古诗词

一斛珠

宁调元

从君去也。cóng jūn qù yě。
亭皋木叶萧萧下。tíng gāo mù yè xiāo xiāo xià。
一时风景都狼藉。yī shí fēng jǐng dōu láng jí。
络纬秋啼,似诉不平者。luò wěi qiū tí,shì sù bù píng zhě。
闭门且把浮宾谢。bì mén qiě bǎ fú bīn xiè。
人面都真人意假。rén miàn dōu zhēn rén yì jiǎ。
一杯浊酒消残夜。yī bēi zhuó jiǔ xiāo cán yè。
欲了公家,还受痴儿骂。yù le gōng jiā,hái shòu chī ér mà。

误佳期

宁调元

今夜月明如画。jīn yè yuè míng rú huà。
一点乡心不下。yī diǎn xiāng xīn bù xià。
解衣欲睡复迟回,拟把相思写。jiě yī yù shuì fù chí huí,nǐ bǎ xiāng sī xiě。
分付与征鸿,又怕庭花谢。fēn fù yǔ zhēng hóng,yòu pà tíng huā xiè。
不如及早赋归来,万事休粘惹。bù rú jí zǎo fù guī lái,wàn shì xiū zhān rě。

人月圆·中秋感赋

宁调元

月明又被云遮住,空老桂华枝。yuè míng yòu bèi yún zhē zhù,kōng lǎo guì huá zhī。
想应天上,今宵未忍,还照孤凄。xiǎng yīng tiān shàng,jīn xiāo wèi rěn,hái zhào gū qī。
几回欢聚,几番离散,剩惹追思。jǐ huí huān jù,jǐ fān lí sàn,shèng rě zhuī sī。
旧人赢得,晨星数点,犹是年时。jiù rén yíng dé,chén xīng shù diǎn,yóu shì nián shí。

醉太平

宁调元

风横雨狂。fēng héng yǔ kuáng。
销魂断肠。xiāo hún duàn cháng。
夜阑无奈秋凉。yè lán wú nài qiū liáng。
又更长漏长。yòu gèng zhǎng lòu zhǎng。
颓垣断墙。tuí yuán duàn qiáng。
来狼去羊。lái láng qù yáng。
思量多少兴亡。sī liàng duō shǎo xīng wáng。
付愁乡醉乡。fù chóu xiāng zuì xiāng。

三台·令

宁调元

休矣。xiū yǐ。
休矣。xiū yǐ。
时世不消说起。shí shì bù xiāo shuō qǐ。
醉生梦死风光。zuì shēng mèng sǐ fēng guāng。
谁省湘亡路亡。shuí shěng xiāng wáng lù wáng。
亡路。wáng lù。
亡路。wáng lù。
丘墓安排何处。qiū mù ān pái hé chù。

罗敷媚

宁调元

此身争比双飞燕,来是春深。cǐ shēn zhēng bǐ shuāng fēi yàn,lái shì chūn shēn。
去是秋深。qù shì qiū shēn。
犹自年年返故林。yóu zì nián nián fǎn gù lín。
悠悠天意无凭准,更漏沉沉。yōu yōu tiān yì wú píng zhǔn,gèng lòu chén chén。
花信沉沉。huā xìn chén chén。
问息寻消直到今。wèn xī xún xiāo zhí dào jīn。

河传

宁调元

今生怎了。jīn shēng zěn le。
奈天儿不黑,夜儿难晓。nài tiān ér bù hēi,yè ér nán xiǎo。
倦倚篷窗,万事暗伤怀抱。juàn yǐ péng chuāng,wàn shì àn shāng huái bào。
又微风,吹雨到。yòu wēi fēng,chuī yǔ dào。
家乡南望孤鸿杳。jiā xiāng nán wàng gū hóng yǎo。
一片归情,诉与谁知道。yī piàn guī qíng,sù yǔ shuí zhī dào。
魔障孽缘,总特地来缠绕。mó zhàng niè yuán,zǒng tè dì lái chán rào。
渐一庭,秋色老。jiàn yī tíng,qiū sè lǎo。

