古诗词

寄黄经公

吴雯

曾拌官舍醉如泥,别后柴门掩玉溪。céng bàn guān shě zuì rú ní,bié hòu chái mén yǎn yù xī。
树下茅容原有母,闲居潘岳已无妻。shù xià máo róng yuán yǒu mǔ,xián jū pān yuè yǐ wú qī。
当年情事悲鸿爪,近日文章爱马蹄。dāng nián qíng shì bēi hóng zhǎo,jìn rì wén zhāng ài mǎ tí。
弹指韶光惊过眼,几时灵药就刀圭。dàn zhǐ sháo guāng jīng guò yǎn,jǐ shí líng yào jiù dāo guī。

宿吴山寺楼简严灏亭先生

吴雯

萧萧暮雨急寒榛,独倚高楼少四邻。xiāo xiāo mù yǔ jí hán zhēn,dú yǐ gāo lóu shǎo sì lín。
江上鼋鼍悲鼓角,下方镫火散星辰。jiāng shàng yuán tuó bēi gǔ jiǎo,xià fāng dèng huǒ sàn xīng chén。
梅花何处三更笛,寒食无家万里人。méi huā hé chù sān gèng dí,hán shí wú jiā wàn lǐ rén。
不是相逢严仆射,天涯谁念草堂贫。bù shì xiāng féng yán pū shè,tiān yá shuí niàn cǎo táng pín。

斋居

吴雯

瓠落何须虑大樽,萧然无客款柴门。hù luò hé xū lǜ dà zūn,xiāo rán wú kè kuǎn chái mén。
春秋未习严彭祖,纪传常轻褚少孙。chūn qiū wèi xí yán péng zǔ,jì chuán cháng qīng chǔ shǎo sūn。
下泽几曾驱款段,长河终拟溯昆仑。xià zé jǐ céng qū kuǎn duàn,zhǎng hé zhōng nǐ sù kūn lún。
雷声太白连朝急,次第墙东过雨痕。léi shēng tài bái lián cháo jí,cì dì qiáng dōng guò yǔ hén。

过岭祠

吴雯

半岭闲云祠树多,野人心事近如何。bàn lǐng xián yún cí shù duō,yě rén xīn shì jìn rú hé。
黄龙酿雨飞岩窟,白鹿衔花过薜萝。huáng lóng niàng yǔ fēi yán kū,bái lù xián huā guò bì luó。
石上方抄云子饭,溪边谁和《紫芝歌》。shí shàng fāng chāo yún zi fàn,xī biān shuí hé zǐ zhī gē。
年来空有还丹诀,日遣流光等逝波。nián lái kōng yǒu hái dān jué,rì qiǎn liú guāng děng shì bō。

河上望永乐历历然感咏

吴雯

河势冲冰水倒回,两山寒色逼人来。hé shì chōng bīng shuǐ dào huí,liǎng shān hán sè bī rén lái。
乡园云树虽相望,客路心魂转更哀。xiāng yuán yún shù suī xiāng wàng,kè lù xīn hún zhuǎn gèng āi。
倦马争投盘豆驿,饥乌空噪赫连台。juàn mǎ zhēng tóu pán dòu yì,jī wū kōng zào hè lián tái。
劳生碌碌真何益,欲访卢敖练玉胎。láo shēng lù lù zhēn hé yì,yù fǎng lú áo liàn yù tāi。

西溪

吴雯

西溪清浅流,洄洄杂菱荇。xī xī qīng qiǎn liú,huí huí zá líng xìng。
白鸟忽飞来,萍开见山影。bái niǎo hū fēi lái,píng kāi jiàn shān yǐng。

见山色不断口号

吴雯

芳草正萋萋,垂杨丝不齐。fāng cǎo zhèng qī qī,chuí yáng sī bù qí。
青山如送客,直过雁门西。qīng shān rú sòng kè,zhí guò yàn mén xī。

