古诗词

和楼大防韵

吴芾

嗟余本何人,累然居海峤。jiē yú běn hé rén,lèi rán jū hǎi jiào。
家世业为农,有田在岩窔。jiā shì yè wèi nóng,yǒu tián zài yán yào。
春到耦妻耕,寒来从母漂。chūn dào ǒu qī gēng,hán lái cóng mǔ piāo。
屋角日诛茅,杖头时荷蓧。wū jiǎo rì zhū máo,zhàng tóu shí hé diào。
迨冠知读书,聊为起家兆。dài guān zhī dú shū,liáo wèi qǐ jiā zhào。
有琴既无弦,有剑亦无鞘。yǒu qín jì wú xián,yǒu jiàn yì wú qiào。
侥幸厕末科,安敢缀天彯。jiǎo xìng cè mò kē,ān gǎn zhuì tiān piāo。
但期窃斗升,活此老与少。dàn qī qiè dòu shēng,huó cǐ lǎo yǔ shǎo。
岂谓暮年中,亦误蒙收召。qǐ wèi mù nián zhōng,yì wù méng shōu zhào。
曾未著微劳,遽使登华要。céng wèi zhù wēi láo,jù shǐ dēng huá yào。
自度老无能,共知愚不肖。zì dù lǎo wú néng,gòng zhī yú bù xiào。
纵未遭人非,难逃天日照。zòng wèi zāo rén fēi,nán táo tiān rì zhào。
傥不速休官,宁免渊明笑。tǎng bù sù xiū guān,níng miǎn yuān míng xiào。
矫矫渊明贤,千载谁能绍。jiǎo jiǎo yuān míng xián,qiān zài shuí néng shào。
瓶粟虽无储,风标松比峭。píng sù suī wú chǔ,fēng biāo sōng bǐ qiào。
诗篇虽不多,笔力天与妙。shī piān suī bù duō,bǐ lì tiān yǔ miào。
顾余岂能诗,微吟蚯蚓窍。gù yú qǐ néng shī,wēi yín qiū yǐn qiào。
可笑不自量,辄欲赓高调。kě xiào bù zì liàng,zhé yù gēng gāo diào。
贰车真豪英,逸如千里骠。èr chē zhēn háo yīng,yì rú qiān lǐ biāo。
又如礼乐器,肃然在宗庙。yòu rú lǐ lè qì,sù rán zài zōng miào。
有美颀而长,视容清且瞭。yǒu měi qí ér zhǎng,shì róng qīng qiě liǎo。
自应辅明时,与国增光耀。zì yīng fǔ míng shí,yǔ guó zēng guāng yào。
胡为佐一州,从容陪坐啸。hú wèi zuǒ yī zhōu,cóng róng péi zuò xiào。
乘兴来湖山,欲看余把钓。chéng xīng lái hú shān,yù kàn yú bǎ diào。
濯足玩水云,纵目观野烧。zhuó zú wán shuǐ yún,zòng mù guān yě shāo。
喜余和陶作,举杯为余釂。xǐ yú hé táo zuò,jǔ bēi wèi yú jiào。
草具虽萧疏,亦复为余嚼。cǎo jù suī xiāo shū,yì fù wèi yú jué。
余已学渊明,公方跂周召。yú yǐ xué yuān míng,gōng fāng qí zhōu zhào。
出处既不侔,无由远相叫。chū chù jì bù móu,wú yóu yuǎn xiāng jiào。
愿公保令名,求贤行有诏。yuàn gōng bǎo lìng míng,qiú xián xíng yǒu zhào。

吴芾

宋台州仙居人,字明可,号湖山居士。高宗绍兴二年进士。为秘书省正字,以不附秦桧,出为处、婺、越三州通判。后除殿中侍御史,力主高宗亲征。孝宗即位,历知婺州、绍兴、临安,累迁吏部侍郎。以刚直见忌,求去。以龙图阁直学士致仕。卒谥康肃。有《湖山集》。 吴芾的作品>>

猜您喜欢

垂虹闻笛

吴芾

三十年前此凭栏,醉听渔笛暮江寒。sān shí nián qián cǐ píng lán,zuì tīng yú dí mù jiāng hán。
重来虽复闻三弄,老去终无旧日欢。zhòng lái suī fù wén sān nòng,lǎo qù zhōng wú jiù rì huān。

和王知府惠瓦砚

吴芾

文房四子旧周旋,老去情疏只自怜。wén fáng sì zi jiù zhōu xuán,lǎo qù qíng shū zhǐ zì lián。
不谓陶泓犹见念,远来相顾不相捐。bù wèi táo hóng yóu jiàn niàn,yuǎn lái xiāng gù bù xiāng juān。

