古诗词

卜算子·前题

葛秀英

花绕玉屏风,氤氲兰麝馥。huā rào yù píng fēng,yīn yūn lán shè fù。
何事吹箫向碧空,鸾凤调琴曲。hé shì chuī xiāo xiàng bì kōng,luán fèng diào qín qū。
惜别酒频添,侍儿催画烛。xī bié jiǔ pín tiān,shì ér cuī huà zhú。
此后相思几上楼,终日求人卜。cǐ hòu xiāng sī jǐ shàng lóu,zhōng rì qiú rén bo。

生查子·集古赠双妹兼以送别

葛秀英

桃花落脸红,困立攀花久。táo huā luò liǎn hóng,kùn lì pān huā jiǔ。
垂柳拂妆台,掬翠香盈袖。chuí liǔ fú zhuāng tái,jū cuì xiāng yíng xiù。
不敢苦相留,去是黄昏后。bù gǎn kǔ xiāng liú,qù shì huáng hūn hòu。
欲去又依依,几日还携手。yù qù yòu yī yī,jǐ rì hái xié shǒu。

浣溪沙·寄外

邓湛

镇日多愁屡废餐。zhèn rì duō chóu lǚ fèi cān。
闭门清坐遣应难。bì mén qīng zuò qiǎn yīng nán。
楼头明月几回残。lóu tóu míng yuè jǐ huí cán。
万点落花谁着眼,一声长笛独凭栏。wàn diǎn luò huā shuí zhe yǎn,yī shēng zhǎng dí dú píng lán。
梦归冰簟五更寒。mèng guī bīng diàn wǔ gèng hán。

蝶恋花·春晓

邓湛

杨柳楼头风剪剪。yáng liǔ lóu tóu fēng jiǎn jiǎn。
月落星稀,曙动东方缓。yuè luò xīng xī,shǔ dòng dōng fāng huǎn。
一枕绸缪方眷恋。yī zhěn chóu móu fāng juàn liàn。
无端恰被莺声唤。wú duān qià bèi yīng shēng huàn。
醒来依旧屏山畔。xǐng lái yī jiù píng shān pàn。
强起临妆,懒画眉峰浅。qiáng qǐ lín zhuāng,lǎn huà méi fēng qiǎn。
呼婢漫将帘幕卷。hū bì màn jiāng lián mù juǎn。
宿酲未醒腰肢软。sù chéng wèi xǐng yāo zhī ruǎn。

采桑子

孙枝蔚

老僧头白焦山顶,不管兴亡。lǎo sēng tóu bái jiāo shān dǐng,bù guǎn xīng wáng。
安稳禅床。ān wěn chán chuáng。
卧对江南古战场。wò duì jiāng nán gǔ zhàn chǎng。
客来久坐浑无语,饭熟茶香。kè lái jiǔ zuò hún wú yǔ,fàn shú chá xiāng。
归路茫茫。guī lù máng máng。
水打空船月照廊。shuǐ dǎ kōng chuán yuè zhào láng。

忆王孙·本意

林绿

花阴月色共霏微。huā yīn yuè sè gòng fēi wēi。
淡冶春风拂绣帏。dàn yě chūn fēng fú xiù wéi。
独倚画楼吹玉笛,盼人归。dú yǐ huà lóu chuī yù dí,pàn rén guī。
梅落空阶肠断时。méi luò kōng jiē cháng duàn shí。

鹧鸪天·晚春

林绿

抛却银针喜晚晴。pāo què yín zhēn xǐ wǎn qíng。
遣情无奈独伤情。qiǎn qíng wú nài dú shāng qíng。
高低别院秋千影,远近人家笑语声。gāo dī bié yuàn qiū qiān yǐng,yuǎn jìn rén jiā xiào yǔ shēng。
黄鸟碎,白萍轻。huáng niǎo suì,bái píng qīng。
绿苔春尽点红英。lǜ tái chūn jǐn diǎn hóng yīng。
一年好景仍辜负,堪笑嫦娥老此生。yī nián hǎo jǐng réng gū fù,kān xiào cháng é lǎo cǐ shēng。

蝶恋花·阅尽天涯离别苦

王国维

阅尽天涯离别苦。yuè jǐn tiān yá lí bié kǔ。
不道归来,零落花如许。bù dào guī lái,líng luò huā rú xǔ。
花底相看无一语,绿窗春与天俱莫。huā dǐ xiāng kàn wú yī yǔ,lǜ chuāng chūn yǔ tiān jù mò。
待把相思灯下诉。dài bǎ xiāng sī dēng xià sù。
一缕新欢,旧恨千千缕。yī lǚ xīn huān,jiù hèn qiān qiān lǚ。
最是人间留不住,朱颜辞镜花辞树。zuì shì rén jiān liú bù zhù,zhū yán cí jìng huā cí shù。

