古诗词

满江红·再用前韵答今稀

宁调元

雨打风吹,问桃梗、漂流何极。yǔ dǎ fēng chuī,wèn táo gěng piāo liú hé jí。
剩一缕、情魂不死,断肠今昔。shèng yī lǚ qíng hún bù sǐ,duàn cháng jīn xī。
别后书来常半寸,梢头月上刚初十。bié hòu shū lái cháng bàn cùn,shāo tóu yuè shàng gāng chū shí。
掷金钱、应替远游人,伤今日。zhì jīn qián yīng tì yuǎn yóu rén,shāng jīn rì。
挽慧海,将愁涤。wǎn huì hǎi,jiāng chóu dí。
凭纤手,剖胸臆。píng xiān shǒu,pōu xiōng yì。
奈寒云千里,韶华暗逼。nài hán yún qiān lǐ,sháo huá àn bī。
红豆可怜劳梦想,青衫莫更寻痕迹。hóng dòu kě lián láo mèng xiǎng,qīng shān mò gèng xún hén jì。
总百无、聊赖对东风,蘼芜碧。zǒng bǎi wú liáo lài duì dōng fēng,mí wú bì。

满江红·再用前韵答今稀

宁调元

九转蜣螂,起烦恼、尘劳未极。jiǔ zhuǎn qiāng láng,qǐ fán nǎo chén láo wèi jí。
笑世事、大都如是,抚今追昔。xiào shì shì dà dōu rú shì,fǔ jīn zhuī xī。
平子愁来诗咏四,牧之梦觉年刚十。píng zi chóu lái shī yǒng sì,mù zhī mèng jué nián gāng shí。
尽劳君、屈指数归期,知何日。jǐn láo jūn qū zhǐ shù guī qī,zhī hé rì。
莽山海,长涤涤。mǎng shān hǎi,zhǎng dí dí。
纫兰佩,綷丹臆。rèn lán pèi,cuì dān yì。
计别时容易,愁绪纷逼。jì bié shí róng yì,chóu xù fēn bī。
马卵休提真与幻,兔丝莫定踪和迹。mǎ luǎn xiū tí zhēn yǔ huàn,tù sī mò dìng zōng hé jì。
只年年、无恙可怜他,湘河碧。zhǐ nián nián wú yàng kě lián tā,xiāng hé bì。

满江红·答今稀为题《南有百绝句》之作

宁调元

起视重围,也抵算、繁星拱极。qǐ shì zhòng wéi,yě dǐ suàn fán xīng gǒng jí。
尽诗句、乔生早咏,争传昔昔。jǐn shī jù qiáo shēng zǎo yǒng,zhēng chuán xī xī。
杯底牢愁堪得石,眼中人望今难十。bēi dǐ láo chóu kān dé shí,yǎn zhōng rén wàng jīn nán shí。
可奈何、佳节又端阳,归无日。kě nài hé jiā jié yòu duān yáng,guī wú rì。
将无乃,垢难涤。jiāng wú nǎi,gòu nán dí。
莫须有,断凭臆。mò xū yǒu,duàn píng yì。
为尘根未净,药叉环逼。wèi chén gēn wèi jìng,yào chā huán bī。
牍背题词谁授我,水中捉月浑无迹。dú bèi tí cí shuí shòu wǒ,shuǐ zhōng zhuō yuè hún wú jì。
劳夜来、花影拂清空,窗纱碧。láo yè lái huā yǐng fú qīng kōng,chuāng shā bì。

江城子·端阳人,牧稀、荩生、约真、钝子携酒肴聚饮于此,赋此志影

宁调元

瓠瓜留恋几星霜。hù guā liú liàn jǐ xīng shuāng。
渐颓唐。jiàn tuí táng。
剧堪伤。jù kān shāng。
岁月无情,空为少年忙。suì yuè wú qíng,kōng wèi shǎo nián máng。
佳节良辰抛掷便,堪细数,又端阳。jiā jié liáng chén pāo zhì biàn,kān xì shù,yòu duān yáng。
不消回首故乡望。bù xiāo huí shǒu gù xiāng wàng。
思茫茫。sī máng máng。
泪千行。lèi qiān xíng。
故友还能,樽酒慰凄凉。gù yǒu hái néng,zūn jiǔ wèi qī liáng。
便抵他年重会聚,提此景,定难忘。biàn dǐ tā nián zhòng huì jù,tí cǐ jǐng,dìng nán wàng。

