古诗词

次韵和裴库部喜雪歌

刘攽

四时平分气升降,当冬宜藏反宣畅。sì shí píng fēn qì shēng jiàng,dāng dōng yí cáng fǎn xuān chàng。
玄冥羸孱失其职,骤弛威权避威仰。xuán míng léi càn shī qí zhí,zhòu chí wēi quán bì wēi yǎng。
由来万事可尽料,一夕同云迷下上。yóu lái wàn shì kě jǐn liào,yī xī tóng yún mí xià shàng。
始疑群灵久猜阻,勿尔觉悟欢相访。shǐ yí qún líng jiǔ cāi zǔ,wù ěr jué wù huān xiāng fǎng。
周宣商汤号明主,圭璧垂尽虚卣鬯。zhōu xuān shāng tāng hào míng zhǔ,guī bì chuí jǐn xū yǒu chàng。
岂如圣神备参两,精意潜发天垂贶。qǐ rú shèng shén bèi cān liǎng,jīng yì qián fā tiān chuí kuàng。
朔风萧条严莫犯,四野皓白光弥望。shuò fēng xiāo tiáo yán mò fàn,sì yě hào bái guāng mí wàng。
乾施无方意必均,阴杀夸多力尤壮。qián shī wú fāng yì bì jūn,yīn shā kuā duō lì yóu zhuàng。
松篁得意忍枯槁,鹰隼乘时戾宽旷。sōng huáng dé yì rěn kū gǎo,yīng sǔn chéng shí lì kuān kuàng。
层楼眺远复褰帘,密室就暖仍施幛。céng lóu tiào yuǎn fù qiān lián,mì shì jiù nuǎn réng shī zhàng。
舞投墙隙到中堂,响拂纸疏喧北向。wǔ tóu qiáng xì dào zhōng táng,xiǎng fú zhǐ shū xuān běi xiàng。
樵林无声自斤斧,野渡争趋急船舫。qiáo lín wú shēng zì jīn fǔ,yě dù zhēng qū jí chuán fǎng。
富觞屡举极欢呼,贫屦践行赧嘲让。fù shāng lǚ jǔ jí huān hū,pín jù jiàn xíng nǎn cháo ràng。
谁令小邑尽华屋,不觉南山失青嶂。shuí lìng xiǎo yì jǐn huá wū,bù jué nán shān shī qīng zhàng。
月临静夜绝氛埃,涛起风江深荡漾。yuè lín jìng yè jué fēn āi,tāo qǐ fēng jiāng shēn dàng yàng。
豫期晴和当劝耕,径入园林稍挟杖。yù qī qíng hé dāng quàn gēng,jìng rù yuán lín shāo xié zhàng。
宿酲未解鸡三号,照梁辉焕晨光亮。sù chéng wèi jiě jī sān hào,zhào liáng huī huàn chén guāng liàng。
裴侯清通思豪绝,郢曲不比巴人唱。péi hóu qīng tōng sī háo jué,yǐng qū bù bǐ bā rén chàng。
老均茵凭游益欢,闲藉杯酒神俱王。lǎo jūn yīn píng yóu yì huān,xián jí bēi jiǔ shén jù wáng。
明年三农饱牟麦,病民自可逃无状。míng nián sān nóng bǎo móu mài,bìng mín zì kě táo wú zhuàng。

刘攽

刘攽bān(1023~1089)北宋史学家,刘敞之弟。字贡夫,一作贡父、赣父,号公非。临江新喻(今江西新余)人,一说江西樟树人。庆历进士,历任曹州、兖州、亳州、蔡州知州,官至中书舍人。一生潜心史学,治学严谨。助司马光纂修《资治通鉴》,充任副主编,负责汉史部分,著有《东汉刊误》等。 刘攽的作品>>

猜您喜欢

寒食后闻雁

刘攽

后雁来何暮,春风万里情。hòu yàn lái hé mù,chūn fēng wàn lǐ qíng。
江南多燕子,无处觅同声。jiāng nán duō yàn zi,wú chù mì tóng shēng。

