古诗词

题义门胡氏华林书院

刁衎

沙井地多异,华林景最幽。shā jǐng dì duō yì,huá lín jǐng zuì yōu。
溪声常到枕,山色正含秋。xī shēng cháng dào zhěn,shān sè zhèng hán qiū。
树密苔封径,庭虚月满楼。shù mì tái fēng jìng,tíng xū yuè mǎn lóu。
清癯光累世,高义集名流。qīng qú guāng lèi shì,gāo yì jí míng liú。
孝弟家风贵,儿孙学业优。xiào dì jiā fēng guì,ér sūn xué yè yōu。
皇恩特表重,朝达咏扁留。huáng ēn tè biǎo zhòng,cháo dá yǒng biǎn liú。
精溢千钟禄,荣过万户侯。jīng yì qiān zhōng lù,róng guò wàn hù hóu。
宦途惭未息,何日遂经游。huàn tú cán wèi xī,hé rì suì jīng yóu。

刁衎

宋升州人,字元宾。刁彦能子。五代时以父荫仕南唐为秘书郎、集贤校理。南唐亡,随李煜入宋,授太常寺太祝。太宗太平兴国中,诏群臣言事,衎上《谏刑书》。迁大理寺丞。真宗即位,献所著《本说》,与修《册府元龟》。书成,授兵部郎中。以纯淡夷雅知名于时,善谈笑,喜棋弈,交道敦笃,士大夫多推重之。 刁衎的作品>>

猜您喜欢

代意

刁衎

蕙时芳夕九回肠,敛袂东窗待晓光。huì shí fāng xī jiǔ huí cháng,liǎn mèi dōng chuāng dài xiǎo guāng。
秦岭树高迷陇塞,楚天云淡隔潇湘。qín lǐng shù gāo mí lǒng sāi,chǔ tiān yún dàn gé xiāo xiāng。
病馀公斡情多咏,秋晚安仁鬓足霜。bìng yú gōng wò qíng duō yǒng,qiū wǎn ān rén bìn zú shuāng。
休道鲛人落珠泪,微波还拟托陈王。xiū dào jiāo rén luò zhū lèi,wēi bō hái nǐ tuō chén wáng。

汉武

刁衎

高宴柏梁词可仰,横汾箫鼓乐难穷。gāo yàn bǎi liáng cí kě yǎng,héng fén xiāo gǔ lè nán qióng。
已教丞相开东阁,犹使将军误北戎。yǐ jiào chéng xiāng kāi dōng gé,yóu shǐ jiāng jūn wù běi róng。
洒泪甘泉还有恨,祈年仙馆惜成空。sǎ lèi gān quán hái yǒu hèn,qí nián xiān guǎn xī chéng kōng。
谁知辛苦回中道,共尽千龄五柞宫。shuí zhī xīn kǔ huí zhōng dào,gòng jǐn qiān líng wǔ zhà gōng。

梦中诗

刁衎

圣朝文物古难过,何事寒门宠遇多。shèng cháo wén wù gǔ nán guò,hé shì hán mén chǒng yù duō。
父向石渠新拜职,子从金殿又登科。fù xiàng shí qú xīn bài zhí,zi cóng jīn diàn yòu dēng kē。
须教枚马暂踪迹,堪笑巢由隐薜萝。xū jiào méi mǎ zàn zōng jì,kān xiào cháo yóu yǐn bì luó。
报国报君何所有,一心待欲枕长戈。bào guó bào jūn hé suǒ yǒu,yī xīn dài yù zhěn zhǎng gē。