古诗词

减字木兰花

王国维

皋兰被径,月底栏干闲独凭。gāo lán bèi jìng,yuè dǐ lán gàn xián dú píng。
修竹娟娟,风里时闻响佩环。xiū zhú juān juān,fēng lǐ shí wén xiǎng pèi huán。
蓦然深省,起踏中庭千个影。mò rán shēn shěng,qǐ tà zhōng tíng qiān gè yǐng。
依尽人间,一梦钧天只惘然。yī jǐn rén jiān,yī mèng jūn tiān zhǐ wǎng rán。

减字木兰花

王国维

乱山四倚,人马崎岖行井底。luàn shān sì yǐ,rén mǎ qí qū xíng jǐng dǐ。
路逐峰旋,斜日杏花明一山。lù zhú fēng xuán,xié rì xìng huā míng yī shān。
销沉就里,终古兴亡离别意。xiāo chén jiù lǐ,zhōng gǔ xīng wáng lí bié yì。
依旧年年,迤逦骡网度上关。yī jiù nián nián,yí lǐ luó wǎng dù shàng guān。

清平乐

王国维

斜行淡墨,袖得伊书迹。xié xíng dàn mò,xiù dé yī shū jì。
满纸相思容易说,只爱年年离别。mǎn zhǐ xiāng sī róng yì shuō,zhǐ ài nián nián lí bié。
罗衾独拥黄昏,春来几点啼痕。luó qīn dú yōng huáng hūn,chūn lái jǐ diǎn tí hén。
厚薄不关妾命,浅深只问君恩。hòu báo bù guān qiè mìng,qiǎn shēn zhǐ wèn jūn ēn。

清平乐

王国维

樱桃花底,相见颓云髻。yīng táo huā dǐ,xiāng jiàn tuí yún jì。
的的银无限意,消得和衣浓睡。de de yín wú xiàn yì,xiāo dé hé yī nóng shuì。
当时草草西窗,都成别后思量。dāng shí cǎo cǎo xī chuāng,dōu chéng bié hòu sī liàng。
料得天涯异日,应思今夜凄凉。liào dé tiān yá yì rì,yīng sī jīn yè qī liáng。

清平乐·况夔笙太守索题《香南雅集图》

王国维

蕙兰同畹,着意风光转。huì lán tóng wǎn,zhe yì fēng guāng zhuǎn。
劫后芳华仍畹转,得似凤城初见。jié hòu fāng huá réng wǎn zhuǎn,dé shì fèng chéng chū jiàn。
旧人惟有何戡,玉宸宫调曾谙。jiù rén wéi yǒu hé kān,yù chén gōng diào céng ān。
肠断杜陵诗句,落花时节江南。cháng duàn dù líng shī jù,luò huā shí jié jiāng nán。

荷叶杯·戏效花间体

王国维

手把金尊酒满,相劝。shǒu bǎ jīn zūn jiǔ mǎn,xiāng quàn。
情极不能羞。qíng jí bù néng xiū。
乍调筝处又回眸。zhà diào zhēng chù yòu huí móu。
留摩留。liú mó liú。
留摩留。liú mó liú。

荷叶杯·戏效花间体

王国维

矮纸数行草草,书到。ǎi zhǐ shù xíng cǎo cǎo,shū dào。
总道苦相思。zǒng dào kǔ xiāng sī。
朱颜今日未应非。zhū yán jīn rì wèi yīng fēi。
归摩归。guī mó guī。
归摩归。guī mó guī。

荷叶杯·戏效花间体

王国维

无赖灯花又结,照别。wú lài dēng huā yòu jié,zhào bié。
休作一生拚。xiū zuò yī shēng pàn。
明朝此际客舟寒。míng cháo cǐ jì kè zhōu hán。
欢摩欢。huān mó huān。
欢摩欢。huān mó huān。

荷叶杯·戏效花间体

王国维

谁道闲愁如海,零碎。shuí dào xián chóu rú hǎi,líng suì。
雨过一池沤。yǔ guò yī chí ōu。
时时飞絮上帘钩。shí shí fēi xù shàng lián gōu。
愁摩愁。chóu mó chóu。
愁摩愁。chóu mó chóu。

荷叶杯·戏效花间体

王国维

昨夜绣衾孤拥,幽梦。zuó yè xiù qīn gū yōng,yōu mèng。
一霎钿车尘。yī shà diàn chē chén。
道旁依约见天人。dào páng yī yuē jiàn tiān rén。
真摩真。zhēn mó zhēn。
真摩真。zhēn mó zhēn。

荷叶杯·戏效花间体

王国维

隐隐轻雷何处,将曙。yǐn yǐn qīng léi hé chù,jiāng shǔ。
隔牖见疏星。gé yǒu jiàn shū xīng。
一庭芳树乱啼莺。yī tíng fāng shù luàn tí yīng。
醒摩醒。xǐng mó xǐng。
醒摩醒。xǐng mó xǐng。

菩萨蛮

王国维

高楼直挽银河住,当时曾笑牵牛处。gāo lóu zhí wǎn yín hé zhù,dāng shí céng xiào qiān niú chù。
今夕渡河津,牵牛应笑人。jīn xī dù hé jīn,qiān niú yīng xiào rén。
桐梢垂露脚,梢上惊鸟掠。tóng shāo chuí lù jiǎo,shāo shàng jīng niǎo lüè。
灯焰不成青,绿窗纱半明。dēng yàn bù chéng qīng,lǜ chuāng shā bàn míng。

