古诗词

和楼大防韵

吴芾

嗟余本何人,累然居海峤。jiē yú běn hé rén,lèi rán jū hǎi jiào。
家世业为农,有田在岩窔。jiā shì yè wèi nóng,yǒu tián zài yán yào。
春到耦妻耕,寒来从母漂。chūn dào ǒu qī gēng,hán lái cóng mǔ piāo。
屋角日诛茅,杖头时荷蓧。wū jiǎo rì zhū máo,zhàng tóu shí hé diào。
迨冠知读书,聊为起家兆。dài guān zhī dú shū,liáo wèi qǐ jiā zhào。
有琴既无弦,有剑亦无鞘。yǒu qín jì wú xián,yǒu jiàn yì wú qiào。
侥幸厕末科,安敢缀天彯。jiǎo xìng cè mò kē,ān gǎn zhuì tiān piāo。
但期窃斗升,活此老与少。dàn qī qiè dòu shēng,huó cǐ lǎo yǔ shǎo。
岂谓暮年中,亦误蒙收召。qǐ wèi mù nián zhōng,yì wù méng shōu zhào。
曾未著微劳,遽使登华要。céng wèi zhù wēi láo,jù shǐ dēng huá yào。
自度老无能,共知愚不肖。zì dù lǎo wú néng,gòng zhī yú bù xiào。
纵未遭人非,难逃天日照。zòng wèi zāo rén fēi,nán táo tiān rì zhào。
傥不速休官,宁免渊明笑。tǎng bù sù xiū guān,níng miǎn yuān míng xiào。
矫矫渊明贤,千载谁能绍。jiǎo jiǎo yuān míng xián,qiān zài shuí néng shào。
瓶粟虽无储,风标松比峭。píng sù suī wú chǔ,fēng biāo sōng bǐ qiào。
诗篇虽不多,笔力天与妙。shī piān suī bù duō,bǐ lì tiān yǔ miào。
顾余岂能诗,微吟蚯蚓窍。gù yú qǐ néng shī,wēi yín qiū yǐn qiào。
可笑不自量,辄欲赓高调。kě xiào bù zì liàng,zhé yù gēng gāo diào。
贰车真豪英,逸如千里骠。èr chē zhēn háo yīng,yì rú qiān lǐ biāo。
又如礼乐器,肃然在宗庙。yòu rú lǐ lè qì,sù rán zài zōng miào。
有美颀而长,视容清且瞭。yǒu měi qí ér zhǎng,shì róng qīng qiě liǎo。
自应辅明时,与国增光耀。zì yīng fǔ míng shí,yǔ guó zēng guāng yào。
胡为佐一州,从容陪坐啸。hú wèi zuǒ yī zhōu,cóng róng péi zuò xiào。
乘兴来湖山,欲看余把钓。chéng xīng lái hú shān,yù kàn yú bǎ diào。
濯足玩水云,纵目观野烧。zhuó zú wán shuǐ yún,zòng mù guān yě shāo。
喜余和陶作,举杯为余釂。xǐ yú hé táo zuò,jǔ bēi wèi yú jiào。
草具虽萧疏,亦复为余嚼。cǎo jù suī xiāo shū,yì fù wèi yú jué。
余已学渊明,公方跂周召。yú yǐ xué yuān míng,gōng fāng qí zhōu zhào。
出处既不侔,无由远相叫。chū chù jì bù móu,wú yóu yuǎn xiāng jiào。
愿公保令名,求贤行有诏。yuàn gōng bǎo lìng míng,qiú xián xíng yǒu zhào。

吴芾

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。 吴芾的作品>>

猜您喜欢

题金山四首

吴芾

人言海上有三山,弱水弥茫去路难。rén yán hǎi shàng yǒu sān shān,ruò shuǐ mí máng qù lù nán。
若欲目前寻仿佛,只须来此凭栏干。ruò yù mù qián xún fǎng fú,zhǐ xū lái cǐ píng lán gàn。

寄题隐静三首

吴芾

五峰双涧旧标名,我恨当年去不成。wǔ fēng shuāng jiàn jiù biāo míng,wǒ hèn dāng nián qù bù chéng。
却羡个中人自在,饱看山色听泉声。què xiàn gè zhōng rén zì zài,bǎo kàn shān sè tīng quán shēng。

