草根兼树皮。chē zhōng hé suǒ shī,cǎo gēn jiān shù pí。
欲行不行行蹒跚,昨日今日并无粒米餐。yù xíng bù xíng xíng pán shān,zuó rì jīn rì bìng wú lì mǐ cān。
长跽乞怜,求施一钱,一钱不救君饥寒。zhǎng jì qǐ lián,qiú shī yī qián,yī qián bù jiù jūn jī hán。
只轮车,车转毂,老妪呜呜抱儿哭。zhǐ lún chē,chē zhuǎn gǔ,lǎo yù wū wū bào ér kū。
卖汝难抛一块肉,不如老妪经沟渎。mài rǔ nán pāo yī kuài ròu,bù rú lǎo yù jīng gōu dú。

卖子谣

李銮宣

百钱卖一儿,千钱卖一女。bǎi qián mài yī ér,qiān qián mài yī nǚ。
小者五六岁,大者三尺许。xiǎo zhě wǔ liù suì,dà zhě sān chǐ xǔ。
十十五五沿堤来,彳彳亍亍黄尘霾。shí shí wǔ wǔ yán dī lái,chì chì chù chù huáng chén mái。
老姆谓儿女,卖汝实痛汝。lǎo mǔ wèi ér nǚ,mài rǔ shí tòng rǔ。
怀中一块肉,弃作路旁土。huái zhōng yī kuài ròu,qì zuò lù páng tǔ。
老父谓儿女,卖汝乃爱汝。lǎo fù wèi ér nǚ,mài rǔ nǎi ài rǔ。
朱门酒肉臭,但去无所苦。zhū mén jiǔ ròu chòu,dàn qù wú suǒ kǔ。
痴儿痴女不知离别难,从人略卖衣禅单。chī ér chī nǚ bù zhī lí bié nán,cóng rén lüè mài yī chán dān。
衣单单,心悒悒。yī dān dān,xīn yì yì。
儿长为奴女为妾,灶前灶后背人泣。ér zhǎng wèi nú nǚ wèi qiè,zào qián zào hòu bèi rén qì。

忆松尘山房旧居

郭长彬

门外春流碧一湾,栖真会此掩双关。mén wài chūn liú bì yī wān,qī zhēn huì cǐ yǎn shuāng guān。
十年悔插红尘脚,安得身骑白鹤还。shí nián huǐ chā hóng chén jiǎo,ān dé shēn qí bái hè hái。

阻风敬步伯父原韵

方芬

大风彻夜舞狂漪,正是扁舟系缆时。dà fēng chè yè wǔ kuáng yī,zhèng shì biǎn zhōu xì lǎn shí。
两岸霜枫萦远梦,一帆寒雨乱乡思。liǎng àn shuāng fēng yíng yuǎn mèng,yī fān hán yǔ luàn xiāng sī。
江间白浪青山动,天外黄云画角吹。jiāng jiān bái làng qīng shān dòng,tiān wài huáng yún huà jiǎo chuī。
寄语石尤须早息,扬舲稳渡莫教迟。jì yǔ shí yóu xū zǎo xī,yáng líng wěn dù mò jiào chí。

南行见竹

方芬

山前忽见千竿竹,高影猗猗最可人。shān qián hū jiàn qiān gān zhú,gāo yǐng yī yī zuì kě rén。
自别此君双眼俗,相逢为我涤征尘。zì bié cǐ jūn shuāng yǎn sú,xiāng féng wèi wǒ dí zhēng chén。

晚行过昭山

方芬

长沙西去水驿长,季冬不觉江风凉。zhǎng shā xī qù shuǐ yì zhǎng,jì dōng bù jué jiāng fēng liáng。
昭山对面挹秀色,龙口飞渡波茫茫。zhāo shān duì miàn yì xiù sè,lóng kǒu fēi dù bō máng máng。
斜阳缥缈入林去,岸风吹送梅花香。xié yáng piāo miǎo rù lín qù,àn fēng chuī sòng méi huā xiāng。
山头古寺鸣钟起,噌吰镗鞳和鸣榔。shān tóu gǔ sì míng zhōng qǐ,cēng hóng tāng tà hé míng láng。
松声摵摵复入耳,须臾明月浮清光。sōng shēng shè shè fù rù ěr,xū yú míng yuè fú qīng guāng。
眼前景物动吟兴,千态万变非寻常。yǎn qián jǐng wù dòng yín xīng,qiān tài wàn biàn fēi xún cháng。

二月廿九日秋审过堂抚辕大堂外设公案三座邵小村中丞居中位余与藩司居东西位恭纪

唐赞衮

左右班联肃,寅阶旭日宾。zuǒ yòu bān lián sù,yín jiē xù rì bīn。
垂衣钦舜治,解网慕汤仁。chuí yī qīn shùn zhì,jiě wǎng mù tāng rén。
三宥恩施大,群生感被均。sān yòu ēn shī dà,qún shēng gǎn bèi jūn。
哀矜心勿喜,欲使众情伸。āi jīn xīn wù xǐ,yù shǐ zhòng qíng shēn。

