古诗词

赠袁枚

郑板桥

晨星断雁几文人,错落江河湖海滨。chén xīng duàn yàn jǐ wén rén,cuò luò jiāng hé hú hǎi bīn。
抹去春秋自花实,逼来霜雪更枯筠。mǒ qù chūn qiū zì huā shí,bī lái shuāng xuě gèng kū yún。
女称绝色邻夸艳,君有奇才我不贫。nǚ chēng jué sè lín kuā yàn,jūn yǒu qí cái wǒ bù pín。
不买明珠买明镜,爱他光怪是先秦。bù mǎi míng zhū mǎi míng jìng,ài tā guāng guài shì xiān qín。

邺城

郑板桥

划破寒云漳水流,残星画角动谁楼。huà pò hán yún zhāng shuǐ liú,cán xīng huà jiǎo dòng shuí lóu。
孤城旭日牛羊出,万里新霜草木秋。gū chéng xù rì niú yáng chū,wàn lǐ xīn shuāng cǎo mù qiū。
铜雀荒凉遗瓦在,西陵风雨石人愁。tóng què huāng liáng yí wǎ zài,xī líng fēng yǔ shí rén chóu。
分香一夕雄心尽,碑板仍题汉彻侯。fēn xiāng yī xī xióng xīn jǐn,bēi bǎn réng tí hàn chè hóu。

扬州

郑板桥

画舫乘春破晓烟,满城丝管拂榆钱。huà fǎng chéng chūn pò xiǎo yān,mǎn chéng sī guǎn fú yú qián。
千家养女先教曲,十里栽花算种田。qiān jiā yǎng nǚ xiān jiào qū,shí lǐ zāi huā suàn zhǒng tián。
雨过隋堤原不湿,风吹红袖欲登仙。yǔ guò suí dī yuán bù shī,fēng chuī hóng xiù yù dēng xiān。
词人久已伤头白,酒暖香温倍悄然。cí rén jiǔ yǐ shāng tóu bái,jiǔ nuǎn xiāng wēn bèi qiāo rán。

扬州

郑板桥

廿四桥边草径荒,新开小港透雷塘。niàn sì qiáo biān cǎo jìng huāng,xīn kāi xiǎo gǎng tòu léi táng。
画楼隐隐烟霞远,铁板铮铮树木凉。huà lóu yǐn yǐn yān xiá yuǎn,tiě bǎn zhēng zhēng shù mù liáng。
文字岂能传太守,风流原不碍隋皇。wén zì qǐ néng chuán tài shǒu,fēng liú yuán bù ài suí huáng。
量今酌古情何限,愿借东风作小狂。liàng jīn zhuó gǔ qíng hé xiàn,yuàn jiè dōng fēng zuò xiǎo kuáng。

扬州

郑板桥

江上澄鲜秋水新,邗沟几日雪迷津。jiāng shàng chéng xiān qiū shuǐ xīn,hán gōu jǐ rì xuě mí jīn。
千年战伐百余次,一岁变更何限人。qiān nián zhàn fá bǎi yú cì,yī suì biàn gèng hé xiàn rén。
尽把黄金通显要,惟余白眼到清贫。jǐn bǎ huáng jīn tōng xiǎn yào,wéi yú bái yǎn dào qīng pín。
可怜道上饥寒子,昨日华堂卧锦茵。kě lián dào shàng jī hán zi,zuó rì huá táng wò jǐn yīn。

范县

郑板桥

四五十家负郭民,落花厅事净无尘。sì wǔ shí jiā fù guō mín,luò huā tīng shì jìng wú chén。
苦蒿菜把邻僧送,秃袖鹑衣小吏贫。kǔ hāo cài bǎ lín sēng sòng,tū xiù chún yī xiǎo lì pín。
尚有隐幽叹尽烛,何曾顽梗竟能驯。shàng yǒu yǐn yōu tàn jǐn zhú,hé céng wán gěng jìng néng xùn。
县门一尺情犹隔,况是君门隔紫宸。xiàn mén yī chǐ qíng yóu gé,kuàng shì jūn mén gé zǐ chén。

江晴

郑板桥

雾裹山疑失,雷鸣雨未休。wù guǒ shān yí shī,léi míng yǔ wèi xiū。
夕阳开一半,吐出望江楼。xī yáng kāi yī bàn,tǔ chū wàng jiāng lóu。