摸鱼儿·送别牧稀,并柬荩生、钝子,用稼轩韵

宁调元

一天凄楚菖蒲雨,把行人送将去。yī tiān qī chǔ chāng pú yǔ,bǎ xíng rén sòng jiāng qù。
故乡风味知何似,历历树云堪数。gù xiāng fēng wèi zhī hé shì,lì lì shù yún kān shù。
留不住。liú bù zhù。
看一骑红尘,独自长亭路。kàn yī qí hóng chén,dú zì zhǎng tíng lù。
也应自语。yě yīng zì yǔ。
曾记得来时,杨花满径,化作沾泥絮。céng jì dé lái shí,yáng huā mǎn jìng,huà zuò zhān ní xù。
难为我,事业功名尽误。nán wèi wǒ,shì yè gōng míng jǐn wù。
词人还动天妒。cí rén hái dòng tiān dù。
张衡纵草归田赋,漫与人间陈诉。zhāng héng zòng cǎo guī tián fù,màn yǔ rén jiān chén sù。
歌且舞。gē qiě wǔ。
便竹马交情,大半成尘土。biàn zhú mǎ jiāo qíng,dà bàn chéng chén tǔ。
思量忒苦。sī liàng tè kǔ。
好准备相逢,知他魂梦,今夜在何处。hǎo zhǔn bèi xiāng féng,zhī tā hún mèng,jīn yè zài hé chù。

长亭怨慢落花

宁调元

正啼彻、千山鶗鴂。zhèng tí chè qiān shān tí jué。
绿染川原,红迷巷陌。lǜ rǎn chuān yuán,hóng mí xiàng mò。
风景当时,不堪重到都更迭。fēng jǐng dāng shí,bù kān zhòng dào dōu gèng dié。
芳华与汝干甚事,恶作剧。fāng huá yǔ rǔ gàn shén shì,è zuò jù。
眼见为吹开,又为一枝枝吹折。yǎn jiàn wèi chuī kāi,yòu wèi yī zhī zhī chuī zhé。
凄绝。qī jué。
更随风荡漾,飞向城南城北。gèng suí fēng dàng yàng,fēi xiàng chéng nán chéng běi。
忒无情绪,忍轻与、旧游人别。tè wú qíng xù,rěn qīng yǔ jiù yóu rén bié。
枉负了、一片殷勤,曾几度、培根护叶。wǎng fù le yī piàn yīn qín,céng jǐ dù péi gēn hù yè。
算换有、翠罗衫上,泪珠千叠。suàn huàn yǒu cuì luó shān shàng,lèi zhū qiān dié。

大江东去酬哀蝉题《南幽百绝句》之作

宁调元

邹阳旧恨,仗湖风,六月吹成霜雪。zōu yáng jiù hèn,zhàng hú fēng,liù yuè chuī chéng shuāng xuě。
想是空华迷目孔,万事于今休说。xiǎng shì kōng huá mí mù kǒng,wàn shì yú jīn xiū shuō。
醉也堪怜,睡难成梦,梦也肠堪绝。zuì yě kān lián,shuì nán chéng mèng,mèng yě cháng kān jué。
销凝如此,数声分付啼鴂。xiāo níng rú cǐ,shù shēng fēn fù tí jué。
未老便觉先衰,黄粱顷刻,惊过沧桑节。wèi lǎo biàn jué xiān shuāi,huáng liáng qǐng kè,jīng guò cāng sāng jié。
不惜人间交绝尽,留个江南词客。bù xī rén jiān jiāo jué jǐn,liú gè jiāng nán cí kè。
昨日吟笺,写来佳句,有暗香凝结。zuó rì yín jiān,xiě lái jiā jù,yǒu àn xiāng níng jié。
南幽借重,料难轻与磨灭。nán yōu jiè zhòng,liào nán qīng yǔ mó miè。