题云林秋山图为查德尹

吴雯

经营惨澹意如何,渺渺秋山远远波。jīng yíng cǎn dàn yì rú hé,miǎo miǎo qiū shān yuǎn yuǎn bō。
岂但秾华谢桃李,空林黄叶亦无多。qǐ dàn nóng huá xiè táo lǐ,kōng lín huáng yè yì wú duō。

四月

吴雯

四月湖湘芳草铺,竹枝夹岸客船孤。sì yuè hú xiāng fāng cǎo pù,zhú zhī jiā àn kè chuán gū。
长沙自昔伤心地,亲向青山听鹧鸪。zhǎng shā zì xī shāng xīn dì,qīn xiàng qīng shān tīng zhè gū。

赠王文心

吴雯

海棠花下燕闲闲,独有高人昼掩关。hǎi táng huā xià yàn xián xián,dú yǒu gāo rén zhòu yǎn guān。
只许寻诗方一出,春风踏遍玉钩山。zhǐ xǔ xún shī fāng yī chū,chūn fēng tà biàn yù gōu shān。

之羊山

吴雯

薄日风吹黄,松声乱清听。báo rì fēng chuī huáng,sōng shēng luàn qīng tīng。
阴云逗残雪,忽见前峰暝。yīn yún dòu cán xuě,hū jiàn qián fēng míng。
野鸟喧竹林,樵人出萝径。yě niǎo xuān zhú lín,qiáo rén chū luó jìng。
独欲遂幽寻,理策度西岭。dú yù suì yōu xún,lǐ cè dù xī lǐng。

暮春雨中阮亭先生招同诸公集善果寺得曲字

吴雯

古寺城西隅,寺路直还曲。gǔ sì chéng xī yú,sì lù zhí hái qū。
幽人此来往,渐与山僧熟。yōu rén cǐ lái wǎng,jiàn yǔ shān sēng shú。
煮茗石幢下,石鼎轻烟覆。zhǔ míng shí chuáng xià,shí dǐng qīng yān fù。
一花余春荣,众阴长夏绿。yī huā yú chūn róng,zhòng yīn zhǎng xià lǜ。
松深鹤唳静,竹动鸟飞速。sōng shēn hè lì jìng,zhú dòng niǎo fēi sù。
人在一世间,光景如转烛。rén zài yī shì jiān,guāng jǐng rú zhuǎn zhú。
宇宙旷无垠,何为自刺促。yǔ zhòu kuàng wú yín,hé wèi zì cì cù。
胜侣欣招邀,佳时值休沐。shèng lǚ xīn zhāo yāo,jiā shí zhí xiū mù。
名香风过院,仙梵雨垂屋。míng xiāng fēng guò yuàn,xiān fàn yǔ chuí wū。
向晚孤霞明,白云傍檐宿。xiàng wǎn gū xiá míng,bái yún bàng yán sù。
苍苍林月上,世界明金粟。cāng cāng lín yuè shàng,shì jiè míng jīn sù。
归途重回首,遥山寄遐瞩。guī tú zhòng huí shǒu,yáo shān jì xiá zhǔ。

使院作

吴雯

岷峨雪已消,春波洞庭满。mín é xuě yǐ xiāo,chūn bō dòng tíng mǎn。
愁心理归棹,日望南风转。chóu xīn lǐ guī zhào,rì wàng nán fēng zhuǎn。
湘兰不可佩,孤居怅凌缅。xiāng lán bù kě pèi,gū jū chàng líng miǎn。
方讶雉登木,仍嗟蚕在茧。fāng yà zhì dēng mù,réng jiē cán zài jiǎn。
坚卧抛《阴符》,强饮堕金碗。jiān wò pāo yīn fú,qiáng yǐn duò jīn wǎn。
人生出处非,百事已乖舛。rén shēng chū chù fēi,bǎi shì yǐ guāi chuǎn。
贤哲多苦辛,不能自黾勉。xián zhé duō kǔ xīn,bù néng zì mǐn miǎn。
蚊虻与鹳鹊,忽忽皆过眼。wén méng yǔ guàn què,hū hū jiē guò yǎn。
飒沓衡云傍,徒伤道谋浅。sà dá héng yún bàng,tú shāng dào móu qiǎn。