郑板桥

一节复一节,千枝攒万叶。yī jié fù yī jié,qiān zhī zǎn wàn yè。
我自不开花,免撩蜂与蝶。wǒ zì bù kāi huā,miǎn liāo fēng yǔ dié。

题画兰

郑板桥

兰草已成行,山中意味长。lán cǎo yǐ chéng xíng,shān zhōng yì wèi zhǎng。
坚贞还自抱,何事斗群芳。jiān zhēn hái zì bào,hé shì dòu qún fāng。

题游侠图

郑板桥

大雪满天地,胡为仗剑游。dà xuě mǎn tiān dì,hú wèi zhàng jiàn yóu。
欲谈心里事,同上酒家楼。yù tán xīn lǐ shì,tóng shàng jiǔ jiā lóu。

郑燮

此是幽贞一种花,不求闻达只烟霞。cǐ shì yōu zhēn yī zhǒng huā,bù qiú wén dá zhǐ yān xiá。
采樵或恐通来径,更写高山一片遮。cǎi qiáo huò kǒng tōng lái jìng,gèng xiě gāo shān yī piàn zhē。

由兴化迂曲至高邮七绝句

郑板桥

烟蓑雨笠水云居,鞋样船儿帽样庐。yān suō yǔ lì shuǐ yún jū,xié yàng chuán ér mào yàng lú。
卖取青钱沽酒得,乱摊荷叶摆鲜鱼。mài qǔ qīng qián gū jiǔ dé,luàn tān hé yè bǎi xiān yú。

画菊与某官留别

郑板桥

进又无能追又难,宦途局蹐不堪看。jìn yòu wú néng zhuī yòu nán,huàn tú jú jí bù kān kàn。
吾家颇有东篱菊,归去秋风耐岁寒。wú jiā pǒ yǒu dōng lí jú,guī qù qiū fēng nài suì hán。

绍兴

郑板桥

丞相纷纷诏敕多,绍兴天子只酣歌。chéng xiāng fēn fēn zhào chì duō,shào xīng tiān zi zhǐ hān gē。
金人欲送徽钦返,其奈中原不要何!jīn rén yù sòng huī qīn fǎn,qí nài zhōng yuán bù yào hé!

盆兰

郑板桥

春兰未了夏兰开,万事催人莫要呆;chūn lán wèi le xià lán kāi,wàn shì cuī rén mò yào dāi;
阅尽荣枯是盆盎,几回拔去几回栽。yuè jǐn róng kū shì pén àng,jǐ huí bá qù jǐ huí zāi。

渔家

郑板桥

卖得鲜鱼二百钱,米粮炊饭放归船。mài dé xiān yú èr bǎi qián,mǐ liáng chuī fàn fàng guī chuán。
拔来湿苇烧难着,晒在垂杨古岸边。bá lái shī wěi shāo nán zhe,shài zài chuí yáng gǔ àn biān。

潍县署中画竹呈年伯包大中丞括

郑板桥

衙斋卧听萧萧竹,疑是民间疾苦声。yá zhāi wò tīng xiāo xiāo zhú,yí shì mín jiān jí kǔ shēng。
些小吾曹州县吏,一枝一叶总关情。xiē xiǎo wú cáo zhōu xiàn lì,yī zhī yī yè zǒng guān qíng。

题屈翁山诗札、石涛石溪八大山人山水

郑板桥

国破家亡鬓总皤,一囊诗画作头陀。guó pò jiā wáng bìn zǒng pó,yī náng shī huà zuò tóu tuó。
横涂竖抹千千幅,墨点无多泪点多!héng tú shù mǒ qiān qiān fú,mò diǎn wú duō lèi diǎn duō!

题画竹

郑板桥

两枝修竹出重霄,几叶新篁倒挂梢。liǎng zhī xiū zhú chū zhòng xiāo,jǐ yè xīn huáng dào guà shāo。
本是同根复同气,有何卑下有何高!běn shì tóng gēn fù tóng qì,yǒu hé bēi xià yǒu hé gāo!

题画竹

郑板桥

四十年来画竹枝,日间挥写夜间思。sì shí nián lái huà zhú zhī,rì jiān huī xiě yè jiān sī。
冗繁削尽留清瘦,画到生时是熟时。rǒng fán xuē jǐn liú qīng shòu,huà dào shēng shí shì shú shí。