高阳台

宁调元

庭院无风,闲花自落,凭他泪眼相看。tíng yuàn wú fēng,xián huā zì luò,píng tā lèi yǎn xiāng kàn。
今夜如何,柝声击到更阑。jīn yè rú hé,tuò shēng jī dào gèng lán。
相思一寸凭谁寄,奈水遥、还更云山。xiāng sī yī cùn píng shuí jì,nài shuǐ yáo hái gèng yún shān。
待何时、重与温存,说尽艰难。dài hé shí zhòng yǔ wēn cún,shuō jǐn jiān nán。
明知未了荷珠愿,任云翻天上,雨覆人间。míng zhī wèi le hé zhū yuàn,rèn yún fān tiān shàng,yǔ fù rén jiān。
旧事殷勤,不消重挂心端。jiù shì yīn qín,bù xiāo zhòng guà xīn duān。
思量百遍该如此,又偏偏、为损餐眠。sī liàng bǎi biàn gāi rú cǐ,yòu piān piān wèi sǔn cān mián。
算窗头、明月来临,还似从前。suàn chuāng tóu míng yuè lái lín,hái shì cóng qián。

贺新郎

宁调元

白日沉江底。bái rì chén jiāng dǐ。
有绵绵、乱愁无数,被风吹起。yǒu mián mián luàn chóu wú shù,bèi fēng chuī qǐ。
万仞重墙遮不住,不合与愁同死。wàn rèn zhòng qiáng zhē bù zhù,bù hé yǔ chóu tóng sǐ。
又不认、知愁何似。yòu bù rèn zhī chóu hé shì。
该早分离还更忍,想平生、总为多情累。gāi zǎo fēn lí hái gèng rěn,xiǎng píng shēng zǒng wèi duō qíng lèi。
重会面,不消已。zhòng huì miàn,bù xiāo yǐ。
当时便悟成追悔。dāng shí biàn wù chéng zhuī huǐ。
到今番、海枯石烂,情离貌是。dào jīn fān hǎi kū shí làn,qíng lí mào shì。
日与魂挑终冒昧,贫贱论交如此。rì yǔ hún tiāo zhōng mào mèi,pín jiàn lùn jiāo rú cǐ。
到不如、相交还未。dào bù rú xiāng jiāo hái wèi。
■■■■■■■,忍回思、■■英华■。,rěn huí sī yīng huá。
纨扇在,泪如洗。wán shàn zài,lèi rú xǐ。

应天长

宁调元

天心墨墨长沉醉。tiān xīn mò mò zhǎng chén zuì。
万事从前都是悔。wàn shì cóng qián dōu shì huǐ。
该今生,为情死。gāi jīn shēng,wèi qíng sǐ。
惆怅旧欢成隔世。chóu chàng jiù huān chéng gé shì。
问何时,重聚会。wèn hé shí,zhòng jù huì。
欲待说他不是。yù dài shuō tā bù shì。
又怕娇嗔惹起。yòu pà jiāo chēn rě qǐ。
月明人千里。yuè míng rén qiān lǐ。

相见欢

宁调元

年年地角天涯。nián nián dì jiǎo tiān yá。
各分飞。gè fēn fēi。
心事除非天外有天知。xīn shì chú fēi tiān wài yǒu tiān zhī。
长醉梦,频起视,夜何其。zhǎng zuì mèng,pín qǐ shì,yè hé qí。
九死一生怎得个归时。jiǔ sǐ yī shēng zěn dé gè guī shí。

佳人醉

宁调元

曾记北风同赋。céng jì běi fēng tóng fù。
历尽风波辛苦。lì jǐn fēng bō xīn kǔ。
傥中途乖弃,结成仇怨,有何名誉。tǎng zhōng tú guāi qì,jié chéng chóu yuàn,yǒu hé míng yù。
些小一时嫌隙,愿大家付与,东流去。xiē xiǎo yī shí xián xì,yuàn dà jiā fù yǔ,dōng liú qù。
奇愁难诉。qí chóu nán sù。
想天时、也有明兼晦,何况侬和汝。xiǎng tiān shí yě yǒu míng jiān huì,hé kuàng nóng hé rǔ。
好相与、炼将娲石,补上情天缺处。hǎo xiāng yǔ liàn jiāng wā shí,bǔ shàng qíng tiān quē chù。