明月生南浦

宁调元

寒气暗侵毛与骨。hán qì àn qīn máo yǔ gǔ。
昨夜西风,落尽梧桐叶。zuó yè xī fēng,luò jǐn wú tóng yè。
料得此时情更切。liào dé cǐ shí qíng gèng qiè。
从容便是重阳节。cóng róng biàn shì zhòng yáng jié。
围绕庭阶千百折。wéi rào tíng jiē qiān bǎi zhé。
不恋单衾,苦恨余欢歇。bù liàn dān qīn,kǔ hèn yú huān xiē。
万里梦回堪怨别。wàn lǐ mèng huí kān yuàn bié。
云山处处伤心色。yún shān chù chù shāng xīn sè。

湿罗衣

宁调元

惺惺最是惜惺惺。xīng xīng zuì shì xī xīng xīng。
卿怜我我怜卿。qīng lián wǒ wǒ lián qīng。
月照孤踪,离别分明。yuè zhào gū zōng,lí bié fēn míng。
又鸳鸯梦不成。yòu yuān yāng mèng bù chéng。
纵他生、历千万劫,为禽填海,此恨难平。zòng tā shēng lì qiān wàn jié,wèi qín tián hǎi,cǐ hèn nán píng。

清平乐

宁调元

听残更鼓。tīng cán gèng gǔ。
诉与谁知苦。sù yǔ shuí zhī kǔ。
惆怅横塘旧时路。chóu chàng héng táng jiù shí lù。
唯有落红如雨。wéi yǒu luò hóng rú yǔ。
年年地角天涯。nián nián dì jiǎo tiān yá。
茫茫后会难猜。máng máng hòu huì nán cāi。
晓起不堪临镜,鬓毛零乱千丝。xiǎo qǐ bù kān lín jìng,bìn máo líng luàn qiān sī。

一剪梅·出狱日作

宁调元

一瞬年华过眼忙。yī shùn nián huá guò yǎn máng。
魂断王昌。hún duàn wáng chāng。
肠断秋娘。cháng duàn qiū niáng。
世情都向苦中尝。shì qíng dōu xiàng kǔ zhōng cháng。
更了星霜。gèng le xīng shuāng。
换了炎凉。huàn le yán liáng。
多谢和风与旭阳。duō xiè hé fēng yǔ xù yáng。
出也寻常。chū yě xún cháng。
人也寻常。rén yě xún cháng。
不消前境细思量。bù xiāo qián jìng xì sī liàng。
梦是甜乡。mèng shì tián xiāng。
醉是仙乡。zuì shì xiān xiāng。

调笑令

宁调元

人影。rén yǐng。
人影。rén yǐng。
一个清清冷冷。yī gè qīng qīng lěng lěng。
夜阑难觅知音。yè lán nán mì zhī yīn。
相与商量古今。xiāng yǔ shāng liàng gǔ jīn。
今古。jīn gǔ。
今古。jīn gǔ。
独自商量正苦。dú zì shāng liàng zhèng kǔ。

兰花咏

褚华

苍烟漠漠松篁径,万朵瑶花破春冷。cāng yān mò mò sōng huáng jìng,wàn duǒ yáo huā pò chūn lěng。
月明老鹤飞上天,美人下山踏花影。yuè míng lǎo hè fēi shàng tiān,měi rén xià shān tà huā yǐng。
晓露洗,东风吹,香雾湿衣君不知。xiǎo lù xǐ,dōng fēng chuī,xiāng wù shī yī jūn bù zhī。
心含幽怨立许久,修蛾绿过湘江湄。xīn hán yōu yuàn lì xǔ jiǔ,xiū é lǜ guò xiāng jiāng méi。