浣溪沙

王国维

掩卷平生有百端。yǎn juǎn píng shēng yǒu bǎi duān。
饱更忧患转冥顽。bǎo gèng yōu huàn zhuǎn míng wán。
偶听鹈鴂怨春残。ǒu tīng tí jué yuàn chūn cán。
坐觉亡何消白日,更缘随例弄丹铅。zuò jué wáng hé xiāo bái rì,gèng yuán suí lì nòng dān qiān。
闲愁无分况清欢。xián chóu wú fēn kuàng qīng huān。

虞美人

王国维

弄梅骑竹嬉游日,门户初相识。nòng méi qí zhú xī yóu rì,mén hù chū xiāng shí。
未能羞涩但娇痴,却立风前散发衬凝脂。wèi néng xiū sè dàn jiāo chī,què lì fēng qián sàn fā chèn níng zhī。
近来瞥见都无语,但觉双眉聚。jìn lái piē jiàn dōu wú yǔ,dàn jué shuāng méi jù。
不知何日始工愁,记取那回花下一低头。bù zhī hé rì shǐ gōng chóu,jì qǔ nà huí huā xià yī dī tóu。

虞美人

王国维

碧苔深锁长门路。bì tái shēn suǒ zhǎng mén lù。
总为蛾眉误。zǒng wèi é méi wù。
自来积毁骨能销。zì lái jī huǐ gǔ néng xiāo。
何况真红一点臂砂娇。hé kuàng zhēn hóng yī diǎn bì shā jiāo。
妾身但使分明在。qiè shēn dàn shǐ fēn míng zài。
肯把朱颜悔。kěn bǎ zhū yán huǐ。
从今不复梦承恩。cóng jīn bù fù mèng chéng ēn。
且自簪花坐赏镜中人。qiě zì zān huā zuò shǎng jìng zhōng rén。

浣溪沙

王国维

山寺微茫背夕曛,鸟飞不到半山昏,上方孤磬定行云。shān sì wēi máng bèi xī xūn,niǎo fēi bù dào bàn shān hūn,shàng fāng gū qìng dìng xíng yún。
试上高峰窥皓月,偶开天眼觑红尘,可怜身是眼中人。shì shàng gāo fēng kuī hào yuè,ǒu kāi tiān yǎn qù hóng chén,kě lián shēn shì yǎn zhōng rén。

百字令·题孙隘庵《南窗寄傲图》

王国维

楚灵均后,数柴桑,第一伤心人物。chǔ líng jūn hòu,shù chái sāng,dì yī shāng xīn rén wù。
招屈亭前千古水,流向浔阳百折。zhāo qū tíng qián qiān gǔ shuǐ,liú xiàng xún yáng bǎi zhé。
夷叔西陵,山阳下国,此恨那堪说。yí shū xī líng,shān yáng xià guó,cǐ hèn nà kān shuō。
寂寥千载,有人同此伊郁。jì liáo qiān zài,yǒu rén tóng cǐ yī yù。
堪叹招隐图成,赤明龙汉,小劫须臾阅。kān tàn zhāo yǐn tú chéng,chì míng lóng hàn,xiǎo jié xū yú yuè。
试与披图寻甲子,尚记义熙年月。shì yǔ pī tú xún jiǎ zi,shàng jì yì xī nián yuè。
归鸟心期,孤云身世,容易成华发。guī niǎo xīn qī,gū yún shēn shì,róng yì chéng huá fā。
乔松无恙,素心还问霜杰。qiáo sōng wú yàng,sù xīn hái wèn shuāng jié。

扫花游

王国维

疏林挂日,正雾淡烟收,苍然平楚。shū lín guà rì,zhèng wù dàn yān shōu,cāng rán píng chǔ。
绕林细路,听沉沉落叶,玉骢踏去。rào lín xì lù,tīng chén chén luò yè,yù cōng tà qù。
背日丹枫,到眼秋光如许。bèi rì dān fēng,dào yǎn qiū guāng rú xǔ。
正延伫。zhèng yán zhù。
便一片飞来,说与迟暮。biàn yī piàn fēi lái,shuō yǔ chí mù。
欢事难再溯。huān shì nán zài sù。
是载酒携柑,旧曾游处。shì zài jiǔ xié gān,jiù céng yóu chù。
清歌未住。qīng gē wèi zhù。
又黄鹂趁拍,飞花入俎。yòu huáng lí chèn pāi,fēi huā rù zǔ。
今日重来,除是斜晖如故。jīn rì zhòng lái,chú shì xié huī rú gù。
隐高树。yǐn gāo shù。
有寒鸦、相呼俦侣。yǒu hán yā xiāng hū chóu lǚ。