忆少年

宁调元

怜他泪点,爱他心情,思他心事。lián tā lèi diǎn,ài tā xīn qíng,sī tā xīn shì。
霎时尽尝遍,一般般滋味。shà shí jǐn cháng biàn,yī bān bān zī wèi。
翠袖单衾俱是泪。cuì xiù dān qīn jù shì lèi。
通宵辗转不成寐。tōng xiāo niǎn zhuǎn bù chéng mèi。
容光为谁减,问君能知未。róng guāng wèi shuí jiǎn,wèn jūn néng zhī wèi。

好事近

宁调元

起视身前后,未省是人还鬼。qǐ shì shēn qián hòu,wèi shěng shì rén hái guǐ。
奇愤几时泄得,又难收拾起。qí fèn jǐ shí xiè dé,yòu nán shōu shí qǐ。
思量唯有个中人,该糟蹋他耳。sī liàng wéi yǒu gè zhōng rén,gāi zāo tà tā ěr。
如果书来道怨,便说侬知罪。rú guǒ shū lái dào yuàn,biàn shuō nóng zhī zuì。

琵琶仙

宁调元

寂寞黄昏,有人正、独自伤离伤别。jì mò huáng hūn,yǒu rén zhèng dú zì shāng lí shāng bié。
怎奈衣满啼痕,和衣也消灭。zěn nài yī mǎn tí hén,hé yī yě xiāo miè。
刚屡日、鱼沉雁断,万千事、欲和伊说。gāng lǚ rì yú chén yàn duàn,wàn qiān shì yù hé yī shuō。
小院筝琶,荒城角鼓,都助悲咽。xiǎo yuàn zhēng pá,huāng chéng jiǎo gǔ,dōu zhù bēi yàn。
待重觅,絮果兰因,总翻覆场场堕奇劫。dài zhòng mì,xù guǒ lán yīn,zǒng fān fù chǎng chǎng duò qí jié。
双鬓莫教频照,怕新来似雪。shuāng bìn mò jiào pín zhào,pà xīn lái shì xuě。
便寿命、河清得俟,却又知、在那时节。biàn shòu mìng hé qīng dé qí,què yòu zhī zài nà shí jié。
想见思妇楼中,金钱暗掷。xiǎng jiàn sī fù lóu zhōng,jīn qián àn zhì。

八六子

宁调元

楚天低。chǔ tiān dī。
四围凝望,乡关何处都迷。sì wéi níng wàng,xiāng guān hé chù dōu mí。
担一抹夕阳如画,遥遥数点秋山,衬湘水西。dān yī mǒ xī yáng rú huà,yáo yáo shù diǎn qiū shān,chèn xiāng shuǐ xī。
蝉声又唱隋堤。chán shēng yòu chàng suí dī。
怎奈余音凄苦,无端触动愁思。zěn nài yú yīn qī kǔ,wú duān chù dòng chóu sī。
因想念,春阴乍晴天气,海棠初吐,牡丹开处,知他燕燕莺莺几许,花儿围定差池。yīn xiǎng niàn,chūn yīn zhà qíng tiān qì,hǎi táng chū tǔ,mǔ dān kāi chù,zhī tā yàn yàn yīng yīng jǐ xǔ,huā ér wéi dìng chà chí。
料归迟。liào guī chí。
繁华万般那时。fán huá wàn bān nà shí。