游风穴简陆云士

吴雯

汝州风穴寺,城西白云里。rǔ zhōu fēng xué sì,chéng xī bái yún lǐ。
出郭芳草深,得此林壑美。chū guō fāng cǎo shēn,dé cǐ lín hè měi。
柏子周四山,桐花通一水。bǎi zi zhōu sì shān,tóng huā tōng yī shuǐ。
香阁接幽岩,僧饭资禅喜。xiāng gé jiē yōu yán,sēng fàn zī chán xǐ。
石潭见空性,澄澈何终始。shí tán jiàn kōng xìng,chéng chè hé zhōng shǐ。
潭上新笋生,潭下旧兰紫。tán shàng xīn sǔn shēng,tán xià jiù lán zǐ。
溪风吹午钟,脱然谢糠秕。xī fēng chuī wǔ zhōng,tuō rán xiè kāng bǐ。
相逢采山人,念尔宦游子。xiāng féng cǎi shān rén,niàn ěr huàn yóu zi。

再宿百泉

吴雯

重作苏门行,小作苏门住。zhòng zuò sū mén xíng,xiǎo zuò sū mén zhù。
西风昨夜来,不辨泉与树。xī fēng zuó yè lái,bù biàn quán yǔ shù。
晨兴益萧爽,顿尔慊心素。chén xīng yì xiāo shuǎng,dùn ěr qiàn xīn sù。
淡淡浮云尽,渺渺飞鸿度。dàn dàn fú yún jǐn,miǎo miǎo fēi hóng dù。
牵牛寒有花,葭菼晴多露。qiān niú hán yǒu huā,jiā tǎn qíng duō lù。
境胜理自浃,心赏目皆寓。jìng shèng lǐ zì jiā,xīn shǎng mù jiē yù。
尚觉腰组烦,未遂垂竿趣。shàng jué yāo zǔ fán,wèi suì chuí gān qù。
何处凤鸾音,徒然谢高步。hé chù fèng luán yīn,tú rán xiè gāo bù。

次青县题壁

吴雯

去年九月长安来,鲤鱼风起船旗开。qù nián jiǔ yuè zhǎng ān lái,lǐ yú fēng qǐ chuán qí kāi。
今年三月旧山去,马上绿杨掠飞絮。jīn nián sān yuè jiù shān qù,mǎ shàng lǜ yáng lüè fēi xù。
旧山风景复何如,昨日家人有报书。jiù shān fēng jǐng fù hé rú,zuó rì jiā rén yǒu bào shū。
门前九曲昆仑水,千点桃花尺半鱼。mén qián jiǔ qū kūn lún shuǐ,qiān diǎn táo huā chǐ bàn yú。