卜算子·水仙

王国维

罗袜悄无尘,金屋浑难贮。luó wà qiāo wú chén,jīn wū hún nán zhù。
月底溪边一晌看,便恐淩波去。yuè dǐ xī biān yī shǎng kàn,biàn kǒng líng bō qù。
独自惜幽芳,不敢矜迟暮。dú zì xī yōu fāng,bù gǎn jīn chí mù。
却笑孤山万树梅,狼藉花如许。què xiào gū shān wàn shù méi,láng jí huā rú xǔ。

玉楼春

王国维

今年花事垂垂过,明岁花开应更亸。jīn nián huā shì chuí chuí guò,míng suì huā kāi yīng gèng duǒ。
看花终古少年多,只恐少年非属我。kàn huā zhōng gǔ shǎo nián duō,zhǐ kǒng shǎo nián fēi shǔ wǒ。
劝君莫厌尊罍大,醉倒且拚花底卧。quàn jūn mò yàn zūn léi dà,zuì dào qiě pàn huā dǐ wò。
君看今日树头花,不是去年枝上朵。jūn kàn jīn rì shù tóu huā,bù shì qù nián zhī shàng duǒ。

好事近

王国维

愁展翠罗衾,半是馀温半泪。chóu zhǎn cuì luó qīn,bàn shì yú wēn bàn lèi。
不辨坠欢新恨,是人间滋味。bù biàn zhuì huān xīn hèn,shì rén jiān zī wèi。
几年相守郁金堂,草草浑闲事。jǐ nián xiāng shǒu yù jīn táng,cǎo cǎo hún xián shì。
独向西风林下,望红尘一骑。dú xiàng xī fēng lín xià,wàng hóng chén yī qí。

好事近

王国维

夜起倚危楼,楼角玉绳低亚。yè qǐ yǐ wēi lóu,lóu jiǎo yù shéng dī yà。
唯有月明霜冷,浸万家鸳瓦。wéi yǒu yuè míng shuāng lěng,jìn wàn jiā yuān wǎ。
人间何苦又悲秋,正是伤春罢。rén jiān hé kǔ yòu bēi qiū,zhèng shì shāng chūn bà。
却向春风亭畔,数梧桐叶下。què xiàng chūn fēng tíng pàn,shù wú tóng yè xià。

阮郎归

王国维

美人消息隔重关,川途弯复弯。měi rén xiāo xī gé zhòng guān,chuān tú wān fù wān。
沉沉空翠厌征鞍,马前山复山。chén chén kōng cuì yàn zhēng ān,mǎ qián shān fù shān。
浓泼黛,缓拖鬟,当年看复看。nóng pō dài,huǎn tuō huán,dāng nián kàn fù kàn。
只馀眉样在人间,相逢艰复艰。zhǐ yú méi yàng zài rén jiān,xiāng féng jiān fù jiān。

齐天乐·蟋蟀用姜白石原韵

王国维

天涯已自悲秋极,何须更闻虫语。tiān yá yǐ zì bēi qiū jí,hé xū gèng wén chóng yǔ。
乍响瑶阶,旋穿绣闼,更入画屏深处。zhà xiǎng yáo jiē,xuán chuān xiù tà,gèng rù huà píng shēn chù。
喁喁似诉。yóng yóng shì sù。
有几许哀丝,佐伊机杼。yǒu jǐ xǔ āi sī,zuǒ yī jī zhù。
一夜东堂,暗抽离恨万千绪。yī yè dōng táng,àn chōu lí hèn wàn qiān xù。
空庭相和秋雨。kōng tíng xiāng hé qiū yǔ。
又南城罢柝,西院停杵。yòu nán chéng bà tuò,xī yuàn tíng chǔ。
试问王孙,苍茫岁晚,那有闲愁无数。shì wèn wáng sūn,cāng máng suì wǎn,nà yǒu xián chóu wú shù。
宵深谩与。xiāo shēn mán yǔ。
怕梦隐春酣,万家儿女。pà mèng yǐn chūn hān,wàn jiā ér nǚ。
不识孤吟,劳人床下苦。bù shí gū yín,láo rén chuáng xià kǔ。