菩萨蛮

王国维

西风水上摇征梦,舟轻不碍孤帆重。xī fēng shuǐ shàng yáo zhēng mèng,zhōu qīng bù ài gū fān zhòng。
江阔树冥冥,荒鸡叫雾醒。jiāng kuò shù míng míng,huāng jī jiào wù xǐng。
舟穿妆阁底,楼上佳人起。zhōu chuān zhuāng gé dǐ,lóu shàng jiā rén qǐ。
蓦入欲通辞,数声柔舻枝。mò rù yù tōng cí,shù shēng róu lú zhī。

菩萨蛮

王国维

红楼遥隔廉纤雨,沉沉暝色笼高树。hóng lóu yáo gé lián xiān yǔ,chén chén míng sè lóng gāo shù。
树影到侬窗,君家灯火光。shù yǐng dào nóng chuāng,jūn jiā dēng huǒ guāng。
风枝和影弄,似妾西窗梦。fēng zhī hé yǐng nòng,shì qiè xī chuāng mèng。
梦醒即天涯,打窗闻落花。mèng xǐng jí tiān yá,dǎ chuāng wén luò huā。

菩萨蛮

王国维

玉盘寸断葱芽嫩,鸾刀细割羊肩进。yù pán cùn duàn cōng yá nèn,luán dāo xì gē yáng jiān jìn。
不敢厌腥臊,缘君亲手调。bù gǎn yàn xīng sāo,yuán jūn qīn shǒu diào。
红炉赪素面,醉把貂裘缓。hóng lú chēng sù miàn,zuì bǎ diāo qiú huǎn。
归路有余狂,天街宵踏霜。guī lù yǒu yú kuáng,tiān jiē xiāo tà shuāng。

谒金门

王国维

孤檠侧,诉尽十年踪迹。gū qíng cè,sù jǐn shí nián zōng jì。
残夜银釭无气力,绿窗寒恻恻。cán yè yín gāng wú qì lì,lǜ chuāng hán cè cè。
落叶瑶阶狼藉,高树露华凝碧。luò yè yáo jiē láng jí,gāo shù lù huá níng bì。
露点声疏人语密,旧欢远处觅。lù diǎn shēng shū rén yǔ mì,jiù huān yuǎn chù mì。

虞美人

王国维

金鞭珠弹嬉春日,门户初相识。jīn biān zhū dàn xī chūn rì,mén hù chū xiāng shí。
未能羞涩但娇痴,却立风前散发衬凝脂。wèi néng xiū sè dàn jiāo chī,què lì fēng qián sàn fā chèn níng zhī。
近来瞥见都无语,但觉双眉聚。jìn lái piē jiàn dōu wú yǔ,dàn jué shuāng méi jù。
不知何日始工愁,记取那回花下一低头。bù zhī hé rì shǐ gōng chóu,jì qǔ nà huí huā xià yī dī tóu。

喜迁莺

王国维

秋雨霁,晚烟拖,宫阙与云摩。qiū yǔ jì,wǎn yān tuō,gōng quē yǔ yún mó。
片云流月入明河。piàn yún liú yuè rù míng hé。
鳷鹊散金波。zhī què sàn jīn bō。
宜春院,披香殿,雾里梧桐一片。yí chūn yuàn,pī xiāng diàn,wù lǐ wú tóng yī piàn。
华灯簇处动笙歌,复道属车过。huá dēng cù chù dòng shēng gē,fù dào shǔ chē guò。

摸鱼儿·秋柳

王国维

问断肠、江南江北,年时如许春色。wèn duàn cháng jiāng nán jiāng běi,nián shí rú xǔ chūn sè。
碧栏干外无边柳,舞落迟迟红日。bì lán gàn wài wú biān liǔ,wǔ luò chí chí hóng rì。
沙岸直,又道是、连朝寒雨送行客。shā àn zhí,yòu dào shì lián cháo hán yǔ sòng xíng kè。
烟笼数驿,剩今日天涯,衰条折尽,月落晓风急。yān lóng shù yì,shèng jīn rì tiān yá,shuāi tiáo zhé jǐn,yuè luò xiǎo fēng jí。
金城路,多少人间行役。jīn chéng lù,duō shǎo rén jiān xíng yì。
当年风度曾识。dāng nián fēng dù céng shí。
北征司马今头白,唯有攀条沾臆。běi zhēng sī mǎ jīn tóu bái,wéi yǒu pān tiáo zhān yì。
君莫折,君不见、舞衣寸寸填沟洫。jūn mò zhé,jūn bù jiàn wǔ yī cùn cùn tián gōu xù。
细腰谁惜?算只有多情,昏鸦点点,攒向断枝立。xì yāo shuí xī?suàn zhǐ yǒu duō qíng,hūn yā diǎn diǎn,zǎn xiàng duàn zhī lì。

虞美人

王国维

杜鹃千里啼春晚,故国春心折。dù juān qiān lǐ tí chūn wǎn,gù guó chūn xīn zhé。
海门空阔月皑皑,依旧素车白马夜潮来。hǎi mén kōng kuò yuè ái ái,yī jiù sù chē bái mǎ yè cháo lái。
山川城郭都非故,恩怨须臾误。shān chuān chéng guō dōu fēi gù,ēn yuàn xū yú wù。
人间孤愤最难平,消得几回潮落又潮生。rén jiān gū fèn zuì nán píng,xiāo dé jǐ huí cháo luò yòu cháo shēng。