貂裘换酒呈某先生

宁调元

四壁秋虫叹。sì bì qiū chóng tàn。
向孤灯、重门静掩,听残更箭。xiàng gū dēng zhòng mén jìng yǎn,tīng cán gèng jiàn。
百辈时交休说起,略略山移物换。bǎi bèi shí jiāo xiū shuō qǐ,lüè lüè shān yí wù huàn。
便各自、兽离禽散。biàn gè zì shòu lí qín sàn。
十事九场都一样,悔年来、不著孤游论。shí shì jiǔ chǎng dōu yī yàng,huǐ nián lái bù zhù gū yóu lùn。
差看破,世情半漫漫长夜何当旦。chà kàn pò,shì qíng bàn màn màn zhǎng yè hé dāng dàn。
待安排、一丘黄土,埋头盖面。dài ān pái yī qiū huáng tǔ,mái tóu gài miàn。
水复山穷谁料得,直道而今还见。shuǐ fù shān qióng shuí liào dé,zhí dào ér jīn hái jiàn。
纵万死、也都无怨。zòng wàn sǐ yě dōu wú yuàn。
何况青蝇能作吊,只瞻韩、未展平生愿。hé kuàng qīng yíng néng zuò diào,zhǐ zhān hán wèi zhǎn píng shēng yuàn。
算此是,平生恨。suàn cǐ shì,píng shēng hèn。

洞仙歌

宁调元

碧天如水,有疏星三五。bì tiān rú shuǐ,yǒu shū xīng sān wǔ。
蟋蟀声声满窗户。xī shuài shēng shēng mǎn chuāng hù。
渐炎威消歇,不似从前,甚心绪,却怕逢秋更苦。jiàn yán wēi xiāo xiē,bù shì cóng qián,shén xīn xù,què pà féng qiū gèng kǔ。
夜凉慵独寐,守着空房,重订佳期又重误。yè liáng yōng dú mèi,shǒu zhe kōng fáng,zhòng dìng jiā qī yòu zhòng wù。
对叠叠屏山,少日欢游,而今都是销魂处。duì dié dié píng shān,shǎo rì huān yóu,ér jīn dōu shì xiāo hún chù。
谢玉漏、今宵少迟留,容我华文禽,梦中飞去。xiè yù lòu jīn xiāo shǎo chí liú,róng wǒ huá wén qín,mèng zhōng fēi qù。

洞仙歌

宁调元

恹恹病起,似听啼鹃语。yān yān bìng qǐ,shì tīng tí juān yǔ。
斜日西沉洞庭树。xié rì xī chén dòng tíng shù。
甚秋风只解,吹雨吹霜,能解得,吹我归回家去。shén qiū fēng zhǐ jiě,chuī yǔ chuī shuāng,néng jiě dé,chuī wǒ guī huí jiā qù。
沅江流日夜,后浪前波,一律雄心渐消与。yuán jiāng liú rì yè,hòu làng qián bō,yī lǜ xióng xīn jiàn xiāo yǔ。
等摸遍阑干,开遍林花,空惹起忧务无数。děng mō biàn lán gàn,kāi biàn lín huā,kōng rě qǐ yōu wù wú shù。
问芳草、离离满天涯,更何事孤怀,独凝故宇。wèn fāng cǎo lí lí mǎn tiān yá,gèng hé shì gū huái,dú níng gù yǔ。

拜星月慢题蔡哲夫绘石,为哀蝉作

宁调元

片石嶙峋,谁教绘出,缺憾情天千载。piàn shí lín xún,shuí jiào huì chū,quē hàn qíng tiān qiān zài。
百炼娲皇,想弥缝功大。bǎi liàn wā huáng,xiǎng mí fèng gōng dà。
料容易,巧被康回触裂,却又后羿弯弓弄坏。liào róng yì,qiǎo bèi kāng huí chù liè,què yòu hòu yì wān gōng nòng huài。
依旧飞沉,在诸方三界。yī jiù fēi chén,zài zhū fāng sān jiè。
叹残山剩水都淘汰。tàn cán shān shèng shuǐ dōu táo tài。
算他总阅尽沧桑态。suàn tā zǒng yuè jǐn cāng sāng tài。
多少雨打风吹,尚岿然长在。duō shǎo yǔ dǎ fēng chuī,shàng kuī rán zhǎng zài。
忆南山,没羽当时快。yì nán shān,méi yǔ dāng shí kuài。
霸陵尉,只有侵陵耐。bà líng wèi,zhǐ yǒu qīn líng nài。
正待汝,越样珍存,补上苍旻再。zhèng dài rǔ,yuè yàng zhēn cún,bǔ shàng cāng mín zài。