赠杜蔚门先生

吴雯

郎君谷口花无数,栖岩寺底竹千亩。láng jūn gǔ kǒu huā wú shù,qī yán sì dǐ zhú qiān mǔ。
幽人来往花竹间,心与白云澹无取。yōu rén lái wǎng huā zhú jiān,xīn yǔ bái yún dàn wú qǔ。
避世即是鹖冠子,忘机还应汉阴叟。bì shì jí shì hé guān zi,wàng jī hái yīng hàn yīn sǒu。
虎溪醉客欢把臂,龙藏禁方秘悬肘。hǔ xī zuì kè huān bǎ bì,lóng cáng jìn fāng mì xuán zhǒu。
读书不厌细如发,作字何妨大同手。dú shū bù yàn xì rú fā,zuò zì hé fáng dà tóng shǒu。
将烹赤凤喜鼎温,欲采黄精愁雪厚。jiāng pēng chì fèng xǐ dǐng wēn,yù cǎi huáng jīng chóu xuě hòu。
药奁紫芝兼丹砂,世事白衣任苍狗。yào lián zǐ zhī jiān dān shā,shì shì bái yī rèn cāng gǒu。
汞叶旋看铅花生,丁女正藉壬公守。gǒng yè xuán kàn qiān huā shēng,dīng nǚ zhèng jí rén gōng shǒu。
嗟余久向鸾鹤群,劳生空作马牛走。jiē yú jiǔ xiàng luán hè qún,láo shēng kōng zuò mǎ niú zǒu。
长沙近复忧寿命,张仲恐难终孝友。zhǎng shā jìn fù yōu shòu mìng,zhāng zhòng kǒng nán zhōng xiào yǒu。
却仗我翁常尉藉,未可志气便衰朽。què zhàng wǒ wēng cháng wèi jí,wèi kě zhì qì biàn shuāi xiǔ。
昨日东郊迓春仗,一夜南园变风柳。zuó rì dōng jiāo yà chūn zhàng,yī yè nán yuán biàn fēng liǔ。
青旗犹欣重到眼,花胜宁嫌亦插首。qīng qí yóu xīn zhòng dào yǎn,huā shèng níng xián yì chā shǒu。
从此相过踏芳草,或可雨留剪新韭。cóng cǐ xiāng guò tà fāng cǎo,huò kě yǔ liú jiǎn xīn jiǔ。
石镜舞鸡对乌几,湖船射鸦拍铜斗。shí jìng wǔ jī duì wū jǐ,hú chuán shè yā pāi tóng dòu。
人生适意聊自足,鼷鼠饮河量所受。rén shēng shì yì liáo zì zú,xī shǔ yǐn hé liàng suǒ shòu。
阿谁能解踏踏歌,为翁一劝薄薄酒。ā shuí néng jiě tà tà gē,wèi wēng yī quàn báo báo jiǔ。

水村

吴雯

万树垂杨绿不齐,人家住在涧东西。wàn shù chuí yáng lǜ bù qí,rén jiā zhù zài jiàn dōng xī。
新篁迸玉方连屋,嫩荇如铁乍点溪。xīn huáng bèng yù fāng lián wū,nèn xìng rú tiě zhà diǎn xī。
野墅客来忘闭户,晴沙屐过不沾泥。yě shù kè lái wàng bì hù,qíng shā jī guò bù zhān ní。
风光都似招贤里,只少红翎水鹤啼。fēng guāng dōu shì zhāo xián lǐ,zhǐ shǎo hóng líng shuǐ hè tí。

热河趵突泉

陈厚耀

由来凿饮颂《康衢》,谁道《甘泉》汇胜区。yóu lái záo yǐn sòng kāng qú,shuí dào gān quán huì shèng qū。
万派寒潮飞匹练,半天花雨洒明珠。wàn pài hán cháo fēi pǐ liàn,bàn tiān huā yǔ sǎ míng zhū。
膏流海外寻源处,清在人间发轫初。gāo liú hǎi wài xún yuán chù,qīng zài rén jiān fā rèn chū。
此地风云开北极,灵根玉窟拥皇图。cǐ dì fēng yún kāi běi jí,líng gēn yù kū yōng huáng tú。

秋夜凌江阁与年瘦生谈往事

张自坤

征西往事不堪论,泪点深宵剑有痕。zhēng xī wǎng shì bù kān lùn,lèi diǎn shēn xiāo jiàn yǒu hén。
九夏冰霜真国士,卅年尘土旧公孙。jiǔ xià bīng shuāng zhēn guó shì,sà nián chén tǔ jiù gōng sūn。
绿车天上恩难再,裋褐扬州道自尊。lǜ chē tiān shàng ēn nán zài,shù hè yáng zhōu dào zì zūn。
一语请君重勘却,种瓜何必不青门。yī yǔ qǐng jūn zhòng kān què,zhǒng guā hé bì bù qīng mén。