古诗词

雨中过峡石驿

潘衍桐

驱马度重关,殽函隐约间。qū mǎ dù zhòng guān,xiáo hán yǐn yuē jiān。
钟鸣知寺近,云翳欲无山。zhōng míng zhī sì jìn,yún yì yù wú shān。
险路频年熟,劳生几日闲。xiǎn lù pín nián shú,láo shēng jǐ rì xián。
杏花开几树,倩汝照酡颜。xìng huā kāi jǐ shù,qiàn rǔ zhào tuó yán。

西园杂咏

潘衍桐

一桥纳群影,影百不可摹。yī qiáo nà qún yǐng,yǐng bǎi bù kě mó。
仪徵文笔佳,有记如绘图。yí zhēng wén bǐ jiā,yǒu jì rú huì tú。
寻之路三折,究与虹腰殊。xún zhī lù sān zhé,jiū yǔ hóng yāo shū。
夜半荷花开,清香襟袖俱。yè bàn hé huā kāi,qīng xiāng jīn xiù jù。

西园杂咏

潘衍桐

一径入寒云,万竹昼深碧。yī jìng rù hán yún,wàn zhú zhòu shēn bì。
红英尚迟吐,照此春月白。hóng yīng shàng chí tǔ,zhào cǐ chūn yuè bái。
幽林不逢人,癯鹤有行迹。yōu lín bù féng rén,qú hè yǒu xíng jì。
半盏绿茶香,无言对凉夕。bàn zhǎn lǜ chá xiāng,wú yán duì liáng xī。

题周墅留耕庄

张君达

万顷平畴眼界宽,长河围绕若龙蟠。wàn qǐng píng chóu yǎn jiè kuān,zhǎng hé wéi rào ruò lóng pán。
留遗祖泽能绵远,耕读家声兆发端。liú yí zǔ zé néng mián yuǎn,gēng dú jiā shēng zhào fā duān。
庞德草堂欣在望,王珣别墅两相安。páng dé cǎo táng xīn zài wàng,wáng xún bié shù liǎng xiāng ān。
门前多少风帆过,怎比君家笑与欢。mén qián duō shǎo fēng fān guò,zěn bǐ jūn jiā xiào yǔ huān。

灞桥

陈豫朋

草碧云疏浪影摇,水烟初敛涨痕消。cǎo bì yún shū làng yǐng yáo,shuǐ yān chū liǎn zhǎng hén xiāo。
断肠桥畔天涯路,愁杀青青杨柳条。duàn cháng qiáo pàn tiān yá lù,chóu shā qīng qīng yáng liǔ tiáo。

矾曲至横丹乡道上

陈豫朋

晓出文州门,幽景恣清玩。xiǎo chū wén zhōu mén,yōu jǐng zì qīng wán。
鱼鸟无嫌猜,花竹缛烂灿。yú niǎo wú xián cāi,huā zhú rù làn càn。
行来矾曲东,危境耳目换。xíng lái fán qū dōng,wēi jìng ěr mù huàn。
山势惊嶙嶒,江流俯弥漫。shān shì jīng lín céng,jiāng liú fǔ mí màn。
嵚岑孤径垂,欹窄不容䡬。qīn cén gū jìng chuí,yī zhǎi bù róng màn。
小舆费挽曳,长绳虑中断。xiǎo yú fèi wǎn yè,zhǎng shéng lǜ zhōng duàn。
移趾膝拄胸,束缚衣过骭。yí zhǐ xī zhǔ xiōng,shù fù yī guò gàn。
夹磴百层萝,挺霄千尺干。jiā dèng bǎi céng luó,tǐng xiāo qiān chǐ gàn。
魄动怯虚崖,力穷羡飞翰。pò dòng qiè xū yá,lì qióng xiàn fēi hàn。
直上艰萦盘,厥下杳涯岸。zhí shàng jiān yíng pán,jué xià yǎo yá àn。
独憩苔石颠,坐久心愈惮。dú qì tái shí diān,zuò jiǔ xīn yù dàn。
吁嗟日将晡,峨峨始及半。xū jiē rì jiāng bū,é é shǐ jí bàn。