丹井

刘攽

古井玄泉色,仙人玉镜寒。gǔ jǐng xuán quán sè,xiān rén yù jìng hán。
照来知骨相,作意就金丹。zhào lái zhī gǔ xiāng,zuò yì jiù jīn dān。

初夜

刘攽

栖鸡已登屋,宿羽复归林。qī jī yǐ dēng wū,sù yǔ fù guī lín。
不语听钟坐,默默千里心。bù yǔ tīng zhōng zuò,mò mò qiān lǐ xīn。

郡楼晚坐同陈掾

刘攽

云来湖外雨,楼倚树梢风。yún lái hú wài yǔ,lóu yǐ shù shāo fēng。
不惜清凉意,持将与子同。bù xī qīng liáng yì,chí jiāng yǔ zi tóng。

人日立春

刘攽

花胜已宜春,剪彩更为人。huā shèng yǐ yí chūn,jiǎn cǎi gèng wèi rén。
风光今日好,颜貌一时新。fēng guāng jīn rì hǎo,yán mào yī shí xīn。

花屿

刘攽

孤绝池心屿,高低水面花。gū jué chí xīn yǔ,gāo dī shuǐ miàn huā。
若无舟楫到,应似隔仙家。ruò wú zhōu jí dào,yīng shì gé xiān jiā。

池上

刘攽

罢客棋仍在,留书卷未终。bà kè qí réng zài,liú shū juǎn wèi zhōng。
荷喧知过雨,萍聚见来风。hé xuān zhī guò yǔ,píng jù jiàn lái fēng。

啸台

刘攽

高台见百里,长啸海风生。gāo tái jiàn bǎi lǐ,zhǎng xiào hǎi fēng shēng。
为问尘埃耳,能闻鸾鹤声。wèi wèn chén āi ěr,néng wén luán hè shēng。

鼎池

刘攽

仙去遗金鼎,年深认劫灰。xiān qù yí jīn dǐng,nián shēn rèn jié huī。
怀人何限意,时向鼎池来。huái rén hé xiàn yì,shí xiàng dǐng chí lái。

故人谢师厚刻唐贤淳于先生墓诗于善谑驿系语其后刻石后二年师厚去世明年余过善谑驿读诗悲之因作淳于墓诗又题二韵追悼师厚平生忘形善谑莫逆惟师厚为然也

刘攽

故人坟宿草,翰墨想遗风。gù rén fén sù cǎo,hàn mò xiǎng yí fēng。
善谑知君意,何伤睿武公。shàn xuè zhī jūn yì,hé shāng ruì wǔ gōng。

与持国约游环溪大风不果往又过曾氏值主人之病

刘攽

人事不如意,出门安可期。rén shì bù rú yì,chū mén ān kě qī。
终须赏春物,那问主人为。zhōng xū shǎng chūn wù,nà wèn zhǔ rén wèi。

莲池

刘攽

莲花水底红,荷叶岸边风。lián huā shuǐ dǐ hóng,hé yè àn biān fēng。
五月蝉鸣后,君应爱此中。wǔ yuè chán míng hòu,jūn yīng ài cǐ zhōng。

东楼

刘攽

楼前淮水上,远树似鱼鳞。lóu qián huái shuǐ shàng,yuǎn shù shì yú lín。
来帆与去棹,肠断倚栏人。lái fān yǔ qù zhào,cháng duàn yǐ lán rén。

书堂对雪

刘攽

幽居远人境,竹柏映吾庐。yōu jū yuǎn rén jìng,zhú bǎi yìng wú lú。
满目山林意,今晨霰雪初。mǎn mù shān lín yì,jīn chén xiàn xuě chū。

书堂对雪

刘攽

积风寒玉折,惊鸟落花馀。jī fēng hán yù zhé,jīng niǎo luò huā yú。
定有麇麚迹,环林未扫除。dìng yǒu jūn jiā jì,huán lín wèi sǎo chú。