寄题隐静三首

吴芾

向来连岁守江城,到处题诗满户庭。xiàng lái lián suì shǒu jiāng chéng,dào chù tí shī mǎn hù tíng。
独欠兹山一转语,倩师与我谢山灵。dú qiàn zī shān yī zhuǎn yǔ,qiàn shī yǔ wǒ xiè shān líng。

寄题隐静三首

吴芾

我师一出几何年,闻欲东归未有缘。wǒ shī yī chū jǐ hé nián,wén yù dōng guī wèi yǒu yuán。
何日扶藜能过我,湖山深处共谈禅。hé rì fú lí néng guò wǒ,hú shān shēn chù gòng tán chán。

玉山道中

吴芾

路绕孤村一径微,上连碧嶂下清溪。lù rào gū cūn yī jìng wēi,shàng lián bì zhàng xià qīng xī。
水光山色浑如画,引得行人忆故栖。shuǐ guāng shān sè hún rú huà,yǐn dé xíng rén yì gù qī。

西安道中二首

吴芾

平林环翠如山立,野水涵空似镜开。píng lín huán cuì rú shān lì,yě shuǐ hán kōng shì jìng kāi。
道上人家多美竹,欲行未去更徘徊。dào shàng rén jiā duō měi zhú,yù xíng wèi qù gèng pái huái。

西安道中二首

吴芾

水浸野苗森碧玉,风翻早稻卧黄云。shuǐ jìn yě miáo sēn bì yù,fēng fān zǎo dào wò huáng yún。
有年如许诚希见,农父犹言未十分。yǒu nián rú xǔ chéng xī jiàn,nóng fù yóu yán wèi shí fēn。

洪崖

吴芾

张老升仙不记年,石崖遗迹尚流传。zhāng lǎo shēng xiān bù jì nián,shí yá yí jì shàng liú chuán。
心期默契真如见,何必追随与拍肩。xīn qī mò qì zhēn rú jiàn,hé bì zhuī suí yǔ pāi jiān。

过嘉禾呈方懋德

吴芾

昔尝此地奉周旋,倒指于今三十年。xī cháng cǐ dì fèng zhōu xuán,dào zhǐ yú jīn sān shí nián。
今日相逢成二老,那知又复到樽前。jīn rì xiāng féng chéng èr lǎo,nà zhī yòu fù dào zūn qián。

和许守松棚

吴芾

插天修干已鳞皴,谁挽青枝架水滨。chā tiān xiū gàn yǐ lín cūn,shuí wǎn qīng zhī jià shuǐ bīn。
却退炎威凉满座,都缘清荫布如云。què tuì yán wēi liáng mǎn zuò,dōu yuán qīng yīn bù rú yún。

真止堂

吴芾

我有虚堂号真止,坐来万虑清如水。wǒ yǒu xū táng hào zhēn zhǐ,zuò lái wàn lǜ qīng rú shuǐ。
君今更以止名堂,想见了无尘念起。jūn jīn gèng yǐ zhǐ míng táng,xiǎng jiàn le wú chén niàn qǐ。

待雪呈子仪二首

吴芾

晓见纷纷满四山,胡为未肯到人间。xiǎo jiàn fēn fēn mǎn sì shān,hú wèi wèi kěn dào rén jiān。
化工若解呈新巧,速剪冰花破我颜。huà gōng ruò jiě chéng xīn qiǎo,sù jiǎn bīng huā pò wǒ yán。

待雪呈子仪二首

吴芾

不须坐客苦言归,看取天花满院飞。bù xū zuò kè kǔ yán guī,kàn qǔ tiān huā mǎn yuàn fēi。
已是雪床先到了,夜深应与月交辉。yǐ shì xuě chuáng xiān dào le,yè shēn yīng yǔ yuè jiāo huī。

过上饶有感

吴芾

少日随亲官此州,如今老矣复来游。shǎo rì suí qīn guān cǐ zhōu,rú jīn lǎo yǐ fù lái yóu。
此身纵健那能久,何苦奔驰不自休。cǐ shēn zòng jiàn nà néng jiǔ,hé kǔ bēn chí bù zì xiū。

读刘与权壮士歌

吴芾

满眼烟尘未息戈,御戎无策奈愁何。mǎn yǎn yān chén wèi xī gē,yù róng wú cè nài chóu hé。
一尊浊酒空庭晚,独自歌君壮士歌。yī zūn zhuó jiǔ kōng tíng wǎn,dú zì gē jūn zhuàng shì gē。