如梦令·雨夜怀珧书妹

季兰韵

深户绣帘风动。shēn hù xiù lián fēng dòng。
细雨黄昏愁重。xì yǔ huáng hūn chóu zhòng。
忆得送行时,一把泪珠相送。yì dé sòng xíng shí,yī bǎ lèi zhū xiāng sòng。
如梦。rú mèng。
如梦。rú mèng。
只有自家心懂。zhǐ yǒu zì jiā xīn dǒng。

长相思·寄珧书

季兰韵

赠鲛绡。zèng jiāo xiāo。
答鲛绡。dá jiāo xiāo。
两地相思怎样消。liǎng dì xiāng sī zěn yàng xiāo。
将心托寸毫。jiāng xīn tuō cùn háo。
路迢迢。lù tiáo tiáo。
梦迢迢。mèng tiáo tiáo。
一片魂随早晚潮。yī piàn hún suí zǎo wǎn cháo。
知君招不招。zhī jūn zhāo bù zhāo。

清平乐·春日遣怀

季兰韵

春愁难遣。chūn chóu nán qiǎn。
摇扬东风软。yáo yáng dōng fēng ruǎn。
午梦醒来帘不卷。wǔ mèng xǐng lái lián bù juǎn。
底事新添慵懒。dǐ shì xīn tiān yōng lǎn。
难消脉脉闲情。nán xiāo mài mài xián qíng。
昼长弄笔窗楹。zhòu zhǎng nòng bǐ chuāng yíng。
却被雪衣娘子,花前细听吟声。què bèi xuě yī niáng zi,huā qián xì tīng yín shēng。

一剪梅·暮春

季兰韵

九十春光欲尽天。jiǔ shí chūn guāng yù jǐn tiān。
愁绪今年。chóu xù jīn nián。
更胜前年。gèng shèng qián nián。
依人新燕惹人怜。yī rén xīn yàn rě rén lián。
学语缠绵。xué yǔ chán mián。
学舞翩跹。xué wǔ piān xiān。
遣闷还临镜槛边。qiǎn mèn hái lín jìng kǎn biān。
几幅诗笺。jǐ fú shī jiān。
一炷炉烟。yī zhù lú yān。
无聊终觉口难传。wú liáo zhōng jué kǒu nán chuán。
风已萧然。fēng yǐ xiāo rán。
雨又凄然。yǔ yòu qī rán。

点绛唇·鸡冠花

季兰韵

一种奇花,素秋浓染胭脂色。yī zhǒng qí huā,sù qiū nóng rǎn yān zhī sè。
岸然高帻。àn rán gāo zé。
细丽纹如织。xì lì wén rú zhī。
五德兼全,笑尔名空得。wǔ dé jiān quán,xiào ěr míng kōng dé。
东方白。dōng fāng bái。
不闻声息。bù wén shēng xī。
悄向霜风立。qiāo xiàng shuāng fēng lì。

清平乐·春分日感怀

季兰韵

伤心难说。shāng xīn nán shuō。
往事都鸿雪。wǎng shì dōu hóng xuě。
痛忆前年生死别。tòng yì qián nián shēng sǐ bié。
正是落花时节。zhèng shì luò huā shí jié。
当时笑语花晨。dāng shí xiào yǔ huā chén。
而今寂历黄昏。ér jīn jì lì huáng hūn。
泣到眼枯血尽,寻它一缕精魂。qì dào yǎn kū xuè jǐn,xún tā yī lǚ jīng hún。

蝶恋花·暮春花下

季兰韵

才说春来春便去。cái shuō chūn lái chūn biàn qù。
百转思量,无计留春住。bǎi zhuǎn sī liàng,wú jì liú chūn zhù。
泪眼问春春不语。lèi yǎn wèn chūn chūn bù yǔ。
匆匆究欲归何处。cōng cōng jiū yù guī hé chù。
花谢花开能几许。huā xiè huā kāi néng jǐ xǔ。
过了清明,渐渐飞红雨。guò le qīng míng,jiàn jiàn fēi hóng yǔ。
花却笑人心不悟。huā què xiào rén xīn bù wù。
青春毕竟谁能驻。qīng chūn bì jìng shuí néng zhù。