北平射虎歌

陈豫朋

秋风削耳塞草枯,将军夜持金仆姑。qiū fēng xuē ěr sāi cǎo kū,jiāng jūn yè chí jīn pū gū。
一发辄殪双於菟,金石既贯精诚符。yī fā zhé yì shuāng yú tú,jīn shí jì guàn jīng chéng fú。
再发不入理岂诬,有心求合翻成愚。zài fā bù rù lǐ qǐ wū,yǒu xīn qiú hé fān chéng yú。
汉军数出击匈奴,大宛苜蓿饲名驹。hàn jūn shù chū jī xiōng nú,dà wǎn mù xu sì míng jū。
将军志欲封狼胥,前茅后出迷道途。jiāng jūn zhì yù fēng láng xū,qián máo hòu chū mí dào tú。
七十余战血模糊,数奇不赏徒区区。qī shí yú zhàn xuè mó hú,shù qí bù shǎng tú qū qū。
人事翻覆如辘轳,白云苍狗变须臾。rén shì fān fù rú lù lú,bái yún cāng gǒu biàn xū yú。
君不见邵平罢相还独居,种瓜自荷青门锄。jūn bù jiàn shào píng bà xiāng hái dú jū,zhǒng guā zì hé qīng mén chú。

寒食还近筠连

陈豫朋

远役罗施国,山程匝月余。yuǎn yì luó shī guó,shān chéng zā yuè yú。
去原同海角,归亦渺天涯。qù yuán tóng hǎi jiǎo,guī yì miǎo tiān yá。
白板双书笈,青油一幰车。bái bǎn shuāng shū jí,qīng yóu yī xiǎn chē。
新烟林薄外,开遍刺桐花。xīn yān lín báo wài,kāi biàn cì tóng huā。

垂帘

商可

柔绿阴无际,垂帘昼似年。róu lǜ yīn wú jì,chuí lián zhòu shì nián。
莺声催午课,花气拥春眠。yīng shēng cuī wǔ kè,huā qì yōng chūn mián。
向母寻眉谱,随兄治砚田。xiàng mǔ xún méi pǔ,suí xiōng zhì yàn tián。
潜心看内则,钞得两三篇。qián xīn kàn nèi zé,chāo dé liǎng sān piān。

秋柳

商可

多情大垂手,婀娜早春时。duō qíng dà chuí shǒu,ē nà zǎo chūn shí。
忽漫伤憔悴,还能管别离。hū màn shāng qiáo cuì,hái néng guǎn bié lí。
画轮劳怅望,衰草共愁思。huà lún láo chàng wàng,shuāi cǎo gòng chóu sī。
满目金城色,攀条始得知。mǎn mù jīn chéng sè,pān tiáo shǐ dé zhī。

忆镜湖和大人韵

商可

虾笼蟹簖柳阴边,双桨凌波跳白船。xiā lóng xiè duàn liǔ yīn biān,shuāng jiǎng líng bō tiào bái chuán。
著色画图忘不得,红霞一抹晚晴天。zhù sè huà tú wàng bù dé,hóng xiá yī mǒ wǎn qíng tiān。

斗蟋蟀

商可

谁教嚄唶两争雄,白帝馀威到草虫。shuí jiào huō zé liǎng zhēng xióng,bái dì yú wēi dào cǎo chóng。
可惜旌旗兼壁垒,指挥都是小儿童。kě xī jīng qí jiān bì lěi,zhǐ huī dōu shì xiǎo ér tóng。

自课

商可

龆龀初授经,传家惟四始。tiáo chèn chū shòu jīng,chuán jiā wéi sì shǐ。
和平兼温厚,颇识风人旨。hé píng jiān wēn hòu,pǒ shí fēng rén zhǐ。
貌遗留乃神,理合变其体。mào yí liú nǎi shén,lǐ hé biàn qí tǐ。
方员无定形,勿学涂印玺。fāng yuán wú dìng xíng,wù xué tú yìn xǐ。
作为冰雪词,独赏无人喜。zuò wèi bīng xuě cí,dú shǎng wú rén xǐ。
何用黄金鎞,与世刮眸子。hé yòng huáng jīn bī,yǔ shì guā móu zi。