得家书喜津病愈

吴芾

老怀郁郁苦难舒,忽报吾儿病已除。lǎo huái yù yù kǔ nán shū,hū bào wú ér bìng yǐ chú。
便觉身心无个事,万钱不抵一封书。biàn jué shēn xīn wú gè shì,wàn qián bù dǐ yī fēng shū。

得乡书

吴芾

闻道交亲知我还,欢迎竞欲越乡关。wén dào jiāo qīn zhī wǒ hái,huān yíng jìng yù yuè xiāng guān。
我于乡里初无补,又复劳人祇汗颜。wǒ yú xiāng lǐ chū wú bǔ,yòu fù láo rén qí hàn yán。

戊子春术者刘五星谓予寿有八十一感而有作二首

吴芾

纵使诚如日者言,此身只合在林泉。zòng shǐ chéng rú rì zhě yán,cǐ shēn zhǐ hé zài lín quán。
从今便得休官去,止有闲居十五年。cóng jīn biàn dé xiū guān qù,zhǐ yǒu xián jū shí wǔ nián。

戊子春术者刘五星谓予寿有八十一感而有作二首

吴芾

多少同年尽溘然,我今独喜尚安全。duō shǎo tóng nián jǐn kè rán,wǒ jīn dú xǐ shàng ān quán。
傥延朝夕诚为幸,敢谓犹能十五年。tǎng yán cháo xī chéng wèi xìng,gǎn wèi yóu néng shí wǔ nián。

周相士谓予寿至九十三又成一绝

吴芾

年登九九已云多,相士犹添十载过。nián dēng jiǔ jiǔ yǐ yún duō,xiāng shì yóu tiān shí zài guò。
万事都捐无复念,老而不死待如何。wàn shì dōu juān wú fù niàn,lǎo ér bù sǐ dài rú hé。

览洛中名园记有感

吴芾

历官冉冉逾三纪,阅世看看近七旬。lì guān rǎn rǎn yú sān jì,yuè shì kàn kàn jìn qī xún。
更览名园兴废记,愈令人忆故园春。gèng lǎn míng yuán xīng fèi jì,yù lìng rén yì gù yuán chūn。

领客赏梅

吴芾

经年相别阻传杯,忽见梅枝入眼来。jīng nián xiāng bié zǔ chuán bēi,hū jiàn méi zhī rù yǎn lái。
今日劝君休惜醉,不应辜负腊前梅。jīn rì quàn jūn xiū xī zuì,bù yīng gū fù là qián méi。

领客赏梅

吴芾

只拟花开把酒杯,南枝忽递暗香来。zhǐ nǐ huā kāi bǎ jiǔ bēi,nán zhī hū dì àn xiāng lái。
径须领客同清赏,莫待城头吹落梅。jìng xū lǐng kè tóng qīng shǎng,mò dài chéng tóu chuī luò méi。

移梅北隩和黄清表韵

吴芾

自惭面目久尘埃,拟对冰姿一笑开。zì cán miàn mù jiǔ chén āi,nǐ duì bīng zī yī xiào kāi。
闻道前村连夜发,岂辞健步远移来。wén dào qián cūn lián yè fā,qǐ cí jiàn bù yuǎn yí lái。

贺董伯玉探梅

吴芾

寄语南枝及早开,莫迟春信待人催。jì yǔ nán zhī jí zǎo kāi,mò chí chūn xìn dài rén cuī。
我今已办千钟酒,准拟花前醉百回。wǒ jīn yǐ bàn qiān zhōng jiǔ,zhǔn nǐ huā qián zuì bǎi huí。

梅庄主人袖诗见过累日欲得次韵以汩汩无暇且和一绝

吴芾

偶驱小队踏苍苔,无数梅花照眼开。ǒu qū xiǎo duì tà cāng tái,wú shù méi huā zhào yǎn kāi。
更有高人同胜赏,此行端是不虚来。gèng yǒu gāo rén tóng shèng shǎng,cǐ xíng duān shì bù xū lái。

何彦清梅诗二绝用韵颇严诸公相率同和

吴芾

清愁幽恨不禁春,寂寞池塘雪意昏。qīng chóu yōu hèn bù jìn chūn,jì mò chí táng xuě yì hūn。
寄语高楼莫吹笛,夜寒留取伴龙孙。jì yǔ gāo lóu mò chuī dí,yè hán liú qǔ bàn lóng sūn。

何彦清梅诗二绝用韵颇严诸公相率同和

吴芾

只把南枝作雪看,一般风韵照人寒。zhǐ bǎ nán zhī zuò xuě kàn,yī bān fēng yùn zhào rén hán。
当年儿女还知此,定借君来答谢安。dāng nián ér nǚ hái zhī cǐ,dìng jiè jūn lái dá xiè ān。