台南城外有开元寺甚幽静游毕题壁一诗

唐赞衮

幽云遮野墅,飞雨过沧溟。yōu yún zhē yě shù,fēi yǔ guò cāng míng。
杰阁几人倚,晚涛同佛听。jié gé jǐ rén yǐ,wǎn tāo tóng fú tīng。
烟蒸海气白,风闪寺灯青。yān zhēng hǎi qì bái,fēng shǎn sì dēng qīng。
愿逐南飞鹤,高吟入杳冥。yuàn zhú nán fēi hè,gāo yín rù yǎo míng。

偕施云舫许蕴伯游竹溪

唐赞衮

曲径入幽邃,钟鱼寂不闻。qū jìng rù yōu suì,zhōng yú jì bù wén。
一亭寒抱石,万竹绿搀云。yī tíng hán bào shí,wàn zhú lǜ chān yún。
蓬壁题诗富,兰言入座芬。péng bì tí shī fù,lán yán rù zuò fēn。
野花披锦帔,谁觅五妃坟。yě huā pī jǐn pèi,shuí mì wǔ fēi fén。

张月楼军门督师剿番喜得捷报赋贺

唐赞衮

番民搆衅肆摧残,闻道擒渠及岁阑。fān mín gòu xìn sì cuī cán,wén dào qín qú jí suì lán。
罪大岂容天网漏,恩深终负海波宽。zuì dà qǐ róng tiān wǎng lòu,ēn shēn zhōng fù hǎi bō kuān。
春随露布风先到,月近筹楼夜不寒。chūn suí lù bù fēng xiān dào,yuè jìn chóu lóu yè bù hán。
他日凯还归振旅,长途日日望平安。tā rì kǎi hái guī zhèn lǚ,zhǎng tú rì rì wàng píng ān。

壬辰

唐赞衮

一死经霜决,三年系铁留。yī sǐ jīng shuāng jué,sān nián xì tiě liú。
赭衣何日脱,执笔不胜愁。zhě yī hé rì tuō,zhí bǐ bù shèng chóu。

咏西螺柑其一

唐赞衮

离离青磊砢,佳种出螺西。lí lí qīng lěi kē,jiā zhǒng chū luó xī。
斗酒倾三雅,官衙莫听鹂。dòu jiǔ qīng sān yǎ,guān yá mò tīng lí。

沈吉田中丞挽诗

唐赞衮

蛮风催送出山云,莽莽烽烟蔽夕曛。mán fēng cuī sòng chū shān yún,mǎng mǎng fēng yān bì xī xūn。
偷渡中流狂击楫,投艰历险懋勋勤。tōu dù zhōng liú kuáng jī jí,tóu jiān lì xiǎn mào xūn qín。

沈吉田中丞挽诗

唐赞衮

持躬玉立壁千寻,缔造经营矢荩忱。chí gōng yù lì bì qiān xún,dì zào jīng yíng shǐ jìn chén。
海上甘棠无恙在,碑镌遗爱泪痕深。hǎi shàng gān táng wú yàng zài,bēi juān yí ài lèi hén shēn。

沈吉田中丞挽诗

唐赞衮

捧檄分巡始识荆,人从疏阔见真情。pěng xí fēn xún shǐ shí jīng,rén cóng shū kuò jiàn zhēn qíng。
世间信有贤梁孟,图报无方百感生。shì jiān xìn yǒu xián liáng mèng,tú bào wú fāng bǎi gǎn shēng。

台俗富而悍僿而不文余葺横舍召生徒月必以试巾卷盈廷储金钱若干为母入其子为书院费复选刻海东课艺藉开文教风气由是荒陬僻陋多文学之士矣

唐赞衮

海邦玉尺费裁量,纸价居然贵洛阳。hǎi bāng yù chǐ fèi cái liàng,zhǐ jià jū rán guì luò yáng。
漫诩门前桃李盛,天教栽植到遐方。màn xǔ mén qián táo lǐ shèng,tiān jiào zāi zhí dào xiá fāng。

台湾道体制甚崇有巡捕戈什标兵每逢开印封印兵队站围俨然海外封疆也

唐赞衮

峨峨戈什亦彯缨,兵卫分屯列队新。é é gē shén yì piāo yīng,bīng wèi fēn tún liè duì xīn。
赢得旁人时戏语,俨然海外一疆臣。yíng dé páng rén shí xì yǔ,yǎn rán hǎi wài yī jiāng chén。

台郡水多咸余用泰西法招匠凿自来水井铁管下五十丈不得水

唐赞衮

泰西成法细搜求,一喝何难倒逆流。tài xī chéng fǎ xì sōu qiú,yī hē hé nán dào nì liú。
岂是汲深虞绠短,故教活水阻源头。qǐ shì jí shēn yú gěng duǎn,gù jiào huó shuǐ zǔ yuán tóu。

和邱仙根山长元韵其二

唐赞衮

南国甘棠爱戴同,园亭结构喜尤工。nán guó gān táng ài dài tóng,yuán tíng jié gòu xǐ yóu gōng。
斐亭艳说江郎笔,独有才名压海东。fěi tíng yàn shuō jiāng láng bǐ,dú yǒu cái míng yā hǎi dōng。