题高且园指画虢国夫人夜游图追次坡翁韵

商可

阿瞒西幸乘青骢,渔阳鼙鼓来猪龙。ā mán xī xìng chéng qīng cōng,yú yáng pí gǔ lái zhū lóng。
当时酿祸由妃子,五家甲第连离宫。dāng shí niàng huò yóu fēi zi,wǔ jiā jiǎ dì lián lí gōng。
八姨姽婳如春柳,紫丝双鞚纤纤手。bā yí guǐ huà rú chūn liǔ,zǐ sī shuāng kòng xiān xiān shǒu。
璧月多情照丽人,钿钗已化长安尘。bì yuè duō qíng zhào lì rén,diàn chāi yǐ huà zhǎng ān chén。
画师解得娥眉意,不带南都粉黛痕。huà shī jiě dé é méi yì,bù dài nán dōu fěn dài hén。
薰天贵戚原非古,西市门深芳草路。xūn tiān guì qī yuán fēi gǔ,xī shì mén shēn fāng cǎo lù。
宝炬香车莫近前,丞相耽耽气如虎。bǎo jù xiāng chē mò jìn qián,chéng xiāng dān dān qì rú hǔ。

题画

商可

云鬓斜分玉指尖,妆成小立影廉纤。yún bìn xié fēn yù zhǐ jiān,zhuāng chéng xiǎo lì yǐng lián xiān。
痴情细嘱红襟燕,衔取春愁出绣帘。chī qíng xì zhǔ hóng jīn yàn,xián qǔ chūn chóu chū xiù lián。
雾縠冰纨称体裁,春兰秋菊一时开。wù hú bīng wán chēng tǐ cái,chūn lán qiū jú yī shí kāi。
芝田馆外盈盈水,荡尽人间八斗才。zhī tián guǎn wài yíng yíng shuǐ,dàng jǐn rén jiān bā dòu cái。

仲春七日朱抚军邀至湖上偶成

觉罗满保

山水清音晚更调,梵宫随处可逍遥。shān shuǐ qīng yīn wǎn gèng diào,fàn gōng suí chù kě xiāo yáo。
篮舆穿碧闻溪响,雪岸抽黄见柳条。lán yú chuān bì wén xī xiǎng,xuě àn chōu huáng jiàn liǔ tiáo。
谈笑暂时抛案牍,堤防终日为江潮。tán xiào zàn shí pāo àn dú,dī fáng zhōng rì wèi jiāng cháo。
舣舟且向孤山去,携取寒香到酒瓢。yǐ zhōu qiě xiàng gū shān qù,xié qǔ hán xiāng dào jiǔ piáo。

韬光

觉罗满保

户外双峰散午晴,江湖分绕越王城。hù wài shuāng fēng sàn wǔ qíng,jiāng hú fēn rào yuè wáng chéng。
何当留宿山僧榻,破晓来看海日生。hé dāng liú sù shān sēng tà,pò xiǎo lái kàn hǎi rì shēng。

读傅公他诗感书其后

吴雯

苦节孤生竹,哀弦寡女丝。kǔ jié gū shēng zhú,āi xián guǎ nǚ sī。
感君迸泪处,是我断肠时。gǎn jūn bèng lèi chù,shì wǒ duàn cháng shí。
不死翻成恨,多愁只益悲。bù sǐ fān chéng hèn,duō chóu zhǐ yì bēi。
长饥忍薇蕨,高义北堂知。zhǎng jī rěn wēi jué,gāo yì běi táng zhī。

宿湖口

吴雯

斑竹晚沈沈,维舟惜滞淫。bān zhú wǎn shěn shěn,wéi zhōu xī zhì yín。
潮来全楚白,云上半江阴。cháo lái quán chǔ bái,yún shàng bàn jiāng yīn。
远渚鸟双下,空山猿一吟。yuǎn zhǔ niǎo shuāng xià,kōng shān yuán yī yín。
故乡千万转,今夜洞庭心。gù xiāng qiān wàn zhuǎn,jīn yè dòng tíng xīn。

明妃

吴雯

不把黄金买画工,进身羞与自媒同。bù bǎ huáng jīn mǎi huà gōng,jìn shēn xiū yǔ zì méi tóng。
始知绝代佳人意,即有千秋国士风。shǐ zhī jué dài jiā rén yì,jí yǒu qiān qiū guó shì fēng。
环佩几曾归夜月,琵琶唯许托宾鸿。huán pèi jǐ céng guī yè yuè,pí pá wéi xǔ tuō bīn hóng。
天心特为留青冢,春草年年似汉宫。tiān xīn tè wèi liú qīng zhǒng,chūn cǎo nián nián shì hàn gōng。